Tu La Giới Chí Tôn - Chương 174: Tu La Giới Chí Tôn

Tu La Giới Chí Tôn

Chương 174: Tu La Giới Chí Tôn



Nhìn thấy gương mặt tươi cười thân thích của Võ Thừa, Bạo Long cũng gượng gượng cười mặt dù chưa hiểu lắm ý tứ của người này,
- nhưng mà kệ đi, dẩu sao hắn không trách ta là được.
Bạo Long thầm nhủ trong lòng một câu chợt sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc nhìn về phía đóa hoa.
Chỉ thấy lúc này tử khí bao quanh đóa hoa giống như không ngừng xoay tròn chuyển động một cách kịch liệt, kèm theo đó lá những tiếng răng rắc cọt kẹt nhỏ xíu kèm theo nhưng với cái hiện tượng này thì Bạo Long không còn lạ gì nửa.
- Hoa sấp nở.

Truyện Võng Du
Hắn đứng bậc dậy, Võ Thừa ánh mắt sắc bén cũng chầm chầm nhìn diển biến cảnh một đóa hoa cao hơn 5m đang từ một cái nụ dần nở ra.
Cánh đầu tiên bung ra hết cở, Võ Thừa còn đang chú ý quang sát chợt thần sắc hắn ngẩn ra một cái sau đó gương mặt quái dị nhìn Bạo Long cùng những tiểu thú xung quanh.

chỉ thấy những tên này ai ai cũng hoặc dùng các loại linh thảo hoặc dùng tay có con hung hắn móc một cụt đất bùn lên đấp vào cái lỗ mũi của nó lại.
Thấy vẽ mặt Võ Thừa khó coi như vậy Bạo Long lúc này một tay bịt mũi một tay gãy gãy đầu lên tiếng.
- Lão Đại a ta quên nói với ngươi, khi cánh đầu tiên của hoa nở sẽ có mùi rất kinh khủng, ta cũng không biết lí do vì sau như vậy nhưng có lẽ chúng muốn thu hút lũ côn trùng đến càn nhiều càn tốt a.
Võ Thừa hơi gật gù ý nói đã hiểu nhưng gương mặt hắn vẩn trắng bệch khó coi, dẫu sau hắn vẩn là một nhân loại a tuy hơi khác một tí hắn chỉ là có thêm trái tim của một con Thủy Thiên Hồ mà thôi, các giác quang cũng không khác gì người thường, mà cái mùi hương nhất phầm này truyền ra lặp tức làm cho phần bụng của hắn nhiều lần quặn lên hắn cố kìm nén để không nôn ra vì cái mùi nhất phẩm này.
- Chuyện này duy trì trong bao lâu.?

Bạo long cười cười
- hè hè lão đại..

nhanh thôi nhanh thôi thường thì sẽ hơn hai ngày a.
- Hai ngày????
Võ Thừa trợn trắng mồ hồi tráng hắn bắt đầu lắm tấm xuất hiện.
Đột nhiên một con thú nhỏ hình thù như một cục bông màu trắng, với cái đầu của một con chuột đôi mắt to tròn, mũi nhỏ màu hồng, nó ngậm một loại lá cây không rỏ là gì từng bước bò tới trước mặt Võ Thừa thần thái có chút rụt rè sau đó ngẩn đầu nhìn hắn.
- Cái này...
Con thú nhỏ như kêu lên vài tiếng gì đó hiển nhiên Võ Thừa hắn không hiểu nhưng bạo long thì có.
- Ý nó là lão đại ngươi nên dùng lá Bách Giác Thảo này nhét vào mũi sẽ cảm thấy đở hơn.
Võ Thừa không chút nghỉ ngợi liền lặp tức khom lưng xuống vuốt ve đầu con thú đáng yêu này một cái rồi tiện tay lấy nắm lá cây mà nó đem đến hung hăn nhét vào mũi.
- Quả nhiên dễ chịu.
một cảm giác thanh mát trong từng hơi thở truyền đến từ khoan mũi đến cổ họng làm cho Võ Thừa hắn hung hăng mà dùng sức hít thở vài ngụm liền, tác dụng của loại này thật kỳ diệu.
Con thú nhỏ thấy Võ Thừa gương mặt tốt lên dường như cũng vui vẻ rụt rè định rời đi chợt một bàn tay thô gáp chỉ có ba ngón liền nắm lấy phần cổ sau gấy nó xách lên.
Bạo long cầm con thú như cục bông này nên dùng bộ lông mượt mà của nó như một cục bông gòn che mũi hắn lại khiến con thú nhỏ với bốn cái chân ngắn ngủng không ngừng vẩy vẩy liên tục.
- Ngươi làm gì vậy.?
Võ Thừa thấy vậy liền trợn mắt quát.
- Hủm...!Lão đại ngươi làm sao vậy? loại thú nhỏ này thường ngày sống trong vường bách thảo a..

cơ thể chúng mềm mại lại có bộ lông tốt như vậy ngươi xem dùng để che mũi là hết xảy luôn.
Hắn chớp mắt vài cái nghiên đầu nhìn Võ Thừa.
Võ Thừa ngẩn ngơ nhìn hắn hồi lâu rồi lắc đầu thở dài.

nơi này là của ngươi mà.
- Ngươi dùng con khác đi được không dẩu sao nó cũng vừa đem lá kia đến cho ta ngươi lại làm như vậy với nó thật là giống như làm ơn mắc oán a.
- Hả...!cái này lão đại ngươi...
Gương mặt bạo long quái dị nhìn Võ Thừa rồi nhìn vào con thú nhỏ kia rồi lại nhìn Võ Thừa...
- Không lẽ lão đại ngươi..! ây nha....!lại có sở thích này, aizzz, con thú này để ta xem.
- Nha...!quả thực là giống cái nha.


lão đại không ngờ ngươi có sở thích như vậy.

bái phục bái phục.
Bạo Long nhẹ nhàn đặt con thú nhỏ kia xuống giơ ngón cái về phía Võ Thừa một cái gương mặt hắn cười cười ra vẽ ta phục ngươi rồi sở thích sủng vật tốt lắm a.
Võ Thừa nhíu mài nhìn hắn, nếu hắn hiểu Bạo Long này trong đầu nghĩ gì có lẽ tại chổ sẽ phung vài ngụm máu.
Con thú nhỏ kia hiển nhiên củng là một loài thượng cổ dị chủng, nó được Bạo Long thả xuống thì quấn quýt với bốn cái chân ngắn ngủng chạy như bay về phía đàng của nó, nếu nhìn kỷ con vật này đôi mắt to tròn kia lại tràng đầy hơi nước vì ủy khuất, cái mặt thì lại ửng hồng một mảng.

một loại vật nhỏ như vậy lại có linh tính cao như vậy chỉ có thể là viển cổ dị chủng thú.

thế nhưng tất cả những chuyện này Võ Thừa tên ngu ngốc này đều không biết.
củng dể hiểu thôi kiến thức của hắn có giới hạn mà, còn về con vật nhỏ kia nếu xuất hiện đâu đó bên ngoài uyên linh đại lục dĩ nhiên không kể đến hòn đảo ký ức này mặc dù nó vẩn là nằm trên uyên linh, thì con thú nhỏ này sẽ không ở bộ dạng con chuột nhỏ như vậy a, bởi vì nó hoàng toàn có khả năng đã hóa hình.
Nếu có tinh gia ở đây khẳn định sẽ tìm đủ mọi cách để tóm một em chuột về để mà hảo hảo bồi dưỡng bởi vì đây là Tuyết Nguyệt Ngọc Thử một loại dị chủng Huyền Thú thời cổ đại.

vì sao phải như vậy trước hết phải nói đến khứu giác của loài này cực kì nhạy bén thậm chí còn hơn cả con Hồ Ly trắng nhỏ kia,có thể phân biệt được hầu như tất cả các loại dược liệu một cách rõ ràng ở khoảng cách xa.

thứ hai loài này rất ưa sạch sẽ và phải nói là rất nhu mì đáng yêu, thứ ba là cái quan trọng nhất a, loài này một khi hóa hình tuyệt đối là cực phẩm của nhân gian, là giống đực thì là mỹ nam tử có thể làm điên đảo các cô nàng vừa nhìn đến, còn về giống cái thì hè hè hè các ngươi nên nghĩ đến một cô gái sắc nước hương trần vã lại còn thùy mị nếch na da trắng như ngọc, cả người thơm tho xem...!sách sách sách...!ây ta đang nghỉ cái gì đây chứ? thiệt con mẹ nó lão thiên.., tâm ma a,là tâm ma, không phải ý định của lão tử.
Củng bởi vì thiên địa thay đổi dẩn đến cả một đàng Ngọc Thử này không thể tiếng giai mà hóa hình, không những riêng về loài này, ở đây có trên dưới hơn vài trăm loài trong sử sách ghi lại đều từng là những tộc quần vô cùng mạnh mẽ, thế nhưng ở đây riêng chỉ thấy có một mình Bạo Long là có thể hóa hình người mà phải nói là chưa trọn vẹn ra, còn lại tất cả đều không thể, áp chế bực này chỉ có thể trách trời cao.
Trở lại vấn đề, đóa hoa kia đã bong ra được một cánh đầu tiên, mùi vị thì phải nói là làm chao đảo chúng sinh, thế nhưng tất cả những con vật lớn nhỏ dưới trướng của Bạo Long tuy gương mặt hơi khó coi nhưng cặp mắt chúng lại ẩn ẩn phần kích động dị thường.
Võ Thừa củng mẩn cảm phát hiện ra nơi này trên dưới có hơn vài chục tộc quần bầy đàng lớn nhỏ khác nhau cùng kéo đến.

tại sao bọn yêu thú này lại làm vậy thì hắn mơ hồ củng đoán ra.

vì thứ bên trong đóa hoa kia.

Tử Lưu Yêu với thứ này cho dù dùng cho bất kỳ loài nào thì công dụng củng như nhau, đều mang về sinh cơ cho một các xác gần chết.
Một cánh hoa nở mất hai ngày một đêm Võ Thừa nhìn kỷ, ức lượng số cánh hoa của cái nụ kia khoảng chừng 13 cánh, nói như vậy phải mất gần một tháng thời gian để cho đóa hoa này thuần thục,
- Lại trời, trong vòng một tháng ta phải chịu đựng cái mùi vị cực phẩm này sao?
trong lòng hắn thở dài than khổ, nhưng rất nhanh cái suy nghỉ này của hắn lại hoàng toàn sai lệch bởi vì khi cánh hoa thứ hai nở ra một mùi hương dễ chịu chưa từng có truyền đến khứu giác của hắn, kèm theo đó là tiến hú cùng la hét in ỏi, tiếng chim hót tưng bừng vang lên, tất cả đều thi nhau không tiếc tất cả mà hít lấy từng ngụm mùi hương truyền ra từ cánh hoa thứ hai.
- Quá dễ chịu a..


hahaha
Bạo Long nhảy nhót tung tăng như mùa xuân trở lại ở thung lũng ái tình, mùi hương này làm cho người ta có cảm giác như lọt vào một cánh đồng có vô tận hoa xanh cỏ biết nắng ấm nhẹ nhàn của buổi sớm mai.
- Thật kỳ diệu..
Võ Thừa kinh ngạt thốt lên thành tiếng.

cái này chẳng khác nào từ dưới vực thẩm bùn lầy thoát một cái lại ở trên lơ lững chính tần mây, ảo diệu cùng cực.
- Lão đại a nhanh chóng hưởng thụ đê...
Bạo Long vừa nhảy nhót vừa không ngừng hít thở thật sâu thật mạnh như sợ mùi hương này phút chốc không còn nửa, củng trong giây phút đó võ thừa liền thấy rất nhiều loài thú đột nhiên thăng cấp tiến giai, tác dụng của mùi hương này không chỉ có làm người ta sản khoái mà còn làm cho cơ chế tinh thần đạt tới đỉnh phong, nếu đổi lại có đám người Phùng Lão ở đây hiển nhiên chuyện này đối với mấy người bọn họ là một đại cơ duyên cả đời họ mơ ước.
- Cảm ngộ....!
Thế nhưng cái không khí dễ chịu này kéo dài được hai hôm cho tới cái ngày mà cánh thứ 3 bắt đầu nở ra Võ Thừa cũng nhân dịp này mà khoanh chân tiến vào trạng thái đốn ngộ, hắn cảm ứng với thiên địa mỏi lúc một gần gủi phản phất bản thân muốn hòa cùng một thể với thiên địa rồi.

đột nhiên hắn nhíu mài.
Mở mắt ra chỉ thấy tất cả yêu thú đều lùi lại vài bước hắn còn chưa kịp phát hiện chuyện gì thì một mùi hương cực phẩm khác lại ập tới làm cho hắn thoáng cái ngã từ trên tản đá cấm đầu xuống đất.
Bạo long đang mãi vui chơi cũng không phát hiện đóa hoa thứ ba nở ra cho đến khi mùi hương kia bay qua hắn lặp tức đổ gục xuống bọt mép không ngừng trào ra từ khóe miệng, cơ thể còn co giật liên hồi.
- Trời ơi...!thật là thối a....
hắn chỉ có thể nhe răng nhỏ giọng ỉ oi nói như vậy.
Võ Thừa lòm còm bò dậy sắc mặt xanh như lá chuối nhanh chóng lùi lại vài bước ngó nhìn xung quanh tìm kiếm Tuyết Nguyệt Ngọc Thử
- con chuột nhỏ kia ở đâu rồi a, cho ca xin một ích Bách Giác Thảo đi a.
dường như hiểu được ý định Võ Thừa, Ngọc Thử nhỏ trắng muốt vội ngậm đến cho hắn vài đọt thảo dược nhét vào mũi còn vài lá thì cho ngậm vào miệng, bên kia cũng có vài con vật nhỏ cho Bạo Long tên to xác kia vài cái lá cứu hắn tĩnh lại.

tên này nước mắt nước mũi chảy dài thoạt nhìn giống một tên bị bệnh đao, hắn liếu lưỡi nói.
- Má ơi..

lần sau nhất định phải cảnh giác a....


  • Đọc [ 15 ]