Tinh Tế Tu Yêu - Chương 5: Tắm Rửa

Tinh Tế Tu Yêu

Chương 5: Tắm Rửa

Nhà của Dịch Trạch trông thập phần đơn giản, trong nhà chỉ có đồ nội thất được chủ đầu tư bố trí sẵn ngay từ lúc mới mua về, một chút đồ vật này nọ để trang trí cũng không có, trông không hề có sinh khí, giống như là nhà đã lâu rồi chưa có người ở. Mặc dù căn bản đây chỉ là 1 căn nhà có thiết kế giống bao căn nhà khác trong khu ký túc xá, nhưng tùy vào cách bố trí mà mỗi căn nhà đều có những nét đặc sắc riêng biệt, mà căn nhà của Dịch Trạch thì rất bình thường, không chút đặc sắc, đối với hắn nơi này chỉ là nơi ở tạm thời, không phải nhà hắn.

Cho dù là căn nhà đơn thuần chỉ để ở như vậy nhưng trong mắt Thanh Dương nó cũng không khỏi cực kỳ xa hoa đi, phải biết rằng lúc mới gia nhập đại đạo môn là 7,8 huynh đệ bọn họ ở cùng một chỗ, trong phòng chỉ có một cái giường lớn để nằm chung, còn thường xuyên nửa đêm giật mình khi có sư huynh sư đệ nào đó rời giường ngồi xuống đất hoặc chạy ra ngoài tĩnh tâm thấu hiểu Thiên Đạo, đối với hắn mà nói ở trong phòng ở có nhiều vật phẩm kỳ quái như vậy thật sự là quá xa xỉ. Hắn ghé vào vai Dịch Trạch quay cái đầu nhỏ lại xem xét mọi thứ, lúc đang chuẩn bị phỉ nhổ chính mình bị vật chất hấp dẫn thì cái miệng nhỏ chạm nhẹ xượt qua mặt Dịch Trạch.

Dịch Trạch bị hắn chạm một chút, đồng tử hơi hơi mở lớn, hiển nhiên là vì hành động thân mật lần này mà kinh hỉ, hắn vươn tay vỗ vỗ cái đầu tròn tròn nhỏ nhỏ của Thanh Dương, dùng thanh âm trầm ấm lại từ tính thấp giọng nói: "Biết ngươi thích ta mà."

(╰_╯)! Thanh Dương...., hắn căn bản không có cái ý tứ kia được không, là khoảng cách giữa miệng của tiểu báo khác xa so với người, hắn còn chưa có thích ứng với thân phận báo tử nên nhất thời không nắm giữ được khoảng cách này có được không!

Bất quá hiển nhiên dù nội tâm của hắn đang gào thét rống giận thì Dịch Trạch cũng không thể nhận ra được nên nhận xét này cứ thế bị Dịch Trạch như vậy như vầy ngầm thừa nhận.

Đem tiểu nãi báo đặt ở trên ghế sa lông, Dịch Trạch cởi áo bành tô, tùy tay vứt trên mặt đất, Thanh Dương trừng mắt nhìn từng lượt quần áo bị 1 đồ vật lùn lùn thu dọn vào trong cơ thể nó, sau đó cầm một đôi giầy đặt dưới chân Dịch Trạch.

Thay đổi quần áo xong Dịch Trạch phát hiện tiểu báo tử đang vững vàng đứng trên ghế sa lông mà nhìn người máy gia dụng của y với vẻ mặt tò mò lại cảnh giác, ánh mắt hắn hạ xuống đi lên gần tiểu báo tử, ngón tay điểm điểm vào cái mũi nhỏ ướt sũng: "Ngươi có thể đứng a?"

Thanh Dương nghiêng đầu nhìn hắn một chút, nghiêm túc gật đầu. Kỳ thật sau khi xuống khỏi tinh hạm hắn mới phát hiện khi hắn ở trong cái pháp bảo thần bí kia thì cơ thể hắn cực kì vô lực, trên người mình mềm nhũn như bún, rất có cảm giác lực bất tòng tâm. Mà sau khi chạm đất hắn đã cảm thấy cơ thể mình hữu lực hơn rất nhiều.

Dịch Trạch chợt nghĩ đến tiểu báo tử có thể bị ảnh hưởng bởi trọng lực trên tinh hạm, bất quá so với cái này, hắn càng tò mò về biểu tình nghiêm túc của tiểu báo tử hơn, tổng cảm thấy cái loại ánh mắt này xuất hiện trên vẻ mặt trẻ con của tiểu báo tử thật buồn cười a. Có lẽ là do hắn hoa mắt nên mới nghĩ khế ước thú có thể nghe hiểu tiếng người,mà dù có nghe hiểu cũng không đến mức có nhiều biểu tình phong phú vậy.

Trên thực tế Dịch Trạch không ngừng hoa mắt, hắn còn phạm vào một thường thức sai lầm mà rất nhiều người đều phạm phải, tất cả mọi người biết khế ước thú có chỉ số thông minh không thấp thậm chí có thể cùng người giao lưu, nhưng lần đầu tiên tiếp xúc với khế ước thú của mọi người cũng đều tiếp xúc với khế ước thú thành niên nên bọn họ trực tiếp cho rằng mọi khế ước thú đều là như vậy, trên thực tế khế ước thú còn nhỏ căn bản vô pháp cùng người giao lưu.

Cũng may Dịch Trạch đã sớm thức tỉnh dị năng nên hắn cũng không nghiên cứu nhiều về khế ước thú, nếu không 1 ấu thú như Thanh Dương mà lại có chỉ số thông minh cao như vậy sớm đã bị viện khoa học mang đi nghiên cứu.

Dù Dịch Trạch cảm thấy thực không mệt mỏi cho lắm nhưng đã bôn ba hơn một tháng, hắn cũng biết chính mình hẳn là nên tắm rửa một chút, đồng thời cũng để thả lỏng cơ thể.

Nghĩ vậy Dịch Trạch ôm Thanh Dương hướng vào phòng tắm, dù sao cũng là tẩy, thuận tiện giúp tiểu báo tử này sạch sẽ chút a.

Hiện nay nhân loại đã sớm giải quyết vấn đề nơi ở chật chội, nơi Dịch Trạch ở chính là phòng phổ thông do chính phủ phân, ngay cả như vậy thì phòng tắm nơi đây cũng lớn đến mức thái quá, ít nhất trong mắt Thanh Dương kia không còn là mộc dũng nữa rồi, là nuôi cá trong ao đúng không!

Dịch Trạch tùy tay ném báo tử vào trong nước, đối với hắn mà nói động vật sinh ra là đã biết bơi, nên hắn càng không biết đối với hỏa hệ liệt báo mà nói, nước chính là thiên địch!

Kiếp trước Thanh Dương không hề sợ nước mà hắn còn thường xuyên cùng các sư huynh đệ 1,2 ngày lại lẻn ra ngoài đi bơi, nhưng điều này cũng không đại biểu kiếp này Thanh Dương hắn liền biết bơi a. Liệt báo thiên tính hệ hỏa khiến hắn vừa chạm vào nước là bắt đầu không ngừng đạp nước, sợ hãi và uy hiếp thật lớn khiến toàn thân hắn phát huy được năng lực tiềm tàng, móng vuốt gắt gao bám lấy thành bồn, cái đầu nhỏ hướng về phía Dịch Trạch đang thoát y phát ra cầu cứu: "Rống —— miêu..."

Trời biết vì cái gì mà tiểu báo tử lại phát ra tiếng gầm nhẹ non nớt lại còn pha với âm thanh mèo kêu a!

Dù sao thì nhờ thế Dịch Trạch cũng hiểu được báo con là đang hướng mình cầu cứu nên quay đầu nhìn lướt một chút phát hiện tiểu sủng vật của mình đang trợn tròn mắt nhìn hắn, trên người lông mao ướt nhẹp còn chảy 1 chút nước a, hơn nữa cặp ướt sũng hơi nước giống như đang khóc.

Hắn bước nhanh qua, trực tiếp tiến vào bồn tắm, tiểu báo tử thấy hắn lại đây, ra sức nhảy a nhảy, nhào vào lồng ngực hắn.

Thời điểm Thanh Dương nhảy vọt qua móng vuốt lộ ra nhưng lúc nhìn thấy lồng ngực quang lỏa của Dịch Trạch liền thức thời mà thu lại khi chạm đến Dịch Trạch, điều này khiến hắn chỉ có thể dùng miếng thịt đệm nhỏ xíu mà cọ trụ trong ngực Dịch Trạch, lực ma sát không đủ khiến hắn lại trượt thẳng xuống nước. Vừa rơi xuống nước một cái Thanh Dương chợt sợ hãi rồi liều mạng giãy dụa đem thân thể Dịch Trạch trở thành ngọn núi mà liều mạng bám vào lại bởi vì lực ma sát không đủ mà liên tục trượt xuống.

Tại thời điểm mành chỉ treo chuông, một bàn tay tiếp được tiểu báo tử đang liều mạng giãy dụa, Dịch Trạch vươn ra hai tay, nhượng báo tử đứng giữa lòng bàn tay chính mình, có chút ngạc nhiên mà xem xét móng vuốt nó, nhẹ nhàng nhấn một cái lên đệm thịt mềm mại, đầu móng vuốt không bị khống chế mà duỗi đi ra.

"Có móng vuốt đi, vì cái gì không sử dụng?" Hắn điểm điểm cái mũi báo tử khẽ hỏi.

Thanh Dương nguýt hắn một cái, huynh đài ngươi đây chính là rõ ràng thân thể phàm thai a, ta dùng móng vuốt trảo 1 cái là huyết nhục mơ hồ a? Tính, nói hắn cũng không hiểu. Thanh Dương buồn bực mà nghĩ, đứng ở lòng bàn tay Dịch Trạch quan sát "bồn tắm". phía dưới

Người này vốn là hảo tâm muốn tẩy trừ thân thể cho hắn, bất quá hiện tại thân thể lại kỵ nước nên mới thành ra như thế này?

Thanh Dương nghiêng đầu nhìn bể nước, Bàn tay Dịch Trạch đặt rất gần mặt, hắn nghĩ nghĩ, vươn ra chân trước, chạm vào mặt nước, lại lập tức rụt trở về, quả nhiên vẫn là sợ a. Bất quá là một người người tu chân cần phải vượt qua các loại kiếp nạn, chính là nước gì đó, sợ cái gì. Vì thế hắn khẽ cắn môi, nhắm mắt lại, vươn ra móng vuốt dấn gần mặt nước nhanh chóng tạt một chút lên cơ thể mình, sau đó chạy nhanh lùi về, dùng đệm thịt cọ cọ thân mình.

Thực hảo, biện pháp này khả thi nha. Thanh Dương như có điều suy nghĩ gật gật đầu, lại một lần nữa vươn ra móng vuốt muốn tạt chút nước lên cơ thể mình, ai biết bàn tay to vẫn luôn vững vàng tự nhiên lại bắt đầu run lên một chút.

Sau khi đứng vững thân mình Thanh Dương tò mò mà quay đầu lại, lại bị biểu tình của Dịch Trạch trấn trụ.

Dịch Trạch ngày thường thực anh tuấn, điểm ấy Thanh Dương thập phần rõ ràng, cho dù xét cả đại đạo môn cũng không có ai có thể so sánh với y, thậm chí khi hắn tu thành nguyên anh xuống núi lịch lãm thu phục mị quỷ cũng chưng từng gặp ai có tướng mạo hơn Dịch Trạch. Nhưng hắn không nghĩ tới khi một người lạnh lùng như Dịch Trạch chân chính cười rộ lên sẽ như thế nào....

Tim hắn không tự chủ được mà đập gia tốc!

Dịch Trạch nguyên bản lúc nào cũng làm ra bộ dáng lãnh đạm, cho dù khuôn mặt tuấn lãng làm người ta không thể dời mắt nhưng cũng làm mọi người khiếp sợ không muốn đến gần. Nhưng mà hiện tại khi người này cong khóe mắt môi khẽ nhếch tươi cười, thế nhưng tràn ngập hấp dẫn khiến người ta không khống chế được mà muốn hôn lên đôi môi kia, nhất định là rất mềm mại.

Thanh Dương ngây người trong chốc lát, vội vàng dùng móng vuốt nhu nhu mặt.

Hiện tại tu vi y đã mất hết, tạp niệm cũng vì thế mọc lan tràn có điểm không khống chế được bắt đầu suy nghĩ miên man, này cũng với người kia cũng không quan hệ, vấn đề là vì cái gì hắn lại nhìn 1 nam nhân mà ngây người a! Tiếp tục dùng đệm thịt móng vuốt mềm mềm nhu nhu mặt, đồng thời dùng tiểu móng vuốt che ánh mắt, cường bách chính mình không nhìn tên tội phạm làm hắn nghĩ lung tung kia nữa

Hảo a, móng vuốt lớn hơn chút thì tốt rồi.

Hảo a, mí mắt không bị nước vào làm ướt nhẹp làm mắt hắn cứ mở to thì tốt rồi.

Hảo a, phía dưới nếu không có cả bể nước như vậy khiến hắn không thể di chuyển thì tốt rồi.

Thanh Dương một bên che ánh mắt một bên lại lâm vào suy nghĩ miên man.

Dịch Trạch nhìn tiểu báo tử trong lòng bàn tay đầu tiên là dùng tiểu móng vuốt cọ cọ mặt, tiếp thập phần nhân tính hóa mà nâng lên móng vuốt che ánh mắt, lại còn lộ ra ánh mắt to như trước chăm chăm nhìn hắn, không khỏi đem hắn ôm đến trước người, nhẹ nhàng mà hôn cái mũi nhỏ của nó một chút.

"Ta biết ngươi là không muốn thương tổn đến ta, yên tâm, ta giúp ngươi tắm rửa." Dịch Trạch dùng âm thanh ôn nhu chưa từng có nói với tiểu báo tử.

Thanh Dương ——

Hắn là bị người ta khinh bạc sao?

Vì thế Thanh Dương trợn mắt há hốc mồm đứng hình như bị sét đánh nhìn Dịch Trạch thập phần ôn nhu giúp tiểu báo tử thập phần nhu thuận tắm rửa, thuận tiện sờ sờ cái bụng nhỏ của hắn, kéo kéo cái đuôi hắn.

Rất đẹp, một báo tử thực đáng yêu, đặc biệt là sờ lên xúc cảm không tồi.

Cứ như vậy Thanh Dương ngây thơ bị mất đi quyền tắm rửa cho chính mình, thậm chí sau này khi hắn đã tu thành hình người thì chỉ cần ở cùng một chỗ với Dịch Trạch, trên cơ bản hắn vẫn là không có quyền tắm rửa cho chính mình a.



Sau khi tắm xong Dịch Trạch mở hệ thống điều hòa gió mát, một người một báo ngồi ở trên ghế sa lông hưởng thụ gió mát xuy phất hong khô chính mình, Dịch Trạch một bên thổi, một bên dùng lược chải loạn bộ lông của Thanh Dương.

Thanh Dương thoải mái đến cơ hồ muốn phát ra tiếng ngáy, hắn quả nhiên là sa đọa. Báo tử vừa nghĩ, một bên từ trong cổ họng phát ra âm thanh khò khè khò khè thoải mái khó nhịn.

Khuôn mặt thanh lãnh của Dịch Trạch hoàn toàn biến mất cơ hồ ngày cả hắn cũng không biết hắn đang dùng một biểu tình ôn nhu chưa từng có để hầu hạ tiểu báo tử.

Hắn nghĩ rằng nhận nuôi tiểu báo tử là lựa chọn thật chính xác của hắn.

  • Đọc [ 172 ]