Tranh Thiên Hạ - Chương 17: Trở về

Tranh Thiên Hạ

Chương 17: Trở về

Thời tiết đầu giờ ngọ mùa hạ không lạnh cũng không nóng, là lúc vô cùng thích hợp để đánh một giấc ngủ trưa. Trong gian phòng có một Phong Tịch mê ngủ đang nằm trên giường trúc say sưa chìm vào giấc mộng, kế bên là cậu bé Hàn Phác chán đời ngồi chơi với ngón tay. Cậu rất muốn gọi Phong Tịch dậy nhưng tự biết rằng nếu đánh thức nàng thì hậu quả là sẽ bị cốc nát đầu, bởi vậy cậu chẳng dám manh động. Cậu cũng có thể ngủ mà mãi chẳng ngủ được, đành phải ngồi buồn thiu mốc meo bên cạnh Phong Tịch.

Một con muỗi bay vòng vòng quanh khuôn mặt Phong Tịch, đang xác định chỗ nào hạ miệng tốt nhất thì bị Hàn Phác ngắm chuẩn, vỗ bốp một cái, ôi thôi, con muỗi thiếu hung hãn cũng chẳng nhanh nhẹn kia đã lên thiên đường. Một tiếng giòn tan vang lên khắp căn phòng yên lặng, Hàn Phác thận trọng liếc nhìn Phong Tịch, chắc chắn rằng mình không đánh thức nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

“Hàn Phác, đệ ngồi đây làm gì? Sao không đi ngủ đi?”. Trước cửa sổ đột nhiên truyền tới tiếng hỏi, cậu ngẩng đầu lên thì thấy Cửu Vi, người vừa chiêu đãi bọn họ đang đứng trước cửa sổ nhìn cậu cười.

“Suỵt…”. Hàn Phác giơ ngón trỏ lên ngang miệng, sau đó chỉ chỉ vào Phong Tịch đang ngủ ý bảo hắn hạ giọng đừng nói to.

“Yên tâm, trừ phi muội ấy muốn tỉnh dậy, còn không thì thiên lôi có đánh xuống muội ấy cũng không nhúc nhích đâu.”. Cửu Vi liếc nhìn Phong Tịch bảo: “Nếu đệ không ngủ được thì đến phòng huynh nói chuyện phiếm nhé.”

“Tỷ ấy không thức giấc thì huynh cứ vào đây nói chuyện.”

“Cũng được.”. Cửu Vi đi đến cửa chính rồi đẩy cửa bước vào.

“Cửu Vi ca ca, huynh quen biết tỷ tỷ lâu rồi sao?”. Hàn Phác đem một cái ghế dài ra ngồi xuống một bên, còn bên kia dành cho Cửu Vi.

“Ừ, đúng là rất lâu rồi, không ngắn hơn Hắc Phong Tức đâu.”. Cửu Vi nghiêng đầu hồi tưởng lại: “Ta nhớ hồi mới quen muội ấy là lúc muội ấy định cướp nửa con gà nướng ta đang làm.”

“Ai, quả nhiên! Lúc nào cũng có liên quan đến đồ ăn!”. Hàn Phác thở dài tỏ vẻ người lớn rồi tiếp tục hỏi: “Vậy lúc ấy đã là bao lâu rồi? Khi đó tỷ tỷ trông như thế nào?”

“Cũng lâu lắm rồi… Ta chẳng nhớ rõ nữa, có lẽ khoảng mười năm trước.”. Cửu Vi hơi híp mắt lại, phảng phất như đang trở về cái ngày Phong Tịch khinh công xông vào Lạc Nhật Lầu giữa buổi trưa, cướp đi con gà nướng trong tay y: “Còn muội ấy trông như thế nào à, hình như cũng vậy thôi, không hề thay đổi gì, có lẽ chỉ cao lớn hơn một chút.”.

“Ui”. Đôi mắt Hàn Phác phát sáng nhìn Cửu Vi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó nha, muội ấy ở Lạc Nhật Lầu ăn chực ở chùa suốt bốn tháng không trả tiền rồi mới chịu rời đi, mà nguyên nhân chính là do nghe người ta đồn Nam Quốc có một Như Mộng Lầu vừa có nhiều mỹ nhân mà vừa có món Như Mộng Lệnh do chính tay mỹ nhân làm, được mệnh danh ngon nhất Đông Triều!”. Cửu Vi lắc đầu nhìn Phong Tịch đang nằm trên giường: “Bạch Phong Tịch được xưng tụng là đệ nhất nữ tử thiên hạ, ta thiết nghĩ muội ấy nên có thêm một cái danh hiệu ‘Đệ nhất quỷ tham ăn’ nữa mới đúng!”.

Hàn Phác nhìn Phong Tịch một hồi lâu, sau đó cười híp mắt nói: “Nếu như đệ làm được món ăn ngon nhất thiên hạ, vậy thì…”

“Vậy thì muội ấy sẽ không bao giờ rời xa đệ chứ sao?”. Cửu Vi tiếp lời.

“Đúng đó!”. Đôi mắt Hàn Phác lấp lánh: “Như vậy thì đệ với tỷ tỷ sẽ vĩnh viễn ở bên nhau!”

Cửu Vi nhìn vẻ mặt hưng phấn vui mừng và ánh mắt chăm chú của cậu không khỏi thở dài lắc đầu, vỗ vỗ đôi vai xương xẩu: “Hàn Phác, cho dù đệ có là người nấu ăn ngon nhất thiên hạ đi chăng nữa, muội ấy cũng không thể vĩnh viễn ở bên đệ được! Ôi… Đệ không nên quen muội ấy sớm như thế!”

“Vì sao?”. Hàn Phác thắc mắc.

Cửu Vi không đáp, chỉ nhìn cậu cười cười, lát sau mới giơ tay lên vuốt đầu cậu: “Đệ bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười bốn tuổi.”. Hàn Phác không giải thích được vì sao hắn lại đột nhiên hỏi tuổi của cậu nhưng cậu vẫn thành thật trả lời.

“Mười bốn tuổi à… Đây là cái tuổi mơ hồ phát sinh tình cảm với phái nữ, nhưng mà muội ấy là tỷ tỷ của đệ, sao đệ lại có thể thích muội ấy được?”. Ánh mắt Cửu Vi lóe lên một tia sáng quỷ dị.

“Huynh nói bậy!”. Hàn Phác nghe thấy thế vội kêu lên, sau đó lập tức phản xạ quay đầu nhìn Phong Tịch. Cậu thấy nàng vẫn ngủ say như chết mới yên tâm trừng mắt với Cửu Vi: “Đệ không có! Tỷ ấy là tỷ tỷ của đệ!”

“Được rồi, đệ còn nhỏ nên chưa biết cái gì gọi là thích đâu.”. Cửu Vi phất tay, bộ dáng tươi cười của hắn lúc này trông hết sức đẹp đẽ, thế nhưng lại làm cho người ta cảm thấy có điều gì đó không thích hợp, chỉ là chẳng rõ không thích hợp chỗ nào. Cả người hắn toát ra một loại khí tức thần bí, nói với Hàn Phác: “Chẳng qua đệ bây giờ đang có cảm giác rằng ở cạnh muội ấy rất vui vẻ, chỉ cần có muội ấy kề bên thì dù bất kỳ nguy hiểm, gian khổ, đau buồn …nào đi chăng nữa cũng không hề đáng kể. Hàn Phác, ta nói đúng chứ?”

Hàn Phác nghi ngờ nhìn hắn rồi gật gật đầu, trong lòng cậu cảm thấy rất kỳ quái, sao hắn lại có thể biết được?

“Ta hiểu mà.”. Cửu Vi thở dài, ánh mắt đảo qua người đang nằm bất tỉnh nhân sự trên giường: “Muội ấy tựa hồ vô cùng lười biếng, cả ngày chẳng có làm chuyện gì, phần lớn thời gian đều dùng để ngủ. Đến khi tỉnh giấc thì cũng toàn đi tìm đồ ăn ngon, hơn nữa lại hay tùy tiện vui buồn tức giận mắng mỏ. Người như vậy thật chả có gì đáng khen, thế mà hết lần này tới lần khác luôn làm người ta cảm thấy trên đời này không hề có bất kỳ thứ gì ngăn cản được muội ấy, dẫu trời có sập thì muội ấy vẫn mãi đứng vững thế này!”

Hàn Phác vừa hiểu vừa không hiểu nhìn hắn, chẳng rõ vì sao hắn lại nói mấy câu như vậy, cậu chỉ mơ hồ nhận thấy hắn nói đúng.

“Cho nên ta mới bảo đệ không nên quen muội ấy sớm như thế!”. Cửu Vi thở dài: “Người như muội ấy cho dù đệ có đi khắp cả thiên hạ, tìm đến trăm năm cũng chưa chắc gặp được đâu. Thế thì sau này bảo đệ làm sao nhìn những người khác cho được nữa!”

Hàn Phác thật sự càng nghe càng mù mờ, người này rốt cuộc muốn nói gì? Dài dòng cả nửa ngày là muốn cho cậu biết điều gì?

Cửu Vi nhìn đôi mắt mê muội của Hàn Phác, mỉm cười rồi hỏi: “Hàn Phác, đệ đã từng gặp công chúa Hoa Thuần Nhiên của Hoa Quốc chưa?”

“Rồi ạ.”. Hàn Phác gật đầu.

“Vậy đệ thấy nàng ấy thế nào?”. Cửu Vi hỏi lại.

“Còn kém xa tỷ tỷ!”. Hàn Phác trả lời tóm tắt.

“Đệ nhất mỹ nhân thiên hạ trong mắt đệ mà còn như thế, đệ vẫn chưa hiểu sao? Sau này còn ai lọt vào mắt đệ được nữa!”. Cửu Vi gõ vào cái đầu gỗ của cậu.

“Huynh nói cái gì! Tại sao đệ phải để người khác vào trong mắt?”. Hàn Phác không hề hứng thú với lời hắn nói: “Chi bằng huynh đem toàn bộ tài nghệ nấu ăn truyền lại cho đệ đi.”

“Ôi ôi, trẻ con không thể dạy được mà! Kiếp này gặp muội ấy là hạnh phúc cũng là bất hạnh của đệ!”. Cửu Vi rốt cuộc cũng buông tha việc tìm cách lay tỉnh cái đầu gỗ của Hàn Phác, hắn đi ra khỏi phòng rồi nói: “Hoa Thuần Nhiên có dung mạo tuyệt đẹp hấp dẫn thế nhân, nhưng khi già đi, Hoa Thuần Nhiên chỉ là một người phụ nữ bình thường. Còn Bạch Phong Tịch lại hấp dẫn thế nhân bằng con người của muội ấy, bằng nụ cười, khí thế, sự tự do vô câu vô thúc, cả sự lười nhác, tham ăn tham chơi, sự tùy ý tung hoành ngang dọc cùng vẻ tao nhã tuyệt vời của muội ấy…. Khi muội ấy một trăm tuổi, muội ấy vẫn là Bạch Phong Tịch, vẫn là một người làm đệ khóc, làm đệ cười!”.

Đêm đầu hạ, hoa tươi nở đầy sân, bên dưới gốc ngô đồng cao lớn là một chiếc xích đu bằng gỗ, bên cạnh là một chiếc bàn trà có đặt vài món điểm tâm cùng một ly trà xanh thơm mát. Nếu được nằm trên chiếc xích đu, ngẩng đầu lên ngắm biển sao trên trời, cảm nhận làn gió mát rượi lướt qua mặt, lại còn có thêm tri kỷ trò chuyện nữa thì quả nhiên là cuộc sống hưởng thụ của tiên nhân.

“Ôi, thật là sướng như tiên!”. Hiện giờ đúng là có người đang cảm thán như vậy.

Phong Tịch nhắm mắt nằm lắc lư trên ghế, phảng phất như nàng đang say rượu, vô cùng hài lòng mãn nguyện.

“Cửu Vi, nếu mỗi ngày muội đều có thể ăn đồ ăn huynh làm thì thật tốt quá!”.

“Huynh nói rồi, chỉ cần muội mời huynh làm đầu bếp riêng thì mỗi ngày đều có thể ăn đồ ăn huynh nấu.”. Cửu Vi ngồi trên chiếc ghế trúc bên cạnh ngắm Phong Tịch đang cuộn tròn thỏa mãn như con mèo.

“Muội cũng nói rồi, muội không có đồng nào, muội không mời nổi huynh đâu”. Phong Tịch nhàn rỗi đáp.

“Dạo gần đây huynh mới học được một ca khúc, có muốn huynh hát cho muội nghe không?”. Cửu Vi mỉm cười, cầm cây đàn Tam Huyền trên đất lên.

“Được, huynh hát đi.”. Phong Tịch trở mình xoay người mở mắt nhìn y.

Cửu Vi đặt cây đàn lên bàn, ngón tay dài của hắn khẽ gảy, tiếng đàn vang lên, hai tiếng, ba tiếng, khúc nhạc thấp thoáng chứa đựng niềm nhớ thương.

“Mở cửa sổ níu gió, người lại tìm bóng mây

Chuông ngân Lâu Lan khúc, sao không nghe nơi này?

Xin tạm thời dừng bước, máu đỏ đầy sa mạc…

Mở cửa sổ níu gió, người lại tìm bóng mây

Hương thơm kinh hồng vũ, vẫn chưa quay đầu cười

Xin tạm thời dừng bước, ba ngàn đàn chiêu dương …

Mở cửa sổ đón gió, người lại tìm bóng mây

Ánh nắng chiều rực rỡ, sao không luyến lưu ngày?

Xin tạm thời dừng bước, xuân nhẹ thay tơ bông…

Mở cửa sổ đón gió, Người lại tìm bóng mây

Trường Can cây mơ nở, yến oanh chưa trở về

Xin tạm thời dừng bước, ngựa tre khóc nghẹn ngào…” [1]

[1] Khải song vãn lưu phong, nhữ phục truy vân ảnh? Kim lin lâu lan khúc, vị dẫn khuynh nhĩ thính? Tạm thả đình du bộ, đại mạc hồng trang huyết! Khải song vãn lưu phong, nhữ phục truy vân ảnh? Phi hương kinh hồng vũ, vị dẫn hồi mâu tiếu? Tạm thả đình du bộ, chiêu dương huyền tam thiên! Khải song vãn lưu phong, nhữ phục Truy vân ảnh? Lưu hà hồi văn cẩm, vị dẫn lưu liên tán?Tạm thả đình du bộ, xuân nhật ti kiến nhứ! Khải song vãn lưu phong, nhữ Phục truy vân ảnh?Trường Can thanh mai thụ, vị dẫn quy lai yến?Tạm thả đình du bộ, trúc mã tiêu như yết

Trong giọng hát trầm khàn của Cửu Vi thấp thoáng sự mong mỏi, sâu lắng, sự thất vọng tột cùng và tiếng than khóc bi thương, làm cho người ta như lạc vào cảnh giới kỳ lạ.

Hàn Phác, Nhan Cửu Thái bị giọng ca ấy thu hút liền bước vào trong viện.

Phong Tịch cảm giác được sự đau thương trong khúc nhạc này, giơ tay lên che khuất đôi mắt, trầm mặc hồi lâu mới nặng nề cất lời: “Huynh đã từng đi qua Bạch Phong Quốc?”.

“Đúng vậy.”. Cửu Vi đẩy cây đàn ra, đưa một ly trà cho Phong Tịch: “Ba tháng trước khi huynh còn ở Bạch Phong Quốc, bài đồng dao này được lưu truyền rộng rãi ở Bạch Phong Quốc đến nỗi cả trẻ em ba tuổi cũng ngân nga hát.”

“Ngựa tre khóc nghẹn ngào…”. Phong Tịch đưa tay nhận lấy ly trà, nhìn bầu trời đêm sóng sánh trong ly nước, nàng ngẩng đầu lên: “Ngựa tre khóc nghẹn ngào?”.

“Huynh cảm thấy người sáng tác ca khúc này nhất định rất bi thương?”. Cửu Vi đảo mắt qua Phong Tịch rồi cũng ngẩng đầu nhìn trời, dưới ánh trăng sao sáng lấp lánh, khuôn mặt bình thường của hắn lại vô cùng sinh động, tựa như hắn có một năng lực huyền bí nhìn thấu đất trời: “Chỉ là người này lại bi thương đến bất lực.”

“Lâu lắm rồi muội chưa về nhà, cũng rất lâu rồi chưa nghe bài đồng dao này.”. Tròng mắt Phong Tịch phảng phất như mặt hồ trong vắt được ánh trăng chiếu rọi mà sáng lên, toàn thân cũng ẩn chứa hơi nước rực rỡ: “Tác giả của ca khúc này đã qua đời sáu năm trước rồi… sáu năm… có thể khiến cho một người sống hoá thành một nắm xương tàn.”.

“Muội muốn về nhà ư?”, Cửu Vi rũ mắt nhìn nàng, đôi đồng tử lóe lên quang mang bí ẩn.

“Về nhà… Cũng phải về rồi, hiện giờ phải trở về xem thử như thế nào.”. Phong Tịch nhắm mắt khẽ nói.

“Bởi vì …tác giả bài ca này? Hay bởi vì nhà có…”. Cửu Vi nói lấp lửng dò hỏi.

Phong Tịch trợn mắt nhìn làm cho Cửu Vi chưa kịp nói hết câu đã phải ngừng lại.

“Thì ra tỷ tỷ là người của Bạch Phong Quốc.”. Hàn Phác đi qua ngồi trên chiếc xích đu.

“Ừm”. Phong Tịch quay đầu lại nhìn Hàn Phác, giơ tay xoa đầu cậu rồi quay sang dặn dò Nhan Cửu Thái: “Nhan đại ca, phiền huynh chuẩn bị hành trang.”

“Vâng.”. Nhan Cửu Thái gật đầu sau đó hỏi tiếp một câu: “Chuẩn bị hành trang quay về Bạch Phong Quốc sao?”

“Không phải, chuẩn bị hành trang cho huynh và Phác Nhi.”. Phong Tịch lắc đầu.

Nhan Cửu Thái nghe vậy nhìn Phong Tịch đầy bất ngờ.

“Nhan đại ca, trước kia huynh đã từng dùng lời thề Cửu La thề với ta, cả đời sẽ hầu hạ ta.”. Phong Tịch nói với Nhan Cửu Thái, Cửu Vi nghe thấy những lời đó ánh mắt chợt lóe lên, hắn chăm chú nhìn Nhan Cửu Thái.

“Đúng vậy.”. Nhan Cửu Thái quỳ xuống, cầm bàn tay của Phong Tịch đặt lên trán mình: “Nếu có sai bảo gì, muôn lần chết không thoái thác!”

“Vậy thì ta muốn huynh đáp ứng ta một chuyện, trong vòng năm năm hãy luôn bảo vệ Hàn Phác, không được để nó có bất kỳ tổn thương nào!”. Phong Tịch đứng dậy thu lại tay che trán, thắt lưng hơi cong, thần tình nàng hết sức trang trọng nghiêm túc.

“Vâng!”. Nhan Cửu Thái không chút do dự đáp lời.

“Ngày mai huynh hãy đưa Hàn Phác đến núi sương mù trong thành Đồ của Kỳ Vân, ngọn núi này bị sương mù dày đặc quanh năm bao phủ, người ngoài đi vào tất sẽ lạc đường mà chết. Để ta chỉ huynh phương pháp lên núi, sau đó huynh hãy leo lên trên đỉnh cao nhất tìm một lão quái vật cứ mở miệng ra là ngâm thơ, tự cho mình đẹp trai như tuyệt đại mỹ nam.”. Phong Tịch đỡ Nhan Cửu Thái dậy: “Huynh nói cho lão biết có người trả cho lão vị đồ đệ tám năm trước đã thất lạc, lão ta sẽ thu nhận Phác Nhi làm đồ đệ. Ít nhất nó cũng phải luyện nghệ năm năm, trong năm năm này huynh nhất định phải bảo vệ bên cạnh nó, không được rời một bước!”.

“Cửu Thái sẽ không phụ lời căn dặn của cô nương!”.

“Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ không muốn chúng ta ở cùng nhau?”. Hàn Phác vừa nghe thấy vội kéo tay Phong Tịch.

“Phác Nhi, tỷ tỷ phải về nhà, không thể tiếp tục chăm sóc đệ nữa.”. Phong Tịch bế Hàn Phác từ trên ghế lên: “Thế nên đệ phải học cách tự chăm sóc chính mình.”.

“Vì sao tỷ tỷ về nhà thì lại không thể chăm sóc Phác Nhi? Lẽ nào người nhà tỷ không thích tỷ mang Phác Nhi theo sao? Phác Nhi tự biết chăm sóc bản thân mà, sẽ không gây phiền phức cho tỷ tỷ đâu!”. Hàn Phác khàn giọng khóc nức nở giống như một con mèo nhỏ sắp bị người ta vứt đi.

“Phác Nhi, nhà của tỷ tỷ không hợp với đệ, nơi ấy sẽ hủy hoại đệ!”. Phong Tịch nhẹ nhàng ôm Hàn Phác vào lòng: “Vả lại sau này ta cũng không có thời gian để chăm sóc đệ nữa nên mới giao đệ cho lão quái vật ở núi sương mù. Lão già ấy mặc dù kỳ quặc thật nhưng cũng là nhân tài văn võ đương thời, đệ nhất định phải học cho giỏi, cố gắng học hết kỹ năng của lão ấy!”.

“Không! Không!”. Hàn Phác sống chết nắm chặt lấy y phục của nàng: “Tỷ đã từng hứa sẽ không bao giờ vứt bỏ Phác Nhi! Tỷ đã hứa mà! Tỷ đã hứa mà!”

Phong Tịch nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Phác lên, trong mắt đã ầng ậng nước, cậu đang cố nén lại không cho nó rơi xuống: “Phác Nhi, tỷ tỷ đã hứa với đệ thì tuyệt đối sẽ không bao giờ vứt bỏ đệ, chỉ là đưa đệ đi học nghệ năm năm, sau đó chúng ta sẽ gặp lại”.

“Không đâu! Đệ không muốn đi! Đệ chỉ muốn theo tỷ tỷ! Võ công của tỷ cao như thế, tỷ tỷ có thể dạy đệ mà!”. Hàn Phác kêu gào, những giọt nước mắt cuối cùng cũng tràn khỏi bờ mi…

Phong Tịch lẳng lặng nhìn cậu, thần sắc nàng hết sức trang nghiêm, đôi mắt lúc nào cũng rực rỡ nét cười kia lúc này lại trở nên tĩnh lặng, lặng đến mức không hề có một gợn sóng.

“Tỷ tỷ… Phác Nhi không muốn đi… Phác Nhi sẽ chăm chỉ luyện võ… không để tỷ tỷ phải nhọc lòng chăm sóc… Phác Nhi sẽ ngoan ngoãn nghe lời Nhan đại ca… Tỷ tỷ… tỷ đừng bỏ Phác Nhi lại có được không?”. Hàn Phác nghẹn ngào nói, đôi tay nắm chặt lấy vạt áo trước ngực Phong Tịch, nước mắt ướt đẫm cũng không buồn lau đi, cậu sợ chỉ cần buông lỏng tay thôi, người trước mắt sẽ ngay lập tức biến mất.

“Phác Nhi, miếng ngọc bội này là do gia gia của tỷ ban tặng khi tỷ ra đời, bây giờ tỷ tỷ tặng một nửa miếng lại cho đệ.”. Phong Tịch lấy ra một miếng ngọc phỉ thúy từ trong áo, cầm một nửa mảnh bên trái đưa cho Hàn Phác: “Tỷ đã nói năm năm sau gặp lại thì chắc chắn sẽ gặp, đệ phải tin tưởng ta!”

“Nhưng…”

“Phác Nhi, không phải đệ bảo muốn chăm sóc tỷ tỷ sao? Vậy thì đệ phải học cho giỏi, năm năm sau mới chăm sóc tỷ tỷ được!”. Phong Tịch lau nước mắt trên khuôn mặt cậu: “Hơn nữa con trai tuyệt đối không được khóc dễ dàng như vậy! Có biết không?”

“Nhưng đệ không muốn xa tỷ tỷ!”. Hàn Phác nắm chặt nửa miếng ngọc trong tay.

“Đời người vài chục năm, chỉ có năm năm thì có đáng gì.”. Phong Tịch ôm lấy Hàn Phác, hài tử này bây giờ chỉ đứng tới ngực nàng, nhưng năm năm sau có lẽ nó sẽ lớn hơn hẳn nàng: “Phác Nhi, nghe lời tỷ, cùng Nhan đại ca đến núi sương mù, năm năm sau tỷ tỷ sẽ đi đón đệ, có được không?”

Hàn Phác ôm lấy Phong Tịch, không muốn đồng ý cũng không thể chối từ, chỉ có thể ôm chặt lấy nàng.

“Cửu Vi, muội phải về nhà rồi. Muội mời huynh làm đầu bếp cho muội nhé!”

“Được!”.

************************************************** *****

Ngày hai tháng tư là ngày đại hôn của công chúa Hoa Thuần Nhiên và thế tử Hoàng Triều của Hoàng Quốc. Bởi vì công chúa là con gái cưng được Hoa Vương sủng ái nhất, thế nên hôn lễ này có thể nói là hôn lễ long trọng xa hoa chưa từng có trong vòng ba mươi năm nay của nước Hoa. Toàn bộ Hoa Quốc từ trên xuống dưới đều chúc mừng, cả Hoa Đô đắm chìm trong sự hân hoan vui vẻ.

Ngày ba tháng tư là ngày thứ hai trong lễ đại hôn, công chúa Thuần Nhiên kiên quyết muốn mở tiệc thết đãi hai người bạn của nàng là Bạch Phong Hắc Tức tại Kim Hoa Cung. Ái nữ duy nhất của Hoa Vương vốn muốn gì được nấy nên ở buổi yến tiệc tại đại điện Kim Hoa Cung này, đích thân Hoa Vương, công chúa và phò mã chiêu đãi ba vị khách mời đặc biệt là Bạch Phong Hắc Tức cùng với hảo hữu của Hoàng thế tử, Ngọc công tử -Ngọc Vô Duyên.

Trong cung điện tại Hoa Vương Cung, ngoại trừ cung của công chúa Thuần Nhiên là Lạc Hoa Cung thì những cung điện khác đều được đặt tên là Kim, mái ngói làm bằng ngọc lưu ly, nóc nhà chạm khắc tinh xảo, cung điện dát vàng lộng lẫy, thể hiện hết phong thái giàu có bậc nhất của Hoa Quốc.

Ở chính giữa đại điện Kim Hoa Cung có bày một bàn tiệc rượu, Hoa Vương ngồi đầu, bên trái là Hoa Thuần Nhiên và Hoàng Triều, bên phải là Phong Tịch và Phong Tức, chính giữa là Ngọc Vô Duyên, còn có cung nhân đứng hầu cạnh bàn. Tiệc rượu lúc này đã qua một nửa, cả chủ lẫn khách đều đang say sưa.

“Thuần Nhiên kính hai vị một chén!”. Hoa Thuần Nhiên tự mình rót rượu, đưa đến cho Phong Tịch và Phong Tức, ánh mắt nàng đảo qua hai người, vẻ mặt trở nên yên tĩnh.

“Đa tạ công chúa.”. Hai người nhận rượu, đều uống một hơi cạn sạch. Dáng vẻ Phong Tức lễ nghĩa hiện ra nhã khí cao quý của công tử, còn Phong Tịch lại dốc hết rượu vào mồm, tròng mắt liếc trái liếc phải.

“Thuần Nhiên lại kính hai vị một chén, cuộc đời này có thể có… hai vị bằng hữu, Thuần Nhiên dù chết cũng vui vẻ!”. Hoa Thuần Nhiên lại rót rượu.

“Hì hì… Có thể làm bạn với đệ nhất mỹ nhân thiên hạ là phúc của Phong Tịch ta tu luyện từ kiếp trước, Hoa mỹ nhân, chén này ta kính cô!”. Phong Tịch cười hì hì sau đó tôn kính cạn chén.

“Tức được công chúa xem như bằng hữu cũng cảm thấy vạn phần vinh hạnh. Vì vậy ly rượu này Tức cung chúc công chúa tân hôn, mong cho công chúa và Hoàng thế tử bách niên giai lão!”. Phong Tức cũng nâng chén kính nàng.

Hoa Thuần Nhiên cầm ly rượu trong tay uống một hơi cạn sạch.

“Thần sắc bình thản, cười nói tự nhiên, quả nhiên là phong cách quý tộc!”. Phong Tịch đá đá chân Phong Tức ở dưới bàn, nâng chén lên che môi, giọng nhỏ xíu như muỗi: “Con hồ ly đen ngươi thật đúng là không có phúc!”

Phong Tức tỉnh bơ né tránh, vẫn ung dung nhàn nhạt cười, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, điệu bộ vô cùng tao nhã lịch sự.

“Từ lâu ta đã nghe Thuần Nhi hết lời khen ngợi Phong cô nương, hôm nay được gặp mặt quả nhiên không giống người bình thường.”. Hoa Vương nhìn cái người tên Bạch Phong Tịch mà ông đã nghe danh từ lâu này, chỉ cảm thấy lời nói và hành động của nàng quá mức láo xược, đang ở trước mặt vua một nước mà dám cạn chén ừng ực, miệng nhai nhồm nhoàm, giống như đói khát một trăm năm rồi chưa ăn gì vậy. Nếu không phải e ngại mấy vị khách khác đang ngồi ở đây, Hoa Vương thật muốn tống cổ người này ra khỏi cung điện ngay lập tức!

“Đại vương, ông thấy tôi khác người là tại vì chưa từng gặp tôi… ừm…”. Phong Tịch cắn một miếng đùi gà to, nhai nhóp nhép rồi mới tiếp tục nói: “Ông chưa từng thấy ai có bản năng ăn như tôi sao?”

“Hả?”. Hoa Vương không ngờ một câu của Phong Tịch lại đâm trúng tim đen của ông, ông liền cười bảo: “Người có tài thì hay lao tâm khổ tứ, mà lao lực quá thì sẽ ăn nhiều. Phong cô nương lòng mang thiên hạ, cứu trợ thế nhân, có lẽ thập phần khổ cực nên ăn nhiều hơn người thường một chút.”

“Hề hề…”. Phong Tịch khẽ cười, bưng ly rượu hớp một ngụm, ánh mắt đảo qua Hoa Thuần Nhiên sau đó nói với Hoa Vương: “Đa tạ đại vương khen ngợi, Tịch kính ngài một chén!”

Hoàng Triều nghe thấy tiếng cười của nàng cũng quay sang nhìn đầy thông cảm. Ngọc Vô Duyên quan sát nàng nãy giờ, môi khẽ động đậy, tự cười tự thán.

“Không, cô nương mấy ngày nay cởi mở bầu bạn với Thuần Nhi như vậy thì bổn vương phải kính ngươi mới đúng, xem như cám ơn ngươi.”. Hoa Vương nâng chén lên rồi quay đầu nhìn Ngọc Vô Duyên: “Ngọc công tử quả nhiên có dung mạo và phong thái như ngọc, bổn vương cũng kính ngươi!”.

“Không dám!”. Ngọc Vô Duyên lạnh nhạt đứng dậy.

“Được vua một nước mời rượu, thế nhân mấy ai có vinh hạnh này.”. Phong Tịch mỉm cười, đôi mắt hơi rũ xuống giấu đi nét mỉa mai: “Đại vương chiêu hiền đãi sĩ như vậy, thảo nào được xưng là Mạnh thường quân, khó trách Hoa Quốc lại hưng thịnh đến thế!”

“Ha ha… Phong cô nương quá khen.”. Phong Tịch chỉ nói một câu mà khiến Hoa vương rất vui vẻ, cười sang sảng: “Có Bạch Phong Hắc Tức lại thêm thiên hạ đệ nhất công tử Ngọc Vô Duyên, nếu cả ba vị có thể ở lại Hoa Quốc, bằng khả năng của mình nhất định có thể giúp Hoa quốc càng thêm phồn thịnh!”.

Phong Tịch nghe vậy chỉ cười: “Đại vương nói thật rất êm tai, ở đây quá giàu có, mỗi ngày đều có mỹ thực mỹ tửu làm tôi vui quên cả trời đất. Nhưng mà Phong Tịch vốn chỉ là thảo dân, quen thói lười nhác, huống hồ ngày mai Tịch phải rời đi nên đành tạ ơn thành ý của ngài.”.

Lời vừa nói ra, ngoại trừ Phong Tức thì những ánh mắt của chúng nhân còn lại đều đổ dồn về phía nàng

“Quá đáng tiếc…”. Hoa Vương đang nói chợt thấy một người hầu đến gần, dường như có điều gì muốn nói lại không tiện mở miệng, ông hỏi: “Chuyện gì?”

Người hầu kia nghe thấy vội vàng đến gần Hoa Vương nói nhỏ vào tai ông. Hoa Vương nhăn mặt, sau đó lông mày giãn ra, vẻ tươi cười càng lúc càng sáng tỏ làm mọi người ai nấy đều tò mò.

“Ha ha ha…” Đợi sau khi người hầu nói xong lui ra, Hoa Vương mới ngửa đầu cười to, tiếng cười át cả đại điện, chấn động màng tai mọi người. Có thể thấy rằng chuyện người hầu vừa nói ban nãy đã khiến Hoa Vương sung sướng ra sao.

“Phụ vương, có chuyện gì mà người cao hứng quá vậy?”. Hoa Thuần Nhiên hỏi.

“Ha ha ha… Thuần Nhi, đây là chuyện vui! Là chuyện rất đáng mừng!”. Tiếng cười của Hoa Vương không ngừng.

“Nếu đã là chuyện vui vậy thì xin phụ vương nói ra, để chúng nhi thần cũng vui vẻ cùng người.”.Hoa Thuần Nhiên vươn tay rót cho ông một ly rượu đầy.

Hoa Vương uống một hơi cạn sạch, đặt chén vàng xuống bàn rồi ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Triều: “Triều Nhi, thám tử đặt tại Bạch Phong Quốc của ta vừa mật báo nói hiện nay bệnh tình của Phong Vương đang nguy kịch. Con nói xem chuyện này có vui không? Ta đang định một đòn tiêu diệt Bạch Phong Quốc đây!”

Phong Tịch vẫn luôn cười toe toét bỗng nghe thấy vậy khẽ nhướn mày, sau đó ánh mắt chớp động, lần lượt nhìn Hoàng Triều, Phong Tức.

“Phong Vương bệnh tình nguy kịch? Tin tức này có đáng tin không?”. Hoàng Triều khẽ nheo mắt, sau đó thận trọng hỏi.

Phong Tức bình tĩnh liếc nhìn Hoa Vương, sau đó lại liếc nhìn Hoàng Triều, khóe miệng cong lên rồi cuối cùng dừng lại trên người Phong Tịch. Ánh mắt hai người gặp nhau, Phong Tức giơ chén về phía nàng thăm hỏi, quả nhiên thấy mí mắt nàng hơi rũ, thu lại sự lạnh lẽo như băng kiếm suýt chút nữa phát ra!

Hoa Vương nói: “Đương nhiên là đáng tin. Tin tức này được hầu cận bên cạnh Phong Vương truyền ra, hơn nữa còn do chính miệng lão bảo phải đưa tin chiếu cáo thiên hạ. Ta thấy không đến mấy ngày, toàn bộ thiên hạ sẽ biết Phong Vương đang bệnh nặng sắp chết!”

“Phụ vương, Phong Vương vì sao phải đem tin tức mình bệnh tình nguy kịch truyền khắp thiên hạ?”. Hoa Thuần Nhiên thắc mắc.

“Việc này phụ vương cũng không rõ lắm. Phong Hành Đào chắc bệnh quá lẩm cẩm rồi, chiếu cáo tin này khắp thiên hạ chẳng phải muốn cho cả thiên hạ biết Bạch Phong Quốc đang không có người à.”. Hoa Vương nghĩ đến điểm này cũng không khỏi nhíu mày.

“Không thể nói Bạch Phong Quốc không có người! Bạch Phong Quốc có đội quân Phong Vân kỵ không hề đơn giản, bất khả chiến bại mười năm nay. Sở dĩ Bạch Phong Quốc có thể bình yên đến bây giờ là nhờ công lớn của Phong Vân kỵ!”. Hoàng Triều đặt chén vàng xuống, ánh mắt nhìn sang Phong Tức, dường như muốn tra xét điều gì đó từ trên khuôn mặt hắn.

“Hoàng thế tử nói có lý, có người bảo Phong Vân kỵ của Bạch Phong Quốc là do công chúa Tích Vân xây dựng nên. Người có khả năng huấn luyện ra quân đội uy vũ đến mức ấy đúng là không thể xem thường được.”. Phong Tức mỉm cười, che giấu biểu cảm phụ họa với Hoàng Triều.

Hoa Vương không đồng ý, đứng dậy cảm khái hét: “Công chúa Tích Vân ốm đau bệnh tật đó có cái gì mà nguy hiểm chứ, chẳng phải nó chỉ là một con nhóc thôi sao? Nó có khả năng lớn đến chừng nào? Nói không chừng Phong Vân kỵ này không phải do nó xây dựng nên, lão Phong Vương chẳng qua yêu thương con gái độc nhất nên mới tự tạo hư danh cho nó. Huống chi bây giờ nó đang đau khổ để tang cha, sao có tâm tình tiếp quản Bạch Phong Quốc, tiếp quản Phong Vân kỵ? Bây giờ chính là thời điểm ta nên tiêu diệt Bạch Phong Quốc!”

“Tiêu diệt Bạch Phong Quốc?”. Hoa Thuần Nhiên không khỏi sợ hãi: “Bây giờ liệu có thích hợp không?”

“Đây là thời gian thuận lợi nhất!”. Hoa Vương giơ chén vàng lên: “Các vị, năm ngày sau ta sẽ bắt đầu điểm binh tấn công Bạch Phong Quốc! Ta muốn Bạch Phong Quốc trở thành lễ vật tân hôn cho ái nữ của ta!”

Mọi người đều nâng chén lên đồng thanh cung chúc: “Cầu chúc Hoa Vương chiến thắng khải hoàn!”

“Ha ha… chiến thắng khải hoàn! Đương nhiên rồi!”. Hoa Vương ngửa đầu uống rượu.

Phong Tịch, Hoàng Triều, Phong Tức, Ngọc Vô Duyên cũng nâng chén uống cạn nhưng vẻ mặt của mỗi người đều chất chứa thâm ý sâu xa.

Phong Tịch từ vương cung đi ra, đứng trước cửa cung, nhìn các cung vàng điện ngọc nguy nga nối tiếp nhau không dứt, rất lâu sau nàng mới nở một nụ cười lạnh lẽo: “Người của Bạch Phong Quốc ít tham vọng hơn nơi đây rất nhiều.”

“Sao cô biết?”. Bên tai nàng vang lên tiếng hỏi của ai đó, ngoảnh đầu lại thì thấy Phong Tức đang cười gian xảo nhìn nàng.

“Hồ ly đen, không lấy được Hoa mỹ nhân thì tiếp theo ngươi muốn đi đâu?”. Phong Tịch híp mắt cười ngọt ngào.

“Nghe nói Bạch Phong Quốc đang không có người, ta tính vào trong đó xem thử, nếu như không lấy được công chúa Hoa Quốc thì có lẽ ta sẽ lấy được vị công chúa Tích Vân ốm đau bệnh tật kia.”. Phong Tức đáp ung dung tao nhã, sau đó vẫy tay gọi Chung Ly Chung Viên dắt hai con ngựa đến, một con màu trắng, một con màu đen, đều là chiến mã chạy một ngày nghìn dặm.

Nghe thấy hắn nói thế, Phong Tịch bất giác thu lại nét cười, mặt không cảm xúc lẳng lặng nhìn Phong Tức. Mà Phong Tức cũng vẫn vui vẻ nhàn nhạt đối diện với nàng, đôi tay ẩn trong tay áo nắm lại biến hóa tạo thành một đòn, chỉ cần ai đó chạm nhẹ nhất định sẽ trúng phải mười thành công lực Lan Ám Thiên Hạ. Hắn cũng biết rõ Phong Tịch đã sớm nắm chặt bạch lăng giấu sau lưng, đó chính là Câu Hồn Tác đoạt mạng người chỉ trong chớp mắt!

Chung Ly, Chung Viên đứng vững vàng cách bọn họ ba trượng, không dám tiến lên phía trước. Cả hai đều biết rằng nếu cứ tiếp tục tiến thêm bước nào nữa thì sẽ bị cuốn vào luồng khí mãnh liệt của họ, không chết tất cũng bị thương! Mà trước cửa cung, những thủ vệ cách họ xa hơn ba trượng đột nhiên lạnh hết sống lưng, ai nấy đều ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Mặt trời nắng gắt chói chang, những ngày đầu hạ nóng nực như vậy, thế thì luồng khí lạnh vừa rồi từ đâu mà tới?

Mấy tên thủ vệ đứng ở cửa chẳng qua chỉ phải chịu đựng một lúc, còn Chung Ly và Chung Viên lại có cảm giác như mình đang trải qua một ngày đêm.

Rốt cuộc Phong Tịch chỉ phất tay áo, một cơn gió nhẹ thổi qua tiêu hủy thứ gì đó đằng trước. Phong Tức cũng giơ tay lên xua tan nó đi, biến càn khôn vạn vật trở về sáng sủa như ban đầu.

“Tóm lại là ngươi đã biết được bao nhiêu? Ngươi muốn làm gì?”. Phong Tịch đưa tay bóp bóp trán.

“Cô biết được bao nhiêu thì ta cũng biết được bấy nhiêu.”. Phong Tức mỉm cười, cất bước đi về phía huynh đệ họ Chung: “Bây giờ ta đang nghĩ liệu cô có muốn đi chung đường với ta không?”

Lời còn chưa dứt, Phong Tức cảm thấy gió bạt qua đầu, một bóng người nhảy lên thân ngựa trắng, hắn chỉ nghe một tiếng khẽ quát, bạch mã đã giương móng phóng đi.

“Lẽ ra phải nên như vậy từ lâu, hà tất cố nén đau làm gì.”. Phong Tức lắc đầu cười nhạt, sau đó cũng bay lên con ngựa đen, quất roi đuổi theo Phong Tịch. Xa xa còn truyền đến lời dặn dò: “Chung Ly, Chung Viên, các cậu về nước đi.”

************************************************** *********

Năm ngày sau, bọn họ đã đến Phong Đô, thủ phủ của Bạch Phong Quốc.

Phong Tịch phóng ngựa lao như bay về phía trước, tiếng vó ngựa vội vàng gấp gáp không ngừng nghỉ, nét mặt nàng lạnh lùng nghiêm túc hiếm thấy, Phong Tức cũng không quấy rầy nàng, chỉ lẳng lặng đuổi theo phía sau.

Cả hai vừa đến Phong Đô thì thấy cửa thành đóng chặt.

Họ đứng cách cửa thành chừng mười trượng, bạch lăng trong tay áo Phong Tịch cuồn cuộn bay ra, nàng vung tay áo lên, bạch lăng tựa như một đám mây trắng lơ lửng trên bầu trời, uốn lượn theo gió.

“Mở cửa thành!”

Các tướng sĩ thủ thành đã trông thấy họ, chỉ nghe một tiếng thét uy vũ vang vọng, cửa thành mở ra, Phong Tịch chạy như bay vào thành, Phong Tức bám sát phía sau.

Binh lính canh hai bên đồng loạt cúi đầu, để bọn họ suôn sẻ đi qua.

Đi vào bên trong thành, Phong Tịch vẫn quất ngựa truy phong, bạch lăng phấp phới trong không trung tựa như một loại giấy thông hành, khiến dân chúng trong thành vừa thấy liền lập tức khom lưng nhường đường. Bạch mã và hắc mã không chút trở ngại phóng thẳng đến vương cung Bạch Phong Quốc.

Phong Tịch cuối cùng cũng dừng lại trước vương cung, nhảy xuống ngựa bước vào. Con ngựa trắng này tuy là chiến mã nghìn dặm nhưng năm ngày phi nước đại cũng đủ để nó mệt mỏi thở hồng hộc, vừa dừng lại đã ngã khụy xuống đất.

Trước cửa cung có thị vệ trông thấy vội vàng tiến đến nghênh đón, quỳ xuống hành lễ: “Cung nghênh công chúa!”

“Đứng lên đi, bố trí ổn thỏa cho hắc bạch mã, người đằng sau là bằng hữu của ta.”. Phong Tịch ra lệnh, không dừng chân, đi thẳng vào trong cung.

Mà Phong Tức cũng chẳng ngạc nhiên với cách xưng hô của Phong Tịch, giao ngựa cho họ rồi đi theo phía sau nàng.

Vừa vào trong cung, phàm là người nhìn thấy Phong Tịch thì đều quỳ gối nghênh đón, cung nhân cao giọng truyền tống: “Công chúa hồi cung… công chúa hồi cung…”

“Đứng dậy cả đi.”. Phong Tịch phất tay xẹt qua như làn gió, chớp mắt đã đến trước Anh Thọ Cung của Phong Vương. Một đám đông cung nhân quỳ đầy dưới đất: “Cung nghênh công chúa hồi cung!”

“Đứng dậy cả đi, phụ vương ta đâu?”. Phong Tịch đi thẳng vào bên trong.

“Bẩm công chúa, đại vương đang ở trong tẩm cung, chờ người trở về.”. Một người hầu đứng dậy chạy theo sau Phong Tịch.

Trong Anh Thọ Cung, sau tầng tầng lớp lớp rèm sa là ngự sàng của Phong Vương được chạm khắc từ bạch ngọc Đông Hải.

Phong Vương nằm trên giường bao bọc bởi những màn lụa vàng xung quanh, thời tiết đang là mùa hè nóng bức nhưng ông vẫn đắp chăn gấm, cơ thể cao lớn lực lưỡng lúc này đã gầy trơ xương, cả người vùi vào trong chăn, đôi tay gầy yếu lộ ra ngoài, mở to mắt lẳng lặng chờ đợi.

Ngoài cung vọng đến những tiếng “Công chúa hồi cung… công chúa hồi cung”, những cung nhân đều biết rõ ông đang chờ, chờ cô con gái ông thương yêu nhất, cô con gái thích phiêu bạt giang hồ! Ông muốn nhanh chóng gặp Tịch Nhi của ông!

“Phụ vương! Phụ vương!”.

“Về rồi, con đã về rồi! Tịch Nhi!”.

“Phụ vương!”. Phong Tịch vén màn lụa mỏng lên đến bên giường, thu lại tâm tình đang hoảng loạn, khẽ gọi ông.

“Tịch Nhi, rốt cuộc con cũng trở về!”. Phong Vương nhìn con gái phong trần mệt mỏi, trên khuôn mặt gầy trơ xương của ông hiện ra nụ cười hiền lành yêu quý. Ông nhẹ nhàng phất tay, cung nhân hầu hạ bên cạnh liền hành lễ với công chúa rồi lặng lẽ lui ra.

“Phụ vương! Xin lỗi người, nữ nhi đã về muộn!”

Phong Tịch quỳ xuống trước giường, nắm đôi bàn tay của cha, nàng phát hiện ra từ bao giờ mà đôi bàn tay to ấm vững chắc của ông đã trở nên gầy gò lạnh lẽo!

“Không muộn, không muộn.”. Phong Vương giơ tay khẽ vuốt ve gò má của con gái, trong lòng dâng lên niềm tự hào, gương mặt này là sự kết hợp giữa mình và người vợ quá cố, là gương mặt đẹp nhất thế gian!

“Phụ vương, vì sao người ngã bệnh mà không báo cho con sớm một chút? Con sẽ nhanh chóng trở về với người.”. Phong Tịch nhìn phụ thân già yếu bệnh nặng, vô cùng hổ thẹn với bản thân, tự trách mình phiêu bạt khắp chân trời góc biển mà không biết về chăm sóc cho người.

“Tịch Nhi, phụ vương không phải bị bệnh mà là sắp chết.”. Phong Vương không nao núng đáp, ông biết mạng sống của bản thân đã đến tận cùng.

“Phụ vương!”. Phong Tịch nghe vậy rất đau xót, không kiềm được nắm chặt đôi tay của cha, không cho ông rời đi!

“Con gái của ta là Bạch Phong Tịch nổi danh nhất trên đời, hà tất có thần thái của nữ nhân tầm thường! Tịch Nhi, con đừng khóc, mỗi người đều sẽ có một ngày phải ra đi, không có gì mà thương tâm cả. Con hãy xem như phụ vương chỉ rời khỏi con trên con đường này, mai sau con còn có thể gặp lại phụ vương ở một nơi khác.”. Phong Vương đưa ngón tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mi con gái, khuôn mặt ông vô cùng yên bình: “Huống chi phụ vương đã đợi ngày này từ rất lâu rồi, phụ vương nhớ mẫu hậu con, phụ vương sẽ được gặp lại bà, phụ vương cảm thấy rất vui vẻ!”.

“Dạ, nữ nhi không khóc.”. Phong Tịch chùi nước mắt trên mặt, khóe miệng cong lên tươi cười: “Con sẽ không đau lòng vì đã xem như phụ vương đi tìm mẫu hậu. Sau nhiều năm nữa con sẽ đoàn tụ với hai người.”

“Được, được, được, không hổ danh là con gái của Phong Hành Đào ta!”. Phong Vương cười, sau đó vùng vẫy muốn ngồi dậy, Phong Tịch vội vàng bước đến đỡ ông.

“Tịch Nhi, quốc chủ đời thứ nhất của Bạch Phong quốc ta là Phong Độc Ảnh. Năm ấy bà là vị nữ tướng duy nhất dưới trướng Thủy đế, tư thế oai hùng hiên ngang, công huân cái thế, cho nên bà mới được sắc phong làm vương, là nữ vương duy nhất của Đông Triều! Sau khi ta chết, vương vị của Bạch Phong Quốc sẽ do con nắm giữ. Ta đã viết vương thư, toàn bộ bách tính Bạch Phong Quốc đều yêu kính con, Phong Vân kỵ cũng do con xây dựng, tất nhiên họ sẽ ủng hộ con. Con kế thừa vương vị, Bạch Phong Quốc không có người phản đối.”. Phong Vương lôi ra chiếu thư từ dưới gối đặt vào tay con gái.

Phong Tịch nhận lấy vương thư, vuốt ve lớp vải vàng rực trên mặt.

“Tịch Nhi, con tài trí hơn người, thế gian này ít có đối thủ. Bạch Phong Quốc giao cho con, phụ vương rất yên tâm”. Phong Vương thở dốc, sau đó tiếp tục nói: “Chỉ là có một số điều phụ vương muốn nói với con, nhìn chung các quốc gia hiện nay đều có rất nhiều nhân tài xuất hiện, sau đó sẽ là ngày Phong Vân tế hội [2], cục diện sáu nước tranh đoạt sẽ không còn. Thế nên một là con trở thành người hùng tâm vạn trượng, chinh chiến thiên hạ, làm một nữ vương còn hơn cả tổ tiên từ thuở khai thiên lập địa. Hai là con sẽ chỉ lo cho thân mình, chờ đến khi một vị vua tài giỏi mưu lược kiệt xuất xuất hiện thì sẽ hiến nước cầu hòa, bình yên sống hết quãng đời còn lại, cũng tránh cho con dân Bạch Phong Quốc phải khổ cực chinh chiến.”

[2] Phong Vân tế hội: Cửu tiêu long ngâm kinh thiên biến, Phong Vân tế hội tiệm thủy du – Phong vân tề tựu, loạn thế xuất anh hùng

“Hơn cả tổ tiên?”. Phong Tịch thì thầm cười, nàng nghĩ đến người nào đó rồi chợt đáp thê lương: “Phụ vương, người tin tưởng con quá rồi.”

Phong Vương nhìn thẳng vào con gái, đôi mắt lấp lánh lóe lên quang mang trí tuệ: “Tịch Nhi, bằng tài trí và võ công của con, cộng thêm uy danh nổi tiếng thiên hạ của Bạch Phong Tịch và hy vọng của mọi người, nếu con muốn làm vương, ta tin rằng con có thể làm được! Nhưng nếu con chỉ muốn lo cho thân mình thì sẽ có ngày Bạch Phong Quốc biến mất, Đông Triều cũng biến mất, một quốc gia mới được lập nên! Nếu ngày đó tới, con đừng kháng cự vô nghĩa, đừng cảm thấy rằng hổ thẹn với tổ tông, cũng đừng vọng tưởng cục diện sáu nước sẽ mãi mãi cân bằng. Đây chẳng qua chỉ là bước tiến tất yếu của lịch sử.”.

“Rốt cuộc phải làm gì, để nữ nhi suy nghĩ đã rồi sẽ quyết định.”. Phong Tịch đặt vương thư sang một bên, sau đó ngẩng đầu nhìn phụ thân trịnh trọng cam kết: “Phụ vương, có một điều con đảm bảo, con sẽ không để dân chúng Bạch Phong Quốc chịu khổ!”.

“Ừ, phụ vương tin tưởng con!”. Phong Vương gật đầu, mệt mỏi nhắm mắt lại: “Quốc khố của nước ta không thua kém Hoa Quốc, ta đã cất giấu toàn bộ châu báu đồ cổ mà các niên đại tổ tiên tìm được vào trong mật thất của tẩm cung con, tài sản này con dùng để xây dựng đế chế mới hay dùng để tặng người khác là do con lựa chọn.”

“Mật thất kia vẫn còn ạ?”. Phong Tịch không khỏi run giọng hỏi.

“Ừ, vẫn còn giữ lại, mấy năm nay ta không ngừng mở rộng nó nhưng phương pháp mở thì cả thế gian này chỉ có cha con ta biết.”. Phong Vương mở mắt nhìn con gái: “Con vừa giống ta lại vừa giống mẫu hậu con, mà tính cách thì lại giống ta nhiều hơn, nếu con có thể mạnh mẽ như mẫu hậu con thì có khả năng sẽ trở thành hoàng đế!”.

“Mẫu hậu con… ta với mẫu hậu con là thanh mai trúc mã, cả đời thương yêu nhau, vậy mà chỉ sinh được một con gái, không có con trai. Ta bị gia bức phải lấy thêm vài tì thiếp để có thể có con trai nối dõi huyết thống Phong thị. Mẫu hậu con vào ngày ta lập thiếp đã coi ta như người qua đường, dù chết cũng không muốn gặp ta. Là ta đã phụ mẫu hậu con, cả đời không có con trai, có lẽ đó là do trời trừng phạt.”

“Phụ vương, nhiều năm trôi qua như vậy, mẫu hậu đã sớm nguôi giận rồi.”. Phong Tịch nhớ tới mẫu hậu đã mất sớm, nhớ tới vẻ mặt luôn u sầu của bà, trong lòng nàng không khỏi buồn bã.

“Ừ, nếu bà ấy còn chưa nguôi giận, ta sẽ đi tìm bà, tự mình thỉnh tội với bà.”. Phong Vương lần nữa nhắm mắt lại: “Ta mệt rồi, con hồi cung nghỉ ngơi đi, buổi chiều hãy trở lại thăm ta.”

“Vâng, phụ vương.”. Phong Tịch đứng dậy rời đi.

  • Đọc [ 113 ]