Trà Sữa Big Size Thêm Đường Bớt Đá - Chương 4: Đứa nhỏ là của hắn

Trà Sữa Big Size Thêm Đường Bớt Đá

Chương 4: Đứa nhỏ là của hắn

Trà Sữa Big Size Thêm Đường Bớt Đá

Tác giả: Thất Miên Điện Đăng

Chương 4: Đứa nhỏ là của hắn

- ---

Từ Dực cảm giác bị những lời này làm bỏng, biểu cảm của Lâm Tê nhìn quá mức chân thành, từ nhỏ đến lớn Từ Dực chưa từng thấy Lâm Tê lộ ra vẻ mặt thành khẩn đến vậy.

Từ Dực hơi không được tự nhiên: "Cậu buông ra trước đã".

Dù sao cũng là nơi công cộng, thái độ của Từ Dực rất kiên quyết, Lâm Tê cũng không nhì nhằng lôi kéo nữa, chẳng qua chân mày vẫn nhíu chặt. Hai người ra ngoài, Từ Dực nhìn thấy một chiếc taxi vừa trả khách xuống cách đó không xa, cậu nhanh chóng bước dài vọt tới ngồi vào ghế phó lái, tài xế còn chưa kịp phản ứng thì Từ Dực đã vội vàng đóng cửa xe, tầm mắt vẫn chú ý tới Lâm Tê sắp đuổi tới.

Từ Dực vừa thắt dây an toàn vừa giục tài xế: "Bác tài đi mau".

Tài xế hiểu được, nhấn ga lái đi không để Lâm Tê đuổi kịp, Từ Dực có thể nhìn thấy gương mặt ngỡ ngàng của Lâm Tê qua kính chiếu hậu.

Thật muốn trốn tránh, nhưng tạm thời cũng không thể tránh được, cậu phải đi làm, Lâm Tê biết cả chỗ ở của cậu nên thật sự không thể trốn tránh. Từ Dực vừa nghĩ tới câu "Tôi nghiêm túc"kia cũng cảm thấy tim đập loạn nhịp.

Có phải Lâm Tê biết gì đó rồi không? Bằng không sao lại nói với cậu như vậy? Nhưng nhìn bộ dáng của hắn cũng không giống như đã nhớ lại chuyện đêm đó...

Từ Dực lắc lắc đầu, nói địa chỉ cho tài xế, cậu định về nhà ngủ một giấc.

...

Lâm Tê còn đứng ở ven đường, Từ Dực nhanh nhẹn chui vào xe taxi, bộ dáng né hắn như ôn thần. Hắn biết sau khi đến tuổi dậy thì, Từ Dực bắt đầu ghét hắn, hắn cũng biết đều là do mình tìm chết.

Nhưng hắn vẫn thích Từ Dực, hắn đã phát hiện ra điều này không lâu sau khi cậu phân hóa thành Omega.

Bọn họ đã từng là trúc mã dính nhau như hình với bóng, Từ Dực vẫn cho rằng Lâm Tê nhìn không vừa mắt Omega nên không muốn chơi chung cùng cậu, thật ra thì không phải vậy. Với Lâm Tê mà nói, khi đó Từ Dực chính là người bạn tốt nhất của hắn, cho dù cậu phân hóa thành giới tính gì cũng chẳng có vấn đề gì cả.

Chỉ là Lâm Tê không chấp nhận nổi người bạn tốt nhất xuất hiện trong giấc mơ của hắn, đỏ mặt, thở hổn hển, trán ướt đẫm mồ hôi, tin tức tố mùi sữa thơm của Từ Dực tràn ngập trong giấc mơ của hắn.

Sao hắn có thể mơ thấy chuyện này? Sau khi tỉnh lại, Lâm Tê bắt đầu lạnh nhạt với Từ Dực. Tuy hắn luôn giữ khoảng cách với cậu nhưng đôi mắt không có cách nào từ trên người cậu dời đi, hắn chú ý theo sát nhất cử nhất động của Từ Dực, cũng bởi vì Từ Dực đi gần Alpha các mà ghen tị nổi điên.

Rõ ràng là ý dâm của chính bản thân mình, Lâm Tê mười mấy tuổi lại bởi vì lòng tự ái quá cao, đổ thừa tất cả lên đầu Từ Dực. Khi đó, hắn nghĩ Omega chẳng phải thứ gì tốt, trời sinh có năng lực dụ dỗ Alpha, cũng bởi vì Từ Dực phân hóa thành Omega cho nên hắn mới bị mê hoặc xoay vòng vòng.

Ý nghĩ này khiến hắn trở nên mất lý trí, thậm chí còn nói ra những lời không nên với Từ Dực.

Chỉ là lời ác ý giống như kiếm sắc gây tổn thương người, lời nói ra đã đâm vào tim người khác thì không còn cách nào thu lại được. Chờ Lâm Tê nhận ra, Từ Dực đã lạnh lùng với hắn rồi. Thiếu niên mười mấy tuổi chính là thời điểm kiêu ngạo nhất, dù có hối hận trong lòng, lại thấy Từ Dực không hòa hoãn, chút hối hận kia cũng nuốt vào trong bụng. Đối chọi gay gắt tôi tới cậu đi, mâu thuẫn giống như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn.

Thi đại học xong Từ Dực chạy thẳng về phía Bắc học đại học. Còn may khoảng cách và thời gian cũng mang tới điều tốt, Lâm Tê cảm thấy mình trưởng thành hơn ít nhiều, nhiều năm như vậy, tình ý của hắn chưa từng thay đổi. Hắn thích Từ Dực, là chân thành yêu thích. Rất nhiều lần hắn định nhân dịp Từ Dực trở về trong kỳ nghỉ đông, nghỉ hè mà tới gần cậu một chút, nhưng cậu đã đặt một vòng kết giới quanh thân khiến Lâm Tê không thể nào vượt qua được.

Bây giờ tốt nghiệp rồi, ban đầu Lâm Tê nghĩ bây giờ hai ngươi làm cùng một nơi, công việc vừa khéo có thể xuất hiện cùng lúc, hai người cũng không còn là những tên nhóc gà bông tuổi dậy thì hơi tý đã nổi khùng, không chừng còn có thể dùng thái độ trưởng thành chín chắn đối mặt với nhau, sau đó cải thiện quan hệ giữa hai người.

Thậm chí hắn còn nghĩ tới chờ cho quan hệ giữa bọn họ dịu lại, tưởng tượng như những đôi A - O khác, mời Từ Dực ra ngoài ăn một bữa cơm, xem một bộ phim, từ từ phát triển quan hệ, không chừng còn có thể nói chuyện yêu đương.

Vậy mà còn chưa kịp giảng hòa, Lâm Tê đã biết được tin tức khiến mình như bị sét đánh giữa trời quanh --- Từ Dực có đứa trẻ của Alpha khác.

Hắn bỏ lỡ rồi.

...

Lâm Tê nhìn theo chiếc taxi đã đi xa, hắn không đuổi theo mà đi lấy xe trở về công ty. Công việc cả ngày hôm đó hắn vẫn không yên lòng.

Lúc thì suy nghĩ Từ Dực ở bên Alpha khác, lát sau lại nghĩ Alpha kia chưa ký hiệu Từ Dực rõ ràng có ý muốn sướng xong rồi chạy, không muốn chịu trách nhiệm, thằng kia đúng là con mẹ nó cặn bã, thậm chí Từ Dực đi khám có thai cũng không dám nói cho đối phương biết.

Trong lòng hắn bị ngọn lửa có tên là ghen tị thiêu đốt, đồng thời lại thấy chẳng đáng thay cho Từ Dực, cho rằng một tên rác rưởi như vậy dựa vào cái gì được Từ Dực yêu mến và bảo vệ, nghĩ tới đó càng ghen tị hơn, tuần hoàn vô hạn.

Lâm Tê càng nghĩ càng giận, sau khi xử lý xong công việc cần làm bắt đầu liên lạc cho bạn học cũ.

Hắn điều tra một ít tài liệu, căn cứ vào thời gian Từ Dực mang thai lùi lại về phía trước, tìm ra khoảng thời gian đại khái Từ Dực đánh pháo (làm tình) khiến cậu có bầu là khi nào.

Vào lúc đón năm mới. Từ Dực về nhà ăn Tết cho nên không có khả năng cùng với người quen ở đại học. Nếu như là người cùng quê của bọn họ, Từ Dực chơi cùng ai hầu như Lâm Tê đều biết rõ, lúc ấy mọi ngời cùng học cấp ba ở một trường trung học, chơi chung cũng chỉ có những người này.

Lâm Tê nhớ lại Alpha có quan hệ rất tốt với Từ Dực trước kia, tên gì nhỉ? Hình như tên là Vương Văn Tư? Nếu là hắn ta, hiện tại Lâm Tê thật muốn lôi tên này tới đánh một trận.

Lâm Tê hỏi thăm một bạn cùng lớp của Từ Dực, kết quả người đó nói Vương Văn Tư không về ăn Tết, người ta đi Châu Âu du học, nhiều cái Tết chưa trở về rồi. Người nọ còn nói Từ Dực quan hệ với bạn cùng lớp giống nhau, gọi cậu mấy lần đi tụ tập bạn học cũ cậu đều không đến.

Không hỏi được gì, Lâm Tê ngây ngốc chờ đến khi tan làm. Có tin nhắn đến, là Omega quấn mãi lấy hắn, người ta tên gì hắn cũng không nhớ được, chỉ nhớ người này bị hắn từ chối rất nhiều lần. Mỗi lần hắn đi đâu, người này đều dính lấy hắn như cao su vậy, dây dưa vướng víu cực kỳ phiền.

Pháo hôi O này tới thành phố của Lâm Tê công tác, vô cùng nhiệt tình mời hắn đi ăn cơm, Lâm Tê ngay cả trả lời tin nhắn từ chối cũng lười, không thèm đếm xỉa. (Pháo hôi: Nói chung là chỉ nhân vật phụ).

Hắn đút điện thoại vào túi, đi mấy bước hòa vào đám người tan làm chen vào thang máy, đột nhiên nhớ tới cái gì.

Thời gian ăn Tết có một đêm hắn ra ngoài uống điên cuồng, trắng đêm không về, sáng hôm sau tỉnh lại còn ở trên giường trong khách sạn. Lúc ấy hắn vẫn cho rằng là pháo hôi O kia đẩy hắn xuống buông thả, còn chán ghét một thời gian rất lâu.

Nhưng thật ra không đúng, nếu quả thật pháo hôi O kia xảy ra quan hệ với hắn, tại sao tên này lại không lợi dụng điểm yếu này lấy ra uy hiếp hắn? Thậm chí còn không nhắc tới việc này.

Lâm Tê lại nhớ tới sang ngày hôm sau, hắn tới nhà Từ Dực, nghe cha mẹ Từ Dực nói tối qua cậu cũng một đêm không về.... Lúc đó Từ Dực giải thích cũng rất hợp lý, Lâm Tê không chút nghi ngờ.

Một ý nghĩ quanh quẩn trong đầu Lâm Tê, lúc ra khỏi thang máy thân thể hơi run rẩy, hắn không đợi được gọi cho bạn cùng chơi hôm đó, hỏi đối phương:

"Đêm đó chúng ta ra ngoài chơi, tớ cùng tên gì đó... tên là Triệu Ngạn hay gì đi cùng nhau à?".

Đầu điện thoại bên kia bị câu hỏi bất ngờ của Lâm Tê làm cho mờ mịt: "Lâu lắm không gọi cho tớ, vừa hỏi đã hỏi cái câu này?".

Lâm Tê: "Bớt lảm nhảm, mau nói đi".

Người nọ không trả lời ngay, dường như đã nhớ lại, một lát sau mới nói: "Không đâu, ban đầu Triệu Ngạn muốn đưa cậu về, kết quả không bao lâu đã trở về khóc sướt mướt, nói cậu bị người khách cướp mất rồi".

"Bị ai cướp?".

"Không hỏi, nói thật là bộ dạng kia của cậu ta khiến người khác thực phiền, bọn tớ cũng không hỏi, chỉ nghĩ cậu hẳn là được người khác đón về. Sao thế? Đây là...".

Giọng nói Lâm Tê hơi kích động: "Không sao, cám ơn người anh em".

Cúp điện thoại, Lâm Tê lấy xe, không đi về nhà mà lái tới bệnh viện ban sáng. Không biết giờ này Khoa sản Omega còn mở không nữa.

Cũng may, lúc hắn đến thì Khoa sản vẫn mở, bác sĩ trực ban vẫn là vị lúc sáng. Lúc này có rất nhiều người tan làm sang đây thăm khám, người trong bệnh viện rất nhiều, Lâm Tê đợi cả nửa ngày mới tới lượt mình.

Bác dĩ trực nhận ra Lâm Tê, kỳ quái hỏi: "Tại sao lại là cậu?".

Lâm Tê hỏi: "Hồ sơ của Omega ban sáng còn ở đây không ạ, tôi muốn kiểm chứng xem mình có phải cha đứa bé hay không...".

Bác sĩ kinh hãi: "Cậu đang nghi ngờ Omega của mình?".

Lâm Tê vội vàng giải thích: "Không phải như vậy! Tôi vốn cho rằng mình không phải cha đứa bé, nhưng bây giờ tôi không chắc lắm...".

Nếu vậy thì kiểm tra hợp lệ với quy định, Lâm Tê muốn kiểm tra, bác sĩ cho dù vô cùng thắc mắc cũng không thể ngăn cản. Không lâu sau đã có kết quả, thầy thuốc chẳng hiểu ra sao, hỏi: "Cậu đúng là một người cha khác của em bé trong bụng Omega kia, người trẻ các cậu rốt cuộc đang chơi trò gì vậy?".

Lâm Tê cầm kết quả xét nghiệm chạy như điên ra cửa, trước khi chạy đi còn không quên nói cảm ơn với bác sĩ.

Đứa trẻ là của hắn.

Hắn vừa vui mừng vừa hối hận, vui mừng là vì Từ Dực là Omega của hắn, hối hận là vì bọn họ quan trọng như vậy mà hắn lại quên mất chỉ trong một buổi tối, hơn nữa còn để một mình Từ Dực chịu đựng các loại khổ sở khi mang thai cục cưng... Hắn lái xe thẳng tới chỗ ở của Từ Dực. Hắn vẫn biết sau khi Từ Dực làm việc trong tỉnh sẽ ở đâu nhưng hắn không qua đó, cũng không có lý do để tới.

Bây giờ đã có lý do.

Hắn lấy tốc độ nhanh nhất tới nơi ở của Từ Dực, nhấn chuông cửa, Từ Dực không hề nghĩ tới Lâm Tê sẽ đến nhà tìm cậu, không phòng bị mở cửa, vừa nhìn thấy Lâm Tê đã đóng sầm cửa lại.

Lâm Tê không buông tha, điên cuồng ấn chuông, Từ Dực không chịu nổi, cũng sợ hàng xóm cho rằng người này là kẻ điên bèn miễn cưỡng cho hắn vào nhà.

Lâm Tê vừa qua cửa đã ôm lấy Từ Dực từ phía sau, dáng người của hắn cao to hơn Từ Dực, lúc này ôm người vào ngực cũng dễ dàng. Từ Dực bị động tác của hắn kinh sợ đến quên cả né tránh, một lúc lâu sau mới bắt đầu phản kháng:

"Cậu làm gì, đừng có phát điên, buông tôi ra!".

Lâm Tê đang say mê cọ tới cọ lui trên cổ Từ Dực, ngửi thấy mùi sữa thơm thoang thoảng tỏa ra như tuyến thể nơi gáy cậu: "A Dực....".

Từ Dực dùng sức thật lớn đẩy Lâm Tê ra, sau đó tầm mắt nhìn xuống tờ kết quả xét nghiệm Lâm Tê cầm trên tay.

Cậu lập tức hiểu rõ: "Cậu biết rồi đúng không?". Cậu không ngờ nhanh vậy đã không giấu được nữa.

Lâm Tê: "Tôi là cha của đứa bé, tại sao cậu không chịu nói cho tôi?".

Từ Dực giống như quả bóng xì hơi dựa vào tường huyền quan: "Có phải cậu đã nghi ngờ đứa trẻ là của cậu ngay từ đầu cho nên mới có thể... như vậy". Mới có thể lộ ra bộ dáng lo lắng cho tôi.

Lâm Tê vẫn không nói gì, Từ Dực tiếp tục: "Bây giờ cậu xác định cậu có một đứa bé cho nên mới nhiệt tình như vậy đúng không".

Rõ ràng ghét người này muốn chết, vì sao vẫn có chút mong đợi từ đáy lòng? Sau khi Từ Dực từ bệnh viện về đã nghĩ rất lâu, cũng bởi vì câu "Tôi nghiêm túc" đó của Lâm Tê, cậu thậm chí xoa bụng mình, thì thầm với sinh mạng nhỏ còn chưa thành thành trong bụng:

"Cục cưng, một người cha khác của con nói hắn nghiêm túc đó".

Lâm Tê không kịp phản ứng lời của Từ Dực có ý gì, hắn lại muốn nhào tới ôm lấy Từ Dực: "A Dực, tôi rất thích cậu...".

Lần này Từ Dực có chuẩn bị, cậu né sang bên cạnh khiến Lâm Tê vồ hụt.

Từ Dực lạnh lùng nói: "Thích tôi? Thích đứa trẻ trong bụng tôi? Nói cho cậu biết, đứa trẻ này tôi tuyệt đối sẽ không sinh".

[Hết chương 4]

  • Đọc [ 63 ]