Tranh Thiên Hạ - Chương 38: Tứ hôn

Tranh Thiên Hạ

Chương 38: Tứ hôn

“Ngươi muốn đánh bại ta?” Tích Vân cười tủm tỉm nhìn tiểu mỹ nhân một thân hỏa hồng y phục trước mắt. Nàng có một gương mặt chưa từng bị ưu sầu xâm chiếm, có một đôi mắt không hề nhuộm qua sự ham danh hám lợi, xinh đẹp thuần khiết tựa như đóa hoa lang can trên đỉnh Đông Tra, cao cao tại thượng, làm sao có thể sánh đôi với Vương gia nơi trần thế đây?

Nụ cười kia khiến cho Lang Hoa không tự chủ được mà nói ra chí lớn của nàng: “Ta…ta cũng lập chí bảy năm, mỗi ngày đều tập võ, ta còn xem qua rất nhiều sách nữa đó, có binh thư, có Tẩy Ngọc Tập, có Sách Thiên Hạ, có…a, nói tóm lại là có rất nhiều. Ta nhất định sẽ dùng vũ kỹ, binh pháp, văn tài để đánh bại ngươi! Không đúng, bây giờ còn có thêm một mục nữa, ta muốn đánh bại ngươi về phương diện dung mạo nữa cơ!”

“Phụt!” Lời vừa nói ra, đám tướng lĩnh đứng sau lưng song vương không nhịn được mà bật cười ra tiếng, ánh mắt nhìn về phía Lang Hoa mang theo vẻ buồn cười và khinh thường.

“A?” Tích Vân nhẹ nhàng cười một tiếng: “Ta có cái gì đáng giá khiến ngươi phải lập chí bảy năm để đánh bại đây?”

“Ngươi…ngươi nói cái gì? Ngươi còn không biết tại sao ta phải lập chí đánh bại ngươi?” Lang Hoa chỉ vào mặt Tích Vân, lắp ba lắp bắp nói. Gương mặt trắng nộn của nàng giờ phút này đã biến thành màu đỏ hồng, mắt hạnh trong veo như nước trừng lớn, bộ dáng thập phần đáng yêu.

“Ta thật sự không biết ta có cái gì đáng giá tới mức khiến cho người khác phải lập chí đánh bại nha.” Tích Vân cười nhạt, bộ dáng vân đạm phong khinh, rõ ràng chính nàng cũng không thèm để ý đến chuyện này.

“Quá đáng…thật là quá đáng!” Thanh âm trong trẻo của Lang Hoa không khỏi có chút tức giận: “Nhiều năm qua, ngươi luôn một mực đè lên đầu công chúa các nước, khiến cho bọn họ chỉ có thể khuất phục dưới thanh danh của ngươi. Chỉ cần có ai nói tới công chúa, mọi người liền sẽ nghĩ ngay tới ngươi, có nhắc tới thì cũng chỉ nhắc tới ngươi, các công chúa khác đã hoàn toàn biến thành cái bóng mất rồi, nhưng ngươi lại…ngươi lại không thèm để ý chút nào, còn nói là không biết?! Quá đáng! Quá đáng! Thật là quá đáng! Phẩm Lâm! Nàng ta thật sự rất là quá đáng mà!” Càng nói càng tức, thanh âm của nàng ngày một to hơn, cuối cùng xoay người, túm lấy thị nữ sau lưng, dùng sức lắc lắc: “Phẩm Lâm…”

“Công chúa…” Phẩm Lâm nhẹ kêu một tiếng, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mặt đất, căn bản không dám ngẩng đầu nhìn cái người gần như đang phát ra ánh sáng kia.

“Thành thật mà nói, ta vẫn không biết rằng chính mình lại có danh tiếng lớn như vậy, còn trở thành mục tiêu của người khác nữa chứ.” Khóe môi Tích Vân hơi cong lên. Nàng nhìn về phía tiểu mỹ nhân xinh đẹp tựa như ráng chiều kia, trong mắt lộ ra vẻ hứng thú: “Sau khi đánh bại ta xong, ngươi sẽ làm gì đây?”

“Đánh bại ngươi?” Lang Hoa đột nhiên quay đầu lại nhìn Tích Vân. Nếu như có thể đánh bại con người tuyệt diệu thiên hạ này… Vừa nghĩ đến chuyện này, khóe miệng Lang Hoa không kìm được hơi nhếch lên, chân mày nhướng cao, hai tròng mắt hấp háy, bàn tay nhất thời siết chặt: “Nếu ta đánh bại ngươi…nếu ta đánh bại ngươi…” Lang Hoa lẩm bẩm, toàn thân bởi vì cái ý niệm này mà hưng phấn tới mức phát run. Nếu đánh bại nàng ta…nếu đánh bại nàng ta… Ánh mắt nàng vô thức di động, một đạo bóng dáng tuấn dật tao nhã vừa vặn đập vào mắt của nàng, trong lúc mơ màng, nàng thuận miệng nói ra: “Nếu đánh bại ngươi, ta liền có thể tuyển được một Phò mã hoàn mỹ giống như hắn rồi!”

Lời vừa nói ra, mọi người đều sửng sốt không thôi, đợi đến lúc phản ứng lại, ai nấy không hẹn mà cùng dời ánh mắt nhìn về phía Lan Tức. Một lát sau, đám tướng lĩnh đều cúi đầu, chẳng qua bờ vai của bọn họ đều không ngừng lay động.

Mà Phẩm Lâm bên này cũng không khá hơn bao nhiêu. Đầu nàng cúi sát xuống ngực, thầm oán giận chính mình mệnh khổ, như thế nào lại có một chủ tử thẳng mồm thẳng miệng như vậy chứ.

“A!” Đến khi nhận ra mình đã nói cái gì, Lang Hoa xấu hổ không thôi, vội vàng che mặt lại.

Sao mình lại có thể nói ra những lời như vậy chứ? Đáng lẽ nàng phải tỏ ra nghiêm túc nói: “Nếu đánh bại ngươi, vậy ta có thể chứng minh cho mọi người thấy, thiên hạ này không phải chỉ có một mình Phong Tích Vân ngươi mà còn có rất nhiều cô gái ưu tú.” Đến lúc đó, sự tình cao thượng này của nàng sẽ lan truyền khắp thiên hạ, dân chúng các nước, từ đường cái cho đến hẻm nhỏ sẽ tung hô tin đồn về nàng!

Tích Vân nghe vậy có chút kinh ngạc, không biết con người này dùng thủ đoạn gì mà lấy lòng được tiểu nha đầu kia? Nhưng khi quay đầu lại nhìn Lan Tức, trông thấy vẻ mặt kinh ngạc của hắn, nàng không khỏi lộ ra nụ cười chế nhạo.

“Công chúa nhìn trúng Tức vương Phò mã?” Tích Vân tiến về phía trước, vươn tay gỡ hai bàn tay đang gắt gao che mặt của Lang Hoa ra. Trên da thịt tuyết nộn kia của nàng không ngờ đã hằn lên mấy đạo dấu tay đỏ hồng.

“Không…không có nha… Ngươi…ngươi đừng có hiểu lầm!” Lang Hoa giơ tay bắt lấy Tích Vân, lắp bắp giải thích: “Ta…ta…” Lang Hoa nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, sau đó hùng hồn nói: “Hắn là trượng phu của ngươi, ta đây đương nhiên không thèm ngó tới! Ta chẳng qua chỉ muốn chiêu dụ một người Phò mã ưu tú giống như vậy thôi!”

“A…” Tích Vân khẽ gật đầu, ra vẻ như bây giờ mới hiểu. Đầu ngón tay của nàng có chút thương tiếc xoa nhẹ lên mấy dấu tay hồng hồng trên mặt Lang Hoa, ôn nhu cười nói: “Thì ra là công chúa muốn chiêu dụ một người Phò mã tốt.” Con ngươi của nàng nhẹ nhàng chuyển một cái, mâu quang trong nháy mắt giống như ảnh ảo trong mặt hồ: “Vậy ngươi thấy mấy vị tướng quân này thế nào? Có thể nói bọn họ chính là nhân tài trong nhân tài của hai nước đó, đều là tướng mạo đường đường, tài hoa xuất chúng, công chúa có vừa ý ai không?” Vừa dứt lời, Tích Vân thoáng nghiêng người, một tay chỉ về phía chư tướng phía sau, tay còn lại giống như có chút lưu luyến, khẽ trượt nhẹ trên làn da trắng tuyết của Lang Hoa.

“Ta…ta…” Lang Hoa ngơ ngác nhìn Tích Vân đang gần sát bên người. Thật là quá gần nha, Phong Tích Vân chỉ tồn tại trong truyền thuyết không ngờ lại đứng gần nàng như vậy, chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới. Dung nhan tuấn tú vô song, đôi tròng mắt trong suốt hàm chứa ý cười, đầu ngón tay mát mẻ nhẹ nhàng lướt trên mặt, từng trận tê ngứa truyền đến khiến nàng cảm thấy hết sức thoải mái, giống như đang đi dưới ánh mặt trời lại có luồng gió mát thổi qua, giống như được nghe tiên âm nhẹ nhàng vang lên bên tai vậy… Trong lúc mơ mơ màng màng, Lang Hoa suy nghĩ, phải chi Phong vương là một nam tử thì thật là tốt, hắn nhất định sẽ là một người Phò mã hoàn mỹ!

“Công chúa nghĩ sao?” Tích Vân đem cả bảy người lần lượt giới thiệu, thế nhưng không hiểu sao ánh mắt của tiểu mỹ nhân này vẫn luôn dán chặt lên người nàng, gương mặt lúc đỏ lúc trắng, chẳng lẽ cô ấy không vừa ý người nào hết?

“A?” Lang Hoa nhìn Tích Vân, hình như có chút không hiểu Tích Vân đang nói cái gì.

Tròng mắt Tích Vân đảo một cái, cười khanh khách dắt tay của Lang Hoa đi về phía chư tướng: “Để công chúa chọn một người trong mấy vị tướng quân ở đây làm Phò mã…” Ánh mắt Tích Vân ôn nhu như một tấm lụa mỏng phủ lên người Lang Hoa, nụ cười rực rỡ đến mức ngay cả ánh mặt trời cũng trở nên ảm đạm, thanh âm trầm thấp tựa như tiếng ca vọng đến từ sơn cốc xa xôi, mang theo ma lực mê hoặc lòng người: “Công chúa có thích không?”

Ánh mắt đó như một tấm lưới mềm mại đem tâm hồn thiếu nữ trói lấy, nụ cười tỏa nắng khiến người ta không nỡ từ chối, lại thêm thanh âm mê hoặc kia dẫn dắt, Lang Hoa không tự chủ được mà gật đầu một cái: “Có.”

Cặp mắt kia sáng lên, nụ cười càng thêm tươi tắn, đầu ngón tay khẽ nâng, giống như đang vẽ một bức tranh tuyệt đẹp: “Vậy ngươi có thích Tu tướng quân không?”

“Có.” Lang Hoa vẫn ngây ngốc gật đầu một cái, ánh mắt không hề rời khỏi khuôn mặt tươi cười không chút tỳ vết kia.

“Nếu đã như vậy…Bổn vương cho phép ngươi cưới Tu tướng quân.” Tích Vân nhàn nhạt nói ra, quay đầu nhìn về phía sau, nụ cười tươi tắn gần như có thể chiếu sáng tròng mắt của tất cả mọi người.

“Ừm.” Lang Hoa vẫn tiếp tục gật đầu một cái, xem ra thần hồn của nàng đã bay đi đâu mất rồi.

“Vương…vương… ta không muốn…” Tu Cửu Dung vốn bị cái “tin vui” từ trên trời giáng xuống này làm cho ngây ngốc, nhưng khi phát hiện ánh mắt mang theo vẻ đồng tình của chư tướng xung quanh, hắn rốt cục thanh tỉnh lại.

“A?” Chân mày Tích Vân khẽ chau lại nhìn Tu Cửu Dung: “Cửu Dung, ngươi muốn kháng chỉ sao?”

“Cửu Dung tuyệt đối không dám.” Tu Cửu Dung lập tức đáp, trên gương mặt dần bốc lên huyết khí.

“Vậy thì tốt.” Tích Vân vuốt cằm: “Đợi khi chiến sự xong xuôi, Bổn vương sẽ ban cho các ngươi một cái hôn lễ long trọng.”

“Nhưng mà… bẩm vương, ta…ta…” Tu Cửu Dung nhìn Tích Vân, lời đến bên miệng nhưng không tài nào nói ra được. Hắn há miệng, gương mặt tuấn tú đỏ bừng, ánh mắt ra vẻ đáng thương, có chút bất lực nhìn vương của mình. Phong Vân tam tướng đứng bên cạnh đã sớm thành thói quen, mà chư tướng Mặc Vũ Kỵ sau lưng lại hoàn toàn há hốc mồm. Bọn họ không thể tin được tên thanh niên tuấn mỹ vừa xấu hổ vừa hướng nội này và tướng quân thiết huyết lãnh lệ vô tình trên chiến trường kia lại là một.

“Ta…” Lang Hoa đứng ở một bên cũng đã hồi thần lại, ánh mắt nghi ngờ không hiểu nhìn mọi người: “Mới vừa rồi ta…”

“Mới vừa rồi công chúa đã chọn tướng quân Tu Cửu Dung của nước ta làm Phò mã.” Tích Vân quay đầu, cười khanh khách nhìn Lang Hoa: “Hai người các người đúng là một đôi trai tài gái sắc, Bổn vương quả thật rất cao hứng.”

“Ta chọn…Phò mã?” Lang Hoa dời mắt về phía Phẩm Lâm như muốn chứng thực, thấy nàng ấy thật sự gật đầu, Lang Hoa không khỏi thất thanh kêu lên: “Mới vừa rồi ta đã chọn Phò mã sao? Làm sao…làm sao có thể?!”

“Thân là công chúa Bạch Quốc, chẳng lẽ ngươi muốn nói xong lại đổi ý sao?” Tích Vân thu liễm nụ cười, liếc mắt nhìn về phía Lang Hoa, sắc mặt trở nên lạnh lẽo. Trong phút chốc, một Phong vương hòa khí dễ thân cận đã biến mất, thay vào đó là một Phong vương lãnh khốc đoan nghiêm, không thể mạo phạm.

“Ta…ta…Bổn công chúa không phải là hạng người nói không giữ lời!” Bị Tích Vân liếc một cái, Lang Hoa không khỏi có chút căng thẳng, lập tức lớn tiếng nói.

“Vậy là được rồi.” Trên mặt Tích Vân lại lần nữa hiện ra nụ cười ôn hòa: “Việc hứa hôn lúc nãy của công chúa, mọi người ở đây đều đã tận mắt chứng kiến, cho nên từ giờ trở đi, công chúa chính là thê tử của Tu tướng quân nước ta. Đợi sau khi chiến sự kết thúc, Bổn vương nhất định sẽ tự mình cử hành nghi thức cưới hỏi cho các ngươi.”

“Ta…ta mới…” Lang Hoa vừa muốn nói lại bị ánh mắt của Tích Vân dọa cho nuốt ngược vào trong bụng.

“Công chúa còn có điều gì muốn nói sao?” Tích Vân ôn hòa hỏi, ánh mắt quét về phía Tu Cửu Dung đang mặt đỏ tai hồng: “Còn Cửu Dung ngươi nữa?”

“Ta…”

Lang Hoa cùng Tu Cửu Dung đồng thời mở miệng, nhưng thấy đối phương cũng lên tiếng thì vội vàng ngừng lại, hai mắt nhìn nhau. Cửu Dung vội vàng quay đầu đi, gương mặt tựa hồ càng đỏ hơn. Về phần Lang Hoa, vừa nhìn thấy vết sẹo giữa gương mặt tuấn tú của hắn, chẳng biết tại sao trong lòng nàng có chút đau đớn, phảng phất vết sẹo kia không phải trên mặt hắn mà là ở trong tim của nàng vậy!

“Nếu cả hai đều không có gì để nói, vậy chuyện này liền quyết định như vậy đi.” Tích Vân mỉm cười vuốt cằm, giống như rất vừa lòng với phản ứng của hai người. Nàng cởi chiếc vòng pha lê màu xanh từ cổ tay ra, lại tháo một khối ngọc bội Thương Sơn từ bên hông xuống: “Hai thứ này coi như là tín vật đính ước mà Bổn vương tặng cho hai ngươi.”

Vừa dứt lời, nàng liền tự tay đem chiếc vòng pha lê đeo vào cổ tay trắng noãn của Lang Hoa, chiếc vòng dưới ánh mặt trời tỏa ra quang mang ngũ sắc, thoạt nhìn vô cùng hoa mỹ.

“Rất đẹp.” Tích Vân nhìn Lang Hoa, hài lòng cười cười, sau đó xoay người nhìn Tu Cửu Dung, mở bàn tay ra: “Cửu Dung, đây là thứ Bổn vương tặng cho ngươi.” Khối bạch ngọc Thương Sơn hình bầu dục, toàn thân trắng như tuyết, ở giữa có một chấm đỏ, vừa như trái tim của khối ngọc, vừa như một giọt huyết lệ từ thời xa xưa nhỏ xuống khối ngọc này.

Cửu Dung ngẩng đầu lên, nhìn vương của mình thật sâu, sau đó mới cung kính cúi đầu nhận lấy: “Cửu Dung tạ vương đã ban tặng.”

“Sao bỗng dưng lại định ra một cuộc hôn sự thế này?” Đoan Mộc Văn Thanh vẫn luôn yên lặng đứng một một bên giờ phút này có chút khó hiểu lầm bầm. Chư tướng xung quanh cũng rất đồng cảm, vốn bọn họ còn tưởng sẽ có thể xem được một màn quyết chiến đặc sắc giữa công chúa Bạch Quốc và nữ vương Phong Quốc, nào ngờ…

“Các ngươi chưa từng thấy qua Bạch Phong Tịch ngày xưa cho nên mới cảm thấy kỳ quái.” Nhâm Xuyên Vân có chút thán phục nói, ánh mắt rơi vào trên người Phong vương đang cười nói rôm rả bên kia, tựa như lại thấy được hình ảnh Bạch Phong Tịch hí lộng sáu nước quần hùng của ngày xưa.

Đem Lang Hoa công chúa ban cho Tu Cửu Dung? Nhâm Xuyên Vũ vuốt cằm suy nghĩ rồi đứng lên, đây thật sự chỉ là một màn hôn ước nháo kịch của Bạch Phong Tịch thôi sao? Nhâm Xuyên Vũ lại dời mắt về phía Lan Tức vẫn một mực đứng bên ngoài. Từ nãy tới giờ hắn cũng chỉ mỉm cười bình tĩnh quan sát mọi thứ, chẳng lẽ trong mắt của hắn, đây cũng chỉ là một cuộc hôn ước tùy tiện?

“Lục Vận, an bài tốt cho Lang Hoa công chúa đi.” Tích Vân phân phó cho Lục Vận đang canh gác ở vòng ngoài.

“Vâng.” Lục Vận khom người lên tiếng.

“Hôm nay luyện tập hơn nửa ngày, Bổn vương quả thực có chút mệt, xin đi trước, cáo từ.” Tích Vân hơi hướng Lan Tức thi lễ.

“Phong vương xin cứ tự nhiên.” Lan Tức ung dung trả lễ.

Đưa mắt nhìn theo Tích Vân dẫn Phong Vân tứ tướng rời đi, ánh mắt Lan Tức khẽ quét qua Lang Hoa vẫn chưa kịp phản ứng, trên mặt hiện lên một nụ cười có chút nghiền ngẫm, sau đó xoay người hướng vương trướng (cái lều của vua) của mình mà đi, Mặc Vũ tứ tướng cùng Nhâm Xuyên Vũ cũng tự động đi theo.

Mọi người trên giáo tràng đã rời đi hết, chỉ còn mỗi chủ tớ Lang Hoa vẫn ngây ngốc đứng đó, bên cạnh là nữ quan đã phụng mệnh an bài cho hai nàng – Lục Vận của Phong Quốc.

“Phẩm Lâm, như thế nào ta lại đính hôn rồi?” Lang Hoa nhìn chiếc vòng pha lê màu xanh kiều diễm ướt át trên cổ tay, lẩm bẩm hỏi thiếp thân thị nữ.

“Ta cũng không biết.” Phẩm Lâm khổ não cau mày.



Đêm, tinh tú tản mát, ánh trăng mờ nhạt.

Giờ Tý đã qua một nửa, thế nhưng trong lều của Phong vương vẫn lộ ra ánh đèn.

“Tịch nhi, đã trễ thế này rồi mà muội còn chưa ngủ sao?”

Cửu Vi không tiếng động bước vào lều, lập tức nhìn thấy Tích Vân đang ngồi trước bàn sách, giống như vẫn không hề hay biết hắn đã đến. Tay nàng cầm lấy cây bút lông màu tím, tựa hồ đang ngưng thần suy nghĩ điều gì, bất chợt, cổ tay nàng nhanh chóng huy động, vết mực tràn lan trên trang giấy trắng như bạch ngọc.

“Như họa giang sơn, lang yên thất sắc.

Kim qua thiết mã, tranh chủ trầm phù.

Ỷ thiên vạn lý tu trường kiếm, trung tiêu vũ, thệ bổ thiên!

Thiên mã tây lai, đô vi phiên vân thủ.

Ác hổ phù hiệp ngọc long,

Vũ tiến xạ phá, thương mang sơn khuyết!

Đạo nam nhi chí tử tâm như thiết.

Huyết tẩy sơn hà, thảo yểm bạch hài,

Bất phạ trần yêm hôi, đan tâm ánh thanh minh!”

(Tạm dịch:

Giang sơn đẹp như tranh vẽ, khiến khói sương mất cả hương sắc.

Chiến tranh nổi lên, tranh chấp tứ phía.

Ỷ thiên vạn dặm tu trường kiếm, múa trong đêm, quyết thề sẽ tu sửa lại trời!

Thiên mã từ phía Tây đến, cũng chỉ cần trở tay làm mây (trong câu trở tay làm mây lật tay làm mưa).

Tay cầm Hổ Phù cùng Ngọc Long,

Mưa tên tới tấp, núi Thương Mang cũng phải khuyết.

Đạo nam nhi cho dù chết thì tâm vẫn cứng như sắt.

Huyết tẩy núi sông, xương trắng giấu trong đám cỏ,

Không sợ dính bụi trần, vì lòng trung thành vẫn sẽ luôn tỏa sáng!)

Cửu Vi nhìn nàng hạ bút, từng chữ từng chữ nhẹ nhàng đọc lên, đợi khi một chữ cuối cùng hiện ra, hai hàng lông mày hắn khẽ nhíu, ngẩng đầu lên nhìn Tích Vân, sau một lúc mới sợ hãi than: “Rất có khí thế!”

Tích Vân nhàn nhạt nhếch môi cười, đem bút đặt xuống giá gác bút, sau đó mới ngước mắt nhìn về phía Cửu Vi: “Đã trễ thế này rồi, sao huynh còn chưa nghỉ ngơi?”

Cửu Vi cũng không đáp lại lời của nàng, chỉ đưa tay cầm tờ giấy trên bàn lên, nhìn kỹ một lần rồi mới mở miệng: “Đạp Vân Khúc của muội có bốn chỗ bị khuyết, sao lại không chịu viết cho xong?”

“Bốn chỗ khuyết sao…” Ánh mắt của Tích Vân hơi ngưng tụ, nhìn trang giấy trong tay Cửu Vi một chút, sau đó chậm rãi nói: “Nếu huynh muốn xem, vậy ta sẽ viết cho huynh xem.” Nàng vừa nói vừa lấy thêm một tờ giấy trắng, tiếp tục nhấc bút lông tím mà viết:

“Đãi hồng lâu bích thủy trọng nhập họa, hoán tiêm tiêm nguyệt

Không cốc thanh âm, đào hoa thủy

Khước tổng thị, vũ đả phong xuy lưu vân tán.”

(Tạm dịch:

Đợi cho lầu gác màu hồng cùng nước xanh đi vào trong tranh vẽ, gọi vầng trăng mảnh khảnh

Thung lũng không tiếng động, hoa đào nước

Vẫn luôn là, mưa đánh gió thổi những cụm mây rải rác tán đi.)

Sau khi xem xong, Cửu Vi vẫn không nói lời nào, sau một lúc mới thở dài một hơi: “Tịch nhi…”

“Đây chỉ là bài thơ làm khi rảnh rỗi, Cửu Vi cần gì phải để ý.” Tích Vân đem trang giấy vừa viết gấp lại, song chưởng hơi siết, trang giấy liền hóa thành phấn vụn rơi xuống bàn.

Cửu Vi nhìn nàng, lát sau mới đem tờ giấy trắng trong tay đặt lại trên bàn, có chút tùy tiện nói: “Ta nghe nói muội đã đem Lang Hoa công chúa của Bạch Quốc ban cho Tu tướng quân.”

“A…” Trên mặt Tích Vân hiện ra một nụ cười thông tuệ: “Cái đó là do nàng chọn nha, sao có thể nói là ta ban cho được.”

“Muội muốn bảo vệ nàng sao?” Cửu Vi thẳng thừng nói ra.

“A?” Tích Vân có chút kinh ngạc nhìn Cửu Vi, một lát sau mới cảm khái cười cười: “Không ngờ Cửu Vi lại có thể nhìn ra.”

“Người không biết muội đương nhiên sẽ không biết việc này là do muội cố ý tạo nên.” Cửu Vi than nhẹ một tiếng: “Lang Hoa công chúa này đối với muội đáng giá như vậy sao?”

“Nàng ấy sao…” Tích Vân nghiêng đầu, nhớ tới tiểu mỹ nhân xinh đẹp như hỏa hà (dòng sông lửa) đó, khóe miệng nàng không khỏi toát ra một nụ cười yếu ớt: “Suy nghĩ trong lòng, lời nói trong miệng, trong đầu nghĩ gì, trên mặt liền lộ ra cái đó… thật giống như một đóa hoa lang can thuần bạch không chút tỳ vết, chưa dính phải chút khí tức phàm trần nào, đơn thuần đến mức khiến người khác không đành lòng. Nếu để nàng trở về Bạch Đô, đến lúc đất nước bị phá hủy, đóa hoa này sẽ rơi vào ao máu, mà nếu lưu lại…bị hắn lợi dụng…như vậy đóa hoa này sẽ không còn là hoa lang can nữa!”

“Hôn ước…cái chuyện này thực sự không giống với tính tình của muội.” Cửu Vi hơi lắc đầu: “Bọn họ sẽ đồng ý sao?”

“A…” Tích Vân tựa hồ vừa nhớ tới chuyện tốt gì, đột nhiên cười rộ lên: “Đóa hoa lang can này cũng rất thích Cửu Dung đấy, từ cách nàng ấy nhìn Cửu Dung là biết. Trong ánh mắt nàng mang theo vẻ đau xót, chỉ là chuyện này ngay cả nàng cũng không biết mà thôi.”

“Trong mắt mang theo vẻ đau xót?” Cửu Vi nhíu mày, có chút không hiểu hỏi ngược lại.

“Đúng vậy, khi nàng nhìn thấy mặt của Cửu Dung, trong mắt nàng hiện lên vẻ đau xót, đó là bởi vì…” Tích Vân hơi dừng lại một chút, sau đó ngửa đầu thở dài: “Bởi vì lòng của nàng đau, vì Cửu Dung mà đau… trên cõi đời này còn có loại người trong lòng không có chút tỳ vết như vậy, ta đây há có thể không thành toàn cho bọn họ hay sao?”

“Vì một người xa lạ mà đau lòng…” Cửu Vi cũng có chút cảm khái nói: “Chỉ là…nghe nói lúc công thành, Cửu Dung thiếu chút nữa đã giết chết nàng, vậy Cửu Dung đối với nàng cũng có tình cảm giống vậy sao?”

“Cửu Dung…” Trên mặt Tích Vân xuất hiện một tia cười nhạt, ánh mắt vô tình rơi vào thắt lưng, ngọc bội Thương Sơn giắt ở đây cũng đã không còn nữa. Tay nàng nhẹ nhàng sờ lên thắt lưng trống không, lát sau mới tiếp tục nói: “Hắn cần một đóa hoa như vậy để giúp hắn lấy lại sinh khí.”

“Kế hoạch rất hoàn mỹ, nhưng vị Lang Hoa công chúa kia sẽ ngoan ngoãn lưu lại sao?” Cửu Vi nhìn Tích Vân đang suy nghĩ đến mức xuất thần, hỏi.

“Cái đó không cần chúng ta phải quan tâm, tự nhiên sẽ có người khiến nàng ngoan ngoãn lưu lại.” Tích Vân thu hồi tâm thần, không thèm để ý cười nói.

“Như vậy…còn muội thì sao?” Đôi mắt Cửu Vi khóa chặt lấy nàng: “Sự tình của muội cùng Tức vương phải làm sao đây?”

“Ta sao…ta đã cùng Tức vương đính hôn trước mắt của ngàn vạn thần dân, đó là…… ước định không thể phá hủy.” Tích Vân cười nhạt nói.

“Tịch nhi, hiện giờ…” Cửu Vi nhìn Tích Vân, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chỉ thở dài một tiếng.

“Cửu Vi, ta đói bụng rồi, huynh làm bữa tối cho ta ăn đi.” Tích Vân cũng không hỏi tới lời nói giữa chừng của Cửu Vi lúc nãy, có thể nàng biết hắn muốn nói cái gì, cũng có thể nàng không muốn biết.

“Được rồi.” Cửu Vi bất đắc dĩ gật đầu một cái, xoay người hướng bên ngoài mà đi.

“Ta đi cùng huynh.” Tích Vân theo sau, cùng hắn bước ra khỏi lều, thị vệ đang canh gác bên ngoài thấy vậy lập tức cung kính hướng nàng hành lễ.

Mới đi qua mấy doanh trướng, bọn họ mơ hồ nghe được một giọng hát phiêu miểu thanh tao từ xa truyền đến.

“Văn quân huề tửu tây vực lai, ngô khai sài môn tảo bồng kính.

Tiên thâu long vương dạ quang bôi, tái thải thiên sơn vạn niên băng.

Do thị lâm thủy chiếu phù dong, thanh ti y cựu mi lung yên.

Phủng xuất mông trần tiêu vĩ cầm, vãn trang trứ ngã tương khỉ quần.

Khải hầu trán phá tương quân lệnh, lục la vũ khai xuất thủy liên…”

(Tạm dịch:

Nghe thấy người mang rượu từ Tây Vực tới, ta mở cửa gỗ cung kính tiếp đãi.

Trước tiên trộm chén Dạ Quang của Long vương, sau lấy đi băng vạn năm trên núi trời.

Phù dung soi mình trên mặt nước, tơ xanh vẫn vương tại đầu lông mày.

Nâng lên cây tiêu vĩ cầm, kéo tới đây làm vật trang trí cho váy lụa của ta.

Phá lệnh của tướng quân mở ra nơi hiểm yếu, lụa xanh khẽ múa khiến sen nước nở hoa…)

(Tiêu Vĩ Cầm có nghĩa là cây đàn có đuôi bị cháy xém, nó nằm trong tứ đại danh cầm của Trung Quốc, do danh nhân Thái Ung thời Đông Hán chế tạo, âm sắc rất dễ nghe)

Nghe thấy tiếng hát sâu kín này, hai người không khỏi dừng bước, lát sau, Tích Vân mới hoài cảm thở dài một cái: “Đã trễ thế này rồi…Tê Ngô vẫn chưa ngủ.”

Cửu Vi nghiêm túc nghe lời ca, sau đó quay đầu lại nhìn Tích Vân nói: “Đây là bài Túy Tửu Ca của muội.”

“Túy Tửu Ca sao… đó là bài túy ca từ rất lâu rồi.” Tích Vân ngẩng đầu, nhìn trăng sao có chút ảm đạm trên bầu trời đêm, trên mặt nàng lộ ra chút hoảng hốt, giống như đang chìm vào ký ức, như vui mừng mà cũng như cảm thán.

Một đêm này, người không ngủ cũng không phải chỉ có một mình bọn họ. Cách nơi ở của Phong vương chừng mười mấy cái lều là nơi hai chủ tớ Lang Hoa công chúa nghỉ lại.

Sau khi sự khiếp sợ cùng kích động lắng xuống, Lang Hoa rốt cục nhận ra mình đã trở thành tù binh của Phong Quốc mất rồi. Nàng cảm thấy vô cùng kinh hoảng, đứng ngồi không yên. Tất cả những gì buổi sáng đã nhìn, đã nghe, đã trải qua, các loại tâm tình hưng phấn, hối tiếc, tức giận,mê mang,… đồng loạt tràn vào trong đầu nàng, khiến cho nàng không hề có chút buồn ngủ nào. Lang Hoa đi tới đi lui trong lều, lúc thì dừng lại ngồi xuống, lúc thì ngửa mặt nằm lăn ra, lúc thì lấy chăn che mặt, lúc thì ai oán than thở, lúc thì lầm bầm lầu bầu, lúc thì ngọt ngào cười cười…cứ như vậy mà vượt qua một buổi tối.

Còn Phẩm Lâm, bởi vì vết thương trên lưng chưa lành, hơn nữa lại giằng co nguyên một ngày nên quả thật rất mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi.

Ngày hai mươi mốt tháng tám, khi còn cách vương đô của Bạch Quốc ước chừng trăm dặm, đại quân Hắc Phong, Bạch Phong bất chợt chia quân ra mà đi.

Phong vương suất lĩnh Phong Vân Kỵ đi về phía bên trái, hướng Thố Thành chạy đi.

Tức vương thì suất lĩnh Mặc Vũ Kỵ tiếp tục đi về phía trước, trực tiếp tiến về phía vương đô của Bạch Quốc.

Sử sách đã vô cùng khó hiểu với việc chia binh của đai quân, làm ra vô số suy đoán, có thuận lợi và không thuận lợi, nhưng nguyên do của lần phân quân này theo song vương là cực kỳ đơn giản, bọn họ chỉ bình thản nói một câu:

Phong vương: “Ta lấy ba thành Thố, Du, Loan, vậy ngươi còn thủ Bạch Đô thế nào được?”

Tức vương: “Cũng có thể.”

Giờ Mẹo ngày hai mươi hai tháng tám, Mặc Vũ Kỵ của Phong quốc đã bao vây bên ngoài Bạch Đô, thế nhưng Tức vương không ra lệnh công thành, ngược lại hạ lệnh cho toàn quân đóng trại nghỉ ngơi ba ngày.

Giờ Thìn cùng ngày, Phong Vân Kỵ của Phong Quốc cũng đã đến bên ngoài Thố thành.

Giờ Tỵ cùng ngày, Phong vương phát lệnh công thành, tới cuối giờ Thân, Thố thành bị chiếm, cờ Bạch Phượng giương cao trên tháp cờ của Thố thành.

Mà ở phía đông nam của Đông Triều đế quốc, Tranh Thiên Kỵ của Hoàng Quốc cùng Kim Y Kỵ của Hoa Quốc đều phát động một cuộc chiến quy mô lớn.

Tiêu Tuyết Không, Thu Cửu Sương cùng ba vị công tử của Hoa Quốc là Hoa Nạp Nhiên, Hoa Kinh Nhiên, Hoa Phất Nhiên dẫn theo năm vạn Kim Y Kỵ chia nhau tấn công về phía vương vực của Tai thành và Trắc thành.

Hoàng Triều và Hoàng Vũ dẫn mười vạn đại quân từ Dị thành lên đường, chia ra tấn công về phía Giám thành cùng Thịnh thành.

Bên ngoài Giám thành, trong lều của chủ soái Hoàng quân.

Hoàng Vũ đang ngồi một mình trong lều, nhìn tấm bản đồ của Đông Triều đế quốc trước mặt, trên đó, phía đông và phía nam phần lớn đều đã bị khoanh tròn, cũng đại biểu cho việc bọn chúng đã thuộc về Hoàng Quốc.

“Tướng quân, có cấp báo!” Ngoài lều đột nhiên vang lên một thanh âm có chút dồn dập.

Tất cả tướng sĩ Hoàng Quốc đều có thói quen gọi Hoàng Vũ là tướng quân, có lẽ ở trong tiềm thức của bọn họ, chỉ có Hoàng Triều thế tử mới được gọi là công tử, mặc dù hiện giờ cũng đã đổi cách xưng hô thành “vương” rồi.

“Vào đi.” Ánh mắt của Hoàng Vũ dời khỏi bản đồ, nhìn về phía cửa lều.

“Tướng quân, đại công tử của Hoa Quốc phái người đưa cấp báo tới, thỉnh cầu ngài phái binh tiếp viện tới Trắc thành!” Một tên tướng lĩnh trẻ tuổi sải bước tiến vào, cung kính dâng thư cầu cứu của Hoa quân lên.

“Thỉnh cầu tiếp viện?” Hoàng Vũ cau mày, nhận lấy thư cầu cứu của công tử Hoa Quốc lên nhìn sơ qua, sau đó đặt lên bàn: “Lý Hiển, người thủ Trắc thành là ai?”

“Là Đông Đào Dã, con trai của đại tướng quân Đông Thù Phóng!” Lý Hiển đáp.

“Con trai của Đông Thù đại tướng quân sao…” Hoàng Vũ tự lẩm bẩm: “Đông Triều đế quốc này cuối cùng cũng có một người có chút khả năng.”

“Vương vực có thể duy trì được tới ngày hôm nay thì không thể không tính tới công lao của Đông đại tướng quân. Người ta đều nói hổ phụ không sinh khuyển tử, vị Đông Đào Dã này quả thật không có làm nhục uy danh của phụ thân hắn, chỉ với một vạn năm ngàn quân thủ thành mà hắn vẫn có thể khiến cho năm vạn đại quân của ba vị công tử Hoa Quốc bốn lần công thành thất bại, hơn nữa trận chiến cuối cùng còn lấy Hỏa Lôi Trận đánh cho Kim Y Kỵ đại bại, tiêu diệt hơn hai vạn quân địch!” Lý Hiển bình tĩnh nói, nhưng ý tán thưởng Đông Đào Dã và ý miệt thị ba vị công tử Hoa Quốc trong giọng nói của hắn lại rất rõ ràng.

“Đông Đào Dã, ừm, bản tướng quân sẽ nhớ kỹ cái tên này.” Hoàng Vũ hơi ngẩng đầu, cặp con ngươi màu vàng nâu trong sát na như đang tỏa ra tinh quang sáng chói.

“Tướng quân, ngài muốn phái người nào đi tiếp viện?” Lý Hiển cúi đầu hỏi.

Hoàng Vũ không để ý tới câu hỏi của hắn, chỉ đưa mắt về phía tấm bản đồ Giám thành treo trên vách lều, sau khi quan sát một lúc lâu mới chắp tay xoay người nói: “Bên trái Trắc thành là Tai thành, bên phải là Giám thành, hai vị tướng quân Tiêu, Thu lúc trước đã xuất quân tiến về phía Tai thành, vì vậy, tòa thành này sẽ sớm bị công phá, chờ Bổn tướng quân đánh hạ Giám thành xong, đến lúc đó trái phải cùng nhau giáp công, Trắc thành tự nhiên sẽ trở thành vật trong túi!”

“Nhưng ba vị công tử lúc này chắc chắn sẽ không đợi được đến khi tướng quân đánh hạ Giám thành, có thể sẽ bị…” Lý Hiển ngẩng đầu lên nhìn về phía đệ đệ của Vương.

Hoàng Vũ phất tay cắt đứt lời của Lý Hiển: “Thay bản tướng quân viết một bức thư, trong đó ghi bản tướng quân hiện tại chưa có phương pháp, tạm thời không có cách nào đi viện trợ, bảo bọn họ khoan hãy công thành, đợi bản tướng quân đoạt được Giám thành xong sẽ lập tức đi qua giúp chư công đánh hạ Trắc thành!”

“Tướng quân?” Gương mặt Lý Hiển lộ vẻ khó hiểu, quyết định như vậy thật không giống với con người lấy tính cách nhiệt tình thẳng thắn mà nổi danh như hắn nha, hơn nữa ở Hoàng Quốc hắn còn có danh xưng “Lôi Trận Vũ” nữa, đây là từ miệng Hoàng tứ công tử mà ra!

Phải biết rằng Hoa quân lúc này đã hoàn toàn vào thế bất lợi, Đông Đào Dã tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như thế này, nhất định sẽ thừa thắng xông lên đuổi giết Hoa quân. Hoa quân đang bại, tinh thần xuống thấp, đương nhiên sẽ không chịu nổi một kích, chẳng những toàn quân có nguy cơ chết hết mà ba vị công tử cũng có thể sẽ phải bỏ mạng! Hoàng Vũ không thể không biết việc này được, thế nhưng hắn vẫn cố chấp không chịu phái binh tăng viện, chẳng lẽ… Nghĩ đến đây, Lý Hiển không khỏi rùng mình một cái, cảm thấy một cỗ lạnh lẽo từ đáy lòng dâng lên!

“Cứ theo lời bản tướng quân mà viết thư đi!” Hoàng Vũ nghiêm mặt nói.

“Vâng!” Lý Hiển cúi đầu lui ra.

Chờ sau khi Lý Hiển rời đi, Hoàng Vũ mới cúi đầu tháo bảo kiếm giắt bên hông xuống. Bảo kiếm này là do Vương huynh tự tay ban tặng trước lúc ra trận chinh chiến, tên nó là Triêu Nhật. Hắn nhẹ nhàng rút kiếm ra, kiếm quang sáng chói thoáng hiện, đem đôi mắt mông lung của hắn chiếu rõ ràng.

“Triêu Nhật.” Hoàng Vũ nhẹ nhàng hô, phảng phất như đang gọi tên một người. Hắn lấy ngón tay khẽ búng thân kiếm, một tiếng kiếm ngâm nhất thời vang lên, có chút giống với tiếng rồng ngâm.

Vương huynh, thần đệ cả đời này cũng chỉ tận trung với một mình huynh! Ước nguyện của huynh cũng là ước nguyện của ta! Thần đệ dù có mất cái mạng này cũng nhất định phải giúp huynh giành được thiên hạ! Cho dù đó có là… chuyện mà ta không thích làm!

  • Đọc [ 110 ]