Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư - Chương 152: Gả cho anh được không

Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 152: Gả cho anh được không



Mạc Tiểu Hàn vừa bực mình vừa buồn cười, tiểu gia hỏa này, thật đúng biết che chở cho cha mình nha!

Sở Thiên Ngạo dùng ánh mắt thăm dò nhìn Mạc Tiểu Hàn một cái: "Tôi có thể vào không?"

Thấy Sở Thiên Ngạo đã được Tư Hàn mở cửa cho vào. Mạc Tiểu Hàn không thể làm gì khác hơn là gật đầu. Cũng may còn có Tư Hàn ở đây, hắn cũng không thể làm được chuyện gì.

Nhưng Sở Thiên Ngạo đã biết hỏi ý kiến cô, không còn bá đạo nói đi vào liền đi vào như trước nữa. Khiến Mạc Tiểu Hàn có chút giật mình nhưng cũng có chút vui mừng.

Sở Thiên Ngạo, đã chính chắn hơn.

"Có chuyện gì không?" Mạc Tiểu Hàn vẫn còn có chút phòng bị.

"A, không có gì, buổi tối trước khi đi ngủ Tư Hàn đều uống sữa tươi. Tôi sợ em không biết nó có thói quen này."

Lúc này, Mạc Tiểu Hàn mới chú ý thấy trong tay Sở Thiên Ngạo bưng ly sữa tươi.

"Tư Hàn ngoan, cha đút sữa tươi cho Tư Hàn uống." Sở Thiên Ngạo ngồi trên ghế sa lon cạnh giường, ôm Tư Hàn ngồi trên đầu gối, dịu dàng đút sữa tươi cho Tư Hàn uống.

Cảm ơn trời đất. Tư Hàn cũng rất ngoan, uống được một nửa liền cầm ly, tự mình uống.

Ngọn đèn bàn chiếu ánh sáng vào trên người cha con họ, hình ảnh vô cùng ấm áp. Trái tim của Mạc Tiểu Hàn như được một luồng hơi ấm áp bao vây.

Cảm giác thân tình trong gia đình như thế này chính là khát vọng đã lâu của cô. Hốc mắt đã có chút ẩm ướt. Sở Thiên Ngạo, thật sự đã thay đổi. Khoảng thời gian ba năm, thật sự có thể đem một người đàn ông bá đạo không biết tôn trọng người khác, biến thành một người đàn ông thành thục chững chạc, biết quan tâm và có trách nhiệm với người khác.

Trên mặt là mỉm cười, nhưng trong mắt lại trào lên một giọt nước mắt trong suốt. Tư Hàn vừa quay đầu lại đã nhìn thấy. Chui ra khỏi ngực Sở Thiên Ngạo, ôm lấy chân Mạc Tiểu Hàn, ngửa đầu nhìn cô: "Mẹ, sao mẹ lại khóc?"

"Mẹ thấy con và cha bên nhau hạnh phúc, nên mẹ cảm thấy rất cảm động." Lời Mạc Tiểu Hàn vừa ra khỏi miệng, mới phát hiện mình đã rất tự nhiên theo Tư Hàn, tự xưng mẹ!

Mặt nhanh chóng đỏ bừng, lúng túng giương mắt nhìn Sở Thiên Ngạo, lại một lần nữa chạm vào ánh mắt thâm tình như nước của hắn. Ánh mắt hắn thâm thúy, nóng bỏng, so với trước kia càng thêm dịu dàng và thương tiếc. Không còn là ánh mắt bá đạo mãnh liệt muốn đoạt lấy, mà là dịu dàng săn sóc cùng bao dung.

"Tiểu Hàn, làm mẹ Tư Hàn được không?" Sở Thiên Ngạo giống như làm ảo thuật từ trong người lấy ra một cái hộp nhỏ bằng nhung. Đi tới bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, quỳ một chân xuống, mở hộp ra, giơ lên trước mắt Mạc Tiểu Hàn: "Tiểu Hàn, hãy gả cho anh. Anh sẽ dùng cả đời mình để che chở em."

Giọng nói của hắn trầm thấp nhưng kiên định, biểu hiện của một người đàn ông có ý thức trách nhiệm.

Trong hộp, lại là viên Hải Dương Chi Tâm kia! Mạc Tiểu Hàn có chút kinh ngạc, hắn tìm được chiếc nhẫn này về hay sao?

"Mẹ! Mau trả lời đồng ý với cha đi!" Tư Hàn vội vàng cướp cái hộp trong tay Sở Thiên Ngạo, nhét vào tay Mạc Tiểu Hàn.

"Cha, con thay mẹ đồng ý với cha!" Tiểu Nhân Nhân nói tràn đầy khí phách. Dáng vẻ vô cùng buồn cười.

Mạc Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo bị hành động đáng yêu của Tiểu Tư Hàn chọc cười, liếc mắt nhìn nhau. Đều thấy trong mắt đối phương sự cưng chiều cùng thương yêu đối với Tiểu Tư Hàn.

"Thật xin lỗi, chuyện này quá đột ngột. Xin lỗi, tôi không thể đồng ý với anh." Mạc Tiểu Hàn lạnh nhạt nói. Cố ý coi thường sự thất vọng thật sâu trong mắt Sở Thiên Ngạo.

Cô không dám nhìn vào mắt Sở Thiên Ngạo nữa, Ánh mắt kia quá mức hấp dẫn, nhìn lâu, cô sợ mình sẽ bị chìm đắm trong đó.

Sở Thiên Ngạo thấy thái độ kiên quyết của Mạc Tiểu Hàn, cũng không miễn cưỡng nữa. Đứng lên cười cười: "Tiểu Hàn, anh sẽ chờ tới ngày em chấp nhận."

"Mẹ, mẹ không chấp nhận lời cầu hôn của cha, vậy tối nay mẹ nhất định để cha ngủ với chúng ta nha! Nếu không cha sẽ khóc cả một đêm đấy!" Tiểu Tư Hàn nói như thật. Khiến Mạc Tiểu Hàn cười đau cả bụng.

"Tiểu gia hỏa này! Biết suy nghĩ của cha cậu sao!" Mạc Tiểu Hàn cười siết chặt mặt của Tư Hàn. Đứa nhỏ này, quả nhiên là con trai của Sở Thiên Ngạo, còn nhỏ tuổi nhưng cực kỳ thông minh.

"Vậy mẹ có đồng ý không?" Tiểu Tư Hàn lại bắt đầu nhõng nhẽo, cậu biết Mạc Tiểu Hàn nhất định sẽ thua bộ dáng này của cậu.

"Được. Đồng ý." Khó có được cơ hội ở chung với Tiểu Tư Hàn, đối với một chút yêu cầu của cậu nếu có thể đồng ý được thì nên đồng ý.

Một lát nữa dỗ cậu ngủ xong, sẽ đuổi Sở Thiên Ngạo đi! Mạc Tiểu Hàn tôi không phải kẻ ngốc! Mạc Tiểu Hàn nói thầm trong lòng mình một cái, cảm giác mình rất thông minh, mà không biết trong chốc lát nữa đây sẽ bị người ta ăn đến cặn bã cũng không còn sót lại!

"Sau đó thì sao, cô bé quàng khăn đỏ liền bắt đầu hái hoa, hái…hái......" Vì muốn tạo cảm giác buồn ngủ, nên giọng nói của Mạc Tiểu Hàn vô cùng nhỏ, rất dịu dàng, rất thôi miên.

Nói nói một hồi, mí mắt của mình cũng càng ngày càng nặng. Nhìn lông mi Tư Hàn hình như vẫn vẫn còn rung rung, Tư Hàn lo lắng cậu ngủ chưa sâu, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ tiếp tục kể chuyện.

Liếc mắt nhìn Sở Thiên Ngạo đang nằm bên cạnh Tư Hàn, đang lẳng lặng trợn tròn mắt chơi điện thoại di động. Mạc Tiểu Hàn yên lòng. Một lát nữa đợi Tư Hàn ngủ, sẽ đuổi Sở Thiên Ngạo đi.Lạnh quá, sao lại lạnh như thế...... Mơ mơ hồ hồ, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy bên cạnh dường như có một vật gì đó rất ấm áp, theo bản năng rúc vào đó. Quả nhiên vô cùng ấm áp, có cảm giác rất an toàn, thật ấm áp, thật thoải mái.

Đầu của Mạc Tiểu Hàn gối lên vật ấm áp đó, hai chân cũng quắp thật chặt vào vật ấm áp này, tìm một tư thế thoải mái nhất để ngủ.

Vật này sờ vào lại trơn nhẵn, rất ấm áp, cũng rất thoải mái......

A!! Mạc Tiểu Hàn đột nhiên từ trong giấc ngủ mở lớn mắt ra! Thứ gì trơn nhẵn, lại ấm áp, lại thích sờ?

Thì ra vật này, chính là Sở Thiên Ngạo!

Sở Thiên Ngạo cởi trần, đang nằm trên giường vô tội nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Tiểu Tư Hàn đã bị hắn chuyển vào phía trong. Ngực của hắn nhốt Mạc Tiểu Hàn thật chặt.

"Này, buông tay! Vừa rồi anh đã đồng ý với tôi, Tư Hàn ngủ thì anh sẽ ra! Mau đi ra!" Mạc Tiểu Hàn vươn tay đẩy hắn, lại đụng tới lồng ngực tinh tráng bóng loáng, mặt đỏ lên, vội rút tay về.

"Tiểu Hàn, anh biết em có cảm giác với anh. Đáp ứng anh, gả cho anh được không? Làm mẹ Tư Hàn, cùng nhau chăm sóc Tư Hàn. Được không?"

Hơi thở ấm áp phun vào trên cổ Mạc Tiểu Hàn, khiến cả người cô có chút run rẩy. Có thể quá lâu không ôm ấp một người đàn ông nào, cô vì sự nhạy cảm tìm được một lý do hợp lý.

Cảm nhận được sự run rẩy của Tiểu Hàn, khóe miệng Sở Thiên Ngạo khơi lên một nụ cười xấu xa, giọng nói càng thêm trầm thấp mập mờ: "Tiểu Hàn, trước kia quả thật anh làm sai rất nhiều chuyện. Em cho anh cơ hội sửa đổi, có được không?"

"Sở Thiên Ngạo, bây giờ không phải là lúc nói mấy chuyện này, anh về ngủ trước đi. Ngày mai nói tiếp." Mạc Tiểu Hàn muốn sử dụng kế hoãn binh.

Bị một người đàn ông trần trụi ôm vào lòng như vậy, người đàn ông kia còn dùng giọng nói dịu dàng như vậy với cô, còn hướng vào tai cô thổi hơi, người phụ nữ nào cũng không chịu được sự trêu đùa như vậy a!

"Vật nhỏ, có phải muốn kéo dài thời gian hay không?" Sở Thiên Ngạo nhìn thấu dụng ý của Mạc Tiểu Hàn.

Một nụ hôn nóng bỏng, đã ùn ùn kéo tới.

Mạc Tiểu Hàn sợ làm Tư Hàn thức giấc, chỉ có thể giãy giụa nhẹ nhàng.

"Sở Thiên Ngạo, đừng như vậy, con trai anh còn ngủ ở bên cạnh! Nếu bị nó nhìn thấy thì sao! Này, anh mau dừng lại ngay! A......" Sau cùng, giọng nói đã biến thành khàn khàn rên rỉ.

Ba năm trước đây, Mạc Tiểu Hàn đã không có sức chống cự với nụ hôn của Sở Thiên Ngạo, sau ba năm, cô phát hiện một chút mình cũng cũng không tiến bộ. Đối với nụ hôn của Sở Thiên Ngạo, cô vẫn không có bất kỳ lực kháng cự nào!

Đầu đã bắt đầu choáng váng, hai hạt đậu nho nhỏ màu đỏ dưới bàn tay xoa bóp đã nhếch lên. Biến thành cứng rắn.

"Tiểu Hàn, em xem, thân thể của em có phản ứng với anh." Sở Thiên Ngạo phát hiện ra bí mật của Mạc Tiểu Hàn, những thấp thỏm lo lắng trong nháy mắt trở nên thỏa mãn.

"Này...... Ưmh...... Đây chỉ là phản ứng sinh lý...... A...... Phản ứng sinh lý mà thôi...... Mau buông tay!" Mạc Tiểu Hàn ra sức ngăn cản bàn tay và đôi môi Sở Thiên Ngạo trên dưới tiến công, nhưng giọng nói lại như tiếng mèo nỉ non, căn bản không có bất kỳ lực sát thương nào. Càng làm tăng thêm niềm vui thú cho Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo dẫn dắt tay cô nắm lấy vật của mình, đôi môi nóng bỏng dán lên gương mặt của cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn mà từ tính: "Tiểu Hàn, em vuốt thử một chút. Nó đã không nhịn được, muốn đi vào rồi."

"Ah! Sở Thiên Ngạo!" khi Mạc Tiểu Hàn chạm vào vật kia mới kịp phản ứng. mặt nóng bừng như sắp nổ tung! Vật kia dường như to hơn mấy phần, Mạc Tiểu Hàn không muốn đụng phải nó, nhưng Sở Thiên Ngạo lại có ý xấu cố ý dùng nó mài tới cọ lui khắp nơi trên người cô.

Khiến cho nhiệt độ trên người Mạc Tiểu Hàn nhanh chóng lên cao!

Sở Thiên Ngạo hôn từ trán Mạc Tiểu Hàn, đến sóng mũi, rồi đến đôi môi đỏ thắm, sau đó là cổ, trước ngực, hai hạt đậu màu đỏ nhỏ bé này, bị hắn tận tình vuốt ve. Khiến cổ họng Mạc Tiểu Hàn phát ra tiếng rên rỉ không ngừng.

Sau đó là cái bụng phẳng của cô, cuối cùng đi tới vùng đất âm u xinh đẹp kia.

Sở Thiên Ngạo đặc biệt thích làm chuyện đó với Mạc Tiểu Hàn, hắn luôn nói nơi đó của Mạc Tiểu Hàn luôn tươi mới nhiều nước. Hắn rất thích màu sắc và mùi vị nơi đó.

Khi hơi thở nóng hổi của Sở Thiên Ngạo phun lên chỗ đó, Mạc Tiểu Hàn nhất thời hít một hơi lãnh khí, cô biết, cảm giác thoải mái như thăng thiên quen thuộc này lại tới.

Đầu lưỡi linh hoạt của Sở Thiên Ngạo đẩy nơi kia đang còn khép chặt lại, giống như con rắn nhỏ nhẹ nhàng linh hoạt đâm vào. Kích thích người nằm phía dưới từng trận từng trận phát ra tiếng rên rỉ đè nén!

"Ưmh......" Trong giấc mộng, Tư Hàn chợt phát ra một tiếng mê sảng.

Hai người Mạc Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo sợ tới mức ngưng hẳn động tác, cùng nhau quay đầu nhìn Tiểu Tư Hàn.

Cũng may, ánh mắt bé con vẫn đang nhắm chặt, xem ra chỉ là nói mơ mà thôi.

"Đừng...... Anh mau về phòng đi!" Mạc Tiểu Hàn lại bắt đầu đẩy Sở Thiên Ngạo.

Điều này sao có thể? Thức ăn ngon đến miệng, Sở Thiên Ngạo làm sao có thể chịu buông tha?

Đột ngột bế Mạc Tiểu Hàn từ trên giường lên, đi tới phòng tắm. Mạc Tiểu Hàn không còn một chút hơi sức, không thể làm gì khác hơn là bị động quấn ở bên hông của hắn. Ma sát giữa đi lại càng khiến cho hai người khó nhịn!

Cửa vừa mới đóng, những nụ hôn của Sở Thiên Ngạo ập tới như cơn giông. Ở trong phòng tắm, thoải mái hơn bên ngoài. Nhưng hắn cũng sợ Tư Hàn chợt tỉnh lại.

Phòng tắm ba mặt đền dán gương, mặt gương sáng loáng, phản chiếu rõ rang cơ thể của hai người.

Kích thích càng thêm mãnh liệt! Mạc Tiểu Hàn rất thẹn thùng, không thể làm gì khác hơn là vùi đầu vào cô Sở Thiên Ngạo.

  • Đọc [ 23 ]