Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Của Tổng Tài - Chương 2: Con Ngoan, Cha Mẹ Tốt Mà Nữ Phụ Lại Nhẫn Tâm Đối Xử Với Họ Như Vậy Ư

Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Của Tổng Tài

Chương 2: Con Ngoan, Cha Mẹ Tốt Mà Nữ Phụ Lại Nhẫn Tâm Đối Xử Với Họ Như Vậy Ư

Đứa trẻ kia ngoan như vậy, cha mẹ cô ấy cũng tốt như thế, tại sao nữ phụ lại có thể nhẫn tâm đối xử với họ như vậy chứ.

Sở Triều Dương quyết tâm về sau sẽ không thể để đứa trẻ này chịu khổ nữa, nhìn thấy đứa nhỏ này bị đánh thành như vậy, cô cảm thấy rất đau lòng đồng thời cũng rất tức giận đối với việc nguyên chủ và người bảo mẫu độc ác kia không hề có một chút trách nhiệm chăm sóc cậu bé nào cả, nếu cô đã chiếm thân thể của cô ấy rồi, cô nhất định sẽ dùng mọi khả năng của mình để bảo hộ đứa trẻ này, sẽ không để bất kỳ ai có cơ hội thương tổn đến cậu.

Đứa trẻ rất mẫn cảm mà cảm nhận được cô đang tức giận, cả người nó đều phát run cả lên.

Sở Triều Dương đau lòng đến hỏng rồi, vừa vội vàng lại nhẹ nhàng vỗ nhẹ sau lưng cậu, ôn nhu nói: “Bảo bối ngoan, chớ sợ, chớ sợ, mẹ ở đây, mẹ sẽ bảo hộ con, ngoan a, không sợ.”

Cô ôm đứa trẻ tìm kiếm ở trong phòng, trong phòng bếp cũng tìm khắp nơi, chỉ tìm được hai cọng rau xà lách cùng với một củ cà rốt trong tủ lạnh, bên trong ngăn kéo còn có một ít gạo. Sở Triều Dương một tay ôm con, một tay nấu cháo. Chỉ dùng một bàn tay làm việc thực ra rất bất tiện, rửa rau, cắt hành, cắt cà rốt đều không thể hoàn thành, cuối cùng cô đành phải ôm thằng bé gọi điện cho [ Người đại diện Dương tỷ ].

Ngữ khí của Dương tỷ không được tốt cho lắm hỏi “Chuyện gì?”

Sở Triều Dương nói với thanh âm yếu ớt, “Dương tỷ, trong nhà em không có gì để ăn cả.”

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một chút mới nói: “Tôi đang lái xe, lập tức tới chỗ em ngay.”

Sở Triều Dương vội vàng nói: “Có thể phiền chị ghé qua siêu thị mua hộ em một ít đồ ăn được không? Rau dưa, hoa quả, thịt các loại, còn có sữa bột,chị nhớ mua nhiều một chút thực phẩm dinh dưỡng dành cho trẻ con ấy.”

Dương tỷ thấy một khắc cô trước còn đang trong bộ dáng đáng thương, giây tiếp theo liền hiện nguyên hình, được một tấc lại muốn tiến một thước, lập tức sinh khí*: “Sở Y Huyên, tôi nhớ không lầm bây giờ con trai cô đã được hai tuổi rồi nhỉ, hiện tại, truyền thông khắp nơi đều bùng nổ tin cô được người ta bao nuôi, làʍ ȶìиɦ nhân của người ta, chưa kết hôn đã có con, tính tình nóng nảy, đến bây giờ mới biết quan tâm tới con trai hả, có phải cô nên sớm làm như vậy rồi hay không? “

* Sinh khí: kiểu ‘tui hơi bị tức giận rồi đó nha’.

Dương tỷ thập phần đau đầu mà xoa xoa huyệt thái dương, “Y Huyên, đứa trẻ kia tốt xấu gì cũng là do cô hoài thai chín tháng mười ngày sinh ra, nói như thế nào thì thằng bé cũng là trưởng tôn của tập đoàn Đỗ thị, tôi đã sớm bảo cô nên quan tâm thằng bé một chút, không cần đem tất cả cảm tình đều đặt ở trêи người Đỗ Cảnh Khôn, cô là nghệ sĩ, thừa dịp Đỗ Cảnh Khôn còn sủng ái mình, nên vớt được cái gì tốt thì vớt đi, để mau chóng ổn định địa vị trong giới đã, cô nhìn xem cô đã làm được điều tốt gì tốt chưa? Muốn gả vào hào môn? Nếu gả vào hào môn dễ như vậy thì chuyện cô bé Lọ Lem đã không phải là cổ tích nữa rồi, với cả quan trọng là cô bé Lọ Lem kia vốn có xuất thân từ quý tộc nên mới có cơ may gặp được hoàng tử đấy thôi!”

Nghĩ đến nếu nói quá nhiều sẽ gây phản tác dụng, Dương tỷ liền thức thời ngậm miệng, đối với Sở Y Huyên, cô cũng không muốn nhiều lời. Nếu không phải Sở Y Huyên ở trong giới giải trí cũng được xem như thanh diễm thoát tục, lại được nhị thiếu của tập đoàn Đỗ thị nhìn trúng, chỉ bằng chừng này EQ của cô ấy mà còn muốn đứng vững trong giới giải trí ư?

Đỗ Cảnh Khôn là loại người nào? Đừng nhìn vẻ ngoài hắn cà lơ phất phơ, trêи thực tế hắn là người rất vô tình, ở giới giải trí có tiếng hoa tâm*, cũng khiến Sở Y Huyên nhìn không thấu, mắt mù cung phụng hắn ta, dâng lên cả một trái tim chân thành, ngay cả con trai cũng không màng, một lòng muốn gả cho hắn. Nhưng nếu như Đỗ Cảnh Khôn chỉ đơn giản là người chỉ biết chơi nữ nhân, ăn chơi trác táng, thì liệu có thể dùng mấy năm ngắn ngủi lập ra truyền thông Tinh Không này hay sao, rồi ủng hộ Sở Y Huyên, khiến cô gái này chiếm được cả một vị trí không hề nhỏ trong giới?

*Hoa tâm: Lăng nhăng

Nhưng Sở Y Huyên lại không biết điều, hiện tại truyền thông Tinh Không cũng đã đứng vững gót chân trong giới giải trí, trong công ty cũng có nhiều người mới, Sở Y Huyên liền trở nên vô dụng, tài nguyên của cô gái này rất nhanh sẽ bị người ta xâu xé hết.

Nghĩ đến tiếp theo còn có không ít chuyện phiền toái, Dương tỷ lại thập phần đau đầu. Cô đã sớm biết, Sở Y Huyên sớm hay muộn cũng sẽ bị Đỗ Cảnh Khôn phiền chán, nhưng ít ra còn có thể dựa vào khuôn mặt kiều diễm kia mà trụ lại được mấy năm, nào ngờ phiền toái lại đến nhanh như vậy, vừa mới xuất đạo được mấy năm, đã bị hậu bối đá xuống.

Dương tỷ vốn dĩ không có nghĩ tới phản ứng của Sở Triều Dương, lại nghĩ tới hoàn cảnh đáng thương của đứa trẻ kia, lập tức đánh tay lái chạy về hướng siêu thị.

Sở Triều Dương đem đứa nhỏ ôm vào trong lòng, khẽ hát ru cho hắn ngủ.

Cô vốn xuất thân là một ca sĩ, giành được rất nhiều quán quân trong các chương trình âm nhạc trêи khắp cả nước, cho nên mọi người liền tặng cho cô một cái danh hiệu: ‘ Sát thủ nguyên xướng. ‘

Tại sao lại trao cho cô danh hiệu ” Sát thủ nguyên xướng.” ư? Bởi vì các bài hát trong quá trình cô tham gia thi đấu kia đều không hề nổi, nhưng sau khi được giọng hát của cô cất lên thì ngay lập tức trở nên nổi tiếng, cô vốn không phải ca sĩ nguyên gốc* của bài hát đó, nhưng ai ai cũng nghĩ cô mới là ca sĩ nguyên gốc bởi vì khi so với phần hát gốc được qua chỉnh sửa thì giọng hát live của cô vẫn hay hơn nhiều, cũng vì vậy mà khi xem một chương trình âm nhạc nào đó, người xem đều tập trung xem phần biểu diễn của cô, mà xem nhẹ phần biểu diễn của ca sĩ gốc, dần dà, nhóm fan mê giọng ca của cô mới phong cho cô danh hiệu là “Sát thủ nguyên xướng”**

* Ca sĩ nguyên gốc: Ở đây ca sĩ nguyên gốc là ca sĩ đầu tiên hát bài hát đó kể từ khi được ra mắt, ví dụ ca sĩ nguyên gốc của [Hơn cả yêu] là Đức Phúc này, ca sĩ nguyên gốc của [Rời bỏ] là Hòa Minzy này, ca sĩ nguyên gốc của [Em không sai chúng ta sai] là Erik….

** Sát thủ nguyên xướng: Ý nói giọng chị Dương cứ như là sát thủ, âm thầm, lặng lẽ dìm xuống ca sĩ nguyên gốc của bài hát đó

Giọng hát của cô đã sớm cho ra đĩa nhạc, cũng đã ra hơn hai MV, trong đó có hai bài hát rất rất hot một thời, chỉ đáng tiếc ngành sản xuất âm nhạc lúc đó của công ty cô bị đình trệ về mặt kinh tế, sau đó cô cũng không có làm ra tác phẩm gì đặc sắc, do vậy cô rất nhanh liền như sao băng xẹt qua, hết thời. Người ta thường nói đầu tiên là làm ca sĩ sau đó sẽ chuyển qua diễn viên, cho nên cô mới dần dần đem phương hướng sự nghiệp chuyển sang mảng diễn xuất và game show, rốt cuộc thì cô vẫn còn muốn kiếm tiền, cô nhi viện đang có rất nhiều đứa trẻ cần cô chăm sóc.

Khi tham gia diễn cô cũng chỉ có thể nhận vai phụ, lại tham gia thêm vài chương trình âm nhạc, game show hỗn loạn khác, nên cô luôn duy trì một loại trạng thái đó là nửa hot nửa không.

Vì cái gì mà nói là cô nửa hot nửa không? Bởi vì nếu như nói cô nổi, thì cô xác thật không nổi, cùng lắm chỉ có thể so với mấy tiểu hoa đán khác, cô bắt đầu bước chân vào sự nghiệp diễn xuất năm hai mươi sáu tuổi, nhưng mãi vẫn chỉ có thể diễn vai phụ, còn nếu như nói không nổi, thì cô làm sao có thể thường xuyên được phim truyền hình hay các game show mời tham gia được?

Sau đó thì cô lại có hứng phát sóng trực tiếp, nên cô liền quyết định livestream ca hát giao lưu, lại do trước đó cô đã có danh tiếng cùng với lượng fan cố định, nên sau khi phát sóng trực tiếp, bởi vì sở hữu giọng hát trời ban, lại chuyên sâu nghiên cứu âm nhạc, cô cư nhiên lại trở thành một streamer có số lượng người xem cao ngất ngưởng, xem như tạo ra một lối tắt khác trong sự nghiệp của cô.

Cô nói chuyện không phải rất khéo, nên thời điểm phát sóng trực tiếp trừ bỏ lúc cảm tạ mọi người đưa lễ vật ủng hộ thì rất ít khi nói chuyện, đều là cứ hát một bài lại nối tiếp một bài khác, mỗi ngày phát sóng trực tiếp ba tiếng đồng hồ, còn các thời gian khác cô sẽ dùng để luyện tập bài hát mới, qua mấy năm phát sóng, cô đã cover được hơn mấy trăm bài.

Không biết có phải là do kỹ năng của cô cũng được mang tới nơi này hay không mà giọng nói của thân thể này cũng thật dễ nghe.

Đứa nhỏ trong lòng ngực mở to đôi mắt đen như mực trân trân nhìn cô, bất luận cô có hát như như thế nào, thằng bé cũng không chịu nhắm mắt.

Sở Triều Dương liền vừa ngâm nga vừa nhẹ nhàng đi đi lại lại trong phòng ngủ, mãi một hồi lâu sau, mới phát hiện đứa trẻ đã thϊế͙p͙ đi từ lúc nào không hay.

Cô nhẹ nhàng đặt đứa nhỏ lên giường, thân thể bé chỉ vừa mới nằm xuống giường đã cuộn tròn bản thân lại, tựa như những đứa con còn nằm trong bụng mẹ.

Hành động này khiến lòng cô bỗng nhiên mềm nhũn, lại giơ tay nhẹ vỗ vỗ trêи lưng đứa nhỏ một chút, thấy thằng bé đã ngủ say, mới nhẹ nhàng mà đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Cô vừa mới đi ra ngoài, cơ thể đứa nhỏ ở trêи giường liền bất an động động, thân thể run rẩy ghê gớm.

Sở Triều Dương đem cà rốt cắt thành những mảnh nhỏ, lại đem rau xà lách cắt thành các khối vuông vuông, sau đó đem cà rốt bỏ vào trong nồi cháo.

Sở Triều Dương đi vào phòng khách dọn dẹp một chút, những mảnh pha lê nhỏ đầy trêи mặt đất, có bình rượu, có ly thuỷ tinh, cũng có bình hoa.

Trong lòng cô nhanh chóng bị một ngọn lửa vô danh thiêu đốt, tức giận vô cùng. Dù biết rõ đây là mơ, cô vẫn không nhịn được sinh khí.

Trong nhà còn có một đứa nhỏ vậy mà cô ấy cư nhiên đem thuỷ tinh đập vỡ nát, nhỡ đâu đứa nhỏ không biết gì, nhặt một mảnh thủy tinh bỏ vào trong miệng, vậy xong rồi!

Nếu đã không thể chăm sóc được thằng bé, vậy ngay từ đầu “cô” sinh nó ra làm gì???? Sinh mà không chăm được, tại sao lại còn sinh?

Bản thân cô là một cô nhi, nên đối với những loại cha mẹ chỉ sinh mà không dưỡng cô luôn hận đến tận xương tận tuỷ, lúc nhìn thấy đứa nhỏ này, cô liền nhớ tới thời thơ ấu của bản thân mình ở trong cô nhi viện, vừa cô đơn vừa tự ti mà sinh hoạt.

Nghĩ đến đây sóng mũi liền tê tê, cô hung hăng lau mặt, đem những cái cảm xúc yếu ớt kia đuổi đánh hết.

Bọn họ không cần cô, cô cũng không cần họ, mấy năm nay cuộc sống của một mình cô không biết có bao nhiêu tiêu sái, tự do ngao du chốn giang hồ.

Nhưng chỉ có chính cô mới biết, mỗi khi đêm đến, con người ta thường hay yếu đuối, cô nhìn bạn học mình làm nũng với cha với mẹ, cô đã có không biết bao nhiêu hâm mộ cùng khát vọng với điều đó.

Sở Triều Dương tỉ mỉ quét tước, quét sạch sẽ từ trong ra ngoài, sợ còn có những mảnh thuỷ tinh chưa dọn sạch, lại sợ đánh thức đứa trẻ đang ngủ,cô cố gắng khiến cho động tác của mình trở nên nhẹ nhàng nhất..

Thật vất vả mới quét tước sạch sẽ, thời điểm ngồi dậy, trước mắt cô tối sầm, một trận choáng váng ngay lập tức ập tới.

Cô đỡ tường đứng dậy trong chốc lát, nghĩ nghĩ giấc mơ này cũng quá chân thật rồi, vậy mà còn có phản ứng tuột huyết áp.

Chờ khi cô đã đem phòng quét tước sạch sẽ, chuẩn bị đi vào phòng tắm tắm rửa thì có người bước vào cửa.

Người đến đây là một người phụ nữ trung niên gần bốn mươi tuổi, khuôn mặt trang điểm theo phong cách trưởng thành thục nữ, có lẽ đây chính là người đại diện Dương tỷ của nữ phụ.

Dương tỷ hẳn là có chìa khoá nhà, cho nên không cần ấn chuông cửa mà lập tức đi vào.

Sở Triều Dương thấy tay cô ấy đang xách đồ, lập tức ngượng ngùng mà duỗi tay tiếp nhận: “Chị cẩn thận một chút, đưa bớt đồ cho em đi. Thật ngại quá, phiền chị mua hộ nhiều đồ như vậy.”

Dương tỷ ngoài ý muốn mà nhìn cô một cái, mang theo ngữ khí không tốt mà nói: “Hiện tại mới biết xấu hổ? Lúc trước nếu hiểu một chút đạo lý đối nhân xử thế, cũng sẽ không giống như bây giờ bị mọi người ghét bỏ, tất cả công sức trước kia đều bỏ đá xuống giếng, tất cả đều là do cái EQ thấp của cô đấy!” Cái mũi chị ngửi một cái, ghét bỏ nói: “Cô uống rượu?”

“Uống một chút.” Sở Triều Dương rót một chén nước cho cô ấy, đem sữa bột lấy ra, tìm một cái bình sữa rồi cẩn thận pha, cô định làm cho thằng bé một chút sữa bò. Mà thằng bé vừa mới ngủ, nên tạm thời cứ cất vào tủ lạnh trước đã.

Đồ vật do Dương tỷ mang đến thật sự không hề ít, trừ bỏ các loại rau dưa hoa quả ở ngoài, còn có một ít cá tôm cùng thịt nạc, có tôm tươi cùng một túi tôm đã bóc vỏ. Sở Triều Dương cầm một ít tôm tươi ra, cắt một khối thịt nạc băm thành miếng nhỏ để đặt ở trong nồi nấu cháo.

Dương tỷ quả thực không thể tin được cái người đầu tóc bù xù trước mặt, cô gái đang ở trong phòng bếp kia là cái người ngực to ngu ngốc, tính tình tuỳ hứng Sở Y Huyên.

Nói cô ấy ngực to ngu ngốc cũng không đúng lắm, chẳng qua quá trình lớn lên đều có người phụng dưỡng tận tình, chỉ hơi hơi bị thích tự cho mình là đúng thôi.

Nếu cô ấy an phận lợi dụng nhị thiếu của tập đoàn Đỗ thị, “đào mỏ” một ít tài nguyên ở giới giải trí này, không nói những thứ khác, ít nhất nhị thiếu hẳn cũng sẽ cho cô ấy một vị trí vững vàng rồi.

Chính là do tự cô ấy tìm đường chết, tâm không hề đặt trêи sự nghiệp, chỉ một lòng muốn hoá Phượng Hoàng gả vào hào môn, còn sinh thêm một đứa con, nếu muốn chị cũng sẽ cho cô sinh, chỉ cần, cô cố gắng phát triển sự nghiệp, chờ về sau đứa trẻ ấy trưởng thành, cho dù Đỗ gia không nhận hắn, cũng không cần phải lo, chỉ là cô ấy thật ngu, trực tiếp ôm đứa nhỏ đến Đỗ gia, bị người ta nhục mạ thì không nói đi, đã vậy còn chọc giận Đỗ Cảnh Khôn, Đỗ Nhị thiếu gia liền tức giận, trực tiếp nói với truyền thông là không biết đứa con hoang nào lại tự ý chạy đến nhà hắn nhận cha, còn tuyên bố sẽ phong sát Sở Y Huyên.

Hiện tại cô đang bị tung ra tin tức là bị người ta người bao dưỡng, chưa kết hôn đã có con, lại thích ngược đãi trẻ nhỏ… Hzz sự nghiệp diễn xuất của Sở Y Huyên coi như đã hết thật rồi.

  • Đọc [ 274 ]