Tu La Giới Chí Tôn - Chương 39: Bí mật Hạ Gia

Tu La Giới Chí Tôn

Chương 39: Bí mật Hạ Gia

Hai vị đạo hữu mời ngồi..

Tinh gia nhìn lão giả một cái rồi cười cười đi đến bàn đá. Võ thừa cũng ngồi xuống bên cạnh.

- Hai vị ta tự giới thiệu ta tên Hạ Đồ hai vị cứ gọi ta là Đồ lão là được. Xin đa tạ hai vị đã cứu mạng lũ tiểu bối trong rừng, chuyện trước đó ta đã nghe Hạ nam kể lại. Hôm nay gặp mặt quả nhiên không sai.. nếu ta đoán không lằm đạo hữu đã vượt qua thái ất cảnh..? Còn tiểu hữu kia là linh hồn sư..?

Lão giả cười cười tự nhiên nói chuyện khiến người ta có cảm giác gần gủi khó tả.

Tinh gia cười cười đầy thần bí. Cũng không phản bác lời Đồ lão, hắn cũng nhẹ giọng mở miệng.

- Đồ lão tu vi đã là thái ất ngũ trọng đĩnh phong có lẽ không đến 10 năm sẽ có đột phá nhĩ..?

Lão giả nghe tinh gia nói ánh mắt cũng không có gì kinh ngạt nhìn tinh gia hắn giữ vẽ mặt ôn hòa nói tiếp.

- Đúng vậy nếu không có gì xảy ra nội trong tầm đó thời gian lão phu sẽ đột phá thái ất lục trọng. Nhưng.. nói đến đây lão giả thần sắc có chút ngưng trọng.

- có lẽ nước xa không cứu được lữa gần. Chắc hẳn hai vị cũng biết đại chiến sấp tới.

Tinh gia cùng võ thừa gật gù.

- Hiệp hội gia tộc sao. Ta nghĩ với tu vi của Đồ lão ở thành ngan bạc nầy chắc không có mấy người làm hại được lão chứ.?

Lão giả thở dài một hơi rồi lên tiếng.

- Hai vị đã thấy chuyện vừa xảy ra lúc nảy. Triệu gia kia đã từ lâu muôn thôn tính Hạ gia ta.

- Lão không đấu được với cường giả thái ất của Triệu gia sao..? Tinh gia trả lời.

- Hừ. Lão thất phu Triệu gia hắn không phải đối thủ của ta. Nhưng.

Nói đến đây thần sắc của Đồ lão khẻ ngưng trọng.

- Phía sau Triệu gia là Độc tà tông hai vị cũng hiểu, môn phái này tâm ngoan thủ lạt. Tông chủ của Độc tà tông rất muốn khếch trương thế lực của mình nên không ngại đưa chân tay vào rất nhiều gia tộc hồng thôn tính từ đó. Hạ gia ta nhiều lần không đồng ý nên đã là cái gai trong mắt bọ họ. Để diệt Hạ gia Độc tà tông đã phái một cường giả thái ất lục trọng làm trưởng lão của Triệu gia. Đó mới là cái ta e ngại.

Đồ lão thở dài một hơi rồi nói tiếp.

- Nếu là thái ất lục trọng lão phu cũng có khả năng đánh một trận nhưng ta lại rất e ngại thủ đoạn dùng độc của tông môn nầy. Các vị cũng biết Trần gia vì sao bị diệt. Đó cũng là do Độc tà tông tính toán mà ra. Vì vậy ta có một đề nghị không biết hai vị có hứng thú..?

Tinh gia nghe Đồ lão nói cập mắt hơi hiếp lại sao đó nhìn lão giả mở miệng.

- Ta cũng không thích vòng vo. Đồ lão cứ nói.

Đồ lão gật đầu.

- hai vị. Chỉ cần hai vị cầm chân tên trưởng lão của Độc tà tông kia khi hắn xuất hiện trong chiến trường là đủ.

- Đồ lão có gì cho chúng ta sao..?

Tinh gia khóe miệng cười cười đầy thâm ý.

Đồ lão trầm ngâm đôi chút rồi ánh mắt quyết đoán mở miệng.

- Không dấu 2 vị Hạ gia hơn 500 năm trước từng là một thế lực lớn ở trung tâm của đại lục. Ta nói vậy hai vị chắc cũng hiểu nếu có thể đứng chân tại trung tâm đại lục thì Hạ gia ta lúc ấy tuy không phải cường hãn vô kị nhưng cũng là một gia tộc có địa vị nhất định không có mấy thế lực dám triêu vào. Đáng tiếc.

Đồ lão thở dài một hơi như nhớ lại thời oanh liệt.

- Năm đó đại chiến quy mô xảy ra giữa Thâm Uyên đại địa cùng Linh Huyền đại địa, còn được thế nhân khi đó gọi là Đại Chiến Uyên Linh trận chiến đó rất nhiều cường giả đã vẫn lạc. Bản thân hạ gia khi đó gần như tất cả cường giả thái ất cùng với bốn vị kim cang cảnh vẫn lạc. Ta năm đó cũng chỉ là một thanh niên không có gì nổi bậc sau trận chiến đó ta nhưng phải chấp trưởng gia tộc lưu lạc đến nơi hẻo lánh nầy kéo dài hơi tàng.

Đồ lão lắc đầu ngao ngán tiếc hận một thời đỉnh phong của gia tộc.

Tinh gia cũng gật đầu đồng cảm võ thừa ở một bên khuôn mặt trầm xuống không nói một lời.

- Kim cang cảnh bốn vị đều vẫn lạc sao.! Tinh gia vô cùng cảm khái. Kim cang cảnh cường giả khó giết cở nào hắn vô cùng hiểu rỏ. Cơ hồ ở đâu cũng vậy khi đạt tới cảnh giới đó đều là đĩnh phong của một phương.

- Một thời oanh liệt là vậy nhưng ta cũng chỉ có thể nhớ lại sự huy hoàng năm xưa mà cố gắn tu luyện, nhưng vài trăm năm qua đi ta cũng chỉ có thể đột phá đến cảnh giới nầy một phần là đo tư chất kém cỏi một phần là tư nguyên nơi nầy thật sự quá khang hiếm. Vã lại tất cả tư nguyên tốt nhất cũng đã bị các tông môn chiếm lấy ta đây cũng lực bất tồng tâm. Còn phải mổi 20 năm lại tham gia vào cuộc chiến tranh đoạt tư nguyên cùng lãnh địa với các gia tộc mà nói thẳng ra tất cả cũng chỉ là quân cờ để các tông phái lựa chọn ra đệ tử có tư chất tốt. Nếu chiến đấu đơn thuần người ta sẽ không phát huy được hết tìm chất bản thân. Nhưng với áp lực khi bại trận là gia tộc bị diệt thì cơ hồ ai cũng phải bộc phát hết tất cả những gì có thể để chiến đấu.

- Hạ gia ta vốn dĩ cũng chẳng muốn dính dáng gì tới chuyện này. Nhưng bản thân gia tộc quá suy tàn không thể cải lời được các tông môn nên phải tham gia vào vũng nước đục nầy. Haizzz

Đồ lão thở dài một hơi rồi hắn đứng dậy chấp tay.

- ta biết hai vị không phải người ở thành ngan bạc này thậm chí các tông phái hạ cấp kia cũng không phải. Bằng vào tu vi của hai vị bây giờ thì các bảo vật của các gia tộc ở đây có lẽ hai vị cũng coi là rác rưỡi mà thôi. Nhưng Hạ gia ta nói gì thì cũng từng là một thế gia đã từng đứng ở trung tâm của vùng đất linh huyền nầy có một số thứ nếu hai vị nguyện ý giúp đỡ lão phu cũng xin dân tặng làm lễ vật bồi đáp hai vị.

- Ta cũng rất muốn biết bảo vật trong tay Hạ gia thế nào.

Ánh mắt tinh gia có phầm thâm ý nhìn lão giả. Lão giả thần sắc có chút sững lại nhìn tinh gia một cái thật sâu. Lão thật sự có phần hơi chút thấp thỏm thân phận của tinh gia hai người quá thần bí. Đã vậy tu vi của lão cùng thần thức của lão vẫn không nhìn ra được tu vi của tinh gia. Lão chỉ nhìn ra được tu vi võ thừa là trúc cơ ngủ trọng còn linh hồn lực thì mạnh mẽ so với lão cũng chỉ có hơn chứ không kém nên lão quả quyết tu vi tinh gia đã vượt quá xa lão còn võ thừa là linh hồn giả có lẽ chuyên về luyện đan dược hoặc luyện khí hoặc là một linh trận đại sư.

Hai người nầy nếu có ý muốn ra tay với gia tộc của lão cơ hồ lúc trước cũng không cần làm ra chuyện đắc tội với Triệu gia. Còn chuyện có phải là người do gia tộc khác an bài hay không lão cũng tinh tưởng ở trong thành ngan bạc này kể cả các tông môn hạ cấp kia cũng không cần làm như vậy. Dù sao bề ngoài Hạ gia cũng chỉ là một gia tộc ở thành Ngan Bạc có chút thế lực mà thôi cũng như nhiều gia tộc khác. Nên lão quyết định đánh cược một lần. Mà không hiểu sao khi nhìn thấy hai người tinh gia cùng võ thừa lão lại rất có niềm tin cùng hảo cảm. Cứ như trong cỏi u minh sinh ra trực giác. Không thể nào giải thích nổi.

Lão giả ánh mắt trở nên kiên định, dẫu sao những thứ kia nhiều năm như vậy cũng không có tộc nhân nào chạm tới được vậy chỉ còn cách này để vượt qua được đại chiến sắp tới.

- Hai vị mời theo ta.

Nói xong lão giả quây lưng tiếng vào căn nhà trúc.

Nhìn theo bóng lưng của lão tinh gia cùng võ thừa nhìn nhau một cái. Tinh gia nhún vai bước theo lão giả võ thừa cũng bước theo. Thoáng chốc ba người chỉ còn bóng lưng từng bước đi vào căn nhà trúc mái tranh.

- ---- haizz.. ta vốn dĩ sẽ đăng chương mới vào sáng sớm nhưng ta phải đi làm sớm nên không có thời gian. Các ngươi cũng không nên oán trách ta a. Ta sẽ cố gắn đền bù... chúc các đạo hữu đầu tuần vui vẽ.

  • Đọc [ 180 ]