Y Tiên Thiểu - Chương 41-42: Cái Miệng Thối

Y Tiên Thiểu

Chương 41-42: Cái Miệng Thối

- Hàng hiệu?

Đường Vũ Khê kinh ngạc nói, nàng làm sao cũng không nhìn ra trang phục trên người Tùy Qua là hàng hiệu gì.

- Chân Đặc Tư. 

Tùy Qua nói.

Đường Vũ Khê và nhân viên cửa hàng đồng thời im lặng.

Tùy Qua đột nhiên hiểu được, nhãn hiệu bọn hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo ở huyện thành, ở đây chính là hàng vỉa hè.

- Tiểu thư, bạn trai cô thật hài hước. 

Nnhân viên cửa hàng nhanh trí nói một câu. Dù sao, nàng thấy trên tay Tùy Qua xách không ít đồ, cũng biết người ta khẳng định không phải hạng thiếu tiền, khách hàng như vậy cũng không thể dễ dàng đắc tội.

- Hắn không phải là...chọn cho hắn bột khác đi.

Đường Vũ Khê vốn định giải thích quan hệ giữa mình với Tùy Qua nhưng lại thấy không cần thiết.

Tùy Qua đồng học nghe nhân viên cửa hàng nói như vậy, trong lòng cũng vui thích, thầm nghĩ: 

- Cô nương của cửa hàng này thật tinh mắt, đợi ngày nào đó mình phát tài, nhất định sẽ quay lại đây ủng hộ. 

- Ồ, đây không phải cô giáo Đường sao, không ngờ lại gặp nhau ở đây, thật là trùng hợp. 

Lúc này, một đôi nam nữ thanh niên đi tới, vị nam tử mặc áo màu xám tro chào hỏi Đường Vũ Khê, trong giọng nói mơ hồ có ý lấy lòng. Còn vị nữ tử bên cạnh, dáng người cũng xinh đẹp, có vẻ là một cô gái thời thượng, chỉ có điều kém cỏi hơn Đường Vũ Khê. Cô gái tựa hồ rất đề phòng với Đường Vũ Khê, vội vàng kéo tay nam tử bên cạnh. 

Đường Vũ Khê gật đầu tượng trưng với vị nam tử, hiển nhiên không hề quan tâm đến hắn.

- Cô Đường, vị bên cạnh cô là? 

Nam tử dùng ánh mắt địch ý nhìn Tùy Qua.

- Biểu đệ. 

Đường Vũ Khê bất giác nói.

- Biểu đệ? Sao tôi nhìn thấy giống như tình lang. 

Nhìn thấy thái độ lấy lòng Đường Vũ Khê của nam tử bên cạnh, vị nữ tử lên tiếng chất vấn.

- Cho dù là tình lang, liên quan gì tới cô?

Đường Vũ Khê hừ lạnh một tiếng, định xoay người rời đi.

Nhưng cô gái này cũng không buông tha, đột nhiên lớn tiếng nói: 

- Ồ, đây không phải là "cỏ dại ca", sinh viên của Đông Đại chúng ta sao? Cô Đường, thật không ngờ, cô không chỉ chơi trò tình cảm chị em, mà còn thích tình cảm thầy trò, trâu già gặm cỏ non, thật là tăng thể diện cho giáo viên Đông Đại chúng ta? Phải không, Thế Quân?

Tô Y Nhu cũng là giáo viên ngoại ngữ của Đông Đại, trùng hợp nữa là, nàng và Đường Vũ Khê làm việc cùng phòng.

Một núi khó chứa nhị hổ, một phòng khó chứa nhị nữ.

Khi Đường Vũ Khê chưa tới Đông Đại, Tô Y Nhu hoàn toàn xứng đáng là bông hoa của văn phòng, có không ít thầy giáo vây quanh nàng, tặng hoa, tặng quà, lấy lòng.... Cho nên, Tô Y Nhu trước kia, ở văn phòng quả thực chính là nữ vương, ngay cả công tử Trần Thế Quân của phó hiệu trưởng Đông Đại, cũng quỳ gối dưới chân nàng.

Nhưng, kể từ khi Đường Vũ Khê tiến vào chiếm giữ phòng làm việc, địa vị nữ vương của Tô Y Nhu cũng lảo đảo muốn ngã. Mặc dù Đường Vũ Khê không dùng bất cứ thủ đoạn nào, nhưng những thầy giáo vốn dĩ trước kia vây quanh Tô Y Nhu lại bắt đầu chuyển sang theo đuổi Đường Vũ Khê. Không có cách nào, phần lớn nam nhân đều như vậy, nữ nhân càng kiêu ngạo, càng xa cách hắn, hắn lại càng muốn chinh phục. Huống chi, dung mạo của Đường Vũ Khê lại hơn Tô Y Nhu rất nhiều.

Còn Tô Y Nhu, giống như một nữ vương mất đi vương miện, bị nhốt vào lãnh cung, hoàn toàn thất sủng.

Điều làm cho Tô Y Nhu không ngờ chính là, có một lần Trần Thế Quân đến phòng làm việc cho Tô Y Nhu tặng hoa, vừa vặn đụng phải Đường Vũ Khê trở về phòng làm việc, lúc này Trần Thế Quân bị dung mạo, khí chất của Đường Vũ Khê làm chấn động, liền chuyển bó hoa tươi định tặng cho Tô Y Nhu sang tặng cho Đường Vũ Khê. Đường Vũ Khê không nhận bó hoa của Trần Thế Quân, rất dứt khoát ném vào thùng rác.

Tô Y Nhu nhìn thấy màn này, ghen ghét đến mức muốn nổi điên.

Từ đó về sau, Tô Y Nhu luôn cố ý nói xấu Đường Vũ Khê, tìm mọi cách hãm hại nàng, nói nàng là tình nhân của vị lãnh đạo nào đó trong trường.

Nhưng Tô Y Nhu thi triển tất cả vốn liếng, cũng không cách nào lấy lại ngôi vị nữ vương của phòng làm việc.

Càng đáng hận hơn là, Trần Thế Quân kể từ khi gặp Đường Vũ Khê, đã ném Tô Y Nhu vào hàng ngũ dự khuyết, ngày ngày tặng hoa, tặng đồ trang điểm, đồ trang sức cho Đường Vũ Khê, trình độ ân cần, có thể mạnh gấp mười lần, thậm chí gấp trăm lần khi hắn theo đuổi Tô Y Nhu.

Chẳng qua là, Tô Y Nhu cần đồ, chứ Đường Vũ Khê hoàn toàn không có hứng thú, Đường Vũ Khê chỉ xem Trần Thế Quân như con ruồi, hoàn toàn không để ý tới hắn.

Trần Thế Quân rốt cục biết khó mà lui, hiểu được Đường Vũ Khê đã vượt qua độ cao khiêu chiến của mình, cho nên sau vô số lần đả kích, một lần nữa lôi Tô Y Nhu từ trong lãnh cung ra ngoài, sau đó đôi gian phu này tiếp tục đồng hành cùng nhau.

Chỉ có điều Tô Y Nhu một lần nữa được sủng ái, trong lòng cũng mất hứng, lại càng ghen ghét Đường Vũ Khê, bởi vì nàng không cam lòng, nàng cảm thấy Đường Vũ Khê không cần nam nhân mới để lại cho nàng, nàng là người thất bại dùng đồ người khác bỏ đi. Nhưng Tô Y Nhu không có can đảm vứt bỏ Trần Thế Quân, việc duy nhất nàng có thể làm, chính là chờ cơ hội báo thù Đường Vũ Khê.

Hôm nay, Tô Y Nhu rốt cuộc đã tìm được cơ hội có thể công kích Đường Vũ Khê, cho nên nàng đương nhiên không dễ dàng bỏ qua.

Cái miệng của Tô Y Nhu, thu hút thành công một nhóm người tới xem.

Tô Y Nhu thấy không ít người tụ tập, trong lòng thầm nghĩ lần này nhất định phải làm nhục Đường Vũ Khê một phen, để phát tiết oán hận chất chứa trong lòng lão nương bao nhiêu ngày qua. Thấy Đường Vũ Khê không nói gì, Tô Y Nhu vênh váo tự đắc nói: 

- Cô giáo Đường, tại sao cô không lên tiếng, có phải tôi nói đúng rồi không!

- Cô nói bậy!

Đường Vũ Khê lạnh lùng nói, nụ cười phát rét. Nàng cũng không phải không muốn giải thích, nhưng nàng biết Tô Y Nhu là loại người thích dây dưa, càng giải thích, cô ta sẽ càng dính chặt.

Đây là bản lĩnh đặc biệt của người đàn bà chanh chua.

- Tôi nói bậy?

Tô Y Nhu tiếp tục hét lên: 

- Đường Vũ khê, đừng giả bộ thanh cao với tôi! Có giáo viên nào giữa ban ngày kéo một học sinh không liên quan gì đi dạo trong tiệm bách hóa không? Cô muốn trâu già gặm cỏ non thì kệ cô, nhưng đừng đùa bỡn học sinh của mình. Những tiểu nam sinh thuần khiết, làm sao có thể là đối thủ của loại yêu tinh như cô?

- Y Nhu, đừng gây chuyện ồn ào ở đây nữa, chúng ta đi thôi. 

Trần Thế Quân đứng bên cạnh khuyên một câu, hiển nhiên hắn vẫn ôm ảo tưởng với Đường Vũ Khê.

Ai ngờ, câu nói của Trần Thế Quân, giống như mồi lửa, hoàn toàn kích phát oán hận chất chứa trong lòng Tô Y Nhu, nàng oán độc kêu lên: 

- Trần Thế Quân, phải gọi anh là Trần Thế Mỹ mới đúng! Thế nào, nhìn thấy tôi nói cô ta một hai câu, anh không nỡ sao? Ban đầu, khi anh theo đuổi tôi, cũng không thấy anh tốt với tôi như vậy, không ngờ tôi mới nói con hồ ly tinh này hai ba câu, anh đã không chịu nổi? Đáng tiếc, anh lấy lòng người ta có ích lợi gì, người ta căn bản không để ý tới anh, người ta thích tiểu đệ đệ cơ!

Bị Tô Y Nhu kích động, mọi người xung quanh bắt đầu nóng nảy, rối rít chỉ trích hành động đáng xấu hổ của Đường Vũ Khê.

- Xã hội bây giờ thế nào vậy, không ngờ giáo viên còn đi dụ dỗ học sinh!

- Không phải chứ, mặt mũi cũng không tệ, không ngờ phẩm đức bại hoại như vậy. 

Nếu bàn về chửi đổng luận chiến, Đường Vũ Khê hiển nhiên không phải đối thủ của Tô Y Nhu.

Lúc này Đường Vũ Khê cũng vô cùng tức giận, Tùy Qua thấy nàng đã nắm tay lại.

- Chẳng lẽ cô Đường muốn giở quyền.

Tùy Qua nghĩ thầm, mặc dù hắn cũng muốn nhận thức một chút tràng diện Đường Vũ Khê thi triển quyền cước, nhưng hiện tại tuyệt đối không phải thời điểm thích hợp.

Tùy Qua tiến lên một bước, đứng trước người Đường Vũ Khê, để tránh nàng biến thành nữ nhân bạo lực. Huống chi, khi nữ nhân bị vây vào thế yếu, các nàng luôn hi vọng có người đàn ông đứng ra bảo vệ mình.

- Tiểu đệ đệ này rất có nghĩa khí, biết che chở cho hồ ly tinh? Khó trách hồ ly tinh dẫn cậu tới đây mua quần áo... 

Ở phương diện chửi bóng gió, xem ra Tô Ý Nhu thật sự rất có thiên phú.

Trên mặt Tùy Qua lộ ra một nụ cười cổ quái, đột nhiên bước ra một bước, đi tới trước mặt Tô Ý Nhu, bình thản nói: 

- Đại thẩm, miệng cô thối quá! Nói lời ác độc quá nhiều, coi chừng miệng co giật!

Lúc nói chuyện, lá thông ở đầu ngón tay của Tùy Qua đầu giống như chuồn chuồn lướt nước, điểm trúng vào huyệt vị bên tai của Tô Y Nhu, bởi vì Cửu Diệp Huyền Châm Tùng rất nhỏ cùng thủ pháp nhanh chóng của Tùy Qu, Tô Y Nhu căn bản không nhận thấy hành động mờ ám của Tùy Qua.

- Đồ trai bao không có giáo dục, cậu....

Tô Y Nhu thấy Tùy Qua ra mặt vì Đường Vũ Khê, nhất thời chuyển lửa giận lên người Tùy Qua, chuẩn bị chửi mắng Tùy Qua một trận rồi hãy nói, nhưng lúc này đột nhiên cảm thấy bên tai giống như bị con muỗi đốt, nàng theo bản năng vỗ một cái.

Rắc!

Xương bên tai Tô Y Nhu phát ra một tiếng giòn vang, chuyện tình không tưởng xảy ra:

Da thịt trên nửa khuôn mặt đột nhiên không thể tự chủ bắt đầu co rút, thật sự động kinh!

- Tôi nói đại thẩm rồi, miệng không ngừng nói ra những lời thất đức như vậy sẽ dễ bị động kinh, cô còn chưa tin! Lúc này gặp báo ứng rồi!

Tùy Qua nhân cơ hội tố khổ Tô Y Nhu.

Những người khác bắt đầu chỉ trỏ Tô Y Nhu, bởi vì bộ mặt động kinh, lúc này Tô Y Nhu thoạt nhìn trông giống như một người đàn bà nhà quê chanh chua. Người như thế, đương nhiên không ai muốn thấy.

Tô Y Nhu cảm giác rõ ràng cơ bắp trên mặt mình đang không ngừng co giật, nhưng nàng đây là Tùy Qua giở trò quỷ, cả giận nói: 

- Ngươi... Tên tiểu súc sinh này, ngươi cố ý đả thương người... Ta... Ta phải kiện ngươi!

- Đại thẩm, nhân phẩm của cô quá kém rồi! 

Tùy Qua cười lạnh một tiếng, sau đó nói với mọi người xung quanh:

- Tất cả mọi người đều nhìn thấy, chính cô ta tự tát mình đến méo miệng, lại còn bắt đền tôi. Hạng nữ nhân như vậy, thật sự quá chanh chua, cô đúng là chó điên! Túm được người nào cắn người đó!

- Ngươi... Ngươi... 

Tô Y Nhu tình tự càng kích động, miệng co giật cũng càng lợi hại, hình tượng của nàng lại càng không được mọi người chào đón.

Người xung quanh mặc dù không biết giữa Tô Y Nhu và Đường Vũ Khê có ân oán gì, nhưng từ biểu hiện hiện tại của Tô Y Nhu, đã có thể đoán ra cô ta là người như thế nào rồi.

- Tôi làm sao?

Tùy Qua tiếp tục đâm kích Tô Y Nhu: 

- Những lời tôi nói đều là thật? Cái miệng của cô nên tích đức nhiều hơn, tránh cho động kinh đến mức không dừng lại được! 

- Tô Y Nhu, chúng ta đi thôi! Đừng làm chuyện mất mặt ở đây nữa!

Trần Thế Quân đứng bên cạnh thấy Tô Y Nhu có bộ dạng như vậy, cảm giác có một bạn gái như vậy, hắn cũng rất mất mặt, chuẩn bị lôi kéo Tô Y Nhu rời đi, tránh cho mất mặt xấu hổ.

Ai ngờ Tô Y Nhu đang trong cơn kích động, gạt tay Trần Thế Quân, cả giận nói: 

- Đi... Đi cái rắm...

Vì miệng Tô Y Nhu liên tục co giật, cộng thêm tâm tình kích động, khi nói chuyện không khép miệng, phun một ngụm nước miếng lên mặt Trần Thế Quân.

Trần Thế Quân thoáng cái biến thành "Trần Thế Mỹ", sắc mặt trầm xuống, hắn dùng tay lau nước miếng trên mặt, Trần thế Quân không khỏi tức giận, hung hăng tát Tô Y Nhu một cái: 

- Tiện nhân! Cô thật là quá đáng!

Sau khi tát Tô Y Nhu một cái, Trần Thế Quân vội vàng rời khỏi.

- Trần Thế Quân, anh chờ em một lát... 

Tô Y Nhu vừa giận vừa tức, đuổi theo Trần Thế Quân, theo nàng thấy, Trần Thế Quân là con rùa vàng nàng vất vả lắm mới câu lên được, cũng không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy. Hiện giờ làm gì còn tâm tư đi công kích Đường Vũ Khê, chỉ muốn vội vàng đón xe rời đi.

Trần Thế Quân chui vào chiếc xe đậu bên đường, thấy Tô Y Nhu chạy như điên đến, vội vàng đóng cửa sổ xe, khởi động xe. Lúc này, hắn cũng không muốn mang theo một người đàn bà chanh chua, miệng liên tục co giật, phun nước miếng lung tung đi hóng gió.

- Trần Thế Quân, anh... Khốn kiếp, mau mở cửa cho tôi... 

Tô Y Nhu túm cửa sổ xe, hi vọng tiến vào trong xe, sau đó rời xa chỗ này.

Đáng tiếc, Trần Thế Mỹ cuối cùng vẫn là Trần Thế Mỹ, lúc này hắn chỉ quan tâm đến thể diện của mình, không chút do dự, lái xe rời đi.

Người đi đường nhìn thấy một nữ nhân tướng mạo không tệ lắm đứng bên đường miệng động kinh mắng to, không khỏi nhìn nàng với ánh mắt khác thường.

Tô Y Nhu vừa xấu hổ, chỉ hận không tìm được cái lỗ để chui vào, rốt cục nàng che miệng, trốn vào một hẻm nhỏ.

Ở đầu đường cách đó không xa, Đường Vũ Khê ngồi trong chiếc Porsche, thấy cảnh tượng như vậy, hỏi Tùy Qua: 

- Chuyện này do anh làm sao?

- Đúng vậy. Người bình thường không có bản lãnh này. 

Tùy Qua hơi có mấy phần đắc ý nói.

- Anh đấy... Tô Y Nhu nói chuyện thất đức, thủ đoạn của anh cũng thật thất đức. 

Đường Vũ Khê cười mắng, khởi động xe, sau đó lại nói một câu: 

- Nhưng đáng đời cô ta! 

- Bây giờ đi đâu?

Tùy Qua hỏi.

- Đến chỗ ông ngoại. 

Đường Vũ Khê nói: 

- Ông tự mình xuống bếp, làm một bàn ăn, cảm tạ anh đã chữa khỏi bệnh cho ông. 

- Hứa lão biết làm cơm sao?

Tùy Qua rất kinh ngạc.

- Có, mới học năm nay. 

Đường Vũ Khê nói, một hồi sau, nàng bổ sung thêm một câu: 

- Nhưng mùi vị rất khiên cưỡng, nhất là món cá dấm đường, anh phải chuẩn bị tâm tư. Ngoài ra, anh phải ăn hết! Ăn hết tất cả thức ăn?

Phòng điều trị khoa chỉnh hình bệnh viện nhân dân thứ nhất thành phố Đông Giang.

Hôm nay, đối với Chu Xử Nhất mà nói là một ngày đẹp trời, bởi vì hắn rốt cục cũng xuất viện.

Khẽ cử động cánh tay, Chu Xử Nhất phát hiện chỗ bị Tùy Qua giẫm phải, đến giờ vẫn chưa hết đau.

Nhớ tới Tùy Qua, trong lòng Chu Xử Nhất vẫn tràn ngập cừu hận.

- Tiểu tử, đừng để ta bắt được cơ hội. Một khi có cơ hội, ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết! 

Chu Xử Nhất nghiến răng nghiến lợi thầm nói.

- Chu phụ đạo, cậu xuất viện sao không nói một tiếng, để tôi kêu các huynh đệ tới đón cậu.

Chu Xử Nhất vừa tới cửa bệnh viện, đã đụng phải Thiết Long, hắn còn mang theo hai tiểu đệ.

  • Đọc [ 182 ]