Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao? - Chương 158: Cả một thôn, tuyệt đối không thể bỏ sót 3

Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?

Chương 158: Cả một thôn, tuyệt đối không thể bỏ sót 3

Tống Triết đi theo Tiễn Quân tiến vào rừng, suốt chặn đường hình ảnh từng diễn ra ở đây từng chút từng chút xuất hiện trước mặt Tống Triết.

Người nam đuổi theo Lữ Hưng Vĩ chính là Tiễn Quân đang dẫn bọn họ vào rừng.

Gã chính là hung thủ đã giết Lữ Hưng Vĩ.

Tiễn Quân đứng trên phần đất chôn cất hài cốt Lữ Hưng Vĩ, chỉ cây đại thụ kỳ quái kia nói với bọn họ: "Đây là cây thần mà thôn chúng tôi thờ cúng."

Tống Triết nhìn chằm chằm cây đại thụ kia, nắm tay không thể khống chế siết chặt, cậu thấy Lữ Hưng Vĩ bị Tiễn Quân dùng một cọng dây siết cổ treo lên cây, treo cổ đến chết.

Sau khi Lữ Hưng Vĩ chết, Tiễn Quân lấy con dao mổ heo mang theo bên cười chặt đầu Lữ Hưng Vĩ. Máu tươi bắn tung tóe đầy mặt Tiễn Quân, phối hợp với sắc trời u ám cùng ánh đuốc lập lòe hệt như một cơn ác mộng.

Tiễn Quân mang đầu Lữ Hưng Vĩ đi, thi thể thì ném vào cái hố đã đào sẵn trước đó, chôn lại.

Tống Triết đi tới một đoạn rồi không đi nữa, bước tiếp nữa thì chính là nơi chôn thi thể Lữ Hưng Vĩ.

Dương Lâm Tây cố tỏ ra kinh ngạc xoay vòng cái cây, Tống Triết kéo Tiêu Thiên vòng qua, đi tới chính diện cái cây.

Cành cây thô to sum xuê, cành lá xanh um tươi tốt, thân cây to tới mức phải có ba bốn người nam trưởng thành mới ôm xuể, gốc rễ lộ ra ngoài đất bùn, lớn đến đáng sợ. Chúng chuyên hút máu người, lấy xác người làm chất dinh dưỡng mà lớn lên.

Bản thân cây đại thụ không có chỗ nào kỳ quái, Tống Triết không nhìn thấy âm khí trên thân cây, chẳng qua bởi vì quanh năm suốt tháng hấp thu thịt người máu người nên có dáng dấp khá đáng sợ mà thôi.

Dương Lâm Tây ngửa đầu lên cảm khái một phen, kết quả phát hiện Tiễn Quân không thấy.

"Ôi chao? Người đâu?" Dương Lâm Tây đi trái đi phải vài vòng: "Tống Triết, Tiêu Thiên, cái gã Tiễn Quân kia đi đâu rồi?"

Tống Triết quay đầu qua, quả nhiên không thấy người!

Nếu là trước kia thì có thể cậu sẽ buồn bực, thế nhưng bây giờ chỉ cần đẩy linh khí lên mắt, tùy ý đảo một vòng liền thấy Tiễn Quân đã nhân dịp bọn họ không chú ý sử dụng thiên di thuật rời đi.

Tống Triết không biết gã đi đâu, thế nhưng căn cứ theo những gì cậu nhìn thấy khi tới đây thì người ở đây chỉ dùng dịch chuyển không gian chứ không phải kỹ năng ẩn thân. Nói cách khác, bọn họ dùng thiên di thuật để dịch chuyển tới nơi khác chứ không phải ẩn núp lẩn trốn vào đâu đó.

Ba người bọn họ theo Tiễn Quân quẹo trái quẹo phải lung tung, căn bản không biết đường, một khi Tiễn Quân rời đi thì bọn họ không cách nào ra ngoài.

Thú vị nhất là, Tống Triết vẫn chưa nói cho Dương Lâm Tây cùng Tiêu Thiên biết, Tiễn Quân chính là cha Tiễn Văn Thành.

Hiện giờ Tiễn Quân đã rời đi rồi, Tống Triết cũng không cần giấu diếm, liền nói thẳng cho hai người biết.

Kính ngưỡng mà Dương Lâm Tây dành cho Tống Triết thật sực nâng cao cuồn cuộn kéo dài không dứt, thật sự muốn quỳ xuống kêu ba ba. Anh là cảnh sát, dọc theo đường đi hỏi han đủ thứ không moi được chút tin tức quan trọng nào, Tống Triết tùy tiện liếc mắt một cái đã biết Tiễn Quân kia là cha Tiễn Văn Thành.

Đại lão quả nhiên là đại lão, người bình thường như anh không thể nào so sánh.

Lúc Dương Lâm Tây vô cùng cảm khái thì đột nhiên nhớ tới chuyện Tống Triết cùng Tiêu Thiên có một chân, anh lau mồ hôi trán, cố xem thường chút tiếc nuối trong lòng, đại lão quả nhiên phải phối hợp với đại lão, làm sao tới lượt anh được chứ?

Ai nha, vẫn chuyên tâm phá án thì hơn!

"Cho nên rốt cuộc Tiễn Quân kia đưa ba chúng ta tới đây để làm gì?" Dương Lâm Tây sờ cằm nhìn đại thụ rập rạp ở xung quanh, biểu thị khó hiểu, cây cối nơi này đặc biệt sum xuê, hiện giờ đã là tháng mười nhưng vẫn xanh mướt như cũ, hoàn toàn không có dấu hiệu khô héo.

"Nếu tôi không đoán sai thì hắn muốn máu của Tiêu Thiên." Tống Triết hồi tưởng lại hình ảnh mình thấy trên trán Xuân Sinh lúc chuẩn bị tiến vào rừng, lúc thầy thuốc Hoàng kia nói chuyện với Xuân Sinh có nhắc tới Tiêu Thiên.

Xuân Sinh muốn máu, phỏng chừng mục đích của Tiễn Quân cũng tương tự.

Hoặc nên nói là toàn bộ người trong thôn đều có chung mục đích như vậy.

"Mẹ ơi!" Dương Lâm Tây trợn mắt hác hốc, vô thức nghĩ tới vết thương tóe máu trên cổ tay Tiêu Thiên vì bị Tống Triết: "Bởi vì cổ tay Tiêu Thiên chảy máu nên bọn họ mới đánh chủ ý lên người Tiêu Thiên à?"

"Không sai!" Tống Triết gật đầu kéo tay Tiêu Thiên qua nhìn, vết máu đã được rửa sạch, chỉ còn lại dấu vết đỏ đỏ.

Tiêu Thiên xoa đầu Tống Triết, cười nói: "Không sao, đừng lo lắng."

Tống Triết kéo anh: "Em đoán hắn muốn thừa dịp chúng ta tìm kiếm đường ra sẽ dùng dịch chuyển không gian bắt anh đi."

Tiêu Thiên gật đầu: "Em đã nói anh là thiên sát cô tinh, hắn dám đụng tới anh thì chính là tự tìm đường chết."

Tống Triết mím môi cười, suýt chút nữa cậu đã quên mất chuyện này: "Cũng đúng, tự hái quả đắng a."

Dương Lâm Tây mơ hồ, hai vị đại lão có thể đừng tú ân ái trong tình huống trọng yếu không a, nhất là còn trước mặt cẩu độc thân như anh a!!!

Có lẽ tiếng gào thét thầm lặng của Dương Lâm Tây truyền tới não Tống Triết, cậu nói: "Bắt đầu từ bây giờ chúng ta phải bám sát lấy nhau, không thể lạc đội. Tiễn Quân rất có thể sẽ thừa dịp đó bắt người."

Dương Lâm Tây nhìn bàn tay nắm chặt của hai người, sáp tới hỏi: "Tống Triết, tôi với cậu có cần nắm tay không?"

Giây tiếp theo, một cái túi màu đen xuất hiện trước mặt Dương Lâm Tây, Dương Lâm Tây nhìn biểu tình lạnh lùng của Tiêu Thiên, sửng sốt, Tiêu Thiên nói: "Anh nắm quai trái tôi nắm quai phải, như vậy anh sẽ không lo bị lạc."

Khóe miệng Dương Lâm Tây giật giật, có cần phân biệt đối xử như vậy không a!

Tống Triết dở khóc dở cười, tiện tay lấy ra một lá bùa dán vào sau lưng Dương Lâm Tây cùng Tiêu Thiên, bùa vừa chạm vào thân thể liền tiến vào người bọn họ.

"Không cần khoa trương như vậy, tôi đã dán bùa lên người hai người, một khi hai người bị lạc hoặc biến mất tôi sẽ phát hiện ngay."

Dương Lâm Tây vui vẻ nói: "Vậy thì tốt quá!"

Tiêu Thiên từ chối cho ý kiến: "Tiếp theo thì sao? Chúng ta phải làm gì?"

Tống Triết nhìn xung quanh, dùng chân chà chà mặt đất: "Nơi này tràn đầy oan hồn cùng vô số bạch cốt."

Dương Lâm Tây giật mình: "Cậu nói sau khi giết người bọn họ đã chôn trong rừng à?"

Tống Triết đẩy linh khí vào mắt, một lần nữa nhìn xung quanh, hình ảnh bất đồng rối rít xuất hiện đan xen vào cùng một chỗ, giống như một đoạn phim đang tua với tốc độ cực nhanh.

Nhìn quần áo thì phỏng chừng là mấy trăm, mấy chục cùng mấy năm trước, thậm chí là gần đây.

Mà cậu cũng nhìn thấy hình ảnh của Lâm Trịnh Lập.

Lâm Trịnh Lập cũng bị Tiễn Quân lấy lý do chỉ cần có thôn dân bồi là có thể tiến vào cấm địa, dựa vào sự cẩn thận cùng trực giác nhạy bén từ nhiều năm làm cảnh sát, anh dĩ nhiên cảm nhận được cấm địa này có chút cổ quái.

Vì thế anh không chút do dự tiến vào. Cũng vì biết rõ nó cổ quái nên mới vội vàng muốn kiểm tra.

Anh nghĩ mình thân là cảnh sát, lại còn mang theo súng, Tiễn Quân thoạt nhìn đã hơn năm mươi, hiển nhiên không đánh lại anh, vì thế rất tự tin đi theo đối phương.

Thế nhưng Lâm Trịnh Lập không biết, Tiễn Quân có bàn tay vàng a!

Cũng giống như nhóm Tống Triết, Tiễn Quân dẫn Lâm Trịnh Lập tới chỗ cây đại thụ này, nói với anh hàng năm bọn họ đều tới đây cúng bái.

Lâm Trịnh Lập bị dáng vẻ lớn đến dọa người của cây đại thụ dọa khiếp sợ, chờ anh bình tĩnh quay đầu nhìn lại thì Tiễn Quân lại đột nhiên biến mất.

Mặc dù không đến mức khủng hoảng nhưng trong lòng Lâm Trịnh Lập cũng có chút giật thót, anh không hề nghe thấy tiếng bước chân của Tiễn Quân, cứ như đột nhiên gã ta biến mất vậy.

Khu rừng này rất lớn, đường đi quanh co gập ghềnh, Lâm Trịnh Lập dựa vào trí nhớ cố gắng tìm kiếm lối ra, thế nhưng giao lộ giống hệt như nhau, cây cối nhìn cũng giống nhau.

Không bao lâu sau, Lâm Trịnh Lập càng đi lại càng lệch, hoàn toàn không biết mình đang ở đâu.

Sắc trời dần ảm đạm, tiếng chim líu lo biến mất, khu rừng tĩnh lặng, ngay tiếng côn trùng râm ran cũng không có. Cánh lá xanh um tươi tốt trở nên mờ mờ ảo ảo, dưới tác dụng của gió và ánh trăng tạo thành hình ảnh giống như quái thú giương nanh múa vuốt muốn cắn nuốt anh.

Di động không có tín hiệu, trên người không mang theo gì hữu dụng, cả buổi chiều lần mò tìm kiếm làm Lâm Trịnh Lập mệt lả.

Anh dựa vào thân cây, lấy nước trong túi xách ra hớp vài ngụm, chuẩn bị leo lên cây qua đêm.

Ngay lúc này đột nhiên có một sợi dây vòng qua cổ Lâm Trịnh Lập, hai bàn tay siết chặt hai đầu dây, anh cố giãy dụa, cố muốn túm lấy hung thủ, thế nhưng vòng cây quá lớn, anh không thể với tới.

Chỉ qua vài hơi thở, Lâm Trịnh Lập đã bị siết chết, ánh mắt trợn trừng lòi ra, đầu lưỡi thè dài, biểu tình dữ tợn, tay đặt trên lưng quần tựa hồ muốn cầm súng.

Trong đêm tối một người nam từ phía sau cây bước ra, trong ánh sáng mơ hồ Tống Triết nhìn thấy được dáng vẻ đối phương, chính là Tiễn Quân đã biến mất trước đó.

Tiễn Quân mặt không đổi sắc nhìn Lâm Trịnh Lập đã chết, dùng dao mổ heo từng phát từng phát chặt đầu Lâm Trịnh Lập xuống như cách đối đãi với Lữ Hưng Vĩ.

Mà thi thể thì bị tùy ý chôn xuống dưới gốc gây, trở thành chất dinh dưỡng cho cây.

Trừ bỏ Lâm Trịnh Lập, những người khác đều bị xử lý như cách dùng với Lữ Hưng Vĩ.

Tống Triết gia tăng linh khí trong mắt, ánh mắt sáng quắc một lần nữa quan sát.

Dương Lâm Tây cùng Tiêu Thiên không dám quấy rối Tống Triết, cậu đứng ở ngay trung tâm, ánh mắt sắc bén tựa hồ có thứ gì đó hấp dẫn sự chú ý của cậu.

Rất nhiều năm trước, đầu người bị chặt ra cũng bị chôn ở đây. Thế nhưng mấy năm gần đây người bị chôn ngày càng ít, đại đa số chỉ chôn bộ xương, phần xương khó chặt như xương cánh tay cũng bị chôn xuống.

Mà thịt trên người thì đều không cánh mà bay.

Nhớ tới vụ án ăn thai nhi phát sinh trước đó, Tống Triết không thể không nghĩ tới khả năng khủng khiếp nhất.

Khi người bị hại ngày càng nhiều, khi đào hố chôn người lại đào trúng xương trắng, có lẽ bọn họ bắt đầu cảm thấy chôn thi thể như vậy quá mệt mỏi, có lẽ bọn họ cảm thấy cứ vứt bỏ thịt như vậy thật đáng tiếc.

Lúc từ nhà bà lão ra ngoài, lúc vô tình nhìn nhóm thôn dân kia, cậu từng thấy hình ảnh thôn dân đang ướp thịt.

Khi đó cậu chuyên chú tìm kiếm bóng dáng Lữ Hưng Vĩ cùng Lâm Trịnh Lập nên không quá chú ý. Chỉ nhìn một cái liền bỏ qua, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

Thế nhưng hiện giờ nghĩ lại, Tiễn Văn Thành cư nhiên chặt nhỏ Lâm Hiểu rồi mang đi nấu, thói quen này xuất phát từ đâu? Càng nghĩ lại càng thấy có lý! Có lẽ toàn thôn này đều có thói quen đó.

Sắc mặt Tống Triết ngày càng ngưng trọng hơn, ngày càng lạnh lùng hơn, Dương Lâm Tây vò đầu bứt tai, trong lòng lo lắng không thôi, đại lão rốt cuộc nhìn thấy gì a?

Qua thật lâu sau, Tống Triết nhắm mắt lại, dùng kỹ năng suốt một khoảng thời gian dài, mặc dù được cung cấp đủ linh lực nhưng ánh mắt có chút chịu không nổi.

Cậu đè huyệt thái dương, thuận thế dao động linh lực xung quanh mắt để tiến hành trị liệu.

Dương Lâm Tây:...đại lão, ngài thực sự không phải đang giỡn chứ?

"Tống Tống, em phát hiện được gì?"

Tống Triết mở mắt ra, ánh mắt đầy ý lạnh: "Thôn này chính là thôn ung thư. Thói quen giết người rồi nấu chín của Tiễn Văn Thành chính là học được từ nơi này. Bọn họ giết người để làm pháp còn chưa đủ, bọn họ còn mang thịt của nạn nhân đi nấu ăn như gia súc vậy, thậm chí là ướp thành thịt muối, ngâm chua."

Dạ dày Dương Lâm Tây đảo lộn, vụ án của Tiễn Văn Thành làm anh cảm thấy vô cùng tởm lợm, thật không ngờ toàn bộ thôn làng này đều đáng sợ như vậy.

Tiêu Thiên híp mắt: "Bọn họ cũng muốn biến anh thành thịt khô à?"

Tống Triết cười lạnh: "Nếu bọn họ có năng lực này."

Cậu nhìn Dương Lâm Tây sắc mặt khó coi bên kia, thầm thở dài: "Thật xin lỗi, tôi nhìn thấy Lâm Trịnh Lập."

Cảm giác buồn nôn của Dương Lâm Tây lập tức bị đè nén, hoảng hốt nhìn qua Tống Triết, tâm tư run rẩy, run run môi hỏi: "Cậu ta... cậu ta thế nào?"

Tống Triết cũng không quá dễ chịu: "Anh ta bị chôn dưới mảnh đất này."

Hốc mắt Dương Lâm Tây đỏ ngầu, thế nhưng anh không rơi lệ, chỉ cố hít sâu một hơi, siết chặt nắm tay: "Là ai làm?"

Tống Triết phun ra hai chữ: "Tiễn Quân!"

"Hắn đã giết Lâm Trịnh Lập, cũng giết cả Lữ Hưng Vĩ. Lữ Hưng Vĩ bị chôn ngay dưới cây đại thụ này."

Tống Triết nhìn phần đất vàng bên kia, tựa hồ có thể nhìn thấy thi thể sắp thối rữa bị chôn dưới nền đất.

"Con chó Tiễn Quân này." Dương Lâm Tây nghiến chặt răng, trán nổi gân xanh đấm mạnh vào thân cây. Tế bào toàn thân anh đều đang gào rống muốn kéo tên Tiễn Quân kia cùng hết thảy người trong thôn ra ngoài bắn chết. Người như vậy sao có thể sống sót trên đời này?

"Bình tĩnh, anh yên tâm, bọn họ không vui vẻ được bao lâu nữa đâu."

Dương Lâm Tây cắn rách cả môi, phẫn nộ đấm lên thân cây, nắm tay bị đấm tới chảy máu nhưng vẫn không phá giải được cơn phẫn nộ trong lòng.

Tống Triết kể lại hết thảy những gì mình biết cho Tiêu Thiên cùng Dương Lâm Tây: "Tiễn Quân chỉ chặt đầu bọn họ rồi tùy tiện chôn thi thể xuống đất, điều này chứng minh thiên di thuật của hắn đã luyện thành nên không cần máu nữa. Hiện giờ thứ mà hắn đang luyện có lẽ là trận pháp cần đầu người mà chúng ta phát hiện trong phòng Tiễn Văn Thành."

Tống Triết vẫn không rõ đây rốt cuộc là thứ bàng môn tà đạo gì?

Dương Lâm Tây lẳng lặng nghe, nước mắt rốt cuộc nhịn không được trào ra, anh cùng Lâm Trịnh Lập kỳ thực không tiếp xúc nhiều, tình cảm không tính là quá sâu, thế nhưng thân là cảnh sát, Lâm Trịnh Lập vì vụ án mà bị kẻ hiềm nghi sát hại một cách tàn bạo như vậy, Dương Lâm Tây cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Tống Triết, lúc tên Tiễn Quân kia xuất hiện, cậu có thể phát hiện ra hắn không? Tôi muốn tự tay bắt hắn." Âm thanh Dương Lâm Tây có chút khàn khàn, ánh mắt cũng đầy hận ý.

Tống Triết gật đầu: "Có, lúc hắn tới tôi sẽ báo cho anh biết! Dựa theo thủ đoạn đối phó Lâm Trịnh Lập thì hắn sẽ chờ đến khi chúng ta cạn kiệt sức lực, tâm thần nôn nóng bất an mới xuất hiện. Chỉ cần một thời gian dài không tìm được đường ra tâm lý chúng ta sẽ mất ổn định, đó là lúc hắn dễ ra tay nhất."

Dương Lâm Tây cười lạnh: "Ừm, tôi chờ hắn tới. Cậu chỉ tôi biết, Lâm Trịnh Lập bị chôn ở đâu?"

Tống Triết trầm mặc một hồi, dựa theo hình ảnh đã thấy trước đó chỉ đường cho Dương Lâm Tây.

Dọc theo đường đi, ba người đều trầm mặc, Tiêu Thiên lặng lẽ nắm tay Tống Triết, bàn tay ấm áp không ngừng truyền tới nhiệt lượng làm khu rừng âm u tĩnh mịch này không còn quá lạnh lẽo.

Lúc đi tới nơi thì trời đã sắp tối, khu rừng yên tĩnh đến đáng sợ, lúc tiếng chim véo von không còn reo vang thì tiếng côn trùng cũng yên tĩnh từ khi nào không biết.

Thời khắc này bọn họ giống như Lâm Trịnh Lập, chỉ là khi đó Lâm Trịnh Lập thấp thỏm lo âu, mà bọn họ thì tỉnh táo bình ổn.

"Chính là nơi này!"

Tống Triết dừng lại, chỉ về phía khoảng đất cách đó không xa.

Dương Lâm Tây chạy tới quỳ xuống ở nơi đó, môi cắn chặt, cổ họng chua xót, lúc ngầng đầu nhìn lên thì trên thân cây vẫn còn vệt siết còn mới, thoạt nhìn thì mới tạo ra vài ngày trước. Thậm chí sợi dây cũng không bị Tiễn Quân xử lý, cứ vậy tùy ý ném xuống đất.

Dương Lâm Tây nhặt sợi dây lên nắm chặt trong tay, bắp thịt rung bần bật, cơn giận lan tràn trên mỗi tấc thịt, nếu Tiễn Quân xuất hiện trước mặt anh ngay lúc này, Dương Lâm Tây nhất định sẽ dùng chính sợi dây này ăn miếng trả miếng.

Tống Triết tiến tới đặt tay lên tay Dương Lâm Tây, âm thanh trong trẻo lạnh lùng: "Dương Lâm Tây, nếu anh giết chết hắn thì người gặp kết quả thê thảm chính là anh."

Dương Lâm Tây phẫn nộ tới đỏ mắt: "Tôi biết, vì thế tôi phải đích thân đưa đám súc sinh này vào ngục." Giết chết hắn chỉ thoải mái được nhất thời, anh muốn bọn họ phải trả giá thật lâu, phải chịu đủ hành hạ trong ngục.

Toàn thôn, cả một thôn, không ai có thể trốn thoát.

  • Đọc [ 22 ]