Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư - Chương 45: Cô làm sao vậy 

Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 45: Cô làm sao vậy 



Mạc Tiểu Hàn cúi đầu, giọng nói ngạo mạn của Sở Thiên Hi khiến cô đau nhói.

Ba năm trước đây, cô cũng là một tiểu thư con nhà giàu, mặc dù không thể so với Nhà họ Sở, nhưng cũng là tiểu thư Mạc gia được cha nâng niu trong lòng bàn tay, ngàn cưng vạn chiều. Nhưng bây giờ, một cô gái cùng lứa, lại có thể dùng giọng nói cao ngạo như thế khiến cô tổn thương!

"Ngẩng đầu lên cho tôi nhìn một chút." Sở Thiên Hi dùng mũi giày nhọn đụng Mạc Tiểu Hàn đang ngồi co rút trên mặt đất.

Mạc Tiểu Hàn cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không có một tia huyết sắc. Cô vẫn cúi đầu, mái tóc dài rũ rượi che kín mặt của mình.

"Anh, tình nhân mới này của anh tính tình có chút bướng bỉnh đó! Căn bản không gặp may!" Sở Thiên Hi quay đầu sang nhìn Sở Thiên Ngạo nói, trong mắt lóe lên một tia chán ghét. Người phụ nữ này nghĩ mình là ai? Lại dám làm lơ lời nói của Sở Thiên Hi cô!

"Nói chuyện! Cô bị câm hay điếc rồi sao?" Sở Thiên Hi lại đá đá chân Mạc Tiểu Hàn, vừa lúc đá đúng nơi bị thương của cô. Mạc Tiểu Hàn đau đến co rụt lại. Trong lòng trở nên tức giận.

Có tiền thì ngon sao? Mà có thể tùy ý chà đạp tự trọng của người khác như vậy. Mạc Tiểu Hàn cô cũng không phải là chó lang thang, tại sao lại đá vào cô như thế!

Ngẩng đầu lên, đôi mắt quật cường lạnh lẽo của Mạc Tiểu Hàn nhìn thẳng vào đôi mắt tức giận của Sở Thiên Hi.

Sở Thiên Hi kinh ngạc, ánh mắt của cô gái này rất có hồn. Hơn nữa, bên trong có một thứ ánh sáng gì đó mà cô chưa từng gặp qua......

"Cô tên là gì? Sao quen biết với anh tôi?" Sở Thiên Hi áp chế sự kinh ngạc của mình.

"Thiên Hi, đừng làm rộn." Sở Thiên Ngạo đi tới vỗ vỗ vai Sở Thiên Hi, "Đi máy bay cũng mệt mỏi rồi phải không? Mau trở về phòng ngủ đi, nghỉ ngơi cho khỏe."

"Anh, anh bênh cô ta sao? Em đang hỏi cô ta!" Sở Thiên Hi uất ức chớp mắt. Anh sao lại thế? Trước kia anh ấy thương yêu cô nhất, dù cô có sỉ nhục mấy tình nhân kia như thế nào, anh ấy cũng sẽ không ngăn trở. Hôm nay đối với nữ sinh nhỏ bé còn chưa trổ mã này, sao lại khác thường như vậy! Cô là Sở Thiên Hi, là em gái của anh ấy nha!

Sở Thiên Ngạo không trả lời Sở Thiên Hi, xoay người nhìn Mạc Tiểu Hàn, giọng nói lạnh như băng không có một chút nhiệt độ: "Bảo cô đi lên lầu! Không nghe thấy sao!" Con ngươi vẫn u ám, lạnh lùng như trước.

Mạc Tiểu Hàn từ từ đứng dậy. Những ngón chân đau như kim châm, nhưng đau nhiều hơn vẫn là phần bụng. Từng cơn đau nhói như dao đâm. Mới vừa đứng lên, chợt cảm thấy đầu choáng váng, dường như hơi sức tất cả đều bị rút sạch rồi. Cô lảo đảo một cái, vịn bên cạnh bàn.

"Mau lên đi! Giả bộ đáng thương cái gì!" Sở Thiên Ngạo lạnh lùng quát lớn.

Mạc Tiểu Hàn cố gắng chống đỡ thân thể của mình, bụng thật là đau, đau quá, đau giống như bị dao đâm. Đột nhiên, một dòng chất lỏng nong nóng chảy xuống dọc theo bắp đùi.

Cúi đầu nhìn, Mạc Tiểu Hàn nhất thời sợ tới mức che miệng của mình, máu! Là máu! Máu đỏ tươi! Đang chảy dọc theo chân cô xuống......

"Máu! Anh, cô ấy đang chảy máu!" Sở Thiên Hi cũng sợ tới mức hét rầm lên.

Sắc mặt Sở Thiên Ngạo thoáng chốc trở nên trắng bệch. Lao tới bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, ôm cô lên, thận trọng đặt trên ghế sa lon, hoàn toàn không để ý đến chiếc ghế trắng tinh đắt tiền bị máu tươi làm dơ. Đôi mày tuấn tú cau lại, giọng nói có chút run rẩy: "Tiểu Hàn, cô làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?"

Mạc Tiểu Hàn - ý thức có chút hôn mê, đôi môi không có một chút huyết sắc. Cô rất đau, căn bản không còn hơi sức trả lời câu hỏi của Sở Thiên Ngạo.

Trái tim của Sở Thiên Ngạo trở nên căng thẳng, lớn giọng kêu: "má Vương, mau gọi xe cứu thương!"

  • Đọc [ 26 ]