Trà Sữa Big Size Thêm Đường Bớt Đá - Chương 5: Đáng ra tôi phải quý trọng cậu mà không phải làm cậu khóc

Trà Sữa Big Size Thêm Đường Bớt Đá

Chương 5: Đáng ra tôi phải quý trọng cậu mà không phải làm cậu khóc

Trà Sữa Big Size Thêm Đường Bớt Đá

Tác giả: Thất Miên Điện Đăng

Chương 5: Đáng ra tôi phải quý trọng cậu mà không phải làm cậu khóc

- ---

Lâm Tê cũng biết cứ tỏ tình không có nền móng như vậy không thể khiến cho Từ Dực tin tưởng và tiếp nhận, nhưng hắn cuống quá, ngay lúc này không nói được gì khác chỉ có thể lắp bắp lặp lại:

"Không phải như vậy, không liên quan tới đứa trẻ, tôi chỉ là...".

Từ Dực dựa vào tường dường như sắp ngã ngồi xuống, Lâm Tê giơ tay ra đỡ lại bị cậu đẩy ra. Vừa rồi Từ Dực nổi giận, tâm tình không ổn định nên sắc mặt cũng không tốt lắm, cậu tĩnh tâm một lát chậm rãi trở về ngồi trên ghế salon, Lâm Tê phía sau cũng cứng nhắc đi theo ngồi xuống bên cạnh. Từ Dực không còn sức quản Lâm Tê nữa, cậu tự rót cho mình một cốc nước ấm, hai tay ôm cốc, thân thể khẽ run rẩy.

Từ Dực hơi sụp đổ, sau khi nhấp một ngụm nước ấm thì cố gắng giữ dáng vẻ lý trí, cậu hít sâu một hơi nói với Lâm Tê:

"Đi nhanh đi, tôi không muốn nhìn thấy cậu".

Lâm Tê tự biết lì ở đây cũng không có tác dụng, hắn cũng biết người khiến Từ Dực không vui chính là mình. Sau khi xoắn xuýt một lúc lâu, Lâm Tê đứng dậy định chờ hôm nào đó Từ Dực bình tĩnh rồi bàn tiếp. Nhưng hắn không yên tâm, dặn dò thêm mấy câu, không để ý Từ Dực có nghe vào tai hay không:

"Cậu chăm sóc bản thân cho tốt, nhớ ăn cơm, lười thì gọi đồ ăn thanh đạm bên ngoài... Đừng nghĩ đến chuyện bỏ đứa trẻ".

Lâm Tê nói được một nửa, Từ Dực không kiềm chế được nữa: "Tôi muốn thế nào thì làm thế đó, cậu thích con nít như thế thì tùy tiện tìm một người khác sinh cho cậu".

Lâm Tê ý thức được mình nói sai, hắn lờ mờ hiểu được Từ Dực đang nghĩ cái gì. Ý Lâm Tê muốn nói là không hy vọng Từ Dực làm ra chuyện thương tổn bản thân, nhưng vào tai Từ Dực lại là hắn hy vọng cậu sinh cho hắn một đứa bé.

"Ý tôi không phải vậy...". Miệng Lâm Tê vẫn vụng về như cũ, hắn đang cân nhắc không biết nói thế nào để Từ Dực không phản ứng gay gắt, nhìn về phía Từ Dực lại thấy cậu bưng mặt bằng hai tay, bả vai khẽ run rẩy.

"Đờ mờ". Lâm Tê kinh ngạc.

Hình như Từ Dực đang khóc... Không phải hình như mà là khóc thật. Lâm Tê đã nghe được tiếng nức nở rất nhỏ.

Hắn trở lại bên cạnh Từ Dực, quỳ xuống trước mặt cậu, định chạm nhẹ lên mặt lại bị Từ Dức né tránh.

Khó chịu. Đôi khi tinh thần cực kỳ khó chịu sẽ khiến cho sinh lý không thoải mái, bây giờ Từ Dực đúng là như vậy. Cậu luôn cho rằng Lâm Tê tới giễu cợt mình, dù là có chút dịu dàng cũng chẳng qua là bởi vì cậu mang thai đứa nhỏ của hắn. Nhưng sâu trong tiềm thức cậu lại muốn tin tưởng câu "thích cậu" kia hết lần này đến lần khác. Chỉ là mỗi khi ý nghĩ này vừa ló ra, cậu sẽ dùng lý trí cưỡng ép để mình tỉnh táo, sao có thể chứ, một người thích mình sao có thể lạnh mặt với mình mười mấy năm trời? Thật thích đã bị ném đi đâu rồi? Cho dù có hiểu lầm đi nữa, nhiều năm như vậy một cơ hội mở miệng cũng không có sao?

Ngay cả bản thân mình, Từ Dực cực kỳ ghét Lâm Tê không sai. Nhưng là vô duyên vô cớ ghét người sao?

Nếu thật sự không thèm để ý, căn bản ngay cả liếc mắt cũng lười. Nhưng tâm tư của Từ Dực luôn dễ dàng bị đối phương câu đi.

Nếu như không phải vì mong đợi... Nếu như không phải vì sợ sự mong đợi đó rơi vào khoảng không rồi bị tổn thương, cậu cũng không cần đề phòng nghiêm ngặt với Từ Dực giống như có thù không đội trời chung vậy.

Những việc này thật ra Từ Dực đều biết cả, nhưng cậu đem những suy nghĩ đó chôn chặt dưới hố sâu, bình thường không dễ dàng nhớ tới. Gần đây Lâm Tê đột nhiên quan tâm như mang cái xẻng tới chọc thủng tâm tư của cậu.

Rất nhiều người có thể nhớ rõ cảnh tượng lần đầu tiên gặp gỡ giữa mình với những người khác, nhưng Từ Dực không nhớ nổi, cậu có ký ức thời gian chơi cùng Lâm Tê. Giờ phút này bỗng dưng ký ức chuyện học đi xe đạp khi còn bé lại hiện lên, lúc đó có rất nhiều bạn nhỏ chơi cùng nhau, mọi người đều học rất nhanh. Khả năng thăng bằng của Từ Dực kém hơn, cố gắng rất lâu cũng không thành công còn ngã trầy đầu gối. Ban đầu các bạn nhỏ không ý thức được rằng Từ Dực ngã rất đau, chỉ cảm giấy bộ dáng của cậu rất buồn cười, duy có Lâm Tê không biết chạy từ đâu ra mạnh mẽ cõng cậu tới phòng Y tế tiểu học cách đó không xa.

Bác sĩ học đường giúp Từ Dực xử lý vết thương còn khâm phục cậu: "Cú ngã rất đau, em thật giỏi, không khóc tý nào cả".

Từ Dực cắn môi, cố gắng nén nước mắt sắp rơi xuống trở về. Lâm Tê đứng ở bên cạnh, bác sĩ băng bó cho Từ Dực xong, Lâm Tê lập tức nhẹ nhàng thổi vào vết thương:

"Đau đau bay đi, A Dực không đau".

Khi đó, Từ Dực nhỏ không khống chế được bản thân, nước mắt như hạt ngọc lăn xuống, Lâm Tê luống cuống tay chân ngồi xuống ôm lấy Từ Dực vỗ nhẹ lưng cậu:

"Ầy ya, không đau, đừng khóc".

Cậu cho rằng mình đã quên những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này từ lâu, nhưng hiện giờ những đoạn phim này bỗng dưng không giải thích được dâng lên trong đầu.

Lâm Tê lại đứng dậy. Từ Dực nghĩ, hắn sắp đi rồi.

Sau đó, Từ Dực cảm giác mình bị người bên cạnh ôm lấy. Mùi hồng trà nồng đậm quanh quẩn bên chóp mũi, tin tức tố của Lâm Tê ngoài trừ có thể dụ cậu phát tình thì còn có tác dụng trấn an tâm trạng. Cậu giống một người bị giày vò trong lửa nóng chịu hết đau khổ, giờ phút này được tin tức tố bao quanh như trôi nổi trong dòng nước dịu dàng. Từ Dực hoảng hốt ngẩng mặt lên, nước mắt vương trên mi như chiếc mành che khiến cậu không nhìn rõ người trước mắt.

Từ Dực còn giữ một tia lý trí, cậu muốn đẩy Lâm Tê ra, nói: "Cậu lại muốn dùng tin tức tố của cậu uy hiếp tôi sao?".

Lời này của cậu đáng ra rất đanh thép, ít nhất có thể đuổi Lâm Tê đi. Nhưng quả thật cậu chẳng còn chút sức lực nào, cộng thêm tin tức tố của Lâm Tê khiến cả người trở nên mềm nhũn, giọng nói cũng biến thành mềm mại như đám mây.

"A Dực".

Từ Dực nghe được Lâm Tê đang gọi mình.

Từ Dực nhìn thấy Lâm Tê đang xít lại gần mình.

Sau đó, cậu cảm giác trên mặt có vật gì đó mềm mại, Lâm Tê hôn lên nước mắt cậu.

Lâm Tê hôn sạch sẽ gương mặt của chú mèo hoa nhỏ, ôm lấy mặt cậu, biểu tình nghiêm túc nói:

"Là tôi không tốt. Tôi nói nghiêm túc là nghiêm túc, tôi nói thích cậu cũng là sự thật. Tôi đã thích cậu từ trước đây rất lâu rồi, nhưng tôi nhu nhược kém cỏi, nhiều năm như vậy tôi có rất nhiều cơ hội giải thích với cậu hoặc là hòa giải mối quan hệ giữa chúng ta, nhưng tôi không làm. Cũng vì lòng tự ái buồn cười kia. Cho dù là vừa rồi, chỉ mỗi suy nghĩ có muốn nói ý nghĩ của mình cho cậu hay không tôi cũng không quyết định được. Cho đến khi tôi thấy nước mắt của cậu".

"Thấy cậu khóc, tôi không chịu được". Lâm Tê buông một tay ra chỉ chỉ tim mình, "Nơi này rất khó chịu. Là tôi không tốt, tôi nên quý trọng cậu chứ không phải để cho cậu khóc".

Hiển nhiên Từ Dực không ngờ Lâm Tê sẽ nói những lời này, cậu ngẩn ngơ. Lâm Tê thấy Từ Dực không có dáng vẻ cáu kỉnh không cho hắn đến gần ngày thường mà là ngơ ngác, hắn tự mình bật cười trước, cười xong lại hơi lúng túng, nói tiếp:

"Cậu biết tôi mà, tôi nói nhiều như vậy đã cố gắng lắm rồi, tôi vẫn cảm thấy thật xấu hổ".

Nói xong, Lâm Tê không cho Từ Dực cơ hội trả lời đã ôm người vào ngực tùy ý hôn môi. Cũng không cần biết ý nguyện của Từ Dực không chống cự hay là lý trí không cách nào thắng được độ phù hợp 100% của tin tức tố. Tóm lại, bọn họ quấn quýt dây dưa cùng nhau, Lâm Tê dần dần ngửi thấy mùi sữa thơm ngày càng đậm trên cổ Từ Dực.

Lâm Tê còn có tâm tư suy nghĩ, bình thường người này lạnh lùng vậy mà mùi vị tin tức tố lại đáng yêu đến thế.

Bọn họ quấn lấy nhau cho đến khi kiệt sức, mồ hôi đầm đìa.

Lần này, Lâm Tê rất tỉnh táo, toàn bộ quá trình vô cùng dịu dàng.

Lâm Tê còn chú ý tới trong bụng Từ Dực còn có mầm non của bọn họ, quan tâm không đi vào sâu bên trong. Nhưng độ phù hợp giữa Alpha và Omega, dù vậy cũng tận hứng rồi.

...

Hôm sau Từ Dực tỉnh dậy sau Lâm Tê, với cậu mà nói, chuyện ngày hôm qua giống như một tầng sương mù. Cậu đứng dậy, trên người sạch sẽ nhẹ nhàng, trừ eo hơi mỏi, nơi khác không có gì khó chịu.... Lâm Tê lau rửa cho cậu rồi.

Tâm tình Từ Dực phức tạp, nhìn thấy Lâm Tê tự cho mình lấy bộ dáng bạn lữ của cậu tự biên tự diễn:

"Cháo nấu trong phòng bếp, cậu rửa mặt rồi ăn đi. Tôi giúp cậu xin sếp nghỉ rồi, thân thể cậu còn yếu cần nghỉ ngơi thêm. Một hạng mục khác của tôi xảy ra vấn đề, không đi không được, tôi làm xong sẽ về tìm cậu".

Từ Dực không lên tiếng khiến Lâm Tê lúng túng.

Lâm Tê còn nói: "Vậy tôi đi nhé?".

Từ Dực trực tiếp ngã xuống giường, đắp chăn trùm qua đầu.

Nhưng trên chăn còn lưu lại hơi thở hòa hợp gắn bó ngày hôm qua của bọn họ... Sao có thể như vậy?

Lâm Tê thở dài: "Tôi đi đây, đừng tự mình bực bội hại thân".

Từ Dực ở trong chăn chờ một lúc, nghe được tiếng đóng cửa, chắc chắn Lâm Tê đã đi rồi mới bò người dậy.

Cậu rửa mặt cho tỉnh táo, thay quần áo. Cậu húp cháo Lâm Tê nấu, mùi vị chẳng ra sao, gạo nấu chưa nhừ, còn hơi cứng, thử cũng biết là Lâm Tê làm theo công thức nấu ăn nhưng không nắm được độ lửa nên làm ra sản phẩm không hoàn mỹ.

Sau khi ăn cháo cậu đi rửa bát, trở về phòng mang theo thẻ căn cước và mấy giấy tờ quan trọng, tùy tiện nhặt hai bộ quần áo giặt sạch nhét vào túi đeo sau lưng. Do dự mấy giây, lại mang theo mấy loại thuốc an thai lúc đi viện bác sĩ kê cho, cuối cùng xuống lầu vẫy một chiếc xe.

Tài xế hỏi: "Sáng sớm đã đi đâu vậy nhóc?".

Từ Dực cũng không biết muốn đi đâu, cậu không có mục tiêu, hiện tại suy nghĩ của cậu rất loạn. Từ Dực dám khẳng định, trước đó một ngày cậu tuyệt đối nước lửa không dung với Lâm Tê, nhưng chuyện ngày hôm qua rõ ràng bọn họ đều tỉnh táo, tuy tâm tình của cậu hơi tan vỡ nhưng vẫn có thể ngăn cản chuyện không nên xảy ra. Chỉ là cuối cùng cậu không ngăn lại, Từ Dực thậm chí còn có cảm giác mình như người sắp chết chìm ôm được cây gỗ nổi, còn có cảm giác nhẹ nhõm "A, được cứu rồi".

Việc này ngược lại hoàn toàn với lòng tin cậu kiên trì đã lâu.

Từ Dực còn chưa nghĩ ra, nhưng điều duy nhất cậu biết, cậu tạm thời không muốn ở cùng Lâm Tê. Ở chung với hắn, Từ Dực luôn dễ dàng đánh mất chính mình, cậu không biết đây là do tình yêu chưa từng nảy sinh đang đâm chồi hay là xung động do tin tức tố mang tới. Cậu cần phải rõ ràng.

Tài xế giục Từ Dực, cậu lấy lại tinh thần, nở nụ cười xin lỗi: "Tới sân bay đi".

Đích đến.... Tùy tiện chọn một cái là được.

[Hoàn chương 5]

  • Đọc [ 63 ]