Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ - Chương 2: Điều hòa bị hỏng?

Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ

Chương 2: Điều hòa bị hỏng?

Tác giả: Nhập Loạn

Edit: Bilun

Ở trước mặt camera, Khương Hành dù thế nào cũng phải bảo trì hình tượng cao lãnh của mình, tuy đầy đầu đều là nghi hoặc đối với Lý Quân, nhưng lấy bản lĩnh biểu diễn nhiều năm của hắn cũng không biểu hiện ra bên ngoài.

Khách mời cố định của chương trình gồm 5 người, vừa đủ một chiếc xe, là ông chủ khách sạn, lần này Khương Hành làm tài xế cho bọn họ, giới thiệu qua về bản thân một chút.

"Vừa lúc mọi người đều có mặt đông đủ, từ hôm nay trở đi tôi chính là ông chủ của mọi người."

Khi vừa gặp mặt mọi người đã giới thiệu qua một vòng, ngoại trừ Lý Quân ra, ba người theo thứ tự là Lâm Lập Thư tràn ngập phong cách hip-hop, một cô gái mặc váy trắng dịu dàng có mái tóc dài đen nhánh tên là Lương Chỉ Duyên, một cô gái có mái tóc ngắn hoạt bát vẻ ngoài tương đối điềm mỹ tên là Hà Uyển Tinh. Hai cô gái vừa lên xe liền vội vã muốn bắt chuyện với Khương Hành, Lương Chỉ Duyên vừa lên xe lập tức chiếm trước cơ hội, trực tiếp chiếm lấy vị trí ghế phụ bên cạnh ghế điều khiển.

Đương nhiên, dựa theo trình độ tư lịch và nhân khí mà nói, cô ngồi vị trí này cũng không có ai có ý kiến gì.

Lý Quân từ đầu tới đuôi cũng không mở miệng, thứ nhất anh chưa từng tham gia gameshow, tự nhiên không có kinh nghiệm thực tế, thứ hai, Lương Chỉ Duyên liên tiếp hướng vào bên người Khương Hành mà dựa, nếu không phải do đai an toàn trói buộc, có lẽ đã có thể dựa lên người hắn, vừa thấy điều này, trong lòng anh liền tức giận, càng không muốn nói chuyện.

Khương Hành khá lắm, không nhớ rõ anh thì cũng thôi, cư nhiên còn nơi nơi trêu hoa ghẹo nguyệt.

Lý Quân bất động thanh sắc quan sát hai người hàng ghế phía trước cùng hai người ngồi cùng hàng ghế với anh là Lâm Lập Thư và Hà Uyển Tinh.

Toàn bộ quá trình đều là ba người bọn họ nói chuyện, quãng đường 20 phút, Lâm Lập Thư và Hà Uyển Tinh hát bốn bài hát, Lý Quân cũng cảm thấy đau đầu, đại khái là do tuổi tác khác nhau, hát những bài anh cũng chưa nghe qua, cũng không thích nghe.

Khương Hành không gia nhập vào sự điên cuồng hưng phấn lần đầu hợp tác của bọn họ, Lương Chỉ Duyên lại ngại với hình tượng dịu dàng mà mình thiết lập, mặt mang nụ cười nhàn nhạt tiếp thu hai người bạn cùng lứa tuổi kia vui đùa. Không khí nhìn thì có vẻ náo nhiệt nhưng có rất nhiều điểm không phù hợp.

Sau khi tới nơi, Khương Hành đem xe dừng ở nơi đỗ xe trước cửa khách sạn, đám người Lý Quân bắt đầu lấy hành lý của từng người ra.

Dọc theo đường đi anh cũng không nói gì, biểu tình trên mặt phần lớn là cho có lệ, đạo diễn cũng chưa an bài nhiệm vụ đặc thù gì cho anh, tùy ý phát huy là được, dù sao đây cũng là một chương trình tạo ra cuộc sống thoải mái và gần gũi với tự nhiên.

Lý Quân chuyển xuống một cái vali màu hồng, được lời cảm ơn của Hà Uyển Tinh, Lâm Lập Thư cũng không ghen tị, cầm vali hành lý của mình liền rời đi, trên mặt hắn còn đeo kính râm, tự nhận là rất khốc nhưng lại không biết người cùng anh ta nói chuyện lại cho rằng có vẻ không quá lễ phép.

Ai cũng không nói tới chuyện này, mọi người làm như không nhìn thấy.

Khương Hành, người nói không nhiều nhưng lại có được một fan hâm mộ, bắt đầu mặt vô biểu tình giới thiệu sơ qua về hoàn cảnh khách sạn, cũng an bài bọn họ tới phòng ở của nhân viên.

Môi trường xung quanh khách sạn rất tốt, một đường lại đây đều rất bình dị, cách đó không xa còn có một cánh đồng ngô, có một vườn hoa được xây dựng xung quanh khách sạn nơi họ ở, nhưng hiện tại cũng không có nhiều khách du lịch biết đến, người đi tới nơi này cũng ít.

Lý Quân mang theo hai vali hành lý, một lớn một nhỏ, xách theo cũng khá dễ dàng, Lâm Lập Thư cũng xách hai cái, hắn còn mang theo một cái đàn ghita, còn hai cô gái khác, mỗi người 3 cái vali hành lý, còn cần nhân viên công tác tới hỗ trợ xách mang vào cho.

Trước mắt khách sạn vẫn duy trì trạng thái khi Khương Hành vừa tới, tổ tiết mục hỗ trợ dọn dẹp một nửa, tuy nơi nơi đều sạch sẽ nhưng nếu dùng để kinh doanh thì vẫn phải chỉnh sửa một chút.

Sau khi bọn họ tiến vào, lại càng thêm hỗn loạn.

Khương Hành nói với bọn họ: "Các cô cậu đem hành lý cất đi, đúng 11 giờ tập trung tại phòng khách, chúng ta sẽ mở một cuộc họp nhỏ."

Khách sạn tổng cộng có 3 tầng, một nửa trước tầng một là phòng khách, nhà ăn và phòng bếp, nửa sau là phòng cho khách và nhân viên ở, tầng 2 và tầng 3 đều là khu vực dành cho khách ở, phòng cho khách tổng cộng có 6 phòng, nghĩa là bọn họ có thể tiếp 6 nhóm khách cùng một lúc, ba phòng đôi tiêu chuẩn, một phòng phụ huynh và trẻ em.

Năm người bọn họ chủ yếu phụ trách tiếp đãi khách nhân, cung cấp chỗ ở, tài xế và các dịch vụ khác cho khách nhân.

Người ở qua khách sạn hoặc nhà trọ đều biết, phong cách có sự khác biệt rất lớn. Nhà trọ cho người ta cảm giác giống ở nhà, cũng bình dân hơn, không giống như khách sạn lạnh như băng, tất cả đều là một quá trình, tới cũng vội mà đi cũng vội.

Lý Quân cũng đã từng ở qua không ít khách sạn nhà trọ phong cách khác nhau, anh rất thích nói chuyện phiếm với ông chủ, nghe bọn họ nói một chút về tập tục địa phương, nói một vài chuyện xưa mà mình chưa từng nghe qua, hoặc là kể về những chuyện thú vị đã xảy ra của những khách nhân đã ở đây.

Phong cách chủ đề của thiên về phong cách nông thôn, trang trí và nội thất đều rất có hơi thở cỏ xanh, anh đoán rằng nó được thiết kế bởi các chuyên gia, bởi vì những cây hoa được trồng ở hai bên lối vào đều rất phong cách và tươi đẹp, không hề đột ngột. Đây là một nơi rất tình cảm, thích hợp cho kỳ nghỉ giải trí, địa điểm tổ tiết mục lựa chọn vẫn rất quan trọng.

Lý Quân nhớ khi vào đại học, một người thầy là đạo diễn của bọn họ, để lựa chọn địa điểm quay phim phải bay tới bay lui ở các nơi trong nước, vừa đi chính là một hai tháng, khi trở về người cũng đen thêm một vòng, có thể thấy được kỳ thật chọn địa điểm cũng không phải một việc dễ dàng, còn phải tiến hành khảo sát so sánh nhiều phương diện.

Hiện tại Lý Quân đã tiếp nhận chuyện Khương Hành hoàn toàn quên mất anh, nhưng anh cũng tìm hiểu qua nguyên nhân Khương Hành mất trí nhớ, trong đó có một cái còn ở trong phạm vi anh có thể tiếp nhận.

Mất trí nhớ có tính chọn lọc: Bệnh nhân nhớ và quên có chọn lọc một điều gì đó đã xảy ra trong một khoảng thời gian nhất định.

Đây là Lý Quân tự mình suy đoán, Khương Hành chỉ quên mỗi anh, bác sĩ cũng không phát hiện vấn đề gì trong đó, cũng không kiểm tra qua nguyên nhân này, còn Khương Hành vì sao lại quên một cách có chọn lọc, Lý Quân cần phải tìm hiểu kỹ hơn một chút, ít nhất anh phải khiến Khương Hành tràn ngập tính đề phòng tin rằng anh là bạn trai của hắn.

Anh tự nói với bản thân không thể vội vàng được, nhưng việc này sao có thể không vội được chứ, vô luận là anh nói gì với người khác cũng không có ai tin tưởng anh!

Lúc trước rốt cuộc là vì sao anh lại đồng ý cùng Khương Hành ở bên nhau? Lý Quân cảm thấy rất đau đầu. Càng bi kịch hơn chính là, hiện tại Khương Hành có cảm quan không tốt đối với anh, độ hảo cảm chỉ sợ còn không bằng cả đám người Lương Chỉ Duyên.

Bọn họ đẩy hành lý vào trong phòng đã được phân phối, hai người một phòng, Lâm Lập Thử ở chung với anh.

Lâm Lập Thư đã từng đóng qua phim thần tượng, biết hát biết nhảy, ở tuổi 20, đi theo con đường thần tượng. Lý Quân không có hứng thú đối với hắn, cũng không có quá nhiều đánh giá, nhưng thật ra đứa nhỏ này rất hoạt bát.

Hai người ở cùng nhau, khó tránh khỏi việc nói chuyện, Lâm Lập thư hỏi Lý Quân: "Chúng ta ai lớn tuổi hơn?"

Lý Quân cười cười nói: "Tôi gần 30, chắc chắn là lớn hơn cậu."

Lâm Lập Thư nói: "Vậy tôi gọi anh là anh Quân nhé."

Lý Quân biết Lâm Lập Thư cũng không quá muốn gọi, đại khái là vì anh không có danh tiếng gì, Lâm Lập Thư chỉ tôn trọng anh ở trước mặt camera.

Lý Quân hiền hòa nói: "Không vấn đề."

Thời gian này cũng không kịp thu xếp hành lý, Lý Quân vừa rồi ra mồ hôi, trên người có mùi mồ hôi, anh biết cái mũi Khương Hành rất thính, tiến vào phòng tắm tìm cái áo phông để thay.

Lâm Lập Thư cũng không quan tâm Lý Quân làm gì, hắn đeo tai nghe ca nhạc.

Gần tới thời gian họp, Lý Quân gọi Lâm Lập Thư cùng nhau ra ngoài.

Khi bọn tới, hai cô gái còn chưa tới, Khương Hành ngồi ở trên ghế salon uống nước khoáng, Lý Quân thấy hắn thay một cái áo sơ mi xám nhạt với tông màu lạnh, anh nhớ cái áo sơ mi này lúc trước đã từng bị anh đổ nước vào, lúc ấy dáng người rắn chắc của Khương Hành hiện ra, Lý Quân vừa mới nuốt nước miếng đã bị ăn sạch sẽ.

Ở trước máy quay Lâm Lập Thư khá tự nhiên, chỉ là tựa hồ hắn có chút sợ Khương Hành, liền đem lực chú ý đặt ở trên mặt Lý Quân.

"Anh Quân, mặt anh có chút đỏ, không thoải mái à?"

Từ một chiếc áo sơ mi mà nghĩ tới việc không thể miêu tả Lý Quân lắc lắc đầu, bình thản nói: "Không có việc gì, có lẽ có chút nóng."

Khương Hành nhìn thoáng qua màn hình máy điều hòa, nhiệt độ trong nhà là 22 độ, Lý Quân làm sao lại cảm thấy nóng, trợn mắt nói dối, quả nhiên là kẻ lừa đảo.

Nghĩ tới đối phương nhìn thoáng qua mình liền mặt đỏ, hắn không khỏi ngồi ngồi dịch ra sau.

Lại lần nữa nhìn thấy Lý Quân, Khương Hành vẫn có chút để ý tới việc nửa tháng trước Lý Quân tới bệnh viện đại náo một trận.

Lý Quân hoàn toàn không phải loại hình mà hắn thích, bản thân sao có thể tìm cậu ta làm bạn trai chứ?

Đầu tiên, là một người yêu cái đẹp, gặp qua nhiều trai xinh gái đẹp, diện mạo của Lý Quân tương đối bình thường, cũng không tới tiêu chuẩn hắn coi trọng, tiếp theo, Lý Quân không hề nổi tiếng, hai người bọn họ có thể thông qua phương thức gì quen biết nhau? Thêm nữa, Lý Quân còn chưa cao tới 1m8, không đáp ứng một trong những tiêu chuẩn chọn vợ kén chồng của hắn, cuối cùng, cách ăn mặc của Lý Quân quá kém, không phù hợp với thẩm mỹ của anh!

Nói tóm lại, Lý Quân hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn chọn vợ kén chồng của hắn, đầu óc hắn có vấn đề mới có thể coi trọng đối phương.

Khương Hành giữ thái độ tiêu cực với tuyên bố trước đây của Lý Quân, hắn căn bản là không mất trí nhớ, cũng không quên bất cứ người nào, người đại diện, trợ lý, đạo diễn, phó đạo diễn, nữ chính...của bộ phim mới vừa đóng máy, ai hắn cũng nhớ rõ, ngay cả chuyện trong bữa trưa trước ngày xảy ra tai nạn có con ong mật rơi vào hộp thịt xào ớt xanh hắn cũng nhớ rõ.

Ba người có chút im lặng, Lý Quân là trong lòng có việc, Khương Hành thì ít nói, Lâm Lập Thư và hai người bọn họ không có đề tài tán gẫu, còn có chút hơi sợ Khương Hành, tận đến khi hai cô gái xuất hiện bầu không khí mới thoải mái hơn.

Khương Hành trực tiếp đi vào chủ đề chính: "Ngày mai khách sạn chúng ta bắt đầu mở cửa kinh doanh, mở cuộc họp này là muốn hiểu biết một chút về sở trường đặc biệt của mọi người. Những gì chúng ta cần làm hiện tại được chia thành nhiều bộ phận, đầu bếp, phục vụ phòng, tiếp khách, mua hàng...chúng ta có ít người, có lẽ khi thiếu nhân thủ thì phải điều động một chút."

Lúc này, trên tay Khương Hành có một tờ bảng biểu, tên của mọi đều được ghi ở trên đó tạo điều kiện cho hắn ghi lại sở trường của từng người.

Là một ông chủ, việc cần xử lý cũng không đơn giản chỉ là tiếp khách.

Khương Hành chọc ngòi bút trên giấy nói: "Đầu tiên là phòng bếp, ai biết nấu cơm thì giơ tay."

Lương Chỉ Duyên tự tin mười phần nói: "Em biết nấu cơm nhà, có lẽ còn chưa đạt được tiêu chuẩn đầu bếp." Nói xong nàng còn hướng về phía Khương Hành cười đến là dịu dàng hiền huệ.

Hà Uyển Tinh khe khẽ lên tiếng: "Em biết vo gạo." Về cơ bản là tương đương với không biết.

Khương Hành quét về phía Lâm Lập Thư, người sau có chút không quá tự tin: "Tôi biết làm một chút cơm Tây." Lúc trước hắn đã từng du học ở nước ngoài một thời gian ngắn.

Sau đó ánh mắt mọi người dừng ở trên người Lý Quân, tuy mọi người không có hiểu biết gì về Lý Quân, nhưng sau khi Khương Hành nhắc nhở qua, anh có chút biết được mình rốt cuộc tới để làm cái gì.

Lý Quân nhìn về phía Khương Hành nói: "Biết làm một chút đồ ăn Trung Quốc."

Khương Hành ghi lại từng cái một, làm bộ không nhìn thấy ánh mắt ôn nhu của Lý Quân: "Được rồi, kế tiếp có ai biết lái xe?"

Lương Chỉ Duyên tỏ vẻ không biết lái, Hà Uyển Tinh nói có bằng lái nhưng chưa từng sờ qua xe, bằng lái đều là lấy về treo chuồng gà, Lâm Lập Thư tự tin nói: "Tôi biết, có hai năm kinh nghiệm lái xe."

Khương Hành lại lần nữa nhìn phía Lý Quân, Lý Quân nói: "Tôi có bằng lái." Anh còn nói ít hơn cả Khương Hành.

Khương Hành yên lặng đánh dấu lên trang giấy, trong lòng nghĩ tổ tiết mục mời ba người trẻ tuổi này tới có tác dụng gì?

Khương Hành nói bằng giọng điệu giải quyết việc chung: "Việc mua hàng sau này tôi sẽ phân công sau, 2 giờ chiều sẽ có chuyên gia tới đây chỉ đạo cho chúng ta sửa sang lại phòng cho khách như thế nào, sau đó lại an bài cụ thể vấn đề phục vụ khách. Huấn luyện buổi chiều rất quan trọng, vui lòng nghiêm túc thực hiện."

Thấy Khương Hành biểu tình nghiêm túc, hai cô gái còn muốn chụp ảnh lúc này cũng không dám lên tiếng, vừa tới đã bắt đầu huấn luyện, thật là tới làm việc chứ không phải tới chơi.

Khương Hành thấy không ai nói gì lại nói: "Mọi người còn có thắc mắc gì có thể hỏi tôi, tuy tôi tới đây cũng chỉ nhiều hơn mọi người một ngày."

Lý Quân nói trong lòng: Em muốn cùng chung chăn gối với anh, không biết anh có đồng ý hay không.

Khương Hành lại một lần nữa bị Lý Quân trắng-trợn-mà nhìn chăm chú vào, thân thể không hiểu sao cảm thấy rất là khô nóng, chẳng lẽ điều hòa bị hỏng thật?

Tiểu kịch trường:

Khương Hành: Anh đồng ý!

...........

Trả lời thắc mắc cho các bạn nhỏ:

1. Bọn họ không có lịch sử tin nhắn trò chuyện?

Có mà Khương Hành cho rằng Lý Quân hack tài khoản của hắn (Hệ thống bài võ mà các minh tinh thường dùng!)

2. Tại sao người đại diện không biết quan hệ giữa Lý Quân và Khương Hành?

Phòng làm việc là của Khương Hành (không phải công ty), trước một ngày tuyên bố hắn sẽ nói, nhưng hắn lại bị tai nạn.

3. Tuổi tác của công?

32 - vì dù sao người cầm qua giải ảnh đế cũng không thể quá nhỏ tuổi!

  • Đọc [ 59 ]