Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư - Chương 39: Tiểu Bạch Thỏ mềm mại

Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 39: Tiểu Bạch Thỏ mềm mại



Trong bụng phát ra những tiếng óc ách, thật đói. Từ tối hôm qua đến giờ đều bị giày vò, Mạc Tiểu Hàn cảm giác mình cơ thể mau bị rút khô rồi.

Xõa mái tóc dài mới vừa gội xong, Mạc Tiểu Hàn mở tủ treo quần áo, bên trong tràn ngập những bộ trang phục đều là thời trang xinh đẹp nhất. "Sở Thiên Ngạo đối với phụ nữ, ra tay cực kỳ hào phóng", xem ra, những lời đồn đãi này đều là sự thật. Mạc Tiểu Hàn cười cười tự giễu.

Tùy ý mặc bộ một chiếc váy bằng lụa trắng đơn giản nhất. Mạc Tiểu Hàn xuống lầu đi tới phòng ăn, chuẩn bị kiếm chút gì bỏ vào bụng.

Kỳ lạ, trong phòng ăn không có một người nào, má Vương cũng không biết đã đi đâu. Khắp nơi hoàn toàn yên tĩnh.

Mạc Tiểu Hàn lơ đễnh lắc đầu một cái. Mở tủ lạnh ra, bên trong nguyên liệu nấu ăn rất đầy đủ. Cái gì cần có đều có.

Vậy thì, nấu chút mì ăn được rồi. Như vậy là nhanh nhất. Cô đã đói đến chóng cả mặt rồi.

Lấy ra mấy con tôm lớn, bóc vỏ, lấy chỉ lưng, sau đó tiếp tục rửa sạch ít nấm hương, rồi thả vào nước sôi nấu chín. Chuẩn bị làm thêm một món trứng xốt cà chua, sau đó bắc một cái nồi khác nấu mì. Xốt trứng cà chua xong, bỏ trong lò vi ba cho nóng, vớt tôm tươi nấm hương ra, trụng thêm mấy cọng rau xà lách, sau đó nêm gia vị vào nồi mì đang nấu cho vừa vặn.

Để tất cả thức ăn đã chuẩn bị vào một cái tô thủy tinh rất đẹp, lấy thêm muỗng đũa bày sẵn, cuối cùng rắc lên một chút rau thơm.

Sản phẩm cuối cùng có màu sắc rất rực rỡ và tươi sáng, nhìn qua giống như quảng cáo mì ăn liền rất hấp dẫn.

Rửa tay sạch sẽ. Mạc Tiểu Hàn không kịp chờ đợi ngồi ở trước bàn ăn, thỏa mãn nhìn tô mì trước mắt, gắp một sợi mì đưa vào trong miệng.

Lúc Sở Thiên Ngạo đi tới, thì thấy một hình ảnh như thế này:

Vào một đêm hè, làn gió mềm mại thổi lên những tấm rèm cửa trắng như tuyết, trước bàn ăn tinh xảo, có một cô gái xinh đẹp đang ngồi, mái tóc dài đen nhánh dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng óng ánh. Trong ánh sáng nhu hòa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nổi bật mịn màng như kem, trong tay cô ấy đang cầm muỗng, nhìn tô mì nóng hổi bay hơi nghi ngút trước mặt, trông có vẻ như rất ngon và đặc biệt, hài lòng đưa vào trong miệng.

Hắn cố ý dẫm mạnh chân. Quả nhiên, Mạc Tiểu Hàn quay đầu lại, khi nhìn thấy hắn, giật mình há miệng, im lặng trong chốc lát, sau đó phản ứng kịp, lập tức nhảy dựng lên, có lẽ do đau ở nơi nào đó trên cơ thể, lại tái mặt cúi người xuống. Trong đôi mắt đột nhiên tràn đầy hơi nước, cả người nép vào cạnh bàn, nhìn qua vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, cùng với vẻ mặt vừa ung dung hài lòng vừa rồi, đúng là một trời một vực.

Sở Thiên Ngạo chau mày, sao lại tỏ ra kia ra?

Mạc Tiểu Hàn mở miệng trước, trong đôi mắt to xinh đẹp, nước mắt lưng tròng lay động muốn rơi ra. Giọng nói mềm mại yếu ớt: "Tổng giám đốc Sở, ngài...... Ngài trở lại......"

Trong lòng Sở Thiên Ngạo lướt qua một tia nghi ngờ, đi tới, hừ lạnh một tiếng: "Cô đang giở trò quỷ gì thế?"

Móng tay sắc bén như những chiếc gai nhỏ, sao giờ lại biến thành Tiểu Bạch Thỏ rồi hả?

Mạc Tiểu Hàn cúi đầu, che lại cảm xúc hiện trong đáy mắt, trực tiếp nhận sai: "Tôi...... Thật xin lỗi......" Thanh âm sợ hãi.

Sở Thiên Ngạo nhíu mi. Quả ớt nhỏ đột nhiên trở nên mềm mại như vậy, khiến hắn chút cảm giác không quen.

"Xin lỗi? Cô có lỗi với tôi chuyện gì?" Sở Thiên Ngạo đưa tay, nâng chiếc cằm nhỏ của Mạc Tiểu Hàn lên, đột nhiên, dùng sức nắm chặt!

Mạc Tiểu Hàn đau đến hít mạnh một hơi. Trong lòng thầm mắng Sở Thiên Ngạo mấy trăm lần. Biến thái! Thần kinh! Bạo lực điên cuồng!

Ngoài miệng lại là lời cầu xin tha thứ mềm mại đáng yêu: "Tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin ngài buông tay...... Thật là đau!"

Sự nghi ngờ trong ánh mắt Sở Thiên Ngạo càng sâu hơn. Mạc Tiểu Hàn đang giở trò quỷ gì, trước đây không khi nào chịu thua, chưa bao giờ khuất phục trước mặt hắn, Quả ớt nhỏ đâu rồi? Bây giờ Mạc Tiểu Hàn, cũng thật mềm mại nhu thuận như Tiểu Bạch Thỏ rồi.

  • Đọc [ 25 ]