Tranh Thiên Hạ - Chương 7: Lạc Nhật Lầu chủ nhân như ngọc

Tranh Thiên Hạ

Chương 7: Lạc Nhật Lầu chủ nhân như ngọc

“Tỷ tỷ, sau này công tử Hoàng Triều sẽ trở thành Hoàng đế sao?”.

Nghe thấy tiếng vang vọng khắp cả núi non của ai đó, Hàn Phác ngẩng đầu lên hỏi Phong Tịch.

“Tân vương Hoàng đế? Có thể là hắn, cũng có thể không.”. Phong Tịch ngước nhìn bầu trời, đôi mắt nàng như tia sáng mặt trời xuyên qua chín tầng mây, kiêu hãnh chẳng khác gì vị thế tử nước Hoàng ít ai bì kịp đó.

“Lúc huynh ấy nói chuyện cũng có khí thế giống vầy nè!”. Hàn Phác bắt chước Phong Tịch ngước đầu nhìn trời, nheo mắt tận hưởng ánh nắng cháy rực.

“Phác nhi, đệ hâm mộ hắn sao?”. Phong Tịch cúi đầu quan sát Hàn Phác, cười nhẹ hỏi: “Đệ cũng muốn trở thành người giống hắn?”.

“Tỷ tỷ, đệ chỉ hâm mộ thôi. Đệ không muốn trở thành người như vậy đâu!”. Hàn Phác ngước khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn bẩn nhìn Phong Tịch, nghiêm nghị trả lời.

“Tại sao?”. Phong Tịch nghe thấy thế không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

“Ánh sáng của huynh ấy quá chói chang, sẽ che khuất hết mọi người xung quanh. Huynh ấy giống như vầng thái dương, tỏa sáng hết thảy, nhưng lại chỉ có một!”. Hàn Phác chỉ lên trời, trả lời Phong Tịch: “Huynh ấy ở trên nơi cao nhất, không thể chạm vào, cũng không có bạn, như vậy chẳng phải rất cô đơn sao?”

“Ừ.”. Phong Tịch nghe vậy không khỏi ngắm nghía Hàn Phác, ánh mắt nàng dịu dàng, một lát sau vươn tay khẽ xoa đầu cậu: “Phác nhi, sau này đệ sẽ giỏi hơn cả Bạch Phong Hắc Tức!”

“Giỏi hơn tỷ tỷ?”. Hàn Phác cười toe toét nhưng phút chốc bỗng khép đôi môi nhỏ: “Đệ không muốn vượt qua tỷ tỷ, đệ chỉ muốn đứng chung với tỷ thôi!”

“Nơi cao nhất này…” Phong Tịch dường như không nghe thấy nữa, khẽ đưa tay vuốt ve những sợi tóc mai đang bay bay, ánh mắt trông về phía xa xa, phảng phất như nhìn thấu đến tận cùng đất trời, đến nơi âm u sâu thẳm nhất: “Mặc dù không có bạn nhưng hắn có quyền lực chí cao vô thượng, có địa vị, danh dự … lại thêm vinh hoa phú quý hưởng thụ bất tận, đây cũng xem như đền bù cho hắn.”

“Mấy cái đó chết đi cũng đâu thể mang theo!”. Hàn Phác tranh lời, đôi mày cau lại, vội xua tay: “Hồi trước mẹ đệ có bảo, con người chết đi là hết, vật chất bên mình một đời căn bản chỉ như mây khói, không giữ được cũng chẳng thể mang theo. Cha liền nói, khi bà chết thì đem ông theo luôn đi. Đệ thấy khi mẹ chết còn có thể mang cha theo, nhưng Hoàng đế chết thì không thể mang theo quyền lực và hoàng vị được đâu!”

“A, ta không nghĩ Hàn lão đầu cũng nói được mấy câu như vậy.”. Phong Tịch nhẹ nhàng cười vỗ đầu Hàn Phác: “Ai bảo Hoàng đế chết không mang được cái gì, mẹ đệ có cha đệ, Hoàng đế cũng có rất nhiều phi tần nha. Lúc hắn chết chẳng những được chôn với cả đống kỳ trân dị bảo, mà còn có biết bao nhiêu phi tần chết cùng, nhất định không cô đơn.”

“Đó có phải họ thật lòng đâu! Không thật lòng thì khi tới âm phủ sẽ không tìm được nhau, thế chẳng phải lại cô đơn sao?”. Hàn Phác vẫn kiên trì giữ ý kiến của mình.

“Thật lòng ư?”. Phong Tịch thình lình quay đầu nhìn về con đường phía trước, tầm mắt lơ lửng trên không, rất lâu sau mới than thở: “Hai chữ ‘thật lòng’ trên đời này hiếm lắm, đặc biệt là vào thời buổi loạn lạc này!”

“Thế mai mốt khi đệ chết có ai theo đệ không nhỉ?”. Hàn Phác lo lắng bản thân sau khi chết.

“Ta cũng không biết.” Phong Tịch cười cười, nháy mắt gõ một cái vào ót cậu: “Tiểu tử, đệ còn bé tí mà đã lo tới chuyện sau khi chết rồi à.”

“Vậy lúc tỷ tỷ chết cho đệ đi chung với nhé?”. Hàn Phác chưa từ bỏ ý định, đang muốn tìm một người bầu bạn.

“Không được.” Phong Tịch quả quyết cự tuyệt.

“Tại sao a?”

“Bởi vì đệ nhỏ hơn ta, lúc ta già yếu chết đi, đệ vẫn còn có thể sống tiếp thật tốt.”

“Nhưng đệ muốn đi chung với tỷ tỷ, chúng ta có thể làm bạn ở cõi âm ty, sau đó cùng đi đầu thai.”

“Dẹp! Ta ngàn lần cũng không muốn! Kiếp này ta xui xẻo vác theo cái gánh nặng như đệ, kiếp sau không muốn lại phải cõng nữa.”

“Đệ không phải là gánh nặng! Chờ đệ trưởng thành, đệ sẽ bảo vệ tỷ tỷ!”

“Ta không cần ai bảo vệ, đệ đi mà bảo vệ những người quan trọng khác.”

“Cha mẹ đệ đều chết, đệ chỉ còn tỷ tỷ là người quan trọng nhất thôi.”

“Vợ con đệ mới quan trọng nhất.”

“Đệ chưa có vợ con.”

“Sau này sẽ có.”

“Không có mà.”



“Công tử tùy tiện mang Huyền Tôn Lệnh ra, không sợ cô ta sẽ nảy sinh lòng tham sao?”.

Tiêu Giản nghi hoặc, công tử hành sự luôn cẩn thận, vì sao hôm nay mọi chuyện lại khác với ngày thường.

“Vị cô nương kia… Có đem cả thiên hạ này đến trước mặt nàng nàng cũng coi khinh, huống chi là một tấm Huyên Tôn Lệnh vốn dĩ nàng đã xem nó dơ bẩn!”. Hoàng Triều ngẩng đầu bùi ngùi.

“Dạ.” Tiêu Giản gật đầu: “Công tử biết lai lịch của nàng?”

“Không.” Hoàng Triều than thở: “Ta đã quan sát cẩn thận lúc họ ăn cơm, thiếu niên Hàn Phác kia dáng ngồi ngay ngắn, sống lưng thẳng tắp, tuy rằng quần áo bẩn thỉu nhưng khi ăn thì không làm rơi vãi thứ gì, biểu hiện là con nhà gia giáo từ bé. Vả lại những món ăn này không phải những món mà dân thường biết được, thế mà họ thuộc tên như lòng bàn tay, điều này chứng tỏ bọn họ xuất thân phú quý.”

“Về phần vị cô nương kia, mặc dù dáng vẻ không có gì đáng nói, nhưng lời nói và hành động của nàng đều tiêu sái phóng khoáng, không thấy gai mắt, ngược lại còn làm người ta cảm thấy như là đương nhiên.”. Hoàng Triều dừng bước quay đầu: “Giản, cậu nghĩ vị cô nương kia như thế nào?”

“Cô ta có xấu, cũng xấu tiêu sái! Có quái, cũng quái thoát tục!”. Tiêu Giản cúi đầu nhẹ nắm chuôi kiếm.

“Hay cho câu ‘tiêu sái thoát tục’!”. Hoàng Triều cười khẽ, chắp tay đi trước.

“Công tử.” Tiêu Giản bỗng kêu.

“Ừ.”

“Công tử có chú ý tới trang sức trên trán cô ấy không?”

“Trang sức trên trán?”. Hoàng Triều xoay người, ánh mắt sáng như tia chớp lạnh lẽo.

“Do cả người cô ta bám đầy tro đen nên không nhìn rõ được, nhưng công tử đề cập đến ‘Tố y tuyết nguyệt- Bạch Phong Tịch’… Tố y tuyết nguyệt… Miếng trang sức nửa vòng cung ấy hình như cũng giống với mảnh trăng rằm, có điều công tử bảo Bạch Phong Tịch là người tao nhã tuyệt thế, với bộ dạng này…”. Tiêu Giản dừng bước, trầm tư suy nghĩ.

“Bạch Phong Tịch?”. Hoàng Triều thì thầm nhớ kỹ cái tên này, sau đó cười to: “Haha… Là nàng! Nhất định là nàng! Ta và cậu đều bị bốn chữ ‘Tao nhã tuyệt thế’ làm cho mê muội rồi, cho rằng Bạch Phong Tịch nhất định là mỹ nữ tuyệt sắc, làm sao có dung mạo xấu xí như vầy. Mà dù nàng vừa bẩn lại vừa thối, hào quang quanh nàng vẫn tỏa sáng rực rỡ, không phải ‘Tao nhã tuyệt thế’ sao? Trên đời này nữ tử luyện đến võ nghệ đỉnh cao như vậy cũng chỉ có nàng! Dám phát ngôn bừa bãi không xem tứ đại công tử ra gì cũng chỉ có người được xưng là thiên hạ đệ nhất kỳ nữ – Bạch Phong Tịch!”.

“Cô ta chính là Bạch Phong Tịch?”. Tiêu Giản quay đầu nhìn về hướng Phong Tịch rời đi: “Bạch Phong Tịch này…”

“Nàng quang minh chính đại đứng trước mặt ta mà ta không nhận ra, khá lắm Bạch Phong Tịch!”. Hoàng Triều cảm thán, tươi cười sung sướng: “Chúng ta nhất định sẽ còn gặp lại! Phong Tịch!”.

Từ sau khi Đế làm mất Huyền Tôn Lệnh, đất vua Kỳ Vân không còn sự cao quý như ngày nào. Chẳng những bị các nước chư hầu xâm phạm mà còn dần bị thôn tính từng thị trấn, từng thành trì. Nếu không có đại tướng quân Đông Thù Phóng tận trung với hoàng thất, dẫn theo mười vạn cấm vệ quân thề sống chết bảo vệ đất vua, Kỳ Vân hôm nay đã sớm bị các nước chư hầu chia năm xẻ bảy.

Dân cư Kỳ Vân ngày một thưa thớt, kinh tế suy thoái, bàn về vũ lực, quân sự không thể so sánh với Hắc Phong quốc, Hoàng Quốc; bàn về văn hóa, kinh tế không thể so sánh với Bạch Phong Quốc, Hoa Quốc; ngay cả Nam Quốc, Bạch Quốc vốn yếu hơn nhưng do đi thôn tính cướp đoạt mấy chục năm qua mà đã sớm vượt qua Kỳ Vân.

Từ nước Bạch đến đất vua Kỳ Vân có dòng sông Ô Vân kéo dài đi qua không ít nông thôn, mà thành Ngu là một tòa thành lớn nhất tại đây. Phía nam nó giáp với thành Lâm, phía tây giáp Đào Lạc, phía bắc cận thành Giản, phía Đông là dòng Ô Vân. Không giống với những tòa biên thành phải chịu chiến sự liên miên, thành Ngu là một thành thị yên ổn phồn vinh bậc nhất ở Đế đô. Hơn nữa bốn phương của thành thông nhau, đất đai phì nhiêu, bằng phẳng, trăm nghề đều hưng thịnh, nhân dân an cư lạc nghiệp, phảng phất có bóng dáng phồn hoa thịnh vượng của Kỳ Vân năm xưa.

Trong thành Ngu có một tòa lầu cao năm tầng, ba mặt hướng sông, mặt trước đối diện đường lớn. Đây cũng là tửu lầu nổi tiếng nhất thành Ngu – Lạc Nhật Lầu. Lạc Nhật Lầu vang danh bởi món rượu Đoạn Hồng Dịch tự ủ vào buổi hoàng hôn. Mỗi ngày đều có hàng dài khách nhân mộ danh mà đến, đặc biệt là lúc mặt trời lặn, xe ngựa như rồng rắn như nước chảy xếp dày đặc trước cửa lầu.

Chủ nhân của Lạc Nhật Lầu có lẽ cũng không phải là hạng người tầm thường, nhìn tiếng tăm và việc buôn bán Lạc Nhật Lầu hôm nay, ai không biết còn cho rằng Lạc Nhật Lầu dát ngói xanh ngọc lưu ly, trạm gỗ lan trên mái nhà, khí thế hoành tráng, như vậy mới không hổ danh là Kỳ Vân đệ nhất lầu!

Nhưng trên thực tế, Lạc Nhật Lầu không có gì phú quý hoa lệ, tuy được xây bởi những loại gỗ tốt nhưng bên trong lại bày trí hết sức đơn giản, không có khăn gấm trải bàn, không có thảm thêu trải đất, trên mái không treo đèn hoa tinh xảo, cổng vào cũng không có rèm cửa chói lóa. Chỉ có một cái bàn thô sơ, một bộ bát đĩa sạch sẽ khi khách nhân đến chơi. Chẳng qua mỗi một chiếc bàn trà hay cái ghế dựa, một tấm màn che hay rèm treo tường đều được thiết kế nổi bật, sắp xếp hợp lý, khiến cho người vừa bước vào cửa có cảm giác mới mẻ, thư thái mà tự tại.

“Tây ngóng cố nhân mà không thấy

Tà dương thấp thoáng, đoạn mộng giang sơn

Ngẩng mặt nhìn trời chợt than oán

Hoài biệt ly

Lòng hỗn loạn

Lệ không còn rơi

Bóng buồm ai lướt như tên, trôi qua ngàn núi…” [1]

[1] Cố nhân tây vọng bất kiến, tà dương hiện. Vạn lý sơn hà mộng đoạn, ngưỡng thiên thán. Tư biệt ly, phát sao loạn, lệ không đạn. Phàm ảnh khinh xước như tiến, quá thiên sơn.

Lạc Nhật Lầu mang nét thanh tao u lịch tựa làn gió mát dưới trời chiều, một khúc “Tương kiến hoan” [2] ưu sầu bi thương từ trong lầu thoang thoảng cất lên, âm thanh tản vào bầu trời, rơi về phía hoàng hôn phía Tây. Giữa ánh tà dương đỏ nồng nàn có một cánh buồm trắng rạch ngang mặt sông trong veo, kim quang rực rỡ như mũi tên xuyên thấu đất trời đang tiến đến.

[2] Tương kiến hoan: Vui gặp gỡ – Thơ của Lý Dục, thời Bắc Tống.

Trong chớp mắt, chiếc thuyền đen buồm trắng đã dừng lại trước Lạc Nhật Lầu, tiểu nhị mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng vội bước nhanh về cây cầu gỗ đằng trước, khom người chào đón vị quan khách đang từ từ bước xuống thuyền.

Khi vị công tử áo đen đi ra khỏi khoang thuyền, bước lên cầu gỗ, tiểu nhị chợt thấy sắc vàng tuyệt đẹp lấp lánh trước mắt, ánh sáng mặt trời càng chói lọi kinh diễm hơn. Vị công tử kia như đạp trên kim quang từ Tây Thiên tới, quanh thân tỏa ra hào quang nhàn nhạt, không cách nào có thể che đậy được.

Tiểu nhị trợn mắt há mồm nhìn, đã quên mất lý do mình đến đây, cho đến lúc ống tay áo bị người khác giật liên hồi thì hắn mới tỉnh lại. Mà vị công tử nọ đang đứng đối diện cách hắn ba thước nở nụ cười nhẹ nhàng, trên khuôn mặt tuấn mỹ vô song phảng phất sự ung dung thảnh thơi, đôi mắt tựa như viên ngọc đen huyền ôn hòa nhìn hắn.

“Tiểu nhị ca, ngươi đang cản đường công tử nhà ta đó.” Ông tay áo lại bị giật giật, một giọng nói có chút trẻ con thanh thúy vang lên.

Tiểu nhị cúi đầu nhìn, phát hiện người hầu áo xanh thanh tú đang kéo ống tay áo của hắn, hắn chợt tỉnh ngộ, cuống quít nhường đường: “Xin lỗi công tử.”

Công tử áo đen khẽ lắc đầu, ý bảo không cần để tâm, nhàn nhạt cười nói: “Phiền tiểu nhị ca dẫn đường có được không?”

Thanh âm hắn như tiếng ngọc trong gió, mỉm cười nhẹ nhàng như đóa sen rũ trên nước.

“Tất nhiên là được! Tất nhiên là được!”. Tiểu nhị liên tục gật đầu: “Công tử, mời đi bên này.”

Vừa vặn đúng lúc vị công tử áo đen đó rời khỏi khoang thuyền, cũng có một chiếc xe ngựa dừng lại trước cửa Lạc Nhật Lầu. Tuy chỉ là loại xe ngựa thông thường, đơn sơ nhưng tiểu nhị trước cửa vẫn nhiệt tình chạy ra đón, ân cần vén màn xe, thân thiết hô: “Hoan nghênh quan khách đến Lạc Nhật Lầu!”

Khi màn xe được nhấc lên, người trong xe bước ra ngoài, những khách khứa đang muốn vào lầu hay rời khỏi lầu và những người hầu vội vã dắt ngựa khiêng kiệu cho khách chợt ngừng lại, động tác ngưng trọng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vị công tử kia.

Đó là một vị công tử trẻ tuổi mặc trường bào trắng đơn giản, mộc mạc như bạch ngọc chưa qua điêu khắc, hoàn toàn tự nhiên thanh cao không tì vết. Đôi mắt chàng trong suốt sâu thẳm như đầm nước, không chút gợn sóng, vô cầu vô dục. Chàng chỉ tùy ý đứng trước xe ngựa nhưng tựa như tiên nhân đứng trên chín tầng mây, ngẫu nhiên cúi đầu bao quát cõi hồng trần, lạnh nhạt tách biệt mà bao dung thương xót cho chúng sinh. Chiếc xe ngựa đơn sơ cũng được mạ bởi ánh sáng rực rỡ, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể cưỡi mây đạp gió bay đi, mang theo vị công tử áo trắng tuyệt thế này.

“Lạc Nhật Lầu.”. Công tử áo trắng ngẩng đầu nhìn tấm bảng hiệu, nhẹ nhàng ghi nhớ.

“Đúng rồi! Đúng rồi! Đây chính là Lạc Nhật Lầu!”. Tiểu nhị sau khi lấy lại thần sắc gật đầu nói, vừa mời vừa đỡ công tử áo trắng: “Mời công tử đi bên này!”.

“Đa tạ tiểu nhị ca.” Công tử áo trắng nhàn nhạt cảm tạ.

“Không cần! Không cần đâu!”. Tiểu nhị nghe thấy ngoác miệng cười đến mang tai.

Hai vị công tử áo đen và áo trắng một trước một sau bước vào trong lầu, mọi người ngồi giữa phòng khách đều không khỏi ngước nhìn hai người. Âm thanh xôn xao bỗng trở nên im bặt, cả phòng tràn ngập ánh hào quang của họ, cũng không biết ai mới nổi trội hơn ai. Sống một đời chưa chắc thấy được một nhân vật xuất sắc như thế, vậy mà lúc này có đến hai người khiến người ta nghi ngờ mình đang ở trong mộng! Nhất thời ai nấy đều hết sức bận bịu, chỉ vì tiếc nuối không muốn nhìn vị công tử nào ít hơn.

Công tử áo đen bước vào cửa thì bắt gặp công tử áo trắng. Dù ở giữa sảnh đường có rất nhiều người nhưng đập vào mắt họ, người đầu tiên mình thấy chính là đối phương! Nếu có vô tình xếp họ giữa muôn vạn người, họ cũng chỉ nhìn thấy đối phương.

Hai người đồng thời sửng sốt, nháy mắt họ cùng mỉm cười bái chào nhau, giống như những người bạn thân tha hương đã lâu nay tương phùng.

“Ngọc công tử?”. Công tử áo đen nhìn vị công tử áo trắng cực kỳ thoát tục kia, xác nhận suy đoán trong lòng.

“Phong công tử?”. Công tử áo trắng cũng thừa nhận trước vị công tử áo đen ung dung cao quý này.

Nụ cười hiển hiện giữa lúc họ đang bái chào gọi tên nhau, một người ưu nhã như quý tộc, một người phiêu dật như tiên nhân.

“Phong Tức thật có phúc, hôm nay có thể gặp ‘Thiên hạ thán Vô Duyên’ – Ngọc công tử ‘!”. Nét cười của công tử áo đen trong suốt, dè dặt mà khách khí.

“Là Vô Duyên hữu duyên, được tương ngộ Hắc Phong Tức danh truyền thiên hạ!”. Vị công tử áo trắng mỉm cười ôn nhã, dường như nụ cười này tạo khoảng cách rất lớn, không phải chàng muốn xa cách mà làm người khác không thể đến gần, không dám khinh suất.

Công tử áo đen chính là Phong Tức, còn công tử áo trắng là đệ nhất công tử danh chấn thiên hạ – Ngọc Vô Duyên.

Mà mọi người trong phòng nghe được cuộc đối thoại này lập tức ồ lên, không ngờ hai người này là Phong Tức và Ngọc Vô Duyên, hai trong tứ đại công tử của Đông Triều.

“Nếu đã tương phùng, chẳng biết Phong Tức có vinh hạnh được mời Ngọc công tử một bầu Đoạn Hồng Dịch?”. Phong Tức tao nhã lễ độ cất tiếng.

“Có thể ngắm hoàng hôn cùng Phong công tử tại đỉnh Lạc Nhật Lầu, Vô Duyên quả là có phúc ba đời.”. Ngọc Vô Duyên cũng nho nhã đáp lại.

Phong Tức cười quay đầu nói với tiểu nhị đang dẫn đường: “Tiểu nhị ca, xin hỏi trên lầu năm còn chỗ trống không?”

“Còn! Còn!”.Tiểu nhị liên tục gật đầu, không trống cũng phải làm cho trống.

“Mời Ngọc công tử!”. Phong Tức nghiêng người mời.

“Mời Phong công tử!”. Ngọc Vô Duyên cũng giơ tay nhường đường.

Sau cùng hai người bước lên lầu, những người dưới lầu ngưỡng mộ nhìn theo.

Trên lầu năm có một gian phòng trang nhã, rèm cửa rũ xuống che đi những ánh mắt nhìn trộm, hai vị công tử một trắng một đen đều biểu hiện thái độ khiêm nhường, ngồi xuống đối diện nhau, bên trái bên phải là Chung Viên và Chung Ly.

“Xin hỏi hai vị công tử dùng gì?” Tiểu nhị ân cần hỏi.

“Tiểu nhị ca, món nào đặc sắc nhất ở đây?.” Phong Tức mở miệng.

“Gió nước thoảng qua

Hoa bèo héo tàn

Trăng tà lạnh lẽo

Lá ngô phiêu hoàng.” [3]

Tiểu nhị cung kính trả lời.

[3] “Thủy phong khinh, bình hoa tiệm lão, nguyệt lộ lãnh, ngô diệp phiêu hoàng.”

“Tiểu nhị ca, huynh đọc thơ hay là đọc tên món vậy?”. Ngọc Vô Duyên thấy tiểu nhị nói tên thức ăn thật văn nhã, không khỏi cười hỏi.

“Bẩm công tử, đây là bốn món ăn nổi tiếng nhất của bổn lầu.”. Tiểu nhị cúi đầu đáp, cậu cảm thấy rằng chỉ có bốn món ăn thanh cao này mới phù hợp với thân phận của hai người kia.

“Chà, xem ra chủ nhân của Lạc Nhật Lầu là một nhân vật thoát tục, đặt tên món ăn cũng văn nhã như vậy.” Phong Tức khẽ cười: “Ngọc công tử cảm thấy thế nào?”.

“Vô Duyên xưa nay không rành lắm, Phong công tử thấy tốt là được.” Ánh mắt Ngọc Vô Duyên rơi vào những đóa hoa lan trên chậu cây đặt trong phòng.

“Tiểu nhị ca, vậy mang bốn món này lên đi, thêm hai bầu Đoạn Hồng Dịch nữa.” Phong Tức căn dặn.

“Dạ công tử.” Tiểu nhị trả lời rồi rời đi.

Trong phòng bây giờ chỉ còn lại sự tĩnh lặng, hai người được xưng là tứ đại công tử này quả nhiên có phong thái bất phàm, lần này vô tình gặp nhau, vốn nên giả vờ khen ngợi nhau, nhưng chẳng biết tại sao cả hai luôn duy trì khoảng cách, không muốn thân thiết đối phương.

Chỉ cách một cái bàn mà tựa như cách nhau cả dòng sông Hán, bờ sông mênh mông, bọn họ đối đầu nhìn nhau, cả hai đều thấy phong thái khuynh đảo của đối phương nhưng lại không có cách nào vượt qua để tương giao.

Phong Tức ngồi thẳng, ngón tay xoay xoay chiếc nhẫn màu xanh biếc, ánh mắt khi thì liếc ra ngoài cửa sổ, khi thì quan sát Ngọc Vô Duyên, đôi mắt phượng dài phảng phất tia cười nhẹ nhàng, thần thái luôn luôn sang trọng nhàn nhã, không phụ danh xưng công tử cao quý võ lâm.

Ngọc Vô Duyên lại thả mình trên chiếc ghế, khuôn mặt hơi hơi hướng ra ngoài, ánh mắt mờ mịt, giống như nhìn song cửa, lại tựa như rơi vào đỉnh Thương Mang phía chân trời. Sắc mặt chàng bình thản xa xăm, rõ ràng đang ngồi ở trước mặt, lại có cảm giác người xa xôi trùng mây. Dường như chàng đã hòa mình vào đất trời, bao dung thế gian này, tựa như dòng nước vô biên trong suốt phản chiếu thiên địa vạn vật, sâu thăm thẳm nuốt cả cõi nhân gian.

Chỉ chốc lát sau, rượu và thức ăn đã được bưng đến.

“Gió nước thoảng qua. Hoa bèo héo tàn. Trăng tà lạnh lẽo. Lá ngô phiêu hoàng, thêm hai bầu Đoạn Hồng Dịch.” Tiểu nhị gọi tên các món ăn, xua tan không khí trầm lắng trong phòng: “Mời hai vị công tử thong thả dùng bữa.”

Tiểu nhị lui ra, đi tới trước rèm bỗng quay ngược trở lại: “Chẳng biết hai vị công tử có muốn nghe xướng khúc không?”

“Ở đây cũng có xướng khúc sao?”. Ngọc Vô Duyên cuối cùng cũng thu lại tầm mắt từ nơi chân trời, ánh mắt nhẹ nhàng rơi trên người tiểu nhị.

“Công tử đừng hiều lầm, Lạc Nhật Lầu chúng tôi không phải Hoa Lâu, ca khúc Phượng Tê Ngô Phượng cô nương hát cũng không thể so với các cô nương lầu xanh. Cô ấy là tiểu thư danh gia vọng, băng thanh ngọc khiết, nếu như không có… Ai!” Tiểu nhị ca bỗng dừng lời, thở dài thườn thượt, sau đó mới tiếp tục nói: “Phượng cô nương xướng khúc là đệ nhất thành Ngu, muốn biết cô ấy tài giỏi hơn các cô nương ở Vũ Lâm Lầu bao nhiêu, mời hai vị công tử đây nghe thử sẽ biết, tiểu nhân nhất định không khoác lác.”

Nói xong lời cuối, tiểu nhị cảm thấy rất tự hào, hai người đều không khỏi mỉm cười, cũng không hỏi tới câu nói dở dang của cậu.

“Lúc nãy đã nghe được nửa khúc ‘Biệt ly’ từ rất xa, là do vị Phượng cô nương xướng sao?”

“Đúng ạ, khúc này là Phượng cô nương hay xướng nhất!”

“Đã thế thì mời Phượng cô nương xướng một khúc.” Phong Tức phất tay nói.

“Dạ được!” Tiểu nhị lui ra.

Còn Chung Ly tiến lên rót rượu cho hai người.

“Ngọc công tử, chúng ta tạm thưởng thức món ăn và rượu ngon nổi tiếng của Lạc Nhật Lầu này vậy.” Phong Tức mỉm cười nói.

“Ừ.” Ngọc Vô Duyên lướt qua ly rượu, một lát sau gật đầu: “Rượu vào miệng có hương tinh thuần, ấm nồng trong suốt, rượu ngon!”

Phong Tức cũng hớp một hơi: “Không sai.”

Sau đó hắn cầm đũa gắp đóa thủy tiên tím trên món ‘Gió nước thoảng qua”, tinh tế thưởng thức.

“Ra là trái cà, ừm…. không sai, chỗ khó làm nhất là cà tím cực kỳ hút dầu, thường hay quá béo, thế nhưng món này lại rất thanh ngọt, vào miệng tan ra, không chỉ hương cà tràn ngập, mà cổ họng còn có hương hoa sen.”

“Giữa lá bèo được nhuộm một màu vàng nhạt, thảo nào mang tên ‘Hoa bèo héo tàn.” Ngọc Vô Duyên chạm đũa vào món ăn trông như bèo: “Đây là dưa xanh, ừ… vừa đúng nửa sống nửa chín; trơn bóng xanh trong, thứ ngon nhất chính là nước dưa nhiều mà vẫn còn nguyên vị, nhất định là làm ngay khi vừa hái lên.”

“Trăng tà lạnh lẽo?”. Phong Tức nhìn chiếc đĩa vàng tròn như trăng rằm, gắp một miếng, trên đó vẫn còn ngưng tụ một giọt nước tựa ngọc châu, nhẹ nhàng cắn một góc, hương vị giòn ngọt lan tỏa trong miệng: “Hình như nguyên liệu của món này là củ sen, chọn ngó sen non vừa phải, cắt thành những miếng có độ dày bằng nhau, điểm tô nước của hoa tuyết lan, thật là ngon miệng đẹp mắt! ‘Trăng tà lạnh lẽo’, tên rất hay!”.

“Lá ngô phiêu hoàng hóa ra là cải thảo.” Ngọc Vô Duyên cũng nếm qua món ăn cuối cùng, những cánh lá xếp lại như lòng bàn tay, mầm cải vàng nhạt, màu sắc động lòng người, “Ừ…tuy còn non nhưng vẫn thơm ngon!”

“Ha, không ngờ những món ăn nổi danh nhất Lạc Nhật Lầu lại là đồ chay, mà toàn là những món cực kỳ bình thường.” Phong Tức than thở.

“Có thể dùng những thứ bình thường làm thành các món ăn mang hình dáng và hương vị đặc biệt, lại còn đặt tên chẳng hề tầm thường như vậy, vị chủ nhân của Lạc Nhật Lầu này thật không đơn giản.”. Ngọc Vô Duyên cười cười ca ngợi.

“Xem phong cách của lầu này cũng không khó để đoán ra chủ nhân của nó.”. Phong Tức nhìn quanh lầu các tán thưởng: “Sự thanh nhã hiện lên giữa sự giản đơn, giữa cái bình thường lộ ra cái khác biệt, đã lâu rồi chưa thấy một kiệt tác như vậy.”

“Trời lặn bên lầu,

Chim hồng kêu lẻ.

Giang Nam khách trẻ,

Đem gươm báu ra xem,

Lan can đứng tuốt.

Nhìn non sông,

Ai hiểu ý.” [3]

Ngọc Vô Duyên khoan thai ngâm đôi câu thơ, dời mắt trông về nơi xa, bóng chiều tà đang dần thu lại, vài chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi giữa chân trời: “Chẳng biết vị chủ nhân Lạc Nhật Lầu khi xây lầu thì có tâm sự thế nào.”

[3] Thuỷ long ngâm – Đăng Kiến Khang Thưởng Tâm đình: Lạc nhật lâu đầu, đoạn hồng thanh lý, giang nam du tử, bả ngô câu khán liễu, lan kiền phách biến, vô nhân hội, đăng lâm ý.

“À.” Phong Tức cười nhìn về phía chàng, trong mắt phản chiếu sắc vàng của ánh mặt trời: “Có lẽ chẳng ai biết người ấy đã đem toàn bộ tâm nguyện được du sơn ngoạn thủy đặt vào trong lầu, chỉ là… Ngọc công tử mới là người không cần lo ‘không ai biết’.”

“Chỉ tiếc Vô Duyên xưa nay vô tri vô cảm, càng miễn bàn ‘tâm nguyện du sơn ngoạn thủy’. Ngọc Vô Duyên thu hồi ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát Phong Tức, đôi mắt thản nhiên tựa như tia sáng hoàng hôn, tĩnh lặng không chút gợn sóng.

“Vậy thì thật đáng tiếc.” Phong Tức hơi có chút tiếc nuối.

Chợt có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ cầu thang bên lầu, hương thơm dịu dàng tỏa ra, một bóng dáng yểu điệu mơ hồ hiện lên trên màn vải xanh mỏng manh như nước.

“Chẳng biết khách quan muốn nghe khúc nào ạ?”

Giọng nói cô gái cất lên nhè nhẹ lạnh lùng, mang theo sự tự tin kiêu ngạo và thờ ơ.

Ngọc Vô Duyên chuyên tâm gắp một miếng ‘Trăng tà lạnh lẽo’, giống như không nghe được câu hỏi đó.

Phong Tức cầm ly rượu uống cạn, thản nhiên nói: “Phượng cô nương muốn xướng khúc nào thì xướng khúc ấy.”

Trong giây lát, người bên ngoài rèm bỗng trầm mặc, sau đó tiếng tỳ bà vang lên như ngọc châu rơi xuống, như chim oanh tìm hoa, như băng tụ dưới suối, chưa xướng đã phong tình.

Nghe tiếng tỳ bà, cả hai người đều kinh ngạc, không khỏi liếc mắt nhìn về tấm rèm, không tưởng tượng được một người trong chốn phong trần lại có kỹ năng đánh đàn hay như vậy.

“Đêm qua ai nghe thấy tiếng tiêu? Dế thu cô độc ve ngừng kêu. Dưới trăng trà lạnh không tô điểm. Người đi trong mộng đạp ca hành.”

Một luồng âm thanh xuyên qua rèm che lượn lờ vờn như khói, dây dưa quấn quanh vành tai, bóng dáng cô độc dưới trăng lạnh nối tiếp trà xanh, tiếng ve u thanh trong mộng.

Nghe tiếng ca thê lương thăm thẳm, nhìn bóng tà dương bên ngoài, trong nháy mắt, hai người đang ngồi đối diện nhau cùng sinh ra cảm giác tịch liêu, trong lòng tựa hồ cũng đang tự mình thổi khúc tiêu ca, nhưng không biết là cùng ai.

Khúc ca đã hết, hai người trong thoáng chốc đều im lặng, mà người bên ngoài rèm cũng không hát nữa, chỉ lặng lẽ đứng đó.

“Công chúa Tích Vân đúng là danh tài, sáng tác thơ mà cũng truyền đến tận những nơi quán trà ngõ hẻm này.”

Thật lâu sau Ngọc Vô Duyên bỗng buông lời cảm thán trước vị công chúa Tích Vân của Bạch Phong Quốc văn võ nổi tiếng thiên hạ.

“Bài này giọng này đều đủ tình, thật là hiếm có.”. Phong Tức cũng khen ngợi người ngoài rèm cửa.

“Nghe nói Phong công tử đa tài đa nghệ, mặc dù ở trong giang hồ nhưng lại là người uyên bác nhất trong tứ đại công tử, hôm nay gặp mặt, quả nhiên chẳng sai.” Ngọc Vô Duyên đáp một câu, ánh mắt nhẹ nhàng rơi trên người Phong Tức.

“Trước mặt Ngọc công tử ai dám xưng đa tài đa nghệ?”. Phong Tức khẽ cười.

Hai người túy ý cười nói, quên mất người còn đứng ngoài rèm cửa.

“Cộp… Cộp…”. Có tiếng bước chân bên ngoài vang lên, điềm tĩnh nhịp nhàng.

“Ngọc công tử.” Tiếng bước chân dừng lại trước rèm, trầm giọng kêu.

“Vào đi.” Ngọc Vô Duyên thả ly rượu trong tay xuống.

Rèm cửa nhấc lên, hai người liếc mắt thấy một nam tử áo đen đang bước trên bậc thềm, bên cạnh là một cô gái áo xanh xinh đẹp ôm đàn tỳ bà, vẻ mặt không đổi. Tấm rèm nhanh chóng buông xuống làm người ta không kịp nhìn rõ sắc thái trong mắt nàng.

“Ngọc công tử, công tử gửi thư.” Nam nhân áo đen cung kính dâng thư lên.

“Ừ.” Ngọc Vô Duyên nhận thư, khẽ gật đầu: “Ngươi đi đi.”

“Vâng.”

Nam tử áo đen lui ra, vén rèm lên, không hề liếc nhìn người con gái đứng cạnh. Chỉ có Phong Tức thấy được ánh mắt cô ấy vừa oán nộ, vừa luống cuống mờ mịt.

Rèm che lại rung động hạ xuống, che khuất ánh mắt kia, ngăn cả trong lẫn ngoài, cách chia hai người hai thế giới.

Ngọc Vô Duyên mở thư ra đọc, lụa trắng chữ đen, sóng mắt tĩnh nhiên của chàng thoáng gợn sóng.

“Phượng cô nương, nếu không chê thì xin mời nàng vào uống với bọn ta một ly.” Phong Tức nhìn vào rèm vải cất lời, đôi con ngươi hiện lên sự thú vị.

Một lát sau vẫn chưa thấy động tĩnh, bầu không khí ngưng tụ, dường như có thể cảm thấy được bóng dáng bên ngoài đang do dự.

Rốt cuộc nàng cũng vén rèm đi vào trong phòng, ánh mắt lặng lẽ đảo qua vị công tử áo trắng cao cao tại thượng, hơi dừng lại, cuối cùng chuyển sang vị công tử áo đen anh tuấn ung dung ngồi đối diện.

Phong Tức tỉ mỉ đánh giá Phượng Tê Ngô, có hơi ngạc nhiên về đệ nhất xướng ca thành Ngu này. Nàng mặc áo vải cài trâm mận, không chút phấn son nhưng khuôn mặt vẫn thập phần xinh đẹp, chân mày lá liễu, mặt tựa hoa đào, giữa đôi lông mày hiện lên nét kiêu ngạo, trong thần sắc ẩn chứa sự lạnh lùng cự tuyệt mọi thứ.

“Mời Phượng cô nương.” Phong Tức thản nhiên nói.

Chung Viên lập tức rót rượu, sau đó đưa đến cho Phượng Tê Ngô.

Phượng Tê Ngô không tiếp ly rượu, hai mắt nhìn chăm chú Phong Tức, còn Phong Tức cũng mặc nàng quan sát, tự mình phẩm rượu, thần tình thoải mái tiêu sái.

Về phần Ngọc Vô Duyên, ánh mắt vẫn dán vào bức thư, chỉ là tinh thần vốn đã bay về nơi xa xôi nào đó, chưa cảm nhận được trong phòng có thêm người.

Chần chừ lúc lâu sau, Phượng Tê Ngô mới đưa tay nhận lấy ly rượu, ngửa đầu uống cạn.

“Thì ra cô nương hào sảng như vậy!”. Phong Tức thấy nàng uống một hơi cạn sạch, không khỏi khẽ cười.

“Đây là lần đầu tiên Tê Ngô uống rượu của khách.”. Phượng Tê Ngô lạnh nhạt trả lời.

“Hả?” Phong Tức nghe vậy quay đầu nhìn nàng, thấy hai gò má băng tuyết của nàng phảng phất màu đỏ thẫm nhàn nhạt do men rượu, khiến vẻ lãnh ngạo giảm bớt, khuôn mặt nàng thêm phần diễm sắc: “Cô nương ca nghệ thật xuất sắc, nhất định phải được thiên hạ tranh nhau mời.”

“Tê Ngô không uống rượu của khách.”. Giọng nói Phượng Tê Ngô vẫn lành lạnh như cũ, hai mắt không rời Phong Tức, tựa như trong phòng bây giờ chỉ còn hai người.

Phong Tức rốt cuộc cũng nhìn nàng, chỉ thấy đôi mắt trong xanh như băng chợt hiện lên sự cố chấp. Nàng đang cố chấp cái gì?

“Như vậy xem ra Phong Tức may mắn, được cô nương nể mặt.”

Phượng Tê Ngô không nói gì, gương mặt nàng thoáng thê lương.

Khi cất tiếng hát khúc đầu tiên ở Lạc Nhật Lầu, nàng đã biết cuộc đời này phải đắm chìm vào chốn phong trần, vĩnh viễn không thể quay trở lại như xưa.

Có điều, nàng đứng trước nghìn vàng cũng lười mở mắt, đứng trước lụa đỏ cũng lười xem, ném bỏ san hô, xua đuổi các thiếu gia, nương theo dòng nước, mặc cho gió xuân trăng thu, nàng vẫn giữ lại chút kiêu ngạo của dòng tộc khi xưa, giữ lại tôn nghiêm của chính mình. Nàng không cho phép bản thân rơi xuống bùn, không thể đầu thai kiếp khác, chỉ vì tận đáy lòng vẫn tồn tại một chút… một chút ý niệm không khuất phục.

Trước đấy tiểu nhị còn khoe hai người này hiếm thấy trên đời làm nàng càng ghét thêm, nàng cho rằng hai tên công tử nhà giàu này chỉ là cái xác bị thịt, ham mê sắc đẹp. Rốt cuộc là nàng đoán sai rồi, cả hai người cho nàng đứng ngoài rèm, vô cùng lạnh nhạt, không chút hứng thú với nàng, khiến cho nàng vừa thẹn vừa sợ.

Khoảnh khắc rèm cửa được nhấc lên, nàng nhìn thấy đôi con ngươi hắn đen như bóng đêm, thăm thẳm vô ngần, đôi lúc phát ra quang mang đẹp mắt sánh ngang ánh mặt trời. Nàng như bị hút vào màn đêm ấy, tuy vậy không cảm thấy hoang mang lạnh lẽo, ngược lại cảm nhận được tình cảm ấm áp xuyên qua đêm tối, nhẹ nhàng trôi vào trái tim bao năm qua nguội lạnh của nàng.

Sự ấm áp kia còn chưa hết, rèm cửa lại nhấc lên, nàng nhìn thấy đôi mắt hắn phảng phất như dòng xoáy ngọc màu đen, ánh sáng giao thoa, rung động hoa mắt. Nàng biết rằng nếu lỡ rơi vào trong ấy, vĩnh viễn sẽ chẳng thể nào thoát thân! May mắn thay, rèm lại buông xuống, ngăn cách vòng xoáy kia. Nàng muốn mau mau rời đi nhưng đôi chân nặng trĩu nghìn cân, không thể bước tiếp.

Giữa lúc bàng hoàng, thanh âm hắn gọi nàng trở về.

Khoảnh khắc giọng nói thản nhiên của hắn vang lên, nàng nghe thấy vận mệnh đang vẫy gọi mình. Nàng biết không tránh khỏi, chỉ có thể bất lực chịu sự an bài của số phận. Rèm cửa lần thứ hai được vén lên, nàng nghênh đón ánh mắt đen sâu tựa khoảng không, đi về phía tịch dương vàng nhạt của bóng người áo đen đang tỏa ra hào quang kia! Đen đến mức không tỳ vết!

“Tê Ngô ở Lạc Nhật Lầu đã hát đến bốn năm khúc, nhưng lại chỉ được công tử mời một ly rượu.” Nàng cất tiếng, lời nói và tâm tư bất nhất, chỉ mong người này có thể hiểu rằng, hắn là người đầu tiên của nàng!

“Phượng Tê Ngô?”. Phong Tức ghi nhớ cái tên này, ánh mắt sâu xa nhìn cô gái trước mắt. Sắc mặt nàng lạnh nhạt nhưng trong đôi mắt ẩn chứa khát vọng, giấu sâu như thế, thật làm người khác đau lòng.

Nghe thấy hắn gọi tên mình, trong lòng Phượng Tê Ngô dâng lên sự chua xót, vì người gọi tên mình đã sớm hóa thành một nắm đất vàng, chỉ còn nàng và cái tên này, cuối cùng lại phụ sự kỳ vọng của huynh ấy.

“Những năm gần đây có thể nói Tức đã đi khắp sáu nước, đây là lần đầu tiên nghe được giọng hát tuyệt vời này.” Phong Tức dừng lời, sau đó nhìn Phượng Tê Ngô, thản nhiên nói: “Chẳng hay cô nương có nguyện đồng hành cùng Tức, cùng nhau ngắm sơn thủy bên ngoài Kỳ Vân?”.

Dứt lời hắn tự cầm bầu rót rượu, không nhìn Phượng Tê Ngô nữa, tựa hồ nàng có đồng ý hay không cũng không quan trọng.

Nghe thấy thế đôi mắt Phượng Tê Ngô chợt sáng lên, nhưng nháy mắt bình tĩnh lại, vẫn xinh đẹp lạnh lùng như hoa đào, đôi tay nhẹ nhàng vỗ về dây cung, chiếc đàn run nhè nhẹ như nội tâm nàng đang hoảng hốt.

Phong Tức uống cạn ly rượu, dời mắt nhìn về Ngọc Vô Duyên, giữa đôi lông mày vị công tử không nhuốm bụi trần này lại gợn lên nét bi ai.

“Hoàng thế tử viết tin tốt gì mà khiến cho Ngọc công tử lưu luyến như vậy?”. Phong Tức đặt câu hỏi vu vơ, dường như hắn đã sáng tỏ từ lâu.

Ngọc Vô Duyên nghe vậy liền khôi phục vẻ hờ hững, sóng mắt đảo ra ngoài song cửa, nhìn ngắm gì đó, lại như không thấy, hai tay vân vê bức thư, khẽ vung lên, tấm lụa biến thành bột phấn bay về phía dòng sông.

“Tốt có xấu có.”

“Phải vậy không?”. Phong Tức cười ung dung có chút gian xảo: “Vậy tin tốt chắc là liên quan đến Huyền Tôn Lệnh?”.

Thần sắc Ngọc Vô Duyên vẫn bình tĩnh, tay nâng ly rượu, nhìn màu trắng sóng sánh trong ly, nhẹ nhàng lay động, rượu tạo nên vệt vằn, chàng không đáp lời hắn mà hỏi ngược lại: “Sao công tử biết đó là thư do Hoàng thế tử gửi đến?”.

“Hoàng thế tử vì ‘một lời kia’ mà tôn Ngọc công tử làm vi sư, cả thiên hạ ai cũng biết.” Phong Tức cầm ly rượu để sát vào chóp mũi, hơi nheo mắt, tỉ mỉ ngửi mùi rượu: “Huống hồ ‘Bạch ngọc chỉ’ [4] là thứ chỉ có vương thất sử dụng, người thường có thể dùng nó viết thư sao?”

[4] Bạch ngọc chỉ: giấy bạch ngọc, loại giấy được làm từ tơ lụa quấn ngọc, những người trong triều đình hay sử dụng để viết thư tín.

“Hà hà, Phong công tử thật tinh mắt.”. Ngọc Vô Duyên khẽ cười đối diện với Phong Tức, trong nháy mắt con người lúc nào cũng ôn hòa như làn gió xuân này phát ra tia nhìn lạnh lẽo, nhanh như chớp chàng đã trở về Ngọc công tử nhã nhặn như nước, phiêu nhiên xuất thế: “Hoàng thế tử nhắc đến hai tin tốt, một tin xấu.”

“Một tin tốt là Huyền Tôn Lệnh, một tin xấu…” Phong Thức rũ mắt, tựa như đang nghiên cứu ly sứ trắng trong tay, nhàn nhạt cất lời: “Một tin xấu – có phải là Liệt Phong tướng quân đã mất trên Tuyên Sơn?”

“Đúng vậy.” Ngọc Vô Duyên cũng không thấy kỳ quái vì sao hắn biết, chàng duỗi tay đổ hết rượu xuống sông Ô Vân, nhàn nhạt nói: “Doanh Châu đi trước, ngày mai có lẽ sẽ đến ta.”

“Vậy không biết tin tốt còn lại là gì?” Phong Tức hỏi.

“Bạch Phong Tịch.” Ngọc Vô Duyên thản nhiên trả lời, khi nói ra cái tên này đôi mắt vốn chẳng hề gợn sóng bỗng có chút dao động.

“Bạch Phong Tịch?”. Phong Tức lặp lại, tay cầm rượu thiếu chút nữa run lên.

“Ừ, huynh ấy bảo đã gặp Bạch Phong Tịch ở Nam Quốc, một nữ nhân phong tư tuyệt thế!”. Ánh mắt Ngọc Vô Duyên quét về phía Phượng Tê Ngô đang đứng lặng trong phòng, thanh âm nhàn nhạt thương tiếc.

“Gặp phải nữ nhân đó sao có thể nói là chuyện tốt!”. Khuôn mặt ung dung nhã nhặn của Phong Tức hơi mất khống chế, thần tình không rõ là đang thất vọng hay kỳ vọng.

“Nếu có thể gặp được Phong nữ hiệp nổi danh cùng Phong công tử với danh xưng Bạch Phong Hắc Tức, Vô Duyên cũng hiểu đó là may mắn hiếm có!”. Ngọc Vô Duyên vẫn cảm thán, không thèm để ý đến lời nói của Phong Tức, tựa như chàng vô cùng ngưỡng mộ Bạch Phong Tịch kia.

“Ai… Tức lại thấy gặp phải nữ nhân đó đúng là chuyện xui xẻo nhất trên đời!”. Phong Tức thả ly rượu trong tay xuống, mất hứng thú uống rượu, trên mặt vẫn là nụ cười nhẹ nhàng thoải mái.

“À… Là tốt hay xấu, tùy người cảm nhận.”. Ngọc Vô Duyên vẫn bảo vệ ý kiến, nhìn Phong Tức khẽ cười khó hiểu.

“Suýtttttt!”. Mặt sông bỗng nhiên vang lên một tiếng sáo ngắn ngủi.

Phong Tức nghe được, ánh mắt lóe lên, sau đó đứng dậy vái chào Ngọc Vô Duyên: “Tức có việc phải đi trước, mong ngày khác sẽ có cơ hội đàm rượu với Ngọc công tử.”

Ngọc Vô Duyên cũng đáp chào, không giữ hắn lại, cười nhạt bảo: “Phong công tử có việc cứ đi trước, ngày khác hữu duyên, Vô Duyên sẽ mời lại công tử.”

“Được.”. Phong Tức gật đầu, xoay người thấy Phượng Tê Ngô vẫn còn đứng đó.

“Cô nương…”

“Thiếp đi cùng chàng!”

Phượng Tê Ngô thốt lên, trong nháy mắt, nàng phảng phất thấy số phận gật đầu mỉm cười, bởi vì vừa có người khuất phục sự an bài của nó. Cũng trong khoảnh khắc, nàng cảm nhận được ánh mắt vị Ngọc công tử lướt sang nhìn mình, tựa như nghe thấy tiếng than thở từ sâu trong lòng chàng.

Nàng chỉ có thể bất lực cười.

Đây là kiếp số của nàng! Là nàng tự nguyện chấp nhận.

“Hử?”. Phong Tức khẽ nhướng đôi mi dài: “Cô nương quyết định rồi ư?”

“Đúng vậy, lòng thiếp đã quyết, dứt khoát không đổi ý!” Thanh âm Phượng Tê Ngô đủ thấp để cho nàng nghe được nhưng bốn người trong phòng đều nghe thấy rõ ràng, Chung Ly, Chung Viên nhìn nhau, cùng lúc thở dài.

“Vậy thì đi thôi.”. Phong Tức thản nhiên cười, sau đó bước xuống bậc thềm rời đi.

Phượng Tê Ngô ôm chặt cây đàn tỳ bà trong ngực, đây là vật duy nhất nàng sở hữu, nàng quay đầu liếc nhìn Ngọc Vô Duyên, khẽ gật đầu, cuối cùng nói lời từ biệt, cảm tạ người chỉ trong nháy mắt đã thấu hiểu lòng nàng, dù nàng không bao giờ nói cho chàng biết, cũng không đủ sức nói, nhưng ít ra chàng vẫn hiểu rõ!

Ngẩng đầu đi theo chân người đó, giữa hoàng hôn, vô số ánh mắt tiễn đưa nàng, chẳng một ai ngăn cản.

Trên cầu gỗ, tiểu nhị ca đuổi theo, đưa cho nàng một gói đồ: “Phượng cô nương, lầu chủ bảo tôi đưa cái này cho cô, ngài nói đây là thứ thuộc về cô.”

Phượng Tê Ngô nhận lấy, ánh mắt dao động, sau lại ngẩng đầu, mặt không đổi sắc: “Thay ta cảm tạ lầu chủ đã chiếu cố những năm gần đây.”

“Dạ!” Tiểu nhị đáp: “Phượng cô nương, bảo trọng.”

“Ừ!” Phượng Tê Ngô gật đầu, sau đó đi về chiếc thuyền màu đen, về nơi vận mệnh đã an bài cho nàng… kết thúc sao?

Ngọc Vô Duyên đưa mắt nhìn theo chiếc thuyền đang giương buồn rời đi, đem toàn bộ rượu trong ly dốc ra, uống cạn sạch.

“Hắc Phong Tức, hóa ra là như vậy.”

Không biết chàng đang khen hay oán thán.

“Hành động này, Hoàng Triều cũng không dám làm.”

Nghĩ đến vị Phượng cô nương Phượng Tê Ngô kia trước khi rời đi, chàng lại thở dài, nàng thấy rõ con đường phía trước đầy chông gai nhưng vẫn kiên trì cất bước, không biết nên gọi là ngu ngốc hay nên khen là can đảm. Chàng cúi đầu nhìn bàn tay của mình, đầu ngón tay chạm vào đường chỉ tay, khẽ cười khổ, cảm giác trống vắng như kẻ độc hành qua thiên sơn ngàn núi trào dâng.

“Chẳng biết vị Bạch Phong Tịch kia là người như thế nào?”.

Chàng lẩm bẩm tự hỏi, thanh âm mang theo nỗi buồn nhàn nhạt.

  • Đọc [ 126 ]