Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ - Chương 3: Sống lưng chợt lạnh

Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ

Chương 3: Sống lưng chợt lạnh

"Còn một việc rất quan trọng cần nói cho mọi người, trong công việc sau này, tôi sẽ căn cứ vào biểu hiện hàng ngày của mọi người để tiến hành chấm điểm bình xét cấp bậc, khách sạn của chúng ta được chia thành nhân viên cao cấp và nhân viên sơ cấp, mỗi người ban đầu có 100 điểm, nếu có khách hàng khiếu nại hoặc khen ngợi, như vậy sẽ dựa theo tình huống tốt xấu tiến hành trừ điểm hoặc cộng điểm. Ngoài ra, nhân viên có cống hiến đặc thù với khách sạn sẽ có điểm khen thưởng. Mỗi một khách nhân trước khi rời đi đều sẽ điền vào bảng đánh giá phục vụ, tiến hành chấm điểm đánh giá đối với sự biểu hiện phục vụ của mọi người, ba ngày tiến hành đánh giá thành tích một lần, nhân viên có điểm thấp nhất sẽ có trừng phạt tương ứng, nhân viên có điểm thấp hơn 60 sẽ trực tiếp rời khỏi tổ tiết mục, hi vọng mọi người cố gắng hết sức, làm việc chăm chỉ để có kết quả tốt và ở lại khách sạn của chúng ta."

Mặc dù là khách sạn quan tâm đến nhân viên cũng phải có chút cạnh tranh, nếu không mọi người chỉ muốn chơi không muốn làm việc, chính tổ tiết mục đã đưa ra cái quy định này, bón người đều đã biết trước được điều này, khi ký kết hợp đồng bên trong có đề qua không đạt tiêu chuẩn sẽ bị loại bỏ, ai cũng không ngờ tới là tổ tiết mục làm thật, vốn chỉ cho rằng đây là nói cho có.

Ba cái người trẻ tuổi không khỏi nghĩ đến, nếu bị tiết mục tổ đá đi, vậy chẳng phải là rất mất mặt sao.

Mở họp mất nửa tiếng, dù sao hiện tại còn chưa bắt đầu kinh doanh, có vấn đề tiềm tàng nào bọn họ cũng không thể đoán trước được, Khương Hành cho mọi người đi nghỉ ngơi trong chốc lát vào buổi trưa.

Sắc mặt ba người trẻ tuổi đã trở nên nghiêm trọng.

Khương Hành gây áp lực, lại nhìn thấy biểu tình trên mặt họ, tâm tình liền thoải mái hơn rất nhiều, liền nói tan họp rồi cho bọn họ tự mình tiêu hóa một chút, hắn liếc mắt nhìn Lý Quân một cái, sắc mặt đối phương nhàn nhạt, tựa hồ không quá quan tâm tới các quy tắc.

Để có một cái mở đầu ấn tượng, Lương Chỉ Duyên lập tức nói: "Chúng ta còn chưa ăn cơm trưa, bữa trưa hôm nay để tôi làm đi, tôi tới tủ lạnh ở phòng bếp nhìn xem có gì có thể ăn."

Lâm Lập Thư tương đối có cảm tình với Lương Chỉ Duyên, nói theo: "Tôi giúp cô."

Hà Uyển Tinh và Lâm Lập Thư khá là quen: "Tôi cũng đi."

Ba người liền rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại Lý Quân và Khương Hành.

Lý Quân mỉm cười với Khương Hành: "Ông chủ, có yêu cầu gì cần hỗ trợ không?"

Khương Hành nhìn thấy nụ cười của Lý Quân không hiểu sao cảm thấy có chút kỳ dị, hắn đem loại cảm giác này phân loại thành khó chịu, vì thế đem một cái di động trong tầm tay ném cho anh.

Khương Hành nói: "Đợi lát nữa có lẽ sẽ có khách gọi điện thoại tới đặt phòng, cậu tới nhận."

Lý Quân: "Có vẻ như nhiệm vụ này rất khó khăn." Anh nghi ngờ Khương Hành là cố ý, không ai khi nào khách sẽ gọi điện tới, vì thế anh phải luôn mang theo di động.

Khương Hành nhìn anh một cái, lạnh nhạt trả lời một cái đơn âm, nói với anh: "Cùng tôi ra ngoài dọn đồ vật."

Lý Quân đút điện thoại di động vào túi quần: "Dọn cái gì?"

Khương Hành không trả lời Lý Quân, đi thẳng ra cửa, còn với thêm cái mũ rơm ở bên cạnh cửa, dù sao lúc này ánh nắng mặt trời cũng rất gay gắt.

Không có mũ rơm Lý Quân cũng không sợ, khi anh đóng phim thường xuyên đứng dưới ánh mắt trời đã sớm thành thói quen.

Đi tới lối vào khách sạn, mới biết được Khương Hành muốn dọn cái gì.

Một chậu cây Phát Tài bị bỏ lại bên ngoài một thời gian dài trông có vẻ uể oải, cao khoảng 1 mét, nhìn có vẻ rất phát tài, chủ nhân của khách sạn để nó ở đây có vẻ cũng quá tùy ý.

Lý Quân nói: "Dọn cái chậu này?"

Khương Hành: "Đúng vậy, phòng khách không có cây cối trang trí nào."

Lý Quân nhìn Khương Hành nói: "Ông chủ, nếu anh muốn trồng cây, cần phải thêm một cái bệ dưới chậu cây, khi tưới nước cho cây, bùn đất bên trong sẽ chảy ra, mặt đất sẽ rất bẩn."

Không có kinh nghiệm trồng hoa Khương Hành: "....."

Lý Quân nói: "Trước tiên chúng ta nên tìm xem có cái gì có thể làm cái bệ đi đã."

Khương Hành vẻ mặt bình tĩnh: "Ừ" Quay đầu nói với người quay phim: "Đạo diễn, đoạn này có thể cắt bỏ không?"

Người quay phim lắc lắc máy quay thay thế đạo diễn: Không thể.

Trên mặt Lý Quân đều là ý cười, người đàn ông luôn có vẻ mặt lạnh lùng và thâm trầm khi ở trước mặt mấy người trẻ tuổi đột nhiên cũng có một mặt trẻ con, là Khương Hành mà anh quen thuộc, không nghĩ tới hôm nay lại có thể thấy, xem ra bạn trai không thay đổi, vẫn có hi vọng tìm lại ký ức đã mất.

Tâm tình trở nên tốt hơn Lý Quân hỏi Khương Hành: "Phòng để đồ của khách sạn ở đâu, tôi đi tìm xem."

Khương Hành: "Phòng thứ hai ở góc bên phải của hành lang."

Lý Quân dựa theo chỉ dẫn của Khương Hành tìm được phòng để đồ, bên trong có rất nhiều thứ linh tinh, ngay cả quốc và liềm cũng có, nhưng hiện tại anh không cần những thứ này, mà là một cái kệ có thể kê đồ được, trên kệ màu xám có một cái chậu gốm miệng nông vừa lúc có thể dùng làm kệ kê chậu hoa.

Lý Quân cầm chậu gốm, phát hiện Khương Hành đang đội mũ rơm còn đứng tại chỗ, theo bản năng mở miệng: "Sao anh không vào nhà? Đứng ngoài nắng."

Đột nhiên được người quan tâm, Khương Hành sửng sốt nói: "Tôi có mũ rơm."

Lý Quân chỉ vào chậu gốm: "Chờ tôi một lát, em rửa xong sẽ mang vào, hay là anh vào trước đi."

Khương Hành nhìn trời nắng nói: "Không cần để ý tới tôi, cậu đi rửa đi."

Lý Quân ngồi xổm xuống mặt mấy viên đá cuội cho vào chậu rồi bưng chậu tới bồn rửa tay bên ngoài để rửa cả một thể, lúc này, mặt trời đã nóng đến mức làm nước bốc hơi, nước phun ra ấm ấm, ngồi trong chốc lát trán của Lý Quân đã chảy cả mồ hôi ra.

Rửa xong đá cuội và chậu gốm, Lý Quân vào phòng khách đặt nó xuống một góc, đá cuội cũng được bày biện chỉnh tề, sau đó mới ra ngoài giúp Khương Hành bê chậu hoa, thấy hắn chờ mặt anh liền biến đen, nhưng lúc này chắc chắn anh không dám nhiều lời, camera còn đang ở bên cạnh kìa.

Lý Quân thầm nói trong lòng, người này sao lại ngu như vậy, không biết gọi thịt tươi Lâm Lập Thư ra hỗ trợ, chết vì sĩ diện chỉ khổ thân.

Ngẫm lại cũng chỉ có mình biết nhược điểm của hắn, đổi một góc độ khác để nghĩ, hình như cũng rất thú vị.

Hai người hợp sức bê chậu hoa đi vào, kỳ thực cũng không phải nặng lắm, nhưng chậu hoa cũng không có quy tắc gì, một người bê rất khó, rất dễ khiến chậu hoa rơi vỡ, mất nhiều hơn được.

Sau khi mang chậu hoa vào nhà, Khương Hành liền ngồi ở trước điều hòa thổi gió, Lý Quân thấy hắn thật sự chỉ đem chậu hoa bê vào, không có động tác tiếp theo, đành phải chấp nhận tới phòng chứa đồ tìm bình tưới cây, lại bê tới một chậu nước và giẻ lau, lau sạch sẽ từng cái lá Phát Tài một.

Khương Hành múc một gáo nước, đang muốn đổ vào chậu cây!

"Khoan đã!" Lý Quân lập tức đè lại bàn tay đang ngo ngoe rục rịch muốn đổ nước xuống: "Cây Phát Tài không thể đổ quá nhiều nước, rễ nó nông, sẽ bị úng rễ chết."

Khương Hành: "......"

Lý Quân nói cho hắn: "Chỉ có thể tưới từng chút một, đổ ướt đất là được, ngày thường chỉ cần phun chút nước lên lá cây là đủ rồi, chỉ cần lá cây không bị mềm thì không cần tưới nước, dựa theo lượng nước này của anh mà tưới, qua hai ngày chỉ có thể nhặt xác cho nó."

Khương Hành: "......" Đột nhiên không muốn làm ông chủ!

May mà lúc này, Hà Uyển Tinh xuất hiện phá vỡ cục diện giữa hai người.

"Ông chủ, anh Quân, có thể rửa tay ăn cơm, bữa trưa chúng ta ăn mì, không có vấn đề gì chứ?"

Lúc này Lý Quân mới buông tay Khương Hành ra, Khương Hành vì che dấu sự bối rối của bản thân, quay đầu nói với Hà Uyển Tinh: "Được."

Lý Quân cũng trả lời: "Tôi không thành vấn đề."

Có lẽ Khương Hành cảm thấy hành vi của mình có chút ngốc, không muốn đối mặt với Lý Quân, cầm gáo nước trực tiếp đi tới nhà ăn.

Lâm Lập Thư còn không có mắt hỏi hắn: "Ông chủ, anh cầm cái gáo nước làm gì?"

Khương Hành: "Tưới cây."

Lâm Lập Thư: "Vậy anh tưới chưa?"

Khương Hành không muốn để ý tới hắn, làm bộ không nghe thấy.

Lý Quân xử lý xong lá cây Phát Tài, thu thập xong công cụ, liền đi tới nhà ăn dùng cơm, anh là người cuối cùng ngồi xuống.

Bề ngoài nhìn cũng không tệ lắm, trên mỗi bát mì của mọi người đều có một quả trứng tráng."

Lâm Lập Thư nói: "Thoạt nhìn có vẻ rất ngon."

Hà Uyển Tinh nói: "Trứng tráng là tôi làm, mì sợi là Chỉ Duyên làm."

Lương Chỉ Duyên vẻ mặt khiêm tốn nói: "Làm không tốt lắm, mọi người thông cảm."

Khương Hành: "Vậy bắt đầu ăn đi, mọi người đều đói bụng."

Sau đó mọi người bắt đầu động đũa.

Lý Quân ăn không vội vã, đầu tiên anh cắn một miếng trứng tráng, hơi nhạt và mùi vị không đồng đều,quả thực là do Hà Uyển Tinh tráng, lúc trước cô đã nói qua không biết nấu cơm. Sau đó anh bắt đầu ăn mì, mì còn nóng, miếng thứ nhất vào miệng tương đối ít, chủ yếu là thử mùi vị, đây là thói quen của Lý Quân. Ngay sau đó, đại khái cảm thấy bản thân thật sự phải thông cảm cho Lương Chỉ Duyên, bởi vì mì này không chỉ nhũn nát mà còn mặn, là loại đặc biệt mặn.

Cậu thích ăn mì với hương vị dẻo dai, người già răng không tốt có lẽ sẽ thích hợp với mì nhũn mềm hơn.

Lương Chỉ Duyên cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, mặt hơi hơi đỏ lên, dù sao nàng là người chủ động đưa ra yêu cầu nấu cơm trưa.

Nàng hơi xấu hổ nói: "Hình như có chút mặn."

Khương Hành rất là không cho mặt mũi nói: "Là rất mặn." Hắn trực tiếp đứng dậy đi rót ly nước đá.

Lương Chỉ Duyên xấu hổ muốn chết: "Ngại quá, em đã lâu không làm cơm, cho muối cũng không quá chuẩn xác."

Lý Quân không quá biết làm khó người khác nói: "Không sao, chúng ta thêm chút nước ấm pha loãng một chút là được, không phải vấn đề gì lớn."

Nói xong Lý Quân đi lấy nước ấm đổ vào mì, căng da đầu mà ăn xong mì, Lâm Lập Thư và Hà Uyển Tinh cũng làm theo, cứng rắn đem mì sợi ăn xong, mọi người rốt cuộc cho tổ tiết mục chút mặt mũi, ngay cả kén ăn như Khương Hành cuối cùng cũng đem mì ăn xong.

Vốn dĩ Lương Chỉ Duyên không quá thích Lý Quân, lúc này còn rất cảm kích anh đã giải vây, cảm xúc xấu hổ xen lẫn cảm kích mà ăn xong bát mì.

Lý Quân không tham gia đội ngũ nấu bữa trưa, liền chủ động thu dọn bát đũa, Khương đại gia thì đổ nước pha trà, cầm di động lúc trước đưa cho Lý Quân nói chuyện với huấn luyện viên sắp đến.

Lương Chỉ Duyên vào phòng bếp giúp Lý Quân lau bát đũa: "Cảm ơn anh, anh Quân."

Lý Quân nói: "Không cần khách khí, chỉ cần bỏ ra sức lao động, vô luận kết quả như thế nào cũng đáng giá tôn trọng, đây là bà ngoại tôi nói với tôi."

Lòng Lương Chỉ Duyên ấm áp, cảm thấy Lý Quân thật biết an ủi người: "Bà ngoại anh nhất định là một bà cụ đáng yêu."

Lý Quân không nhiều lời, chỉ cười cười, cùng Lương Chỉ Duyên thu dọn xong phòng bếp, anh tùy ý quan sát tủ lạnh một chút, phát hiện nguyên liệu nấu ăn bên trong còn rất nhiều.

Nghĩ tới Lương Chỉ Duyên làm bếp trưởng hẳn là một việc rất thú vị, có lẽ bọn họ hôm nay không được ăn một bữa cơm tối bình thường, anh có nên nấu một bữa tối bình thường cho mọi người nếm thử?

Đóng lại cửa tủ lạnh, Lý Quân thay đổi chủ ý chủ động muốn nấu cơm, thứ mà quá dễ dàng có được chắc chắn sẽ không được quý trọng, để cho Khương Hành nếm thử tay nghề của Lương Chỉ Duyên nhiều một chút, ngày thường chắc chắn hắn không được ăn loại thức ăn trình độ như thế này, ăn nhiều hai bữa muối cũng không trúng độc, cùng lắm là uống nhiều thêm chút nước để giải khát, ăn ít cơm chút, chịu đói hai ba bữa. Sau khi hạ quyết tâm, tâm lý của Lý Quân đã bình tĩnh trở lại, kế tiếp vẫn là tiếp tục phiền toái Lương Chỉ Duyên làm đầu bếp đi.

Khương Hành dám quên anh, sợ là lúc trước sống quá thoải mái, cũng nên nếm thử một chút đau khổ.

Khương Hành đang chở Lâm Lập Thử tới ga tàu cao tốc đón huấn luyện viên chợt lạnh sống lưng, trong miệng cảm thấy một trận mặn chát, nhất định là di chứng do ăn quá mặn trong bữa trưa đi.

  • Đọc [ 59 ]