Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ - Chương 4: Đẹp

Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ

Chương 4: Đẹp

Huấn luyện nhân viên Chu Lâm giám đốc quản lý khách sạn nổi tiếng trên internet, hắn sẽ đào tạo huấn luyện nhóm người Lý Quân từ hai giờ chiều nay tới 5 giờ chiều mai, sau đó sẽ để cho bọn họ tự mình nghiền ngẫm.

Khương Hành đã hướng dẫn cho mấy người trẻ tuổi tất cả những kỹ năng cần thiết, mỗi một tuần vào thứ hai sẽ có hai nhân viên tiến đến thực tập, nếu trong vòng 1 tuần bọn họ được khen ngợi và có điểm số cao hơn bốn vị nhân viên cũ, như vậy quy định đào thải hạng chót sẽ bắt đầu có hiệu lực, cũng có nghĩa là vị trí của bọn họ sẽ được thay thế.

Xem ra hiện tại làm minh tinh cũng không dễ dàng, tâm lý Lý Quân rất tốt, anh không nổi tiếng không có fan cũng không sợ bị mắng, ngay từ đầu trọng tâm của anh có lẽ còn ở trong chương trình, nhưng khi có Khương Hành ở đó, anh chỉ cần nỗ lực ở lại chương trình là được. Mục tiêu của anh là Khương Hành, ngoại trừ xếp hạng ra thì không có gì cần quan tâm. Còn thỏa thuận với người đại diện Cao Tín, bọn họ ngay cả đoàn đội cũng còn chưa thành lập, tạm thời không cần suy xét.

Chu Lâm là một người đàn ông trên dưới 40 tuổi, khi hắn hướng dẫn mọi người, ngôn của hắn khá hài hước dí dỏm, nói cho bọn họ làm thế nào để thu dọn một gian phòng cho khách, từ dọn dẹp nhà vệ sinh tới thu dọn giường đệm, lại gấp khăn tắm thành những hình dạng khác nhau như thế nào.

Sau đó, lại nói mọi người một vài loại phòng khác nhau và cách sắp xếp các chủ đề như thế nào, trong quá trình huấn luyện còn dạy cho bọn họ rất nhiều những kỹ năng mà bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới.

Chu Lâm làm mẫu xong sau, liền để cho bọn họ luyện tập, tay cầm tay chỉ đạo cách sắp xếp chăn gối sao cho chính quy.

Lâm Lập Thư và hai cô gái khá tích cực, tranh nhau học tập, chủ yếu là nỗ lực biểu hiện trước máy quay, Lý Quân thì khá bình thản, ngày thường anh quay phim ít, thời gian ở nhà nhiều, cách vài ngày lại giặt chăn ga gối đệm, tay nghề đã sớm thuần thục, đã từng sắm vai một nhân viên phục vụ phòng mà từng nghiên cứu qua động tác của nhân vật, học qua một chút, nhìn Chu Lâm làm mẫu một lần đại khái đã biết làm như thế nào.

Chu Lâm cũng biết không thể nặng bên này nhẹ bên kia, chờ ba người Lâm Lập Thư thực hiện một vài tư thế quay chụp xong, hắn mới hỏi Lý Quân có muốn thử một lần hay không.

Lý Quân không tranh không đoạt, rất an tĩnh, nếu không phải người đứng bên cạnh anh là Khương Hành, thật sự thiếu chút nữa Chu Lâm liền quên mất hắn cần hướng dẫn cho bốn người trẻ tuổi chứ không phải là ba người.

Chu Lâm nhìn về phía Lý Quân: "Tới thử xem sao?"

Có cơ hội biểu hiện, Lý Quân cũng sẽ không bỏ qua: "Được."

Lâm Lập Thư nhường ra vị trí cho Lý Quân, hắn cũng ý thức được bản thân và Lương Chỉ Duyên đã chiếm dụng quá nhiều thời gian, nhưng cũng chỉ là suy nghĩ thoáng qua trong một giây, có thể đứng ở trước máy quay nhiều hơn một giây chính là nhiều hơn một giây, đây là suy nghĩ của hắn.

Đứng ở vị trí cuối giường, Lý Quân tiếp nhận khăn trải giường, dựa theo động tác của Chu Lâm, hai tay vung lên, khăn trải giường màu trắng tinh quy quy củ củ mà bay xuống mặt giường, chỉ cần hơi chỉnh lại một chút cho thẳng đều là được.

Đột nhiên lộ một tay, Chu Lâm đều có chút kinh ngạc, nói đùa: "Lý Quân có phải cậu đã trộm luyện tập qua hay không."

Lý Quân khom lưng đè khăn trải giường, tư thế của anh rất đúng chỗ không ngăn trở camera, người quay phim vừa lúc có thể quay được mặt anh, anh đúng lúc ngẩng đầu, giải thích: "Lúc trước tôi đóng qua một nhân vật là nhân viên phục vụ khách sạn, tạm thời học một chút, hiện tại còn nhớ được một chút."

"Rất tốt rất tốt, rất tiêu chuẩn." Trong lòng Chu Lâm không cho là tạm thời học một chút, nhưng hắn cũng không nhắc lại, lúc trước còn khen mấy người Lâm Lập Thư học nhanh, hiện tại lại khen Lý Quân, liền có chút hơi quá, có câu không sợ hoạn nạn nhiều ít mà chỉ sợ hoạn nạn chia không đều, vẫn là ít nói thì tốt hơn.

Lý Quân không giống mấy người trẻ tuổi thích chơi đùa, động tác lưu loát kết thúc phần quay chụp trải giường chiếu của mình sau đó liền đứng ở một bên chờ học phần tiếp theo. Chu Lâm nói cho bọn họ quy trình chính thức phục vụ phòng cho khách, mỗi một bước đi đều nói rất cẩn thận, còn nói cho bọn họ phải làm đến "ba nhẹ", nói chuyện nhẹ, động tác nhẹ, đi đường nhẹ.

Bất tri bất giác, khóa học phục vụ phòng buổi chiều, nội dung cũng không phức tạp, kỳ thực Lý Quân biết chỉ cần lên mạng tra cũng có thể biết được một số kiến thức lý thuyết, chủ yếu vẫn là thao tác thực tế, còn lại bọn họ chậm rãi nghiền ngẫm và thích ứng là được.

Sau khi vòng quanh khách sạn, mất hai tiếng đồng hồ, mọi người đều có chút mệt mỏi.

Bốn giờ chiều, Khương Hành cho mọi người ngồi xuống nghỉ ngơi, uống trà ăn bánh bổ sung năng lượng.

Ngay lúc này, sau khi nhân viên huấn luyện tới thì di động lại trở về tay Lý Quân, một cuộc gọi xa lạ vang lên.

Mọi người đang nghỉ ngơi uống trà ăn bánh tập trung ánh mắt lên người Lý Quân.

Lương Chỉ Duyên hỏi: "Có phải có khách muốn đặt phòng hay không?"

Hiện tại khách sạn đều có điện thoại di động riêng, điện thoại riêng của chính là điện thoại trên tay anh.

Lý Quân nói: "Có lẽ vậy."

Kỳ thực Lương Chỉ Duyên có chút tò mò vì sao di động lại ở trên tay Lý Quân, bình thường nhiệm vụ tiếp điện thoại này không phải nên để phụ nữ làm mới hợp lý hơn sao, trong lòng cô có chút u oán, cảm thấy Lý Quân có toan tính, nhân lúc bọn họ không có mặt nhận mất công việc tiếp điện thoại.

Di động vang lên ba hồi chuông, Lý Quân tiếp nhận điện thoại.

Lý Quân lễ phép nói: "Chào ngài, đây là Có cái khách sạn."

Đối phương: "Chào anh, tôi muốn đặt một phòng, sáng ngày mai tới, ở một buổi tối."

Là một nữ nhân, Lý Quân liền biết xưng hô với đối phương như thế nào: "Được, thưa chị, chị muốn đặt phòng tiêu chuẩn hay phòng giường lớn."

Đối phương: "Phòng đơn, giường lớn."

Lý Quân: "Thưa chị, họ tên của chị là gì ạ."

Đối phương: "Tôi họ Hoàng."

Lý Quân: "Vâng, chị Hoàng, một phòng đơn giường lớn, xin hỏi còn có yêu cầu gì nữa không ạ?"

Chị Hoàng: "Không có."

Sau khi đối phương tắt máy, Lý Quân cúp điện thoại, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm anh, anh sờ sờ mặt mình hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Chu Lâm là một người chuyên nghiệp, hắn giải thích nghi hoặc cho Lý Quân: "Cậu vừa rồi rất chuyên nghiệp."

Là một diễn viên, Lý Quân cảm thấy bản thân diễn ai cũng phải giống như người đó, anh cười nói: "Tôi khi đặt phòng khách sạn, nhân viên tổng đài cũng nói như vậy, liền dựa theo để nói."

Chu Lâm dựng ngón tay cái lên khen: "Rất tuyệt." Lý Quân phản ứng rất là nhanh.

Ngay cả Khương Hành cũng cảm thấy rất ngoài ý muốn, trước khi Lý Quân vung khăn trải giường trong đầu hắn vẫn là hình ảnh Lý Quân la lối khóc lóc tức giận. Không sai, ngày đó ở trong bệnh viện, Lý Quân còn đấm hắn một cái, khóe mắt đầu tím xanh, lúc ấy hắn cảm thấy Lý Quân cố ý gây sự, bằng không cũng sẽ không để vệ sĩ đuổi anh ra khỏi bệnh viện.

Lý Quân được khen cũng không có cảm giác gì, anh cũng không phải trẻ con, vì một câu một ánh mắt của người khác mà cảm thấy buồn hoặc vui, trừ khi đối phương là Khương Hành, anh quay đầu nhìn về phía Khương Hành, phát hiện đối phương vừa lúc đem đầu quay đi.

Nhưng thật ra Lý Quân còn rất biết việc chung: "Ông chủ, sáng mai khách sẽ tới, muốn đặt phòng giường lớn, chúng ta cho người ta ở phòng nào."

Khương Hành lại đem đầu quay lại, đột nhiên cảm thấy vừa rồi quay đầu có chút dư thừa, tránh tầm mắt Lý Quân, đối diện với ba người khác nói: "Vậy phòng ở tầng 1 có thể nhìn thấy vườn hoa phía sau đi, phòng 103, đợi lát nữa mặt trời lặn mọi người cùng tới vườn hoa chỉnh sửa sạch sẽ một chút."

Mọi người đồng thời phụ họa, kỳ thực cũng không quá muốn làm việc.

Lúc này tay Lý Quân gẩy gẩy quần jean của mình, bạn trai lúc trước còn dính ở bên người, đột nhiên trở mặt không nhìn ngươi, tâm tình của anh cũng không phải một chốc một lát là có thể bình tĩnh lại được.

Nghỉ ngơi chưa tới một giờ, mọi người lại phải bắt đầu bận việc để ngày mai đón khách, Chu Lâm không phải nhân viên khách sạn, không cần tham gia, có thể về phòng nghỉ ngơi, đám người Lâm Lập Thư rất hâm mộ, hoàn toàn không có vẻ hưng phấn hoạt bát như lúc mới tới buổi sáng, giống như quả cà tím bị héo.

Vườn hoa nhỏ dường như bị bỏ hoang trong một thời gian, chậu hoa bày biện bên cạnh mép tường đã mọc đầy cỏ dại, những cây hoa được trồng ban đầu đều đã chết hết và có chút cỏ dại còn mọc cao hơn cả cây hoa, không phân biệt được rõ cây nào là hoa cỏ lúc đầu.

Nếu là người có kinh nghiệm, liếc mắt một cái là có thể phân biệt ra, đều là thực vật thường thấy, không khó nhận ra.

Nhưng mà, đối mặt với những chậu hoa lớn nhỏ này, đám người trẻ tuổi ở độ tuổi đôi mươi, đều chưa từng trải và không có kinh nghiệm sống, phần lớn đều sinh sống ở thành thị, có lẽ ngay cả mùi của bùn đất như thế nào cũng chưa ngửi qua.

Gia cảnh Lâm Lập Thư không tệ, từ nhỏ sinh sống ở nước ngoài, nhìn thấy mấy thứ này liền mê mang.

Còn Lương Chỉ Duyên và Hà Uyển Tinh thì có thể nhận ra vài loại, Lương Chỉ Duyên còn cố ý đứng cạnh Khương Hành hỏi: "Ông chủ, đây là hoa hồng nguyệt quý phải không?"

Trai xinh gái đẹp đứng chung một chỗ, bên cạnh còn có mấy chậu hồng nguyệt quý mọc không tồi, Lý Quân tưởng tượng tới hậu kỳ còn sẽ tạo hiệu ứng phấn hồng bay bay cho bọn họ, trong lòng có chút chua, cầm lấy cái chép nhỏ để nhổ cỏ trong một chậu hoa, lại lôi cả cây rút ra ném vào thùng rác, vừa ném còn vừa mắng thầm Khương Hành trong lòng.

Tên khốn Khương Hành, ai cho anh quên một mình tôi, có ai làm bạn trai như anh sao? Ngốc X, cặn bã, ghét anh, ghét anh, ghét anh!

Bất tri bất giác giải quyết xong hai ba chậu hoa cỏ dại, trong lòng Lý Quân thoải mái hơn nhiều.

Lâm Lập Thư ở bên cạnh nhìn thấy Lý Quân xử lý cỏ dại quá nổi bật, cảm khái nói: "Anh Quân, anh làm thế nào mà giải quyết mấy chậu hoa này nhanh thế."

Lý Quân nói đùa: "Chỉ cần trong lòng có niềm tin là có thể làm được."

Lâm Lập Thư thuận miệng hỏi: "Vậy niềm tin để chống đỡ trong lòng anh là gì?"

Lý Quân đem một gốc cỏ dại cả thân lẫn rễ ném vào thùng rác, nói: "Đương nhiên là yêu."

Lâm Lập Thư nhìn cây cỏ dại bị nhổ tận gốc trong thùng rác: "......" Đây là tình yêu sao?

Lúc này, Khương Hành bị hai cô gái vây quanh hỏi đông hỏi tây cảm thấy vô cùng bực bội, kỳ thực hắn cũng không quá thích nói chuyện, nhưng Lương Chỉ Duyên và Hà Uyển Tinh cứ không ngừng hỏi hắn cái này cái kia, đề tài liên miên không dứt.

Năm người cùng nhau làm việc, tốc độ còn coi là nhanh, Lý Quân và Lâm Lập Thư một tổ, tốc độ của hai người so với tổ ba người kia nhanh hơn rất nhiều, sau khi dọn xong, lại ngại camera nên phải giúp ba người bọn họ xử lý nốt.

Có lẽ Lương Chỉ Duyên quen với việc làm công chúa được mọi người vây quanh, sau khi thấy hai người bọn họ tới đây, liền bắt đầu ngửi hoa, cũng không biết là đem bản thân trở thành ong vàng hay là bươm bướm, cô tiện tay cắt mấy cành hoa chuẩn bị mang về nhà cắm, xong rồi còn hỏi Khương Hành có đẹp hay không.

Khương Hành vốn định trả lời hai câu, khi thấy Lý Quân tới đây hỗ trợ, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của đối phương, theo bản năng ngậm miệng không nói.

Lại qua nửa tiếng, sân sau đã được dọn sạch, cỏ dại trong chậu hoa cũng được nhổ hết, hoa được trồng trong chậu cũng lộ ra, công sức lao động của năm người đều có kết quả, trước khi trời tối, bọn họ còn tưới nước cho hoa, Lâm Lập Thư còn đề nghị ngày mai có thể tới vườn hoa bên cạnh mua vài cây hoa bình thường về trồng.

Khương Hành: "Ý tưởng của Lập Thư không tồi, nhiệm vụ này liền giao cho cậu."

Lâm Lập Thư miễn cưỡng cười cười đồng ý: "Được, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ." Tự nhiên vác nợ vào thân.

Tạm thời thu dọn sân sau, mọi người thu thập công cụ về phòng.

Lương Chỉ Duyên ôm hoa vừa đi vừa hát, Hà Uyển Tinh mệt đến mức không nói nên lời, Lâm Lập Thư còn đang rối rắm về chuyện ngày mai đi mua hoa, Lý Quân đi theo Lâm Lập Thư, xách theo một thùng cỏ dại nhỏ, Khương Hành đi ở cuối cùng.

Trước khi vào cửa một bước, Lý Quân đi ở phía trước đột ngột xoay người, nếu không phải Khương Hành ổn định thân hình, có lẽ sẽ bị đụng phải.

Lý Quân nhân lúc hắn còn đang ngây ngốc, đem một đóa hoa hồng nguyệt quý màu đỏ diễm lệ cắm vào túi áo nhỏ trước ngực hắn nói: "Ông chủ, hoa này đẹp nhỉ."

Nhìn khuôn mặt không cảm xúc của Lý Quân, Khương Hành lẩm bẩm nói: ".....Đẹp."

Trên mặt Lý Quân lập tức lộ ra một nụ cười nhạt: "Vậy là được rồi."

  • Đọc [ 58 ]