Tàng Phong - Quyển 2 - Chương 13: Đẹp không?

Tàng Phong

Quyển 2 - Chương 13: Đẹp không?

Dịch: Phuongkta1

"Ừ" Diệp Hồng Tiên và Đồng Thiết Tâm vào lúc đó đều sững sờ, hiển nhiên không nghĩ tới Từ Hàn gọi ngừng xe ngựa cũng là vì việc này.

Mà vẻ mặt của La Ấn cùng Mạnh Thư Các lại là kinh ngạc, cho đến khi Từ Hàn nghiêng mắt truyền đạt một nụ cười chế nhạo với hai người bọn họ, lúc này hai người mới hồi phục tinh thần lại, hóa ra tên Từ Hàn này đang trêu bọn hắn.

La Ấn vẫn còn may, dù sao lời nói của Từ Hàn chỉ nhằm vào Mạnh Thư Các.

Mà Mạnh Thư Các không hề như thế, trong lòng của y có thể nói là nghĩ mà sợ, lại vừa tức giận, nhưng một Từ Hàn vừa rồi chỉ dùng một tay hiển nhiên đã bắt chặt y, dù cho đáy lòng có nhiều bất mãn hơn nữa, cuối cùng cũng không tiện phát tác.

"Có ăn a." Ánh mắt của Diệp Hồng Tiên quét qua trên thân mấy người, nhưng nụ cười trên mặt Từ Hàn cùng mồ hôi còn chưa lau đi trên trán Mạnh Thư Các, nàng đã biết rõ chỉ sợ có chút chuyện ẩn bên trong này. Nhưng nàng cũng không vạch trần, ngược lại phối hợp với Từ Hàn.

"Huyền Nhi đói bụng, ta muốn xin các ngươi một ít thức ăn." Từ Hàn vẻ mặt ngây thơ chỉ con mèo đen trên vai mình nói ra, cũng không để ý tiếng kháng nghị bất mãn trong miệng nó, vừa cười vừa nói.

"A." Diệp Hồng Tiên có thâm ý liếc nhìn Từ Hàn, liền đưa ra chút lương khô từ trong xe ngựa ném cho Từ Hàn.

"Cảm ơn." Từ Hàn tiếp nhận đồ ăn khẽ gật đầu với Diệp Hồng Tiên cùng tên Đồng Thiết Tâm sắc mặt có chút khó coi kia, sau đó liền quay người đi vào bên trong xe ngựa của mình, mà hai người La Ấn và Mạnh Thư Các thì lưu lại ở nguyên chỗ, sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại, xám xịt cùng theo Từ Hàn lên xe.

Đồng Thiết Tâm nhìn bầu không khí quỷ dị giữa ba người Từ Hàn, trong lúc mơ hồ cũng đoán được mấy thứ gì đó, sắc mặt gã bắt đầu có chút âm trầm, nhưng cuối cùng cũng không nhiều lời, sau khi mấy người lên xe một lần nữa, chiếc xe ngựa này lại tiếp tục lên đường, chỉ là trên mặt ai đó lại không còn vẻ rạng rỡ như lúc trước.

...

Khi trở lại xe ngựa một lần nữa, Từ Hàn giống như đã quên chuyện ba người không thoải mái lúc trước, cầm lấy lương khô Diệp Hồng Tiên đưa tới muốn đút cho Huyền Nhi ăn.

Nhưng Huyền Nhi hít hà mùi vị cái lương khô kia, trên mặt lại lộ ra thần sắc chán ghét, một trảo đẩy nó ra cách xa mình.

Mà La Ấn và Mạnh Thư Các đã trải qua chuyện lúc nãy, cũng không dám có thêm chút lỗ mãng, yên tĩnh ngồi xuống bên cạnh.

Từ Hàn cũng không có ý nghĩ gì với Diệp Hồng Tiên, nói cho cùng hắn chỉ vì muốn dựa vào quan hệ của Diệp Hồng Tiên để lẫn vào Linh Lung Các, tìm cơ hội trị liệu kinh mạch trong cơ thể, đồng thời luyện hóa cánh tay Yêu. Nhưng nếu như không biểu hiện ra một chút hành động, Mạnh Thư Các hoặc những người khác sẽ thực sự cho rằng hắn dễ bắt nạt, trên đường yên lặng cũng là tâm phiền, đơn giản cho bọn họ chút giáo huấn, tránh việc sinh thêm sự cố sau này.

Mà thực sự không ra khỏi dự đoán của Từ Hàn, đã có chuyện lúc trước, dọc theo con đường này Mạnh Thư Các cũng an phận rất nhiều, đảo mắt đã đến buổi tối.

Một đoàn người tìm được một chỗ rộng lớn cắm trại nghỉ ngơi.

Một nhóm tám người thì Diệp Hồng Tiên lại giống như công chúa được người người vây quanh, một đám người quây quần bên nàng hỏi han ân cần, Đồng Thiết Tâm lại càng nghĩ cách nịnh bợ. Diệp Hồng Tiên cũng là người tinh tế trong việc giao tiếp, chịu khó đáp lại từng người một, chắc chắn không khiến bất cứ kẻ nào sinh ra nửa phần khó chịu, càng cảm thấy nàng dễ thân, khiến trong suy nghĩ của mọi người luôn ưa thích vị đệ tử chân truyền của Thái Thượng trưởng lão.

Trái lại Từ Hàn lại bị đối xử lạnh nhạt, một thân một mình ngồi ở một bên đống lửa yên tĩnh ăn lương khô trong tay.

Chờ ăn xong cơm tối, một ngày mệt nhọc nên mọi người muốn chuẩn bị nghỉ ngơi.

Từ Hàn vốn cũng định nằm ngủ, mặc dù đoạn đường này được ngồi ngồi xe ngựa, nhưng đường xá lắc lư, tư vị thực sự không thể coi dễ chịu.

Nhưng cùng lúc đó, Đồng Thiết Tâm lại ý cười đầy mặt đi tới.

"Từ huynh đệ." Gã thân thiết đưa tay đặt ở bả vai Từ Hàn, ngữ khí trong miệng cũng cực kỳ nóng bỏng.

"Ừ, Đồng đại ca có gì phân phó" Từ Hàn biết gã lai giả bất thiện, nhưng trên mặt lại bất động thanh sắc, trái lại làm ra vẻ hoảng sợ.

"Chuyến đi đến Linh Lung Các này cần phải mất hơn mười ngày, mà thân phận của Hồng Tiên sư muội lại cực kỳ tôn quý, ta sợ có bất trắc xảy ra. Ngươi ít khi hành tẩu giang hồ, chỉ sợ là không biết, kẻ cướp ưa thích nhất chính là tập kích bất ngờ ban đêm, ta đã suy nghĩ rất kỹ càng, cần phải sắp xếp một người gác đêm cho thỏa đáng." Đồng Thiết Tâm lấy dáng một người từng trải thuyết phục nói.

"Ừ. Đồng đại ca nói có lý, không thể không phòng kẻ cướp, không biết Đồng đại ca sắp xếp tại hạ gác đêm khi nào? Tại hạ nhất định sẽ phối hợp." Mặc dù đón đúng Đồng Thiết Tâm này bụng dạ khó lường, nhưng Từ Hàn cũng thực sự hiểu rõ, người của Trường Dạ Ti nhất định sẽ không bỏ mặc Diệp Hồng Tiên đi đến Linh Lung Các, lộ trình của mấy ngày nay rút cuộc sẽ không yên bình, mặc dù không thích Đồng Thiết Tâm, nhưng đề nghị này của gã cũng rất cần thiết, Từ Hàn không có lý do để phản bác lại.

"Không không không, Từ huynh đệ đã hiểu lầm." Đồng Thiết Tâm liên tục khoát tay, trên mặt vẫn mang theo ý cười khiến người như tắm gió xuân.

"Nếu như thực sự có kẻ địch đột kích, chắc chắn sẽ phải dựa vào sư huynh đệ chúng ta ra tay. Tu vi của Từ huynh đệ... thực sự không quá cao, tại hạ cũng không ý gì khác, mong rằng Từ huynh đệ không nên hiểu lầm. Chỉ là quan hệ đến an nguy của Hồng Tiên sư muội, ta muốn Từ huynh đệ gác đêm để cho chư vị sư đệ sư muội tu dưỡng thật tốt, dùng để phòng ngừa vạn nhất. Không biết Từ huynh đệ nghĩ như thế nào "

Từ Hàn nghe vậy sững sờ, cũng không ngờ rằng Đồng Thiết Tâm lại bàn tính như vậy.

"Thế nào? Từ huynh đệ có điều gì băn khoăn sao?" Thấy Từ Hàn dường như có chút do dự, Đồng Thiết Tâm lại lần nữa mở miệng nói, trong giọng nói mang theo một vẻ uy hiếp.

Từ Hàn liếc mắt nhìn Đồng Thiết Tâm ở bên người đang mang theo nụ cười nồng đậm, ánh mắt đột nhiên bắt đầu híp lại.

Phía dưới một bộ túi da tốt, chỉ vì sắc dục xông tâm mà lúc này thực sự lộ ra dung nhan cực kỳ dữ tợn.

"Mọi chuyện dựa vào Đồng đại ca làm chủ." Từ Hàn cũng không hề nói ra điều này, chỉ đồng ý.

Nếu như giao cho những đệ tử danh môn kinh nghiệm sống chưa nhiều này gác đêm. Từ Hàn ít nhiều có chút không yên lòng, mà tự mình hắn làm chuyện này thì lại an tâm hơn một chút. Đương nhiên những chuyện này không phải là vì đám đệ tử của Linh Lung Các, mà chính là vì chính bản thân hắn.

Thấy Từ Hàn mềm yếu như thế, nụ cười trên mặt Đồng Thiết Tâm càng lớn, gã lại vỗ vỗ bả vai Từ Hàn, nói: "vậy khiến Từ huynh đệ cực khổ rồi", sau đó liền quay người nghênh ngang rời đi.

Khoảng chừng một khắc đồng hồ trôi qua, mọi người đều đã nằm ngủ, chỉ Từ Hàn cô độc ngồi ở bên cạnh đống lửa, ánh mắt của hắn nhìn ánh lửa nhảy nhót trước mặt mình, kinh ngạc sững sờ.

Gác đêm, đối với Từ Hàn mà nói cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn.

Bất kể là trước kia thân là sát thủ của Sâm La Điện, vì săn giết một số mục tiêu, hoặc cùng Thương Hải Lưu đồng hành về sau, vì đề phòng những kẻ cướp trên đường vĩ hành, Từ Hàn cũng đã làm chuyện mấy ngày không ngủ không nghỉ.

Đây đối với hắn mà nói chẳng qua chỉ là chuyện thường ngày.

Nhưng từ khi Thương Hải Lưu chết, rồi Phu Tử rời đi, lại đến Trường An sở kiến sở văn (*chứng kiến hết tất cả), thêm với việc hôm qua gặp gỡ vị nam nhân trong Thiên Sách Phủ kia, mấy chuyện này đan vào cùng một chỗ cũng khiến Từ Hàn có chút bực bội khó hiểu.

Thương Hải Lưu đã từng nói, mỗi người sinh ra trên đời này cũng có sứ mạng của riêng mình.

Thương Hải Lưu hoàn thành sứ mạng của mình.

Mà Từ Hàn đây

Từ Hàn không biết, tương lai của hắn vẫn chỉ là một mảnh mê mang như cũ.

Nghĩ tới đây hắn không kìm được đưa tay ra, sờ tới một khối ngọc bội trong ngực mình, nghĩ đến hôm qua chính là thời điểm ba năm mà nam nhân kia lập ra ước hẹn. Trong đầu suy nghĩ càng bực bội.

"Đát."

Lúc này, cách đó không xa bỗng nhiên vang lên một tiếng động rất nhẹ.

Đó là thanh âm phát ra do giày ủng đạp gãy cành khô trên mặt đất.

Từ Hàn mãnh liệt từ trong suy nghĩ của mình hồi phục thần trí, hắn ghé mắt nhìn lại, lại thấy một bóng người xinh đẹp cách đó không xa đang chậm rãi đi tới.

Ánh mắt của hắn vào lúc đó bắt đầu híp lại: "Diệp đại tiểu thư đã trễ như vậy còn chưa ngủ sao "

Diệp Hồng Tiên nghe vậy dịu dàng cười cười, chỉ lơ đễnh đi tới trước mặt Từ Hàn, ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu rời nhà, có chút khó ngủ." Diệp Hồng Tiên lấy tay chống một bên mặt mình, nhìn ánh lửa trước mắt, khẽ nói.

Thanh tuyến của nàng cực kỳ nhu hòa, thậm chí còn mang theo chút cô đơn khiến Từ Hàn sững sờ.

Hắn không kìm được ghé mắt nhìn lại, lúc đó ánh lửa chiếu đến bên má Diệp Hồng Tiên, khuôn mặt nàng thanh tú giống như bút mực họa ra, môi anh đào đỏ tươi giống như có thể chảy ra nước.

Cái gọi là chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, chung quy lại cũng chỉ như vậy.

Trong lòng Từ Hàn khó tránh khỏi sinh ra ý nghĩ như thế.

"Đẹp không" Tiếng nói của Diệp Hồng Tiên vào lúc đó vang lên.

Từ Hàn sững sờ, lúc này mới hồi phục tinh thần lại, chỉ thấy Diệp Hồng Tiên lúc này đang quay đầu nhìn về phía hắn, khóe miệng rõ ràng mang theo nụ cười chế nhạo.

Từ Hàn lúc này mới biết mình bị Diệp đại tiểu thư trêu đùa hí lộng, thầm mắng một tiếng chính mình mê gái, nhưng trên mặt lại cố gắng trấn định.

"Diệp đại tiểu thư đêm khuya tới đây, không phải chỉ vì muốn biểu hiện ra ngươi xinh đẹp cho Từ mỗ xem đi" hắn chỉnh đốn tâm thần, bỏ qua một tia buồn rầu trong lòng mình, nói.

"Ngươi tu luyện là ngoại công?" Diệp Hồng Tiên cũng không đáp, chỉ hỏi ngược lại.

Trận đánh nhau ngày hôm đó, Từ Hàn đã lộ ra lực lượng của mình, hắn cũng không cần phải giấu giếm Diệp Hồng Tiên, lập tức liền gật đầu, coi như là thừa nhận.

"Ngày ấy giao thủ, ta thấy tu vi của ngươi đã tới Kim Cương cảnh, ngươi tuổi tác chỉ ngang bằng ta, lại có thể tu luyện thân thể tới loại tình trạng này, thực sự không thể tưởng tượng được." Diệp Hồng Tiên nghiêng cái đầu cực kỳ hứng thú nhìn Từ Hàn từ trên xuống dưới, tựa như muốn hiểu rõ hắn vậy.

"Quá khen, tu luyện thân thể dù sao cũng là ngoại đạo, không thể sánh với viên Đan tím trong cơ thể Diệp tiểu thư." Lời này của Từ Hàn cũng không phải lấy lòng.

Cần biết thiên hạ công nhận tu hành chính đạo chính là dẫn dắt nội lực, tụ họp Nội Đan, sinh ra Tam Nguyên, khai môn vị, hồn phách câu thông thiên địa, thân không nhiễm cát bụi, cuối cùng hóa thành Đại Diễn. Tu sĩ luyện thể mặc dù giai đoạn trước tinh tiến cực nhanh, chiến lực cũng vượt xa tu sĩ cùng cảnh, nhưng nếu đến Kim Cương cảnh, thì mỗi bước đi tiếp theo lại cực kỳ khó khăn.

Cho dù là Từ Hàn lúc này thì hắn vẫn cách Tử Tiêu cảnh xa đến vạn dặm.

Mà Diệp Hồng Tiên thì ngược lại, mặc dù tu vi chỉ ở Đan Dương cảnh, nhưng cần biết điểm mấu chốt nhất của Đan Dương cảnh là lấy nội lực trong cơ thể ngưng ra Nội đan, mà Nội Đan lại chia làm ba phẩm là thượng trung hạ, hạ phẩm màu vàng, trung phẩm màu đỏ, thượng phẩm màu tím. Tu sĩ bình thường cũng chỉ có thể chạm tới Nội đan màu vàng, người có thể đạt tới Nội đan màu tím dĩ nhiên được coi là kỳ tài ngút trời, mà Diệp Hồng Tiên lại là Đan tím vạn người mới có một. Điều này cũng có nghĩa là, một khi nàng phá Đan Dương cảnh, con đường về sau nhất định thuận buồm xuôi gió. Thiên phú như vậy, được Tư Không Bạch coi trọng cũng là điều khó tránh khỏi.

Thế nhưng, đối mặt với sự tán thưởng của Từ Hàn, Diệp Hồng Tiên chỉ lơ đễnh cười khẽ, Trong hơn mười năm này nàng đã nghe quá nhiều những câu tán dương như vậy, sớm thành thói quen.

Nàng bỗng nhiên nghiêm sắc mặt lại, thanh tuyến cũng trầm thấp thêm vài phần.

Nàng nói.

"Ngươi cảm thấy chỉ bằng bọn họ là có thể chống đỡ được người của Trường Dạ Ti sao?"

  • Đọc [ 169 ]