Y Tiên Thiểu - Chương 19-20: Ngân âm linh thiện

Y Tiên Thiểu

Chương 19-20: Ngân âm linh thiện


Bên trong tổng cộng có sáu phòng ấm, bởi vì vẫn có ích cho chương trình học của học viện, nên vẫn có thể miễn cưỡng sử dụng, nhưng cốt thép bên ngoài tựa hồ đã rỉ sắt gần hết.
Xử phạt lao động, vốn chỉ là một loại xử phạt tượng trưng mà thôi, nhưng Tùy Qua không ngờ, phòng giáo dục lại phái một người "trông coi" tới đây. Người này tên là Triệu Đông Kiện, là công nhân viên của phòng giáo dục Đông Đại, được Chu Xử Nhất kêu đến "đốc thúc" lao động của Tùy Qua.
Triệu Đông Kiện hiểu được ý tứ của Chu Xử Nhất, là muốn để Tùy Qua chịu chút khổ cực trong xử phạt lao động.
Cho nên, Triệu Đông Kiện cố ý chọn lựa một phòng ấm có không gian lớn nhất, nhiều cỏ dại nhất cho Tùy Qua.
Phòng ấm này có diện tích gần bằng một phòng học lớn, cao chừng bốn thước, vừa mới bước vào, đã ngửi thấy một mùi vị cổ quái, tựa hồ chỗ này đã rất lâu không có ai chú ý tới. Trên thực tế, nơi này đích xác không có người chú ý, bùn đất trong chậu hoa trên giá xung quanh cũng đã khô nứt, thực vật bên trong cũng đã sớm chết khô. Bên trong phòng ấm, lại càng khô ráo dị thường, tràn ngập đủ thứ cằn cỗi. Rất hiển nhiên, nơi này ít nhất đã có một mùa hè không có người xử lý.
Triệu Đông Kiện nhún nhún vai, tựa hồ không muốn ở lại chỗ này lâu, nói với Tùy Qua:
- Chính là căn phòng này rồi. Bạn học Tùy Qua, hôm nay cậu hãy nhổ sạch tận gốc toàn bộ số cỏ dại ở đây, không được lưu lại một cây nào, dĩ nhiên cũng không thể tìm người tới hỗ trợ. Đây là xử phạt của trường học dành cho cậu, cho nên cậu nhất định phải thật tình đối đãi, hi vọng lao động hôm nay có thể làm cho cậu đề cao tư tưởng giác ngộ, sau này sẽ không tái phạm sai lầm tương tự, làm một học sinh giỏi tuân thủ kỷ luật. Được rồi, khi tan học tôi sẽ tới kiểm tra nghiệm thu.
Tùy Qua nhìn quanh căn phòng ấm, nghĩ thầm người này tám phần do tên ngu ngốc Chu Xử Nhất tìm đến gây khó khăn cho mình. Trong căn phòng này ngập tràn cỏ dại, đừng nói là một ngày, cho dù hai ba ngày cũng chưa chắc có thể nhổ hết.
Triệu Đông Kiện nhìn thấy sắc mặt khó chịu của Tùy Qua, thầm nghĩ:
- Không sai, lão tử chính là tới gây khó khăn cho tiểu tử ngươi, ai bảo ngươi đắc tội với cháu trai của trưởng phòng giáo dục. Hôm nay nếu tiểu tử ngươi không nhổ hết số cỏ này, ta sẽ nói tiểu tử ngươi cố ý trốn tránh xử phạt của học viện, đến lúc đó, ngươi nhất định sẽ nhận thêm xử phạt. Cho dù ngươi có thể nhổ hết số cỏ kia, cũng sẽ mệt như chó chết!
- Thầy Triệu, sau khi tan học làm phiền thầy tới nghiệm thu sớm một chút, hôm nay tôi rất bận, không đợi lâu được.
Tùy Qua bình thản nói.
- Yên tâm, tôi nhất định sẽ tới đúng giờ, nghiêm khắc nghiệm thu.
Triệu Đông Kiện nhấn mạnh hai chữ "nghiêm khắc", nghĩ thầm tiểu tử này quả nhiên cứng đầu, nhưng cho dù ngươi có cứng đầu thế nào, hôm nay nhất định cũng sẽ bị lão tử khuất phục.
Sau khi phân phó xong xuôi, Triệu Đông Kiện khẩn cấp rời khỏi phòng ấm, sau đó lại dặn dò ông già giữ cửa, không cho phép bất cứ học sinh nào vào hỗ trợ, tránh cho tiểu tử này dối trá.
Sau khi Triệu Đông Kiện rời đi, Tùy Qua vội vàng mở quạt thông khí, không khí lưu thông, hô hấp mới thoải mái.
Nhiệt độ trong phòng được giữ vững ở 23 độ C, quả nhiên cao hơn bên ngoài vài độ. Đây chính là kỳ vọng của Tùy Qua.
Bởi vì nhiệt độ này rất thích hợp cho hạt cỏ của cỏ đuôi chó nẩy mầm. Về phần nhổ cỏ, Tùy Qua căn bản không thèm để ý đến. Triệu Đông Kiện chính là chó săn của Chu Xử Nhất, ngay cả chính chủ Tùy Qua còn dám đánh, làm sao lại sợ một tên chó săn. Tùy Qua tới đây, cũng không phải để tiến hành xử phạt lao động, mà là tới tiến hành tôi thể.
Dựa theo phương pháp trong Thần Nông tiên thảo quyết, tôi thể phải chờ tới khi "kinh trập", rắc những hạt cỏ dung hợp máu huyết này xuống, sau đó chờ hạt cỏ chui từ dưới đất lên, mượn lực sống khổng lồ mà tràn đầy của hạt cỏ, hoàn toàn thay đổi thể chất của người tu hành.
Nhưng nếu như vậy, Tùy Qua phải chờ đợi đến mùa đông.
Vốn là, Tùy Qua cũng không cách nào, ai ngờ quyết định xử phạt lao động này, lại khiến hắn nghĩ ra một cách.
Tiết kinh trập, chính là lúc nhiệt độ mùa xuân tăng trở lại, mùa mà vạn vật hồi phục, lúc này cũng là lúc cỏ dại mọc rễ nẩy mầm, điên cuồng sinh trưởng. Gieo rắc hạt cỏ dưới tình huống này, sau đó mượn cơ hội tôi thể, đương nhiên là vô cùng thích hợp.
Đối với Tùy Qua mà nói, xử phạt này của học viện Nông Nghiệp, quả thực không khác gì đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Bởi vì nhiệt độ trong phòng ấm, hoàn toàn có thể tự do điều tiết.
Nhìn thấy bốn phía không có người nào khác, Tùy Qua đi vào trong nhà ấm, lấy hạt cỏ đuôi chó trong túi nhựa, nhẹ nhàng bóp thành từng hạt trong lòng bàn tay, sau đó vung tay lên, rắc toàn bộ hạt cỏ này ra ngoài.
Tùy Qua không động tay diệt trừ đám cỏ dại xung quanh, cũng không xới đất, bởi vì hắn căn bản không cần làm như vậy.
Phải biết rằng, những hạt cỏ này đã trải qua tẩy rửa của linh khí thiên địa, lại dung hợp với máu huyết và khí bẩn thân thể Tùy Qua, lực sinh mệnh tràn đầy đã hơn xa cỏ đuôi chó thông thường, đương nhiên càng vượt xa với đám cỏ dại sinh trưởng trong phòng ấm.
Chuyện quỷ dị lại một lần nữa phát sinh.
Những hạt cỏ kia sau khi xuống đất, lập tức điên cuồng hấp thu dưỡng khí, chất dinh dưỡng trong đất, thậm chí còn hấp thu linh khí cổ xưa tồn tại trong thiên địa, chỉ trong nháy mắt, những hạt cỏ này bắt đầu đâm chồi, sau đó bám rễ xuống đất.
Bởi vì những hạt cỏ này có một loại liên lạc kỳ diệu với Tùy Qua, cho nên hắn có thể cảm nhận thấy loại biến hóa quỷ dị này, thậm chí, hắn có thể nghe thấy xung quanh truyền đến thanh âm "sột soạt", đó chính là thanh âm điên cuồng sinh trưởng của những hạt cỏ này. Lần đầu tiên, Tùy Qua tự mình lãnh hội được lực sinh mệnh cường đại của cây cỏ.
Một tấc, hai tấc. . . Một thước. . . Hai thước!
Không tới mười phút, đám cỏ đuôi chó đã cao đến hai thước!
Nếu có người nhìn thấy cảnh tượng này, nhất định sẽ cho rằng mình bị ảo giác.
Cho dù là người khởi xướng, Tùy Qua cũng sợ hết hồn. Mặc dù trong Thần Nông tiên thảo quyết đã nói, hạt cỏ đã trải qua tẩy rửa linh khí, dung hợp với máu huyết của người tu đạo sẽ sinh trưởng tốt, nhưng hắn cũng không ngờ nó lại sinh trưởng "điên cuồng" như vậy.
Trong chốc lát, xung quanh Tùy Qua đã chi chít cây cỏ đuôi chó sở.
Số lượng phải đến ngàn vạn, căn bản không cách nào đếm hết.
Rất khó tưởng tượng, nhiều cỏ đuôi chó như vậy, lại chỉ xuất phát từ một cây mẹ.


Cùng với sự sinh trưởng điên cuồng của đám cỏ đuôi chó "kỳ dị" này, những cỏ dại khác trong phòng ấm đều khô héo, chết, hóa thành tro bụi, chất dinh dưỡng chứa đựng trong đám cỏ dại này cũng bị những cây cỏ đuôi chó cướp đoạt hoàn toàn.
Ba thước!
Lại qua một hai phút, những cây cỏ đuôi chó này đã cao thêm một thước!
Tùy Qua đứng trong bụi cỏ, cũng chỉ lộ ra nửa người còn lại bên ngoài.
Lúc này, hắn cảm giác được thời cơ đã đến.
Thành bại chính vào lúc này!
Tùy Qua đang muốn dùng pháp quyết đổi trắng thay đen thuật tiến hành tôi thể cuối cùng, nhưng chợt phát hiện trong thổ nhưỡng truyền đến một trận dị động:
Trong phòng ấm có một mảnh nhỏ thổ nhưỡng, chợt bắt đầu nhấp nhô, giống như có thứ gì đó nhanh chóng xuyên qua phía dưới thổ nhưỡng, hơn nữa khi vật kia ma sát với thổ nhưỡng, lại phát ra một loại thanh âm tương tự như chuông gió bằng bạc, dễ nghe mà quỷ dị!
Đây là thứ quỷ quái gì?
Chẳng lẽ là chuột đất? Hình như không giống.
Nhưng có một điều Tùy Qua có thể khẳng định, đó chính là trong thổ nhưỡng có thể có thứ gì đó tồn tại. Tùy Qua dùng hết sức nhìn lại, mới miễn cưỡng nhìn thấy trong thổ nhưỡng bị đội lên, thỉnh thoảng có quang mang ngân sắc hiện ra, bởi vì rất nhanh, Tùy Qua căn bản không thấy rõ thứ màu bạc này rút cuộc là cái gì.
Xoạt!
Lúc này, một gốc cây cẩu vĩ thảo đột nhiên biến mất, tựa hồ bị vật trong thổ nhưỡng kéo xuống.
Vốn là, cẩu vĩ thảo trong phòng ấm có đến ngàn vạn, Tùy Qua rất khó nhìn thấy một gốc cây cẩu vĩ thảo trong đó biến mất. Nhưng vì đám cẩu vĩ thảo này có liên lạc với Tùy Qua, giống như tóc gáy trên người hắn. Tóc tuy nhiều, nhưng bị nhổ một cái vẫn biết được.
Thấy cẩu vĩ thảo do mình cực khổ chuẩn bị bị lấy đi, Tùy Qua sau cơn kinh hãi, liền thấy giận dữ!
Đám cẩu vĩ thảo này có liên quan đến kế hoạch lâu dài tôi thể thành bại, đề thăng võ lực của hắn, cộng thêm hao phí của hắn năm ngàn đồng, tương đương với sinh hoạt phí nửa năm, làm sao có thể để kẻ khác chấm mút. Trong cơn phẫn nộ, Tùy Qua cầm hai cây mộc côn bên cạnh phòng ấm, tiến về phía thổ nhưỡng đang phập phồng bất định, đâm một trận mãnh liệt, hi vọng có thể đuổi vật đang náu mình trong đất ra ngoài.
Vù!
Vật trong thổ nhưỡng, rốt cục cũng bị Tùy Qua làm cho hiện thân, từ bên trong thổ nhưỡng bắn ra, đánh vào mặt Tùy Qua.
Cũng may gần đây phản ứng của Tùy Qua rất linh hoạt, vội vàng dùng hai tay bảo vệ khuôn mặt của mình.
Bốp !
Một đạo ngân quang quật lên cánh tay Tùy Qua, truyền đến một trận đau rát.
Sau đó, đạo ngân quang kia lại chui vào trong đất, hơn nữa còn tha đi một gốc cây cẩu vĩ thảo.
Tùy Qua nhìn cánh tay, lại nhìn vết máu dài khoảng mười phân trên đó, thật sự giống như bị roi quật.
Mặc dù rất tức giận, nhưng cũng không lập tức trả thù. Mặc dù vừa rồi Tùy Qua chưa hoàn toàn thấy rõ hình thái của vật này, nhưng cảm giác có thể là côn trùng, bởi vì hình thể không lớn lắm.
Ánh mắt Tùy Qua lại rơi xuống mấy bình thuốc trừ sâu phun sương hiệu "Đại Thương", cười lạnh một tiếng, ném mộc côn trong tay xuống, tiến lên phía trước, cầm hai chai thuốc trừ sâu trong tay.
Tùy Qua nhìn chằm chằm vào chỗ thổ nhưỡng, nắm chặt hai chai thuốc trừ sâu, phảng phất như đang nắm hai khẩu súng.
Đinh!
Từ trong thổ nhưỡng lại truyền đến thanh âm chuông gió, hiển nhiên là vật kia lại có động tĩnh.
Quả nhiên, chỗ thổ nhưỡng lại bắt đầu phập phồng, hơn nữa lại có một gốc cây cẩu vĩ thảo gặp tai ương, nhưng trong nháy mắt gốc cây cẩu vĩ thảo này gặp tai họa, Tùy Qua cũng cầm bình thuốc trừ sâu chĩa vào chỗ đó.
Đi chết đi!
Tùy Qua nhanh chóng vọt tới, mãnh liệt phun thuốc trừ sâu xuống đất.
Thuốc trừ sâu xuyên thấu qua khe hở thổ nhưỡng, rốt cục cũng tạo thành thương tổn thật lớn cho thứ đang ẩn nấp dưới đó.
Thổ nhưỡng phập phồng một trận, sau đó rốt cục bình phục lại.
"Đại thương" nổi đóa, quả nhiên không phải dùng để trưng cho đẹp.
Tùy Qua có mấy phần đắc ý, ném bình thuốc trừ sâu trong tay đi, sau đó cầm lấy một cái xẻng, cẩn thận đào đám đất ra, muốn nhìn xem rút cuộc là thứ gì gây chuyện.
Rất nhanh, chân tướng đã rõ ràng.
Bên trong thổ nhưỡng có một con giun lớn bằng ngón cái, dài mười bốn mười lăm cm. Tùy Qua đương nhiên từng nhìn thấy con giun, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy con giun có màu bạc, thậm chí lớp da màu bạc của con giun này rõ ràng còn có một loại cảm giác kim khí, hơn nữa ở đầu con giun, còn có một vòng hoa văn màu vàng, hoàn toàn khác những con giun khác.
Ngân âm linh thiện!
Tùy Qua đã nhận ra lai lịch của con giun này, trong lòng mừng như điên, thấy vật này còn chưa chết, vội vàng nhốt nó vào trong một cái hộp.
Lúc này, cẩu vĩ thảo trong phòng ấm đã hút nhận được đầy đủ linh khí từ thổ nhưỡng và không khí. Mỗi gốc cây cẩu vĩ thảo đều ẩn chứa i sinh mệnh lực cường đạ và nguyên khí cỏ cây hơn cả gốc cẩu vĩ thảo Tùy Qua trồng lúc trước.
Thời khắc tôi thể tốt nhất cuối cùng đã tới.
Tùy Qua không chần chờ nữa, nhắm hai mắt lại, cẩn thận cảm ứng những cẩu vĩ thảo tràn đầy sức sống xung quanh, tập trung tinh thần, trong miệng quát khẽ:
- Thần Nông tiên thảo quyết, trộm âm dương, đoạt tạo hóa, thoát sinh tử! Nguyên khí thổ nạp!
Tất cả gốc cỏ đuôi chó trong phòng ấm, giống như binh sĩ nhận được mệnh lệnh, kỷ luật nghiêm minh. Phía trên cành lá của mỗi gốc cây cỏ đuôi chó, cũng toát ra vài tia sương khói màu trắng, sau đó hội tụ giữa không trung, tạo thành một màn sương khói nhàn nhạt.
Những sương khói này, cũng là nguyên khí do rễ cỏ, thân cây, lá cây hấp thu thiên địa linh khí, chất dinh dưỡng mà thành. Nguyên khí do một gốc cây cỏ đuôi chó phóng ra có lẽ bé nhỏ không đáng kể, nhưng ở đây lại có ngàn vạn gốc cây cỏ đuôi chó!
Thời cơ đã đến, Tùy Qua mở miệng hít mạnh, những nguyên khí hình dáng sương khói liền rối rít tràn vào trong miệng hắn.
Nguyên khí cỏ cây mênh mông mà tinh thuần tiến vào trong cơ thể Tùy Qua, rất nhanh dung nhập vào trong lục phủ ngũ tạng, huyết nhục gân cốt của hắn, được nguyên khí cọ rửa, tất cả tạp chất dơ bẩn trong thân thể Tùy Qua được "dồn" ra khỏi cơ thể, cuối cùng hóa thành một đoàn trọc khí vô cùng hôi thối, bị hắn phun ra ngoài.
Đoàn trọc khí màu đen có mùi hôi thối này, chính là dơ bẩn lắng đọng trong cơ thể Tùy Qua từ khi hắn ra đời đến hiện tại, hôm nay bị Tùy Qua phun ra toàn bộ, nhất thời cảm thấy cả người có cảm giác thư sướng khó diễn tả, từng khối da thịt, tựa hồ như mới được sinh ra, tràn đầy lực lượng mang tính bạc tạc, mỗi một đốt ngón tay, cũng trở nên linh hoạt vô cùng, ngay cả từng lỗ chân lông trên người, tựa hồ cũng thông suốt vô cùng.
Thân thể của hắn đang nhanh chóng cường hóa.
Sau khi trọc khí bị phun ra, đương nhiên không thể hút vào lần nữa.


  • Đọc [ 181 ]