Thả Thí Thiên Hạ - Chương 35: Khởi đầu

Thả Thí Thiên Hạ

Chương 35: Khởi đầu

So với những sự việc lớn lao mà tân vương Bạch Phong Quốc phải trải qua sau khi đăng vị thì thế cục Hắc Phong Quốc khá bình ổn. Ngoại trừ vài vị lão thần chức danh không cao xin từ quan thì còn lại các triều thần của Hắc Phong Quốc vẫn không có gì thay đổi nhiều. Tại điện Chiêu Minh, những nhân tài vẫn đứng đầy mỗi ngày, hơn nữa sau khi đăng vương, tân vương đã phong thưởng cho quần thần, đồng thời đại xá thiên hạ, khiến thần dân cả nước đều cảm tạ công đức, nguyện một lòng tận trung với tân vương.

Tầm An Hầu ngẩng đầu nhìn tòa Cực Thiên Cung trước mặt, cung điện này vốn là nơi thủy tổ “Mặc Tuyết Lan Vương” Phong Cực sống vào lúc tuổi già, bởi vậy cả cung được xây dựng theo kiến trúc u tĩnh thanh tao. Trải qua nhiều niên đại được các quốc chủ trùng tu, vì thế mà Cực Thiên Cung đã to lớn chẳng kém gì Hoàng Cực Cung. Sau khi tân vương đăng vị, chẳng biết tại sao mà ngài lại không dọn vào trong Hoàng Cực Cung, vì đây vốn là nơi ở của các quốc chủ nhiều đời trước, trái lại, ngài chuyển hẳn vào trong Cực Thiên Cung. Có người nói, tân vương muốn cải tạo Hoàng Cực Cung thành vườn trồng lan. Cơ mà hoa lan trong Hắc Phong Quốc còn chưa đủ nhiều hay sao?

Tâm tư người này…Ôi! Thật khó dò! Ông không tự chủ được giơ tay bóp trán, khẽ thở dài, có lẽ mình đã già thật rồi, cũng đã đến lúc…

Ông cất bước vào cửa cung, chưa kịp thông báo đã thấy tổng quản nội vụ Kỳ Nguyên vội vàng chạy tới.

“Hầu gia, đại vương ở Đông Điện.”. Kỳ Nguyên cung kính hành lễ với Tầm An Hầu.

“Đa tạ Kỳ tổng quản.”. Tầm An Hầu chắp tay đáp lễ.

“Hầu gia, ngài đừng làm khó tiểu nhân!”. Kỳ Nguyên hoảng sợ khom người tránh né.

Kỳ Nguyên lăn lộn trong cung vài thập niên sớm đã luyện cho mình được đôi mắt biết nhìn người, vị Tầm An Hầu này là đệ đệ cùng mẹ với tiên vương, thân phận không thể so sánh với các thân vương khác. Tiên vương là người bạc tình độc đoán nhưng chỉ giữ một mình ông bên cạnh, ân sủng hơn mười năm không suy. Tân vương mới đăng vị không lâu cũng luôn luôn triệu kiến duy nhất mỗi ông ấy. Thân vương, thần tử trong cả triều đình chỉ có một mình Tầm An Hầu là có vinh dự to lớn như thế! Cho nên đừng xem thường dáng điệu bình thản không màng thế sự của lão Hầu gia, thực chất ông ta mới chính là người thông minh, khôn khéo nhất!

“Thỉnh tổng quản dẫn đường.”. Trên khuôn mặt của Tầm An Hầu hiện lên một nụ cười nhàn nhạt ôn hòa tỏ vẻ vô hại, đó là nụ cười chỉ những người nhà họ Phong mới có.

“Hầu gia, mời đi bên này.”. Kỳ Nguyên vội vàng xoay người đi trước dẫn đường.

Hai người vừa bước qua cửa đã thấy tứ tướng Mặc Vũ Kỵ và quân sư Nhâm Xuyên Vũ đi tới.

“Bái kiến Hầu gia!”. Những người đó liền thi lễ với Hầu gia.

“Các vị không cần đa lễ.”. Tầm An Hầu khẽ xua tay, ánh mắt đảo qua từng người. Ngoại trừ Nhâm Xuyên Vân để lộ biểu tình hưng phấn ra thì những người còn lại đều mang vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt vững vàng. Ông nhận thấy những nhân vật này dù trẻ tuổi nhưng đã có phong thái đại gia, bản lĩnh dùng người của kẻ ấy quả thật không phải tầm thường.

“Đại vương đang chờ Hầu gia, chúng thần xin cáo lui trước.”. Kiều Cẩn đứng đầu tứ tướng Mặc Vũ Kỵ khẽ khom người nói.

“Chư vị xin cứ tự nhiên.”. Tầm An Hầu khoát tay nhìn những người đang rời khỏi, ánh mắt cuối cùng của ông rơi vào người Nhâm Xuyên Vũ, đôi hàng mày bất chợt nhíu lại, sau đó lại giãn ra như bình thường.

“Hầu gia, đại vương còn đang chờ ngài.”. Kỳ Nguyên đứng cạnh nhẹ nhàng nhắc nhở.

“Ừ!”. Tầm An Hầu mặt không đổi sắc, quay người đi về phía Đông Điện.

Khi cả hai đến trước cửa cung, Kỳ Nguyên nhẹ nhàng đẩy cửa ra, quay đầu nói với Tầm An Hầu: “Hầu gia, xin mời ngài.”.

Tầm An Hầu thản nhiên gật đầu, sau đó bước vào đại điện, cửa điện chầm chậm khép lại phía sau, ánh dương quang ngoài cửa chợt dừng, chỉ còn ánh sáng từ những viên minh châu treo trên bốn vách tường thạch anh chói lóa như những tia nắng mặt trời sáng loáng ngoài điện, chiếu rọi rực rỡ cả cung.

Tức Vương ngồi thật cao trên vương tọa trông vô cùng tao nhã tuấn dật, phía trước là một chiếc bàn rộng dài chất đầy tấu sớ, bên cạnh là các trang giấy, thẻ tre, vải lụa ngổn ngang. Ánh mắt Tức Vương rơi vào trên bức tường bên trái, trên vách tường có treo một tấm bản đồ vuông dài chừng một trượng – đó chính là bản đồ địa hình của Đông Triều đế quốc.

“Thần bái kiến đại vương.”.

“Vương thúc xin hãy đứng lên.”. Lan Tức bước xuống vương tọa, giơ tay đỡ thúc phụ của mình: “Ở đây không có người ngoài, chúng ta là người một nhà, không cần phải dùng những nghi lễ xã giao.”.

“Lão thần đa tạ đại vương.”. Tầm An Hầu đứng dậy tạ ơn nhưng vẫn cúi đầu, ánh mắt rơi vào một chỗ cách mũi giày ba tấc: “Chẳng biết đại vương triệu lão thần đến đây có chuyện gì?”.

“Ban ghế.”. Lan Tức không đáp mà chỉ nhàn nhạt ra lệnh, tức khắc có nội thị mang một chiếc ghế đến.

“Đa tạ đại vương.”. Tầm An Hầu không khách sáo, tự do tự tại ngồi xuống.

Nội thị lặng lẽ lùi về một bên, trong điện phút chốc trở nên tĩnh lặng.

Lan Tức lẳng lặng nhìn vương thúc đang ngồi trước mặt, nhớ lại vị thúc phụ này từ xưa đến nay làm chuyện gì cũng “ít công không hơn”, đối nhân xử thế cũng “vừa đúng”. Qua nhiều năm như vậy, phụ vương xử trí không ít thần tử, vương hầu, chẳng dám tin tưởng một ai, thế nhưng chỉ có ông ta vẫn yên bình ngồi trên vị trí cao ngất.

Tầm An Hầu lẳng lặng nhìn mũi, nhìn lòng bàn tay của mình, trông có vẻ rất bình tĩnh thản nhiên, trong đầu ông đang suy nghĩ, bao giờ dâng tấu sớ trong tay lên thì thích hợp nhất.

“Tuyên chiếu.”. Thanh âm của Lan Tức vang lên nhẹ nhàng giữa đại điện rộng lớn.

“Vâng!”. Nội thị đứng một bên nhanh chóng bước lên, mở chiếu thư trong tay ra, cất giọng nói lớn: “Tầm An Hầu Phong Ninh nghe chỉ!”.

Tầm An Hầu ngẩn người, còn chưa nói gì mà, sao đã tuyên chiếu rồi? Chiếu thư đó có nội dung gì? Ông thoáng nghĩ một chút nhưng vẫn đứng lên quỳ xuống đất.

“Thiên hạ ngày nay binh loạn không ngừng, tai họa liên miên, quân không được an quốc, dân không thể an gia, ta đời này chịu ân Đế, tự phải hồi báo. Ta nguyện dốc hết quốc lực phạt loạn thần để yên lòng quân chủ, quét nghịch tặc để yên lòng nhân dân, mặc cho đao kiếm phong hàn, thiên địa chông gai, nhưng để Cửu Châu được yên bình, ta dù máu chảy đầu rơi cũng chấp nhận! Rằng: Nước không thể một ngày vô chủ, ngày ta rời quốc gia, xin ủy thác cho vương thúc Tầm An Hầu nắm toàn bộ quốc sự, bách quan tuân lệnh!”.

Ách? Tại sao lại như vậy? Tầm An Hầu đang quỳ lập tức ngẩng đầu lên, không quan tâm tới biểu tình kinh ngạc của mình đã rơi vào mắt người khác. Ông chỉ muốn biết, vì sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?

Dựa theo suy nghĩ của ông, ông cho rằng vị điệt nhi đại vương này sẽ hàn huyên vài lời với mình, hỏi thăm thân thể sức khỏe ông, hỏi vài vấn đề về huynh đệ họ hàng, sau đó sẽ thuận miệng nói về việc triều chính. Còn ông thì sao, tất nhiên là vừa đáp vừa thỉnh thoảng ho khan vài tiếng, tỏ vẻ mình đã già cả ốm đau bệnh tật, khi trả lời thì cố hết sức nói năng không rõ, nói trước quên sau, không thì lặp lại những lời mình đã nói. Với cái bộ dáng già cả hồ đồ, cho dù đại vương có chán ghét nói vài câu có lệ, hay cảm thông nói vài lời an ủi thì ông đều tự trách hoặc hối tiếc trả lời mơ hồ, rồi đợi nhận được sự khoan dung của đại vương, đương nhiên ông sẽ lập tức lấy từ trong tay áo ra một tấu thư từ quan nóng hổi, nhân tiện nhỏ vài giọt nước mắt già nua lưu luyến. Cuối cùng, ông sẽ được đại vương chuẩn chiếu ban thưởng ít nhiều của cải để cáo lão hồi hương, trở về Tầm An Hầu phủ dưỡng già, hưởng niềm vui thú của lão thần… Sau đó, tất cả những phong ba bão táp sẽ không còn dính líu tới ông nữa…

Thế nhưng… Thế nhưng vì sao lại hạ chiếu như vậy? Vương chỉ! Không thể thoái thác, cũng không thể chối từ.

“Tầm An Hầu, còn không mau tiếp chỉ tạ ơn?”. Thanh âm lanh lảnh của nội thị vang lên, lay tỉnh Hầu gia như đang ngây người bởi ân sủng to lớn.

Không biết lúc này giả bộ ngất xỉu thì có trốn được không? Tầm An Hầu thận trọng lén ngước mắt nhìn vị điệt nhi, nhưng ánh mắt ông vừa chạm phải cặp mắt đen láy như ngọc của hắn, trong lòng liền vang lên một tiếng “Ầm”, sống lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ôi… trừ phi bây giờ chết thật, nếu không thì cho dù có ba mươi sáu kế, bảy mươi hai phép thần thông cũng không thể lừa cái kẻ đang ngồi trên vương tọa kia.

“Thần lĩnh chỉ tạ ân!”. Tầm An Hầu rốt cuộc cũng đưa tay nhận chỉ, ánh mắt cam chịu liếc người ngồi trên vương tọa.

“Vương thúc, sau này phải nhờ người hao tâm tổn trí nhiều rồi, Hắc Phong Quốc ta giao phó cho người.”. Lan Tức khẽ cong môi tao nhã nở một nụ cười hoàn mỹ, đôi con ngươi đen như mực phát sáng rực rỡ, quan sát vương thúc ở đối diện đang bất chấp lễ tiết nhìn chằm chằm vào mình. Kaka… tính toán thành công lão cáo già gian xảo định chuồn kia, thật là một cảm giác sảng khoái!

“Thần nhất định sẽ cúc cung tận tụy, báo đáp ân sủng của đại vương!”. Tầm An Hầu cung kính đáp, chỉ là nếu lọt vào tai người cố ý, lại thành ra bất phục không cam lòng.

“Có những lời này của Vương thúc, ta yên tâm rồi!”. Lan Tức cười không buồn không lo, đôi con ngươi đen láy di chuyển, nhàn nhạt mở miệng bảo: “Ta mời vương thúc đến đây còn có một chuyện nữa.”

“Xin đại vương phân phó.”. Tầm An Hầu rũ mắt trả lời. Không biết còn định sai ông làm gì đây?

“Phong Vi từ lúc biết ta phải xuất quân, ngày nào cũng tiến cung quấn lấy ta, đòi ta dẫn theo.”. Lan Tức tùy ý đảo mắt qua Tầm An Hầu, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ lên thành ghế: “Phong Vi rất thông minh lanh lợi, ta luôn muốn bồi dưỡng nó, chỉ là… Vương thúc cũng biết, trên chiến trường, đao kiếm không có mắt, chỉ cần sơ ý một chút thôi là sẽ bị thương hoặc mất mạng. Vi đệ là hài tử mà người thương yêu nhất, cho nên mong vương thúc tìm cách khuyên nhủ nó.”.

Tầm An Hầu dừng lại một lúc lâu, sau đó chậm rãi đứng dậy, cúi đầu cung kính nói: “Chuyện của vương cũng là chuyện của thần, đại vương không sợ binh hiểm, đích thân lĩnh quân xuất chiến, huống hồ con trai của thần được ngài tự tay huấn luyện, đây là may mắn của Phong Vi, thần sao có thể ngăn cản. Phong Vi muốn theo làm tùy tùng của ngài, xin ngài hãy thành toàn cho nó, để nó có thể tận lực vì ngài.”

“Vậy à?”. Lan Tức mỉm cười, khẽ giơ tay lên vuốt cằm, thần tình thản nhiên nhìn chằm chằm vào Tầm An Hầu: “Vương thúc không lo lắng cho an nguy của nó sao? Phải biết rằng trên chiến trường này, xương khô chất thành đống!”.

Tầm An Hầu ngẩng đầu lên liếc nhìn Lan Tức, thần sắc của hai người đều lãnh đạm như nhau, sóng mắt ông không hề sợ hãi: “Sinh tử có số, phú quý tại trời, huống hồ Phong Vi theo đại vương, đương nhiên nhờ phúc của ngài. Vạn nhất có chuyện, cũng là tận trung vì vương, là vinh dự của lão thần.”

“Phải không?”. Lan Tức dời mắt từ khuôn mặt Tầm An Hầu sang bàn tay đang nắm chặt vương chiếu của ông, đốt ngón tay của ông trắng bệch, gân xanh nổi bần bật trên bàn tay: “Xem ra vương thúc cũng có ý cho Phong Vi theo bổn vương xuất chiến. Là thân vương mà có lòng trung thành như vậy, bổn vương sao có thể không thành toàn. Xin vương thúc cứ yên tâm, ta coi Phong Vi như đệ đệ, chỉ cần còn bổn vương ở đây, nó tự khắc sẽ bình yên vô sự!”.

“Thần tạ vương ân!”. Tầm An Hầu khom người hành lễ.

“Hắc Phong Quốc yên ổn là lời tạ ơn lớn nhất của vương thúc dành cho bổn vương.”. Lan Tức đứng lên rời khỏi chỗ ngồi, đỡ Tầm An Hầu dậy, nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay đang nắm chặt chiếu thư của ông.

“Thần tất không phụ ủy thác của đại vương!”. Tầm An Hầu rùng mình, tay theo phản xạ buông chiếu thư, suýt chút nữa làm nó rơi xuống đất. Ông vội vàng nắm chặt lại, trong lòng thầm cười khổ, quả nhiên chạy không khỏi đôi mắt người này.

“Vậy thì tốt.”. Lan Tức cười nhàn nhạt: “Bổn vương chỉ muốn nói đến đây, nếu vương thúc không còn chuyện gì nữa thì hãy hồi phủ nghỉ ngơi”.

“Thần xin cáo lui.”. Tầm An Hầu khom người lui ra.

Cửa điện mở rộng rồi nhẹ nhàng khép lại, vương phất tay cho nội thị lui ra, trong đại điện rộng lớn chỉ còn lại một mình Lan Tức. Những viên minh châu chói mắt vẫn tỏa ra quang mang rực rỡ, tựa như đang khoe khoang sự hào hoa phong nhã với hình ảnh long phượng uốn lượn trên cột trụ đại điện.

“Không hổ là người cùng nhà, tim chín lỗ, ruột chín khúc.”. Có tiếng nói giễu cợt phát ra từ phía sau bức rèm che bên đại điện, bức rèm được vén lên, Tích Vân một thân vương bào trắng muốt bước ra.

“Vương thúc của ta là người cực kỳ thông minh, ngay cả tiên vương cũng phải kính trọng ba phần.”. Lan Tức liếc mắt nhìn Tích Vân, sau đó bước đến trước bức tường, nhìn tấm bản đồ đang treo trên đó.

“Ngươi không yên tâm về ông ấy?”. Tích Vân hỏi hắn.

“Có sao?”. Lan Tức quay đầu lại nhìn nàng, chớp chớp mắt: “Toàn bộ Hắc Phong Quốc ta đều giao cho ông ấy, còn chưa đủ tin tưởng hay sao?”.

“Hừ!”. Tích Vân khinh thường hừ một tiếng, nét mặt hiện lên một nụ cười chế giễu: “Bớt giả bộ trước mặt ta đi! Nếu ngươi thật sự tin tưởng ông ta, cần gì phải mang theo Phong Vi? Mà nếu như ông ta thật sự muốn tạo phản, chỉ một người thì làm được gì?”

Lan Tức không thèm đếm xỉa đến mấy câu chế giễu của nàng, chỉ cười nhàn nhạt có lệ, trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: “Các triều đại Bạch Phong Quốc của cô bao nhiêu năm qua chỉ có một người kế vị, cho nên vương vị đối với các cô không phải là quyền lực hay vinh quang gì, mà ngược lại là một gánh nặng không thể trốn tránh.”. Hắn chắp tay đứng xoay người nhìn vương tọa thật cao trên đại điện: “Thế nhưng ở Hắc Phong Quốc bọn ta, mỗi khi vương tọa đổi chủ đều phải tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy, một mất một còn!”.

Hắn quay đầu nhìn Tích Vân, trên mặt vẫn là nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo: “Vương thúc hiện nay không có dị tâm, thế nhưng… khi ta đi rồi, Hắc Phong Quốc này nằm trong tay lão, lâu ngày quen ngồi trên cao nắm quyền sinh sát, chưởng quản vạn dân, sẽ không thể tránh khỏi sinh ra cảm giác lâng lâng, khiến người ta quên hết tất cả, cũng khiến người ta lưu luyến. Ta mang theo Phong Vi chỉ để muốn nhắc nhở ông ta phải luôn nhớ một điều, chủ nhân của Hắc Phong Quốc này là ai, để ông ta đừng quên chính mình, cũng để ông ta đừng… không trở lại được!”.

“Huống hồ…”. Lan Tức hơi ngừng lại một chút, sau đó ngẩng đầu lên nhìn bản đồ trên tường: “Phong Vi quả thật có tài, ta thật lòng muốn bồi dưỡng nó”.

Tích Vân nghe vậy lắc đầu thở dài: “Trên đời này không có ai để ngươi tin tưởng!”.

Lan Tức liếc mắt nhìn nàng, một lúc lâu sau mới nói: “Hoàn toàn tin tưởng ư?… Như vậy sẽ phải giao sự sống chết cho người đó… Đúng là khó có ai…”.

Đầu tháng bảy năm thứ mười tám, Tức Vương, Phong Vương lấy danh nghĩa “Phạt loạn thần nghịch tặc”, phát động hai mươi lăm vạn binh, tấn công nước Bạch vì “liên tiếp xâm phạm thể diện Đế”.

Cùng tháng, Hoàng Vương lấy danh nghĩa “Chấm dứt loạn thế, tẩy sạch thiên hạ”, tập hợp ba mươi vạn liên quân Hoàng, Hoa, chia làm hai đường, tấn công Vương vực và Nam Quốc.

Phong Vân Kỵ, Mặc Vũ Kỵ không phụ tiếng tăm, thế tiến công trên đường như chẻ tre, chưa đầy một tháng đã đánh chiếm bốn tòa thành của Bạch Quốc, bức quốc vương Bạch Quốc chạy đến thành trì cuối cùng – thành Đỉnh.

Đồng thời, liên quân Hoàng, Hoa cũng dồn dập chiến thắng, đại quân Kim Y Kỵ của Hoa Quốc do tam công tử nước Hoa cùng hai tướng “Sương Tuyết” của nước Hoàng lĩnh suất đã chiếm đóng hai tòa thành trì tại Vương vực trong vòng một tháng. Mà Hoàng Triều thống lĩnh đại quân Tranh Thiên Kỵ tiến vào Nam Quốc như chỗ không người, trong vòng một tháng cũng chiếm liền ba thành trì tại Nam Quốc.

Ngày mười tháng tám, đã gần đến Trung thu, trăng dần dần tròn, hoa tỏa hương thơm ngát.

Thành Thái sau khi bị Hoàng Quốc chiếm đoạt đã che giấu những tổn thương do chiến tranh đằng sau bóng đêm thấp thoáng. Cả tòa thành vẫn yên lặng sừng sững như trước kia, chỉ là ít người nơi đây, nhiều người nơi khác. Dưới ánh đèn đuốc, thỉnh thoảng lóe lên những ánh đao khiến người ta phải giật mình tỉnh giấc. Thành đã bị phá từ lâu, trên tường thành có treo một chiến kỳ màu tím đang bay phấp phới.

Đứng dưới cổng thành, ngước lên nhìn bầu trời đêm, vầng trăng sáng treo lơ lửng trên đỉnh đầu, chàng khẽ đưa tay bắt lấy nó. Thế nhưng vầng trăng kia lại chưa đủ tròn, thật khiến cho người ta thoáng nuối tiếc. Chỉ có những vì sao thưa thớt bên cạnh lại dường như không chịu nổi ánh sáng của vầng trăng, nhanh chóng thẹn thùng trốn đi mất.

“Vô Duyên, huynh nói xem, có phải người tuyết rất đẹp không?”. Phía trên tường thành, Hoàng Vũ một thân vận giáp vàng lấp lánh, lưng đeo trường kiếm cất lời hỏi Ngọc Vô Duyên.

“Đệ nói Tuyết Không sao?”. Ánh mắt Ngọc Vô Duyên nhìn chăm chú vào vầng trăng xa xăm trên đỉnh đầu, tùy ý nói: “Tuyết tịnh Không linh [1], đương nhiên rất đẹp.”.

[1] Tuyết tịnh không linh: Tuyết tinh thuần linh hoạt kỳ ảo trong không trung.

“Vậy huynh nói, mấy cô gái mà gặp hắn rồi có thích hắn không?”. Hoàng Vũ lại hỏi, bàn tay hơi nắm chặt chuôi kiếm.

Ngọc Vô Duyên nghe vậy không khỏi quay đầu nhìn Hoàng Vũ, đôi mắt phảng phất như hấp thụ toàn bộ ánh sáng của mặt trăng, quang mang rực rỡ đến chói mắt.

“Này, đệ đang hỏi huynh đấy, huynh nhìn đệ làm gì?”. Hoàng Vũ bị ánh mắt của chàng nhìn chằm chằm, bất chợt cảm thấy không tự nhiên, có vẻ như đã bị nhìn thấu tâm trạng.

Ngọc Vô Duyên mỉm cười nói: “Hoàng Vũ, đệ lo lắng Cửu Sương thích Tuyết Không phải không?”

“Làm gì có!”. Hoàng Vũ theo phản xạ hét lên: “Mắc gì đệ phải lo lắng cái bà cô xấu xí kia thích ai. Có liên quan gì đến đệ chứ?”.

“Đệ yên tâm đi, Cửu Sương không thích Tuyết Không.”. Ngọc Vô Duyên không để ý đến tiếng hét của hắn, khẽ cười bảo.

“Đệ nói là đệ không quan tâm. Huynh không nghe thấy à!?”. Hoàng Vũ lại hét ầm lên, không sợ vệ binh trên thành nghe được.

“Cửu Sương là kỳ nữ hiếm có trên thế gian, rất nhiều người thích cô ấy.”. Ngọc Vô Duyên quay đầu lại ngắm vầng trăng to tròn trên trời: “Vầng trăng này dù chưa hoàn hảo nhưng vẫn không giảm ánh sáng rực rỡ, vẫn óng ánh như sương, kiêu ngạo tung tẩy khắp hồng trần, khiến thế nhân đều ái mộ hướng tới.”.

“Huynh đang nói gì cơ… Bà cô kia muốn vóc dáng chẳng có vóc dáng, muốn mặt đẹp chẳng có mặt đẹp, muốn khí chất cũng chẳng có khí chất… Nói năng thì thô tục, hành động thô lỗ, tuyệt đối không phải nữ nhi. Ai không có mắt mới đi thích bà cô đó!”. Hoàng Vũ vẫn cố chấp phản bác, có điều nói xong câu cuối thì thanh âm càng lúc càng nhỏ, như đang tự chửi chính mình.

“Ai thích cô ấy mới là có mắt nhìn người!”. Rốt cuộc chỉ thấy Ngọc Vô Duyên cúi đầu, khẽ nâng đôi bàn tay, dưới ánh trăng, đôi bàn tay của chàng sáng bóng như ngọc, thoạt nhìn còn tưởng là bạch ngọc trong suốt. Mười ngón tay thon dài hoàn mỹ đến độ khiến người ta hoa mắt. Trong nháy mắt, đôi bàn tay kia lại khôi phục dáng vẻ ban đầu, chỉ trắng ngần hơn bàn tay người thường một chút.

Hoàng Vũ không chú ý tới đôi bàn tay của Ngọc Vô Duyên, ánh mắt hắn rơi vào chỗ khuyết trên vầng trăng lấp lánh, chỉ nhìn hồi lâu, đành chấp nhận rằng dù hắn có làm gì đi chăng nữa, vầng trăng kia cũng không thể đột nhiên biến tròn, hắn thở dài thật dài: “Aizzz! Ít nhất mình cũng được coi là có mắt, không lỗ!”.

Ngọc Vô Duyên nhìn hắn có chút buồn cười lại có chút ao ước, vỗ vỗ bờ vai của Hoàng Vũ: “Không phải cô ấy và Tuyết Không đang đánh cược với đệ sao? Xem ai có thể tới núi Thương Mang trước.”

“Đương nhiên là đệ… Vương huynh của đệ rồi!”. Hoàng Vũ buột miệng thốt lên, sau đó nhanh chóng sửa lại.

“Ừ!”. Ngọc Vô Duyên nhìn về phía trước, mọi thứ trong bóng đêm dày đặc đã trở nên mông lung, dù trăng đã nhô lên cao nhưng mười trượng đằng trước vẫn chìm vào màn đêm đen tối: “Đỉnh Thương Mang… Hoàng Triều sẽ đến.”.

“Đương nhiên vương huynh sẽ tới được đỉnh Thương Mang!”. Hoàng Vũ nói không chút nghĩ ngợi, hắn nhìn người trông giống tiên nhân dưới trăng không nhiễm bụi trần, không khỏi có chút nghi hoặc: “Vô Duyên, huynh có thích ai chưa?”.

“Thích ai?”. Ngọc Vô Duyên quay đầu lại liếc hắn, ôn nhu cười cười: “Ai ta cũng thích.”

“Không phải mà.”. Hoàng Vũ lắc đầu, giơ tay lên chỉ vào ngực chàng: “Đệ đang nói người trong lòng ấy!”.

“Người trong lòng?”. Ngọc Vô Duyên ngẩn ra, một lát sau mới khẽ bật cười, nụ cười mơ hồ trong bóng đêm, đôi mắt như hội tụ ánh sáng của mặt trăng, phút chốc trở nên lấp lánh rực rỡ. Chàng hơi cúi đầu, những sợi tóc rơi xuống che đi một nửa khuôn mặt, áo trắng như tuyết, tóc đen như mực, khoảnh khắc ấy, trông chàng thật thê lương và tịch liêu, tựa như một âm hồn chập chờn trong bóng tối, mất đi phong thái của một vị tiên nhân dưới trăng xuất trần.

“Vô Duyên…”. Hoàng Vũ giơ tay kéo kéo ống tay áo chàng, nhưng chẳng biết vì sao lại buông tay xuống. Hắn muốn gọi chàng một tiếng nhưng không biết phải nói gì, chỉ biết rằng hắn chưa từng thấy qua Vô Duyên như vậy. Phảng phất như hắn đã tự tay cầm dao đâm vào chàng, khiến cho chàng từ một con người vô ưu trên cửu thiên bất đắc dĩ rơi xuống trần thế.

“Người nhà Ngọc gia không có tim… không có tim thì làm sao dám thích người.”. Một thanh âm thật rõ ràng bình tĩnh vang lên, người kia ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, những sợi tóc dài bay bay trong gió, gương mặt chàng thật vô cảm lãnh đạm.

“Không có tim thì làm sao con người sống, chẳng phải đã sớm chết rồi sao!?”. Hoàng Vũ nghe vậy không khỏi lẩm bẩm.

Ngọc Vô Duyên quay đầu lại nhìn hắn, nhìn người vừa ngây thơ vừa thông minh đang đứng kế bên, sau một lúc lâu mới thản nhiên đáp: “Có lẽ vậy!”

“Huynh nói gì???”. Hoàng Vũ nghe vậy trợn mắt: “Huynh rõ ràng còn sống mà!”. Hắn đưa tay ra nắm vai người trước mắt, thân thể vẫn còn rất ấm áp: “Người nhà Ngọc gia các huynh được xưng là ‘Thiên nhân’, lẽ nào các người thật sự muốn vứt bỏ hận ái tình thù trên thế gian, tu tới cảnh giới thiên nhân vô dục vô cầu? Các người không cần những tư tình ái dục, muốn lấy nhân tâm bảo hộ bách tính sinh linh? Thế Ngọc gia…cũng quá mức…vĩ đại rồi!”. Hắn ngoài miệng thì nói thế nhưng trong lòng lại thấy khác.

“Thiên nhân? Người nhà Ngọc gia có trí tuệ tuyệt vời thiên hạ…Thiên nhân…”.

Ngọc Vô Duyên nhẹ nhàng thì thầm tự nói với chính mình, lại tựa như đang nói với những linh hồn từ thời viễn cổ. Chàng giơ tay lên che đi đôi mắt, sau đó không nói gì nữa. Dưới ánh trăng, khuôn mặt chàng đẹp thuần khiết như bạch ngọc, khóe môi hiện lên một nụ cười nhợt nhạt, một nụ cười chua xót hơn cả những tiếng khóc ai oán bi thương, một nụ cười đẹp đến mức khiến người ta…đau lòng!

Giây phút ấy, phảng phất như có thứ gì đó bóp nghẹn trong lòng Hoàng Vũ, khiến hắn không thể hô hấp được, hai mắt cảm thấy đau nhức, vô cùng muốn rơi lệ, nhưng chẳng biết vì sao phải rơi lệ. Người này một thân áo trắng như tuyết, phiêu dật xuất trần, tựa như tiên dưới ánh trăng, là người khiến toàn bộ thế nhân ái mộ. Thế nhưng, chàng nhìn như muốn khóc!

Rất nhiều năm sau, Hoàng Vũ vẫn không thể nào quên được Ngọc Vô Duyên trong đêm hôm đó. Hắn nhớ lại nụ cười của chàng, nụ cười phảng phất như đã trải qua tịch mịch nghìn vạn năm, đau thương nghìn vạn lần, nụ cười vân đạm phong khinh, nụ cười mà dù qua bao nhiêu năm tháng, cũng khiến lòng hắn chua xót tột độ. Mỗi lần như vậy, hắn đều ôm lấy nương tử của mình, nói không đầu không đuôi: “Kỳ thật, những người phàm trần như chúng ta còn hạnh phúc hơn thiên nhân nhiều!”

************************************************** *****************

Tại vương đô Bạch Quốc, tối nay là Trung thu, mặt trăng tròn lơ lửng ở phía chân trời, dệt nên những tia sáng bạc trong vắt xuống hạ giới. Cả thiên địa chìm trong từng dải ánh sáng mông lung, bóng quế lượn lờ, hương hoa di động. Dưới cảnh sắc tươi đẹp ấy, lẽ ra những gia đình phải vui mừng say sưa, thế nhưng toàn bộ Bạch Đô đều vắng đi tiếng cười. Sau khi bái cầu thần Mặt Trăng, chẳng ai có tâm trạng để cười nói, ai ai cũng lo âu, không biết bao giờ đại quân Phong – Mặc bất ngờ công phá thành Đỉnh?

Vương cung Bạch Quốc, Di Đạm Cung.

Trong đại điện chỉ còn lại một mình Bạch Vương đang chắp tay đứng trước điện thờ, lẳng lặng nhìn các bức họa của các triều đại quốc chủ Bạch thị treo giữa điện, sau đó nhìn hòm ngọc có đựng sách thư ghi lại công lao sự nghiệp của lịch đại tổ tiên, sau một lúc lâu, Bạch Vương mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt.

Có tiếng đẩy cửa nhè nhẹ vang lên, Bạch Vương giật mình không khỏi mở mắt.

“Lang Hoa, con lại không nghe lời.”. Bạch Vương nói như trách mắng, thanh âm lại có chút nuông chiều.

“Phụ vương, người ở đây làm gì?”. Một thiếu nữ mặc y phục đỏ rực chạy nhanh vào bên trong tựa như một đám mây chiều mạnh mẽ xông đến, khiến Di Đạm Cung đang yên ắng cũng trở nên phấn chấn hơn: “Mỗi năm trong cung mới tổ chức thu yến một lần, thế mà phụ vương cũng bỏ không đến. Người đang lo đại quân Hắc Phong công phá thành Đỉnh sao? Vậy thì đừng đứng đây nữa, chi bằng hãy dẫn quân đến trước thành Đỉnh tử chiến với quân Hắc Phong đi! Mấy vị tổ tiên đã hóa thành tro rồi, người có bái lạy nữa thì họ cũng không sống lại giúp người đánh lui quân địch đâu!”.

“Lang Hoa, không được vô lễ!”. Bạch Vương la rầy nhưng tất nhiên vô hiệu. Huống hồ ông cũng không thể nặng lời trách móc ái nữ này.

“Thì đúng là vậy mà, người bái… mấy vị tổ tiên này thì có ích lợi gì, chẳng lẽ họ thật sự có thần lực để ngầm giúp đỡ Bạch Quốc ta sao?”. Thanh âm của thiếu nữ trong trẻo như chuông bạc trong gió, lại rất êm tai, lời nói không chút kiêng kỵ.

Thiếu nữ có tư thái vô cùng xinh xắn lanh lợi, hai hàng mày dài như vầng trăng non, đôi mắt hạnh trong veo mọng nước, cô khẽ vểnh chiếc mũi ngọc, cong đôi môi nho nhỏ xinh xinh, làn da trắng nõn mềm mại thoáng ẩn hiện dưới bộ y phục đỏ rực trông càng xinh đẹp mỹ miều, thực không hổ danh là “Lang Hoa”. Cô tựa như một đóa hoa non nớt trắng mềm nở giữa rặng mây đỏ, xinh xắn đáng yêu đến độ người say thần mê! Cô chính là ái nữ được Bạch Vương sủng ái nhất, Lang Hoa công chúa – Bạch Lang Hoa.

“Lang Hoa.”. Bạch Vương hết cách đứng nhìn con gái, ông không thể nào thật sự nghiêm khắc được với ái nữ ông thương yêu: “Sao con chưa hồi cung nghỉ ngơi, còn chạy tới đây làm gì?”.

“Trăng tối nay đẹp vậy mà chả có ai ngắm. Ai ai cũng lo sợ, chẳng có gì vui!”. Lang Hoa bĩu môi: “Phụ vương, Bạch Quốc ta cũng có hơn mười vạn hùng quân, sợ gì Hắc Phong Quốc? Người cũng không cần cầu khấn những vị tổ tiên nữa, chi bằng phái nữ nhi đến thành Đỉnh đi, nữ nhi nhất định sẽ đẩy lui quân Phong.”.

“Cái con bé này…”. Bạch Vương nghe vậy không khỏi cười nhạo, nhìn ái nữ nhao nhao lên đòi đi chiến đấu, trong lòng ông cảm thấy vui vẻ một chút: “Đúng là nghé con không sợ cọp, chỉ là một đứa nhỏ làm sao biết dụng binh, chỉ giỏi nghịch thôi!”.

“Phụ vương, sao người có thể xem thường nữ nhi!” Lang Hoa nghe vậy không khỏi ôm lấy cánh tay Bạch Vương, nhoài người ra đằng trước: “Con tuy là nữ nhi nhưng từ nhỏ đã tập đao luyện cung, thông thuộc binh thư, tự thấy mình cũng chẳng kém gì mấy vị ca ca! Huống hồ là nữ nhi thì đã sao, công chúa Tích Vân của Bạch Phong Quốc, Hàn Sương tướng quân Thu Cửu Sương của Hoàng Quốc chẳng phải cũng là nữ tử sao? Các cô ấy đều là soái tướng vang danh thiên hạ đó!”.

“Giỏi! Giỏi! Giỏi lắm! Lang Nhi của ta cũng rất giỏi.”. Bạch Vương nuông chiều an ủi con gái.

“Phụ vương, người vẫn xem thường con!”. Lang Hoa vốn dĩ thông minh, sao không nhìn ra thái độ khen cho có lệ của Bạch Vương. Cô giơ tay giật giật chòm râu của Bạch Vương, không chịu thả ra nói: “Phụ vương, người để nữ nhi dẫn binh đi thành Đỉnh đi. Con nhất định sẽ không để người thất vọng!”.

“Lang Nhi, đừng có hồ đồ!”. Ông kéo đôi tay trắng trẻo của cô xuống, nghiêm túc nói: “Con cho rằng cuộc chiến tại thành Đỉnh là trò chơi thiếu nhi hả? Đó là chiến trường! Là ải tu la giết người trong chớp mắt, có biết không?”.

“Phụ vương…”. Lang Hoa không nghe theo, định cãi lại thì bị Bạch Vương khoát tay chặn lời.

“Về cung nghỉ ngơi đi!”. Bạch Vương chỉ nói đơn giản, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Lang Hoa nhìn sắc mặt của phụ vương, biết có nói gì đi nữa cũng vô dụng, không khỏi cáu giận, vùng vẫy bỏ đi: “Về thì về! Tức chết đi được, ngày mai con không thèm ăn cơm!”.

Nhìn ái nữ nổi giận đùng đùng bước đi, nghe mấy câu nói bốc đồng của cô, Bạch Vương không khỏi bật cười. Có điều vừa mới mỉm cười đôi chút, ông chợt nhớ tới chiến sự nơi tiền phương, lại bất giác cau mày.

Mà Lang Hoa vừa lao ra khỏi đại điện đã đạp bình bình vào tảng đá trên mặt đất, dường như muốn đạp thủng mặt đất này mới thôi. Chỉ là cho dù có đạp đến khi bàn chân đau nhức, tảng đá trên mặt đất vẫn là tảng đá trơ trơ, không vì cô là công chúa Lang Hoa mà biến thành cát bụi. Cho nên cô đành bực tức duỗi tay ra, ngắt hết hoa cỏ hai bên đường, vừa ngắt vừa hung hăng ném, làm cho con đường chẳng mấy chốc ngập tràn hoa cỏ xơ xác.

Thật quá đáng! Phụ vương không tin mình. Mấy ca ca đều đã dẫn binh xuất chiến rồi, hai người đến thành Đỉnh, bốn người đến Vương vực. Chỉ có cô là bị nhốt tại chốn thâm cung, ngày ngày uống trà chơi cờ với những phi tử của phụ vương, hết sức buồn chán! Nếu để cho cô dẫn binh, cô chắc chắn công chúa Lang Hoa sẽ không thua gì công chúa Tích Vân của Bạch Phong Quốc! Vừa nghĩ tới công chúa Tích Vân và công chúa Thuần Nhiên, Lang Hoa vừa cảm thấy bực mình!

Bạch Lang Hoa tự nghĩ mình từ nhỏ đã rất dễ thương khả ái, lớn lên lại càng xinh đẹp như tranh vẽ. Năm cô mười tuổi, trong điển lễ đại hôn của thế tử ca ca, cô bước lên Đài Lang Can trình diễn một điệu múa khuynh đảo ngàn vạn dân chúng, từ đó có danh hiệu “Hoa Lang Can”. Chỉ cần qua một, hai năm nữa, cô chắc chắn sẽ càng đẹp hơn, đến lúc đó, cả Đông Triều đế quốc sẽ chẳng ai sánh được với “Hoa Lang Can” cô… Thế mà Hoa Vương nước Hoa lại tổ chức một buổi lễ gọi là “Hội Mẫu Đơn” để chúc mừng sinh nhật công chúa Thuần Nhiên, sau đó mời toàn bộ vương hầu, quý tộc Đông Triều đến thưởng thức. Nghe nói ở hội hoa xuân năm đó, công chúa Thuần Nhiên xuất đầu lộ diện khiến cho mọi người thất hồn lạc phách, đồn ầm ầm lên cái gì mà tiên tử mẫu đơn cũng không đẹp bằng ba phần của nàng. Từ đó về sau, tất cả mọi người ở Đông Triều đều tự ý (bởi vì không có sự đồng ý của cô) phong cho công chúa Thuần Nhiên danh hiệu đệ nhất mỹ nhân, quên mất đóa Hoa Lang Can xinh đẹp là cô.

Được rồi, không thể làm đệ nhất mỹ nhân thì cô sẽ nỗ lực đọc sách để giành được danh hiệu tài nữ đệ nhất, cái đẹp bên trong bền lâu hơn cái đẹp bên ngoài. Công chúa Thuần Nhiên đẹp thì có ích lợi gì, chỉ là một mỹ nhân ngu ngốc, một bình hoa di động. Nếu Lang Hoa cô đây một ngày nào đó làm ra những bài thơ văn tuyệt thế thiên hạ, nhất định sẽ trở thành tài nữ đệ nhất. Nhưng mà cô vừa thoáng bộc lộ chí hướng ấy một chút, tứ ca ca liền nói một câu dập tắt ý chí của cô luôn. Huynh ấy bảo trước cô, công chúa Tích Vân của Bạch Phong Quốc đã sáng tác nên “Luận cảnh thai thập sách” áp đảo trạng nguyên năm đó khi vừa mới mười tuổi, bây giờ người ta đã mang danh tài nữ đệ nhất thiên hạ rồi, cô thiệt là nông cạn quá đi.

Aaaa… Được rồi, tài nữ thì có cái quái gì hay, tay trói gà không chặt, nếu gặp phải cường đạo thổ phỉ thì cũng phải sợ đến tè ra quần (ách, hơi bất lịch sự nhưng cô sẽ không nói với ai, chả ai biết công chúa Lang Hoa nói mấy câu thô tục), mất mặt lắm! Cho nên cô quyết định tập võ, học vô số binh thư, quyết chí làm nữ tướng quân vang danh thiên hạ, tư thế oai hùng hiên ngang, khí thế bất phàm… Cưỡi chiến mã giết địch bắt giặc, bày binh bố trận trên sa trường, công thành chiếm đất, mở rộng biên cương, làm nước Bạch trở thành cường quốc như nước Hắc Phong và nước Hoàng! Còn cô sẽ tạo nên vô số công huân cái thế, được dựng tượng lập đền thờ như thủy tổ Bạch Vương, được hậu nhân kính ngưỡng, đời đời lưu danh sử sách, vạn thế để lại tiếng thơm… Tiền đồ tốt đẹp dường nào a… Thế mà… một quyển binh thư cô còn chưa xem xong, lại truyền đến tin Phong Vân Kỵ của Bạch Phong Quốc đánh bại Kim Y Kỵ của Hoa Quốc, làm thế nhân đều đồn thổi, ca tụng vị công chúa Tích Vân một tay sáng lập nên Phong Vân Kỵ. Người ta bảo nàng chỉ huy quân Bạch Phong chống lại quân Hoàng, hủy diệt quân Hoa, tương kế tựu kế bao vây quân Hắc Phong trong u cốc ba ngày ba đêm… Truyền thuyết về công chúa Tích Vân còn chưa hết, ở đâu lại chui ra một Thu Cửu Sương của nước Hoàng, một mình độc lĩnh vạn quân chiếm hai tòa thành trì của nước Nam, dẫn theo năm nghìn tướng sĩ đoạt hai trăm dặm vùng Vương vực màu mỡ.

Aaaa… Không, cô không thể nhụt chí, càng không thể tự ti! Hoa Thuần Nhiên thì có gì đâu, chỉ là lớn lên xinh đẹp một chút, mà đẹp thôi thì làm được gì, chẳng có tài hoa và võ công như Phong Tích Vân. Còn Phong Tích Vân thì cũng có gì đâu, cho dù tài hoa tuyệt thế, võ công phi thường, nhưng rồi sao nào, nàng lại không có dung mạo tuyệt thế như Hoa Thuần Nhiên. Từ chuyện mọi người chưa từng đàm luận về dung mạo của nàng cũng đủ đẻ chứng minh nàng có dung mạo vô cùng tầm thường, nói không chừng còn xấu xí như quỷ dạ xoa! (Lang Hoa thầm mong là vậy!) Cho nên… Bạch Lang Hoa cô phải bảo dưỡng dung mạo xinh đẹp trời sinh này thật tốt, còn phải tinh thông thơ văn, giỏi ca múa, chuyên cần luyện võ công, học thuộc binh thư. Cô muốn trở thành người có đầy đủ dung, tài, võ, trí, đức, nghệ…, trở thành một công chúa Lang Hoa thập toàn thập mỹ.

Chỉ là… Cô ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn sáng rực trên bầu trời, vô cùng u oán thở dài. Có trở thành một người hoàn mỹ thế nào đi chăng nữa thì cô vẫn bị kẹt trong vương cung nho nhỏ Bạch Quốc này, làm một đóa hoa Lang Can nho nhỏ! Còn Hoa Thuần Nhiên nhà người ta vẫn nở mày nở mặt làm mỹ nhân đệ nhất Đông Triều, khuynh đảo chúng nam nhân trong thiên hạ. Mà tiếng tăm của Phong Tích Vân lại càng lẫy lừng hơn, bất luận già trẻ lớn bé khi nhắc đến nàng đều mang vẻ mặt tôn sùng. Hơn nữa, trong tứ đại công tử nổi danh thiên hạ thì hai vị công tử tôn quý nhất là Hoàng Triều và Lan Tức, một người đã lấy Hoa Thuần Nhiên, một người đính hôn với Phong Tích Vân. Chỉ có cô năm nay đã mười bảy tuổi những vẫn chưa hề gặp một thanh niên tài giỏi, đẹp trai, ưu tú nào, ngoại trừ mấy vị ca ca điên khùng tự cao tự đại ở trong cung.

Aaaa… Tất cả là tại phụ vương, sao lại yêu thương nữ nhi theo cách như thế, còn nhốt một cô gái xuất sắc như cô tuốt trong vương cung, khiến cô không thể gặp thế nhân, thế nhân không thể thấy cô. Vậy thì làm sao có thể lan truyền mỹ danh, tài danh, võ danh, trí danh, nghệ danh của cô ra khắp thiên hạ được!?

Cho nên… Lang Hoa nắm chặt tay, ta đã nhẫn nại lâu lắm rồi! Phụ vương, người không cho con đi, lẽ nào con không tự đi được!?

  • Đọc [ 163 ]