Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc - Chương 1528

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 1528

Chương 1528:

 

Ông cụ Uất Trì như bị vả mặt, ông cụ sờ mũi mình, tự hỏi ông thì làm sao chứ? Cháu dâu ông sinh con thì ông vui, ông khích lệ không được à? Con gái đúng là nghiêm khắc.

 

Nhưng bởi vì đang vui mừng nên ông cụ Uất Trì nhanh chóng quên giận con gái.

 

Trong phòng sinh truyền đến tiếng khóc của trẻ con, vừa to vừa rõ.

 

Tống An mím môi rồi nói: “Xem ra con bé dày vò Minh Thư kha khá.”

 

Bác sĩ nghe vậy cũng cảm thấy hơi buồn cười, bà phụ họa. “Cũng không hẳn, mắt đứa bé to tròn, nhìn rất có sức sống nên chắc chắn khỏe mạnh, mọi người cứ yên tâm.”

 

Ở bên trong phòng sinh, sinh xong đứa nhỏ khiến người Hàn Minh Thư bủn rủn, ngay cả sức để mở mắt cũng không có.

 

Cô nghĩ đến một việc thì nụ cười xuất hiện trên môi.

 

Vừa sinh con xong, cô không còn sức để nói chuyện. Bác sĩ bế con đến trước mặt cô để cô ôm cô bé nhưng lúc này đây cô quá mệt, mắt nhắm tịt.

 

Thế là bác sĩ ôm đứa bé đến cho Dạ Âu Thần nhưng không ngờ anh lại nhăn mũi, sau đó trầm giọng nói: “Tôi muốn nhìn vợ tôi trước.”

 

Bác sĩ: “… Người đàn ông này bị gì vậy, nói thế nào đây cũng là con gái của anh, sao anh lại có thái độ chán ghét rõ thế? Dạ Âu Thần cũng không quan tâm việc bọn họ nghĩ sao mà anh nắm lấy tay Hàn Minh Thư, cúi người ngắm cô.

 

Anh lau mồ hôi nhễ nhại trên trán cô rồi đặt nụ hôn dịu dàng lên trên. “Vất vả cho em rồi.”

 

Hàn Minh Thư đang nghỉ mệt, chợt cảm thấy trên trán có thứ gì mềm mại, ngay sau đó là giọng nói êm ái của Dạ Âu Thần vang lên bên tai cô.

 

Mặc dù mệt nhưng giờ phút này, cô cảm thấy xứng đáng.Nhớ lại cảnh tượng khi nãy, trong lòng Hàn Minh Thư bật cười.

 

Tuy cô biết Dạ Âu Thần đều quan tâm đến mình và con gái nhưng khi thấy anh đặt mình lên trên thì cô rất vui.

 

Sau khi an ủi bà xã xong, Dạ Mạc Thầm mới đi ôm con gái.

 

Có người chồng như thế, cô còn tiếc nuối điều gì nữa? Trước kia đã trải qua bao vất vả, cuối cùng cũng khổ tận cam lai.

 

Rất nhanh, Hàn Minh Thư được đưa ra khỏi phòng sinh chuyển về phòng bệnh bình thường. Bác sĩ lo hết mọi vấn đề của đứa trẻ rồi mới trả lại cho Hàn Minh Thư, đặt nó bên cạnh giường cô. Gương mặt đứa bé nhỏ nhỏ, trắng trắng, đứa bé nằm ngoan ngoãn trên giường, đôi bàn tay hồng hồng nằm lại đang nhắm mắt ngủ.

 

Một đám người vây quanh giường bệnh, nhìn chằm chằm vào đứa trẻ. Chỉ có Dạ Âu Thần luôn nắm tay Hàn Minh Thư ở giường bên. Ông cụ Uất Trì vui vẻ nhất, càng nhìn cháu cố ngoại càng thích, nhịn không nổi lấy ngón tay chọc chọc vào nắm tay nhỏ hồng của cháu gái. Tay của người già thô ráp mà làn da của con trẻ lại non nớt vô cùng.

 

Ông cụ Uất Trì cũng không dám chạm vào lần thứ hai, sợ bản thân làm cháu gái bị thương.

 

Ông cụ bỗng nghĩ đến điều gì rồi nhìn về Đậu Nành. “Đậu Nành à, ông cố ngoại có đưa cho con vài vật.Con còn nhớ không?”

 

Đậu Nành ghé trên giường nhìn em gái của mình bỗng nghe được ông cụ nói thì trong mắt lóe một tia sáng: “Dạ nhớ ạ, rồi sao ông cố?”

 

“Những thứ đó chia một nửa cho em gái.”

 

Đậu Nành: “…”

 

Ông cụ Uất Trì dặn dò: “Con xem em gái đáng yêu như vậy, con phải bảo vệ con bé thật tốt biết không?”

 

Nằm bên cạnh, Hàn Minh Thư nghe vậy thì dở khóc dở cười. Tuổi này, Đậu Nành đã bắt đầu hiếu kì, tư duy nhiều. Hơn thế nữa, đầu óc cậu bé cũng thông minh nên hôm nay nghe ông cụ nói…

 

Cô là mẹ vẫn nên khuyên bảo một câu “Ông ngoại à, những món đó ông hãy tự mình giữ. Đậu Nành còn nhỏ không thể quyết định được a “Làm sao có thể?”

 

Ông cụ Uất Trì mất hứng đáp: “Đồ đã cho cháu thì nó có quyền quyết định. Trước đây chỉ có một mình Đậu Nành thì tất cả đều là của cháu nó. Bây giờ có thêm em gái, làm anh trai phải biết thương em.

 

Hàn Minh Thư nhìn Đậu Nành, cô hơi lo rằng tâm lí của con trai sẽ thay đổi bởi lời nói của ông cụ quá trực tiếp.

 

Giống như đang nói cho Đậu Nành biết là nếu không có em gái thì tất cả mọi thứ đều thuộc về con, mọi người đều thương yêu con nhưng bây giờ có thì con phải chia sẻ phân nửa cho em.

 

Dù cô đã làm công tác tư tưởng cho Đậu Nành giúp con trai không kháng cự việc có em gái nhưngkhông có nghĩa suy nghĩ của bé không bị ảnh hưởng từ bên ngoài.

  • Đọc [ 84 ]