Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ - Chương 23: Khách sạn bị khiếu nại

Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ

Chương 23: Khách sạn bị khiếu nại

Mọi người đều cảm thấy Lý Quân chỉ là thuận theo nói đùa với bà cụ Trình, người khác cho là như vậy, nhưng anh thì không phải, anh chỉ đang trần thuật một sự thật thôi.

Khương Hành nhận thấy nụ cười của anh kỳ thực không sâu, thành phần nói đùa không lớn, Lý Quân đang biến tướng nói cho Khương Hành, quan hệ của hai người bọn họ không phải chỉ mới ở giai đoạn bắt đầu yêu đương, hay là bọn họ đã phát triển tới tình trạng kết hôn? Vậy có phải quá nhanh hay không, hoàn toàn không giống tác phong của mình, hắn sao có thể gấp gáp như vậy được, tới tận bây giờ hắn còn chưa tìm được lý do mà mình yêu thích Lý Quân đâu.

Vui đùa biểu hiện ra tình hình thực tế, Lý Quân có chừng mực, trong lòng biết không thể bức ép Khương Hành quá mức vội vàng.

Lại tùy ý tán gẫu trong chốc lát, đám người Khương Hành mang theo hạt bí đã rang về khách sạn, hạt bí mới rang mang theo mùi thơm sau khi rang, chui thẳng vào mũi người, quanh quẩn không đi, trên đường trở về cũng chỉ chưa tới ba năm phút, Khương Hành liền cắn hai nắm, dựa theo cách hắn nói, đây là đang thử mùi vị.

Lý Quân thầm nói Khương lão sư vì ăn một chút hạt bí, đúng là nhiều lý do.

Đoàn người từ nhà bà cụ Trình trở về khách sạn, lúc này mới vừa vào cửa, liền nhìn thấy một người đàn ông dáng người thon dài, mặc một cái áo sơ mi trắng xách theo một cái vali bằng da màu tím đen đang đứng ở trước sân quay lưng về phía bọn họ, tay nâng lên che ánh nắng mặt trời, không biết y đang đợi người hay là đang tự hỏi nhân sinh.

Dáng người của người đàn ông rất hấp dẫn, thành công hấp dẫn hai cô cái, Hà Uyển Tinh hơi nóng vội một chút: "Đó là khách nhân vào ở khách sạn chúng ta tối nay nhỉ."

Lương Chỉ Duyên rất là thực lòng nói: "Là dáng người sát thủ."

Hà Uyển Tinh đạt thành nhất trí với ý kiến của cô: "Chờ mong xoay người."

Là có chút chờ mong, trong lòng Lý Quân cũng là nghĩ như vậy, mỗi người ai chả yêu cái đẹp.

Khi mọi người đang chờ đợi, người đàn ông đang đứng trong sân xoay người nhìn về phía họ.

Lương Chỉ Duyên và Hà Uyển Tinh ngừng lại hô hấp, chờ mong nhiều bao nhiêu, cõi lòng liên tan nát tơi bời bấy nhiêu.

Người đàn ông ngoại trừ có dáng người không tồi ra, trong thế giới giải trí đầy trai xinh gái đẹp, khuôn mặt như này có vẻ có chút bình thường, đương nhiên, người ta không xấu, chỉ là không đẹp trai bằng dáng vẻ mong đợi của mọi mà thôi.

Khương Hành không để ý tới đám nhan cẩu bọn họ: "Chào ngài." Vẻ ngoài của y đương nhiên cũng không phù hợp thẩm mỹ của hắn, Lý Quân so với y còn thuận mắt hơn.

Người đàn ông có chút cao ngạo, khi nhìn thấy người cằm hơi hơi hướng lên trên, tươi cười cũng không có bao nhiêu: "Chào các vị, anh chính là Khương Hành?"

Khương Hành từ trước tới nay chưa từng nghĩ mình là một người người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, thái độ của đối phương có chút khó chịu, nhưng hắn cũng không nói gì, lãnh khốc mà trả lời: "Đúng vậy, là tôi, trước mắt là ông chủ khách sạn."

Người đàn ông nói: "Tôi đêm nay liền ở chỗ này." Y hoàn toàn không có ý tứ giới thiệu bản thân.

Bọn họ cũng chưa nghĩ tới đột nhiên phải ứng phó với một khách nhân có tính cách như vậy, trong lúc nhất thời không khí có chút xấu hổ.

Lương Chỉ Duyên vẻ ngoài dịu dàng, tự nhận có ưu thế, cất bước tiến lên, hi vọng có thể hóa giải một chút bầu không khí xấu hổ này.

"Vậy tiên sinh chúng tôi hiện tại liền mang ngài lên phòng."

Trên mặt người đàn ông hoàn toàn không có nụ cười, làm như không nhìn thấy Lương Chỉ Duyên, y nâng tay lên xem đồng hồ: "Chỗ này phục vụ quá kém, tôi đã đợi ở đây 3 phút cũng không thấy một ai."

Hóa ra vị khách này đang tức giận, khá là nóng tính, đương nhiên, bọn họ cũng có sai.

Lúc này bọn họ hẳn là trấn an khách nhân bớt giận, Khương Hành cũng hiểu đạo lý này: "Hết sức xin lỗi, là chúng tôi sơ sẩy." Hắn hướng Lâm Lập Thư chớp chớp mắt, để hắn lên xách đồ cho khách nhân, nhưng mà, Lâm Lập Thư lại hoàn toàn thờ ơ, không tiếp thu đến tín hiệu của ông chủ phát ra.

Trước khi Khương Hành nóng máu, Lý Quân quyết đoán tiến lên, không chút keo kiệt nụ cười của mình: "Tiên sinh, tôi mang ngài vào phòng, ngài muốn ở tầng một hay tầng hai?"

Có câu là duỗi tay không đánh người mặt cười, người đàn ông thấy Lý Quân cười tiến lên giúp y xách hành lý, nói: "Tầng hai, tôi muốn ở phòng mở cửa sổ là có thể nhìn thấy phong cảnh đồng ruộng."

Lý Quân tính nói: "Vâng, lập tức an bài."

Người đàn ông: "Tôi là người thích nơi nơi đi nhìn ngắm một chút, tới ở khách sạn phong cách điền viên như này chính là muốn nhìn phong cảnh đồng ruộng tự nhiên nhất, tốt nhất là ở phòng có tầm nhìn không tồi."

Lý Quân: "Vậy tầng hai có phòng giường lớn, chỉ cần mở cửa sổ ra liền nhìn thấy đồng ruộng, hít thở không khí thiên nhiên, cá nhân tôi cảm thấy không tồi."

Người đàn ông có chút vừa lòng với miêu tả của anh: "Được, là phòng anh nói đi, anh dẫn tôi đi lên."

Lý Quân: "Tiên sinh, ngài họ gì?"

Lúc này người đàn ông mới nói cho Lý Quân: "Ách, anh có thể gọi tôi là Danny."

Lý Quân giúp y đẩy cái vali đi vào trong đại sảnh, vừa đi vừa nói: "Ngài nhìn giống một nhà thiết kế cao cấp, không biết nghề nghiệp của ngài là gì."

Danny tiên sinh hiện tại hoàn toàn bị năng lực nói sang chuyện khác của Lý Quân lừa dối, quên mất tức giận, được người khen là một việc tốt đẹp, đặc biệt là đối phương rất là tinh mắt, một chút liền đoán ra nghề nghiệp của y.

Danny nói: "Tôi là một nhà thiết kế trang sức, có phòng làm việc riêng của mình."

Lý Quân: "Xem ra ngài rất thích thiết kế, có thể làm việc mà mình thích là việc hạnh phúc nhất."

Danny: "Anh cũng cảm thấy như vậy sao?"

Lý Quân: "Đúng vậy."

Danny: "Anh giống tôi, tôi cũng cảm thấy làm việc mình thích là quan trọng nhất, nhất định phải nhớ kỹ những lời này, kiên trì lý tưởng của bản thân."

Lý Quân hùa theo: "Đúng vậy, kiên trì mới có thể nhìn thấy hi vọng." Nghe liền đặc biệt canh gà.

Lúc trước đều là những người khác mang khách tới phòng ở, hôm nay lại là Lý Quân chủ động dẫn người, cảm thụ còn rất không giống nhau, nếu gặp phải khách nhân hỏi tới hỏi lui không dễ dỗ, cũng thật sự là phiền toái.

Danny muốn rót canh gà cho Lý Quân, nhưng Lý Quân đều khéo léo tránh thoát, dẫn y tới phòng, còn nói cho y có nhu cầu gì xuống dưới tìm mình là được.

Kỳ thực, giọng điệu của Danny có chút ẻo lả, Lý Quân không kỳ thị, nhưng có lẽ có thể đoán được tính hướng của y.

Trong nước đã sớm thông qua luật hôn nhân đồng giới, minh tinh giới giải trí thích đồng tính không ít, Danny xuất hiện liền gõ lên hồi chuông cảnh báo cho Lý Quân.

Khương Hành ở trong giới giải trí gặp được quá nhiều người như vậy, chẳng lẽ không có một người hợp mắt, phù hợp với ba yêu cầu kia của hắn?

Nói thật, Lý Quân không tin.

Từ tầng hai đi xuống, Lâm Lập Thư liền hướng Lý Quân giớ lên ngón tay cái: "Anh Quân, vị Danny tiên sinh kia không tức giận chứ."

Hà Uyển Tinh nịnh nọt Lý Quân: "Có anh Quân ra ngựa, lập tức hạ gục tất cả, em thấy vị Danny tiên sinh kia liền chịu một bộ ôn tồn lễ độ này của anh Quân."

Trong lòng Khương Hành không cảm thấy Lý Quân hợp với bốn chữ "ôn tồn lễ độ" này, khóe miệng bị rách của hắn chính là chứng minh tốt nhất.

Lâm Lập Thư nói: "Vậy cô còn không học theo cho tốt."

Lương Chỉ Duyên: "Học không được đâu, anh Quân so với chúng ta càng giống nhân viên phục vụ khách sạn, rất là chuyên nghiệp, chúng ta không làm được cái vẻ khi người khác tức giận còn phải lộ ra gương mặt tươi cười đâu, em nói đúng không, Uyển Tinh."

Hà Uyển Tinh không tiếp lời cô, cô không biết vì sao Lương Chỉ Duyên đột nhiên chèn ép Lý Quân, còn muốn kéo cô xuống nước theo, đừng tưởng rằng cô không hiểu Lương Chỉ Duyên ám chỉ Lý Quân không cao quý như cô ta, hạ bệ người ta thì lén lén vài ba lần thôi, nếu lôi ra rõ ràng, thật mất mặt.

Không khí lại lần nữa rơi vào xấu hổ, Khương Hành cũng nghe ra ẩn ý trong lời nói của Lương Chỉ Duyên, có chút không vừa lòng với cô.

Lâm Lập Thư lúc này thông minh lựa chọn câm miệng, hắn nhìn về phía Lý Quân, đối phương giống như không nghe thấy cầm bình tưới phun nước cho cây phát tài.

Trong lúc không khí đang xấu hổ, khách nhân trên tầng gọi điện cho quầy tiếp tân, Khương Hành nhận, trực tiếp nói với Lương Chỉ Duyên: "Đừng đứng không ở đấy nữa, Chỉ Duyên, cô mang máy sấy tóc lên cho khách đi, y nói cái ở trong ngăn tủ hỏng rồi."

Lương Chỉ Duyên không chắc chắn hỏi lại Khương Hành: "Em sao?"

Khương Hành chưa cho cô thời gian phản ứng, lấy một cái máy sấy tóc mới trong ngăn tủ quầy tiếp tân đưa cho cô: "Đúng vậy, phòng 201"

Lúc này ông chủ Khương là một con người không có tình cảm.

Lương Chỉ Duyên: "......" Cô cũng không vì Khương Hành giao việc cho cô mà cảm thấy vui vẻ, trên mặt Khương Hành cũng viết không vui, cô cũng không dám nói thêm nữa liền đi lên tầng.

Sao không gọi Lý Quân ấy, anh ta thích hợp làm việc này mà!

Khương Hành đã sớm phát hiện Lương Chỉ Duyên có chút bệnh công chúa, hắn cũng không phải bố mẹ nhà cô ta, quen được nuông chiều, vô luận là cô chèn ép Lý Quân hay là những người khác, hắn đều không vui, nói chuyện quả thực không nể nang.

Tổ tiết mục đối với một màn này quả thực hưng phấn không chịu được, đây là xung đột mâu thuẫn bọn họ muốn.

Lý Quân cũng không để ý tới Lương Chỉ Duyên chèn ép, anh tin rất nhanh cô sẽ phải trả giá đại giới cho xúc động của mình.

Danny đợi một hồi lâu mới nhìn thấy Lương Chỉ Duyên chậm rì rì, không tình nguyện tới đưa máy sấy tóc.

Y thay một cái áo sơ mi trắng bằng lụa, tóc trên đầu đều bị hất ra sau, bất mãn nói: "Sao lại lâu như vậy?"

Lương Chỉ Duyên bị Khương Hành điểm danh làm việc, tâm không cam tình không nguyện: "Tôi đã rất nhanh."

Danny cực kỳ không hài lòng với thái độ của Lương Chỉ Duyên: "Đi đi cho tôi."

Lương Chỉ Duyên đưa máy sấy tóc cho Danny sau đó xoay người liền đi, ngay cả nụ cười cũng không có.

Danny trực tiếp đóng cửa lại, nghĩ đến cái gì đó lại mở cửa ra: "Tiểu thư phục vụ, cô trước đừng đi, làm phiền khoan đã."

Mới vừa trào phúng Lý Quân xong nhân viên phục vụ Lương Chỉ Duyên: "......" Tiểu thư phục vụ, cô giống chỗ nào chứ? Trong nháy mắt xoay người vẻ tức giận trên mặt chưa tiêu tán: "Chuyện gì?" Ngữ khí có vài phần không tốt.

Danny cũng không phải đèn cạn dầu, y là một người theo chủ nghĩa hưởng thụ, vô luận là khách sạn hay là nhà trọ đều phải lựa chọn phục vụ không tồi, ai ngờ đi vào cái chương trình này, thế nhưng lại gặp phải loại tiểu minh tinh không biết gọi là gì này.

"Tôi nói cô sao lại như vậy, không chút lễ phép, nếu là nhân viên của tôi, tôi đã sớm sa thải cô rồi." Giọng điệu của y rất nhẹ, nhưng cũng lộ rõ sự trào phúng đối với Lương Chỉ Duyên.

Lương Chỉ Duyên rất dễ bị cảm xúc chi phối, muốn cô lập tức tỉnh lại hành vi của mình căn bản là không có khả năng, cô lập tức phản kích: "Vậy may cho tôi không phải nhân viên của anh." Đàn ông xấu, cô không hầu hạ.

Dựa theo kịch bản phim thần tượng tổng tài nào tàn, nữ phục vụ xinh đẹp và tổng tài sau khi trải qua tranh chấp bắt đầu nảy sinh tình cảm với nhau, nhưng đây là cuộc sống hiện thực, không phải phim thần tượng, Danny cũng không phải tổng tài thích phụ nữ, y thích đàn ông.

Danny lườm cô một cái: "Phiền cô mở tivi ra một chút."

Lương Chỉ Duyên kiên cường nói: "Tôi không biết."

Tình tình Danny vốn đã không tốt, gặp phải Lương Chỉ Duyên càng là nhịn không được: "Được, vậy làm phiền gọi ông chủ của các người tới." Y đóng sầm cửa lại trước mặt Lương Chỉ Duyên.

Lương Chỉ Duyên ý thức được bên cạnh còn có camera, xoay người chạy xuống tầng, còn vừa chạy vừa khóc.

Mà bên dưới Khương Hành đang ngồi ở quầy tiếp tân lại lần nữa nhận được điện thoại của Danny: "Khương Hành, tôi muốn khiếu nại nữ phục vụ vừa rồi, thái độ phục vụ của cô ta rất khó chịu!"

Khương Hành nói với Danny ở đầu điện thoại bên kia: "Thu được ý kiến khiếu nại của ngài, xin chờ một lát, tôi lập tức đi lên xử lý."

Khương Hành có chút mê mang nhìn về phía Lý Quân, nhanh như vậy liền phải trình diễn phần diễn khiếu nại sao?

Lúc này, Lương Chỉ Duyên khóc đến lê hoa đái vũ đột nhiên xuất hiện ở đầu cầu thang, cũng chuẩn bị nhằm về phía Khương Hành, mục tiêu là trong lòng ngực hắn: "Khương lão sư~~"

Lý Quân tưới xong hoa, đang muốn rời đi, Khương Hành đột nhiên vòng qua bàn tay phải chế trụ vai phải của anh, tư thế của hai người đột nhiên trở nên ái muội.

Lý Quân nghiêng đầu chớp mắt nhìn hắn: "Hả?"

Dư quang nhìn qua Lương Chỉ Duyên đột nhiên phanh lại không chạy về bên này, Lý Quân bừng tỉnh, lại có chút muốn cười.

Khương lão sư vẫn là trước sau như một sợ con gái!

  • Đọc [ 54 ]