Tối Cường Thần Thoại Đế Hoàng - Chương 1995: Bá Hàn U (2)

Tối Cường Thần Thoại Đế Hoàng

Chương 1995: Bá Hàn U (2)

Tần Quân mở miệng nói:

- Bởi vì mặt mũi của ngươi, trẫm mới lưu hắn một mạng.

Đấu Chiến Thắng Phật bất đắc dĩ thở dài, không biết nên nói như thế nào.

- Hi vọng Bệ Hạ tận khả năng tha cho hắn một mạng, năm đó hắn kém chút cũng được ngài thu lưu.

Ngữ khí của Đấu Chiến Thắng Phật mang theo một tia năn nỉ, dù sao hắn nhìn lấy Chính Hoa Tà Phật lớn lên, lẫn nhau đã có thân tình.

Mộc Quan năm đó, có hai hài nhi, một tên là Chính Hoa Tà Phật, một tên khác bị Tần Quân lấy đi, còn lợi dụng Thủy Nguyên khí phong ấn, thối luyện linh hồn, vốn là huynh đệ, nhưng bởi vì Tần Quân mà Vận Mệnh khác đường

Tần Quân thờ ơ nói:

- Trẫm cần một cái công đạo.

Nói đến đây, ngoại trừ Hư Không Ma, Chính Hoa Tà Phật không có đối mặt qua hắn, trước kia là vì tru sát Cực Đế, hiện tại là vì xưng bá Nam Hồng Mông.

Đấu Chiến Thắng Phật trầm mặc, bầu không khí lập tức lâm vào yên tĩnh

Tần Quân tự mình uống rượu, không có giết Chính Hoa Tà Phật, đã là cho Đấu Chiến Thắng Phật mặt mũi lớn nhất

Qua một hồi lâu, Chính Hoa Tà Phật chậm rãi thức tỉnh.

Khi hắn nhìn thấy Đấu Chiến Thắng Phật quỳ gối ở bên cạnh, dọa đến hắn trừng to mắt, vội vàng đứng lên.

Dù sao hắn là Đại Diễn Thần linh, cho dù thương thế nặng hơn nữa, cũng có thể cấp tốc chữa trị.

- Sư tôn ngài…

Chính Hoa Tà Phật khẩn trương kêu một tiếng, khi thấy Tần Quân ngồi ở trước Đấu Chiến Thắng Phật, tim của hắn lập tức chìm vào đáy cốc.

Hắn trong nháy mắt nghĩ rõ ràng nguyên do, sư tôn là vì hắn đến xin tha.

- Sư tôn, ngài sao có thể…

Chính Hoa Tà Phật tức giận, ở trong tâm hắn, Đấu Chiến Thắng Phật trên đời vô song, có thể nào quỳ ở trước mặt người khác?

Cho dù Tần Quân rất có thể là Hồng Mông Thần linh!

Ba…

Đấu Chiến Thắng Phật vỗ qua, tát Chính Hoa Tà Phật ngã xuống đất, máu tươi cuồng phun, kém chút đánh nát đầu của Chính Hoa Tà Phật.

- Ngươi nhận tội cho ta!

Đấu Chiến Thắng Phật trầm giọng nói.



Tinh không bao la, Hồng Mông nguyên khí trôi nổi, hình thành sương mù tím như có như không.

Một cự sơn vĩ ngạn, lẳng lặng phiêu phù, ở trên đỉnh núi, Lăng Đế xếp bằng ngồi dưới đất, hai tay để trước đan điền, hô hấp kéo dài, phun ra nuốt vào Hồng Mông nguyên khí, tràn ngập phạm vi mấy trăm dặm.

Oanh…

Một thân ảnh to lớn từ trên trời giáng xuống, rơi vào trước mặt Lăng Đế, đánh bay đá vụn, nhưng Lăng Đế không có mở mắt

Người tới là một cự nhân, thân cao trăm trượng, mặc quần áo do vỏ cây chế thành, thân mình vạm vỡ, hiển thị rõ lực lượng bạo tạc, tóc dài lộn xộn tán trên vai, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, thậm chí có loại khí thế nhiếp tâm phách.

- Ta chính là Tô Đế Tông, Bá Hàn U!

- Ngươi suy nghĩ kỹ chưa?

Cự nhân trầm giọng hỏi, Bá Hàn U, tên thứ 37 trên Thành Thần bảng!

Mấu chốt nhất là, hắn vậy mà đến từ Tô Đế Tông!

Lăng Đế tựa hồ không vui khi Bá Hàn U đến, hắn mở mắt nói:

- Đã suy nghĩ kỹ, ta nguyện ý gia nhập Tô Đế Tông!

Lời vừa nói ra, khóe miệng Bá Hàn U giương lên nói:

- Cái này là quyết định sáng suốt nhất của ngươi!

Nói xong, hắn móc ra một quyển trục, ném cho Lăng Đế, để lại một câu nói liền bay đi:

- Tô Đế rất coi trọng ngươi, thời điểm Tô Đế Tông tề tụ, ngươi chuẩn bị sẵn sàng.

Tiếp được quyển trục, Lăng Đế khẽ nhíu mày.

Hắn lẩm bẩm:

- Tô Đế, ngươi đến cùng là Thần thánh phương nào, sau lưng của ngươi là ai?

Hắn thật vất vả giải phong ấn, tu vi phóng đại, không nghĩ tới tao ngộ Tô Đế khiêu chiến, trận chiến kia để hắn đến nay rõ mồn một trước mắt, Tô Đế cường đại để hắn sợ hãi.

- Hồng Mông đại kiếp, Tô Đế Thiên Đế.

Lăng Đế thở dài một hơi, không thể không thừa nhận, bây giờ đã không phải là thời đại thuộc về hắn.

Nhưng hắn không có nhụt chí, ngược lại ý chí chiến đấu càng kiêu ngạo hơn!

  • Đọc [ 35 ]