Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư - Chương 15: Trạm xe buýt

Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 15: Trạm xe buýt

Mạc Tiểu Hàn trải qua một giấc mơ, trong mơ, cô lại trở về cố hương, trong khuôn viên trường trung học, áo sơ mi trắng của học trưởng Hạo dưới ánh mặt trời lại chói mắt như vậy, vóc người cao và thẳng, rất kiêu ngạo. Hàm răng trắng đều đặn, nụ cười rực rỡ, nói với cô: "Tiểu Hàn, chạy mau, bị muộn rồi á!"

Giật mình tỉnh lại, đã gần 7: 30 rồi, sáng hôm nay cô còn phải đến lớp, từ nhà chạy tới trường học gần 20 phút, nếu không nhanh chóng, thật sự sẽ trễ học!

Mạc Tiểu Hàn lấy tốc độ ánh sáng bật dậy khỏi giường, đánh răng rửa mặt, mặc một chiếc váy vải xanh đã giặt đến bạc trắng, xách cặp chạy tới trường học. Vì để tiết kiệm được tiền thuê nhà, cô chấp nhận sống trong khu ổ chuột này.

Người chờ ở trạm xe buýt đã xếp thành một hàng thật dài. Mạc Tiểu Hàn thở dài, đứng ở sau cùng. Bỗng nhiên lại nhớ tới trong giấc mơ học trưởng Hạo có nói: "Tiểu Hàn, chạy mau, bị muộn rồi á!"

Đúng vậy a, kể từ khi cha cô kinh doanh bị phá sản, cuộc đời của cô vẫn chạy không ngừng. Chạy mau chạy mau! Bất luận làm cái gì, đều phải dùng hết sức lực toàn thân.

Cô chọn tất cả các môn học tự chọn, sau khi học xong còn phải làm thêm ba công việc nữa, cô mệt đến sức cùng lực kiệt cũng không dám nghỉ ngơi. Cô đã không còn là thiên kim tiểu thư của nhà họ Mạc được mọi người hâm mộ nữa, chỉ có không ngừng chạy, mới không bị gánh nặng sinh tồn ép vỡ.

Học trưởng Hạo, nếu như gặp mặt lại, anh còn có thể nhận ra em không?

Từ đáy lòng Mạc Tiểu Hàn dâng lên tiếng thì thầm nói nhỏ. Đôi mắt trong vắt bị che phủ một tầng hơi nước thật mỏng. Học trưởng Hạo của cô còn nhớ tới cô sao?

Lắc lắc mái tóc, đem những cảm xúc đau thương chôn chặt vào chỗ sâu nhất của tâm hồn, Mạc Tiểu Hàn tự nói với mình, không thể yếu đuối như thế được. Cha đang còn ngã bệnh nằm ở trên giường, không cho phép cô có một chút yếu đuối nào!

Xe buýt vẫn chưa tới, Mạc Tiểu Hàn vội đến độ dậm dậm chân. Hai tiết học sáng nay vô cùng quan trọng, nghe nói giáo viên mời một sinh viên mà mình yêu quý nhất tới, hệ thống lại những tin tức cần thiết cho việc thực hành của các cô, đây là cơ hội hiếm có, sao có thể tới trễ được!

"Tích......" Có tiếng còi xe vang lên. A, có thể cản đường của người ta, Mạc Tiểu Hàn nhanh chóng xê dịch vị trí một chút, mắt vẫn chăm chú nhìn hướng xe buýt sẽ đi tới.

"Tích......" Tiếng còi xe lại vang lên một lần nữa. Mạc Tiểu Hàn hơi nhíu mày, nhìn vị trí dưới chân mình, không cản trở đường của người khác nha, hơn nữa đây là trạm xe buýt, xe riêng tại sao có thể chạy ở đây? Không thèm để ý nhón chân lên, trong lòng vội vàng đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, chỉ ngóng trông bóng dáng xe buýt xuất hiện nhanh một chút.

"Tích......"Tiếng còi xe vẫn kiên nhẫn vang lên, "Có xe thì hay lắm sao?!" Nói thầm trong lòng một câu, Mạc Tiểu Hàn không thể kiên nhẫn được nữa bèn quay đầu lại: "Tích cái gì mà tích! Tôi vốn không ngăn trở đường của người khác nha!"

Cánh cửa xe Lamborghini chậm rãi trượt xuống, Sở Thiên Ngạo một tay cầm tay lái, một tay rảnh rang đặt trên cửa sổ xe. Hai mắt lóe sáng, khóe miệng mỉm cười bỡn cợt.

Mạc Tiểu Hàn ngây người khoảng ba giây đồng hồ, sau đó phản ứng ngay lập tức. Cư xử với người đáng ghét, biện pháp tốt nhất chính là lờ đi!

Nghiêng đầu sang chỗ khác, Mạc Tiểu Hàn trực tiếp xem Sở Thiên Ngạo như không khí! Tiếp tục đứng vào hàng người chờ, đợi xe buýt của cô tớ. Ngay cả ánh mắt dư thừa từ đầu đến cuối cũng không liếc qua Sở Thiên Ngạo.

Hàng lông mày đen rậm của Sở Thiên Ngạo nhíu lại vẻ nguy hiểm. Người phụ nữ nhỏ bé này lại không thèm nhìn hắn! Chưa từng có người nào dám cư xử với hắn như vậy! Cô cần phải được dạy dỗ lại cho tốt!

Lái xe đến bên cạnh cô, trực tiếp mở cửa xe bên ghế lái phụ ra, giọng nói của Sở Thiên Ngạo lạnh lùng: "Mạc Tiểu Hàn, lên xe!"

"?" Tại sao hắn biết tên của cô? Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc quay đầu lại, trong đôi mắt trong suốt tràn ngập sự tò mò.

Giữa những tia nắng ban mai, đôi mắt đen nhánh trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của sáng long lanh, cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng và mềm mại của cô vì kinh ngạc mà khẽ hé mở, giống hệt như một cô bé ngây thơ.

  • Đọc [ 25 ]