Ta Không Thành Tiên - Chương 325: Mài kiếm

Ta Không Thành Tiên

Chương 325: Mài kiếm

Đao này không hoa lệ đến kinh người. Nó cũng chẳng phải mạnh đến mức hủy diệt tất cả và cũng càng không phải có thể có sức cản lại một kích kia của Thần, nhưng tuy vậy đây lại là một đao có trình độ cao nhất kể từ khi nàng bắt đầu tu hành cho đến nay !

Nó đã vượt xa thực lực và hiểu biết vốn có của Kiến Sầu, thậm chí...

Còn trên cả sự tồn tại của chính bản thân nàng !

Đây là một đao hoàn toàn mới và đồng thời cũng là một đao mang theo trái tim và linh hồn của nàng !

Ánh đao hai xích sáng trắng như tuyết, một nửa là linh lực tinh thuần phiêu dật, nửa kia là hồn lực tối tăm u ám !

Nửa đầu thì trên đại địa Thập Cửu Châu bao la này đâu đâu cũng có, bất cứ lúc nào cũng có thể thấy được; nhưng nửa sau lại thuộc về một vùng đất mà từ trước đến nay chưa có tu sĩ nào đặt chân đến.

Đây là hai nguồn lực vốn đối chọi nhau.

Nhưng trong thời khắc cấp bách này, trong khoảnh khắc không cần suy nghĩ này, cả hai lại đồng thời rót vào trong thanh pháp khí, dung hợp đến gần như tuyệt hảo. Dường như chúng bị một sức mạnh nào đó khuất phục mà tình nguyện để người sai sử, cam tâm chịu chết !

Trong thông đạo chật hẹp, không có tu sĩ nào nhận ra được nguồn lực này là cái gì và cũng chẳng có ai có hiểu biết về nguồn gốc của nó !

Kiến Sầu vẫn ẩn mình trong gió, tuy đã chém xuống một đao, nhưng trạng thái "Thuận gió" vẫn không bị phá hư.

Trong mắt những người khác, ở nơi nàng hiện diện chỉ là một khoảng không bị hắc khí bao phủ.

Phía trước khoảng không này chính là cái đuôi gai của con rết đang đập xuống; còn ở phía sau là bóng Bạch Dần phiêu dật đang giơ cao trường kiếm, ánh kiếm băng băng từ trong không trung xả xuống một làn mực nước như họa đồ, nhắm về phía cái đuôi gai.

Nhưng trong khoảnh khắc ánh kiếm còn chưa đạt đến đích thì trong hư không, nơi mà hắn còn tưởng là trống rỗng, lại đột nhiên phóng ra một đường đao cao rộng !

Rõ ràng đây là một vùng hỗn độn, nhưng Bạch Dần lại cảm thấy sáng lạn vô tận.

Ánh sáng tựa như có thể chiếu thấu trời xanh !

Cảm giác ấy giống như đột nhiên nhìn thấy cả một vùng đại dương mênh mông chợt hiện ra, treo lơ lửng trong không trung hư vô.

Thật là thần kỳ đến khó tin !

"Sao --"

Tiếng kêu kinh ngạc của Bạch Dần vào lúc này đã gần như khàn đi. Hắn suýt nữa thì thét to lên kinh sợ nhưng ngay tức khắc đã kịp ghìm lại trong cổ họng.

Bạch Dần liền nhớ tới trận gió quái dị đã thổi sượt qua cạnh người lúc trước, vì vậy bèn chắp nối ra manh mối.

Giỏi lắm !

Hóa ra là trong trận gió này có ẩn cao thủ !

Hóa ra người này lại đi trước mình năm trượng !

Hóa ra ở phía trước, người mà con quái vật tà ác giống con rết này muốn tấn công thật ra không phải là hắn !

Bạch Dần nghĩ kỹ thì tức đến nỗi thiếu điều muốn cắn nát cả hai hàm răng : Rõ ràng là có người luôn đi sau lưng hắn để núp bóng, kẻ kia thậm chí có muốn ám toán hắn, hắn cũng chẳng hề hay biết a.

Đuôi gai, kẻ tàng hình và Bạch Dần, vị trí của cả ba vốn nằm trên cùng một đường thẳng.

Từ nơi mình đứng, Bạch Dần chỉ thấy cái đuôi của hung vật này đập tới trước mặt nên nghĩ là nó tấn công mình, nhưng bây giờ ánh đao lại đột nhiên hiện ra, trực diện đối chọi gay gắt thì...

Hắn có thể đoán ra mục tiêu của con quái vật kia rõ ràng là người tàng hình cầm đao !

Bạch Dần lẽ ra nên lợi dụng dịp này để trốn thoát !

Nhưng bây giờ đã quá trễ.

Bởi vì cái đuôi gai của con vật khí thế quá mạnh, khi thấy ánh đao xuất hiện trước mặt, Bạch Dần đã nhận ra thân hãm hiểm cục nên trường kiếm cũng đã nhanh chóng vung lên, xuất ra bổn sự áp đáy hòm của mình.

Lúc này hắn lấy hết sức bình sinh, vận dụng hết linh khí nguyên anh, chiêu thức đã cũ, không thu phát linh hoạt giống như lúc trước cùng đối chiến với Lương Thính Vũ !

Thôi rồi !

Thua đậm rồi !

Bạch Dần trong lòng tức muốn rỉ máu, hiện tại chẳng những không tài nào bỏ chạy mà chỉ có thể trơ mắt nhìn một chiêu "Ngân hà đảo huyền" của mình đi theo sau ánh đao vừa dốc vừa hỗn tạp kia cùng chém về phía đuôi gai của hung thú với khí thế mạnh nhất từ trước đến nay !

Dưới con mắt của những người khác, hai đường đao và kiếm này giống như phối hợp chặt chẽ với nhau liền thành một thể vô cùng xảo diệu, tựa hồ như người xuất đao và người xuất kiếm đã có hẹn trước nên động thủ mới ăn ý như vậy.

Lương Thính Vũ ở phía sau bị hàng loạt biến động vừa rồi chấn kinh đến nói không nên lời, giờ khắc này thấy cảnh tượng như vậy lại càng cảm thấy hoảng sợ hơn.

Thị không chắc mình có địch lại một tu sĩ rất có thể là Bạch Dần của Nhai Sơn không; đã vậy sau lưng Bạch Dần lại vẫn còn có một người khác, nếu không có sự hiện diện của "Thần" mà thuyền Dạ Hàng vẫn luôn giấu kín thì e rằng họ vẫn không bị phát hiện ra.

Huống hồ, lại còn xuất ra một đao kinh người như thế này !

Người này tu vi hẳn rất cao ?

Tả Lưu...

Gã chẳng lẽ lại có thể khiến Nhai Sơn Côn Ngô phái cao thủ bậc này đến tận đây ư ?

Lương Thính Vũ trong lòng kinh nghi bất định, nhưng vì kiêng kỵ nên cũng không dám tiến lên, chỉ quắc mắt nhìn kỹ cái đuôi gai đánh tới ở phía trước đang sắp va vào mục tiêu --

Và đồng thời còn có đòn phản kích !

Ánh đao đi trước, ánh kiếm tiếp sau !

Mà vào lúc này, ngay cả Kiến Sầu cũng ngẩn hơi người khi phát hiện ra đường kiếm kia. Nàng soát sơ trạng thái ẩn thân của mình, kế đó xét lại cả ba vị trí thì liền hiểu ngay ra ngọn nguồn tạo nên cục diện này.

Vì vậy, Kiến Sầu chỉ thầm nhủ : "Tới thật đúng lúc !"

Nàng không biết cái người ở phía sau có đang tức nàng đến phát điên hay không. Mà thật ra nàng cũng chẳng hề quan tâm đến điều này, chỉ biết bất luận là ai cùng nàng chống lại cú đánh của con quái vật hung hãn ở trước mắt thì sự trợ giúp này đều vô cùng cần thiết !

Bởi vì nhờ bị khí tức của hung vật chế định, nàng mới có thể cảm nhận được khả năng khủng khiếp của nó !

Tuy nàng phản kích mau nhất, tuy sự tự vệ này đã hoàn toàn vượt quá cực hạn của nàng, tuy một đao này ngay chính nàng cũng không hiểu rõ...

Nhưng trong một sát na chém ra ấy, nàng càng hiểu rõ hơn ai hết --

Thế này vẫn còn chưa đủ !

Một đao của nàng muốn chặn lại hai thanh gai đuôi trông như đơn giản trước mắt này là hoàn toàn không đủ !

Cho dù có đường kiếm của Bạch Dần hỗ trợ thì bất quá cũng chỉ thêm vào một đường sinh cơ, nguy cơ trùng trùng vẫn còn đó...

Kiến Sầu biết rõ điều này, mà con quái vật trên trăm trượng trong thông đạo dĩ nhiên cũng biết.

Cái tiếng xì giễu cợt cao cao tại thượng của nó đã tiêu tan, nhưng ý tứ khinh miệt vẫn không hề thay đổi, thậm chí lại còn trở nên nồng đậm hơn trước một ánh kiếm nhập thêm vào.

Bởi vì sức mạnh của Thần đã vượt xa khả năng lý giải của một con sâu cái kiến.

Gai đuôi tựa như thanh trường mâu phóng nhanh như điện, bóng nổi đong đưa, ánh sáng loang loáng trong hư vô.

Tưởng như vực sâu tĩnh mịch và đêm dài vĩnh cửu hợp cùng với đất trời xung quanh thành một thể. Dường như cho dù bóng đao vụt xuống hay ánh kiếm chói sáng cũng không thể nào chống lại sức mạnh có từ thời hoang cổ kia !

Sức mạnh ấy khiến cho kẻ yếu không có nổi sức chống cự, thế như chẻ tre, vô pháp ngăn cản !

Thắng bại đã rất rõ ràng !

Nhưng trong một sát na ngắn đến nỗi không kịp chớp mắt ấy lại có một đường kiếm khí kinh người đằng không bay lên ! Đường kiếm khí này chính là từ lối ra thông đạo phóng tới, trước Kiến Sầu năm trượng !

Giữa tích tắc cực kỳ nguy cấp đó, nó hợp cùng với đường đao và ánh kiếm mà đồng thời chém về phía phần gai đuôi !

Ánh kiếm xanh biếc màu ngọc bích, kiếm khí mênh mông cuồn cuộn !

Lúc kiếm khí bay vút lên, thông đạo chật hẹp liền dường như trở nên rộng rãi.

Tựa hồ như cái thứ đang đánh tới ấy không phải là một ánh kiếm mà là một mái nhà tranh lẫn giữa rặng tùng bách xanh tươi, mây trắng lững lờ vướng vít xung quanh, là một bờ ruộng tịch liêu thấm đẫm ánh chiều tà, là một khoảng rừng tĩnh lặng trong nơi thâm u cùng cốc....

Trong khoảng khắc kiếm khí quét tới, tưởng như còn nghe thấy tiếng ẩn sĩ ngâm nga :

Đi theo nguồn nước đổ, ngồi ngắm áng mây bay*...

* Đây là hai câu thơ trong trong bài Chung Nam biệt viện của Vương Duy đời Đường (699 - 759). Dịch thơ Lê Nguyễn Lưu - thivien.net

Trong ngữ nghĩa mịt mờ có ẩn chân ý; trong mênh mông cuồn cuộn mà gần sát với tự nhiên.

Vô dục vô cầu, tùy tâm tùy tính.

Một chiếc thuyền lá nhỏ rẽ nước lướt đi, để lại phần đời đã qua của mình trong sóng nước dập duềnh.

Đây là ?!

Kiến Sầu đại kinh, không khỏi ngước mắt lên nhìn về phía lối ra thông đạo phủ đầy hắc khí, nhưng ngoài những tia kiếm xanh ngọc quyện lẫn với kiếm khí thì chẳng thấy bất cứ một bóng người nào khác.

Bạch Dần ở phía sau nàng cũng giật mình chẳng kém, nhưng ngoài sắc mặt kinh ngạc thì lại càng thêm ba phần hoảng sợ !

Trong thông đạo ngục giam tối hôm nay, ngoài một người thần bí ẩn mình xuất đao ở phía trước thì lại vẫn còn một người khác vô thanh vô tức theo sát sau chân !

Hơn nữa người này...

Ánh mắt Bạch Dần lướt qua những tia sáng xanh ngọc lẫn trong kiếm khí mà trong lòng đã gần như có ngay đáp án : Nếu hắn nhớ không sai, đây là...

Trong thuyền Dạ Hàng, nếu là người của Côn Ngô, cho dù là ai đi nữa thì cũng chẳng phải là tin tức tốt lành gì đối với Nhai Sơn.

Hai hàng chân mày tuấn dật của Bạch Dần liền nhíu lại.

Nhưng thủ pháp của hắn cũng không bởi vì vậy mà chịu một chút xíu ảnh hưởng, ngược lại còn mượn uy thế bá đạo của luồng kiếm khí đang đánh tới kia để tăng thêm tốc độ của kiếm trong tay mình !

"Ầm !"

Tuy không phát cùng một lúc, nhưng đường đao hỗn hợp kết cùng với hai đạo kiếm khí một đen trắng một xanh ngọc lại gần như đồng thời một cách kỳ diệu chém xuống hai thanh gai đuôi kia !

Kiến Sầu tin rằng nếu là tu sĩ nhập thế trên Thập Cửu Châu, rất khó có ai có thể toàn thân thoát khỏi ba kích vây công phối hợp đến gần như hoàn mỹ như thế này. Cho dù là tu sĩ phản hư đối mặt với nó e rằng cũng sẽ phải biến sắc chút ít.

Nhưng lúc này, địch thủ của nàng, hay địch thủ của bọn họ nói cho đúng hơn, lại không có chút phản ứng dư thừa !

Kiếm khí và ánh đao lan rộng khiến các vách tường đá U Vô trong thông đạo xung quanh bị chấn thành đá vụn; trong linh khí bạo loạn lại còn có thêm hồn lực u ám không thuộc về đại địa Thập Cửu Châu gia nhập khiến cho sức nổ càng mạnh hơn...

Nhưng lực đập của con trùng thô to kia vẫn vạn lần hung hãn như trước !

Sức mạnh của ba người hợp lại khủng khiếp như vậy bất quá cũng chỉ làm cho hai thanh gai đuôi gớm ghiếc kia hơi khựng lại một chút mà thôi !

Nhưng...

Dù chỉ một chút cũng đủ !

"Đi !"

Một tiếng thét lớn vang lên từ lối ra thông đạo, lập tức một trận đồ giống như bản đồ tinh vực mở ra, sóng dao động đặc thù của trận pháp lại nhộn nhạo một lần nữa !

Kiến Sầu và Bạch Dần, dù một kẻ ngoài sáng một kẻ trong tối, dù người này ở phía trước người kia ở sau, nhưng lúc này cả hai đều đồng thời nhận ra thời cơ đã đến !

Lợi dụng khoảnh khắc hung vật hơi khựng lại sau cú đánh, cả hai người liền phóng vọt đi không chút do dự !

Thân trùng khổng lồ như núi nghiêng tới, gai đuôi như trường mâu đâm thẳng tới !

Hai tiếng "Vù vù !" rít lên. Một luồng gió và một bóng trắng phiêu dật đã phá vòng vây bắn vọt ra khỏi trận pháp trong một sát na ngàn cân treo sợi tóc ấy, thân người ngay lập tức đã biến mất vô ảnh vô tung !

Lương Thính Vũ vốn vẫn đứng ngoài quan sát không ngờ ngoài Bạch Dần lại có người thứ hai, đã vậy sau đó lại còn có thêm người thứ ba đột nhiên xuất hiện kéo theo hàng loạt biến động khác.

Vừa thấy Bạch Dần bỏ chạy, thị rốt cục cũng tỉnh lại, cả người cuồng nộ !

"Đuổi theo -- Giết bất luận tội !"

Giọng thị gằn cứng, lại nhờ tăng thêm linh lực nên dội tiếng lớp lớp trong gian địa lao.

Vào lúc này thuyền Dạ Hàng đã huy động toàn bộ nhân thủ truy đuổi !

Phía trên bức tường chiếu bích* chìm trong bóng tối đen kịt trên đại điện liền có ba bóng người lần lượt phóng ra !

Cái bóng đầu tiên hoàn toàn ẩn mình trong không trung, ngay sau đó là một luồng hào quang màu xanh ngọc phủ xuống, trong chớp mắt tất cả đã biến mất trước bức chiếu bích*.

* chiếu bích/ảnh bích : Bức tường có đắp thành hình ảnh phong cảnh đẹp mắt, coi như một lối trang trí.

Dĩ nhiên họ đã thuấn di đi mất rồi !

Người theo sát phía sau là Kiến Sầu. Nàng vẫn còn hòa lẫn trong gió, công bình mà nói thì hoàn toàn không bị hiện thân, nhưng bởi vì lúc trước không thể không tự vệ đánh lại lại hung thú giống như con rết kia nên thực ra cũng đã để lộ một chút tung tích.

Sau khi thoát ra, nàng vẫn giữ nguyên tốc độ bay nhưng lại không vội thuấn di bỏ đi ngay mà quay đầu nhìn về phía trong điện !

Ở đó bức tượng đen kịt cực lớn, cả trăm cái chân cong cong vẹo vẹo giang ra hai bên như đao kích, cái đầu không có mắt cao cao nổi lên trong nơi tối nhất của đại điện.

Lúc Kiến Sầu mới đến, bức tượng thoạt trông chỉ âm u quỷ dị mà thôi.

Nhưng bây giờ trên thân nó lại đang hiện ra vô số đường phù văn kim sắc, nhìn mà tưởng như những đường mạch máu đang không ngừng phập phồng, luân chuyển huyết dịch, đồng thời mỗi sợi mỗi dây mềm mại dẻo dai đan kết với nhau kia trông cũng chẳng khác gì một tấm lưới lớn trói chặt lấy người con hung thú.

Tự bản thân bức tượng không có động tĩnh gì nhưng lúc Kiến Sầu nhìn đến thì lại cảm thấy nó dường như đang giãy dụa đau đớn, phẫn nộ, oán hận mà gào thét không ngừng !

Bạch Dần lúc vừa mới thoát ra khỏi thông đạo, mặc dù cũng thấy bức tượng bất bình thường, nhưng vì đêm nay nguy hiểm tứ phía, hơn nữa lại có người đuổi theo phía sau nên tuyệt không dám mạo hiểm.

Thành thử hắn vừa thoát thân thì liền thuấn di ngay lập tức chứ không đuổi theo Ẩn Giả kiếm Vương Khước và cũng chẳng đi tìm cái người thần bí đã đánh ra một đao kia !

Tự mình cũng chọn một hướng mà đào thoát !

Mặc dù Vương Khước đã ra tay tương trợ nhưng Bạch Dần không tài nào đoán được thái độ của Côn Ngô về chuyện của Tả Lưu nên cũng thấy không cần phải đuổi theo; về phần kẻ có đường đao thần bí kia thì sợ rằng y cũng chẳng phải hạng người tâm cơ đơn giản, khả năng lòng lang dạ thú rất lớn nên hắn cũng càng không cần phải dừng lại chào hỏi hay tìm cách kết giao bằng hữu làm gì.

Vì vậy Bạch Dần đi ngay, cực kỳ tiêu sái, không chút do dự.

Cho nên khi Kiến Sầu là người thứ hai thoát ra thì đồng thời cũng người cuối cùng còn ở lại trên đại điện.

Nàng biết mình không nên nấn ná, nhưng vì trong lòng cảm thấy vô cùng bất an, lại thêm có linh cảm thôi thúc nên mới cố quan sát lại bức tượng kia để nhìn và nhớ cho kỹ từng chi tiết trên người nó.

Mãi cho đến khi trên mặt chiếu bích đối diện bức tượng lại nổi lên tầng tầng sóng khí, Kiến Sầu mới quay người dứt khoát bay về phía chính nam !

Vì biến cố đột ngột nên việc cứu Tả Lưu đêm nay tạm thời gác lại.

Nàng cần phải trở lại lữ quán, suy nghĩ cho kỹ về mọi chuyện đã xảy ra đêm nay rồi sau đó lại tìm cách giải quyết.

oOo

Vào lúc này, đêm đã gần tàn.

Sóng nước trên sông Lan Hà vẫn lạnh như băng, trong tiếng nước chảy rì rầm còn nghe thấy tiếng gió kẽo kẹt đưa đẩy từng chiếc thuyền một đang neo buộc trên bến Ô Nha, rồi lướt thướt sượt qua những hàng cột buồm rũ rượi.

Trong tầng mây đen trên không trung bến đò một trăm trượng có một nam tu khôi ngô tuấn tú mặc tử bào hoa lệ, lưng thắt đai ngọc, bảo kiếm giắt nghiêng nghiêng bên hông, cả người vô thanh vô tức lặng lẽ tiến về phía thuyền Dạ Hàng.

Đây chẳng phải ai xa lạ mà đúng là Tây nhất kiếm, người cùng xưng danh "Đông Tây nhất kiếm" năm đó với kiếm hoàng Khúc Chính Phong --

Đích thị tử y kiếm hầu Tiết Vô Cứu !

Tu vi của y hiện giờ tuy không bằng Khúc Chính Phong nhưng cũng đã tới nhập thế, tuy chỉ ở mức sơ kỳ nhưng ở Minh Nhật Tinh Hải này như vậy cũng đã quá đủ. Tối nay Tiết Vô Cứu cao hứng, định đi thám thính thực hư thuyền Dạ Hàng và nhìn xem Tả Lưu tình hình ra sao.

Hơn nữa, y cũng vô cùng tò mò về con át chủ bài của thuyền Dạ Hàng này.

Nghĩ vậy, Tiết Vô Cứu nheo mắt định dừng lại ở đây để xem xét tình hình ở bên dưới một chút. Nhưng cả người còn đang phóng đi vun vút, chưa kịp dừng lại thì ở phía trước đột nhiên có một luồng gió yêu dị thổi về phía y !

Đây là gió sao ?

Không !

Không phải !

Hình như có người ẩn bên trong !

Tuy các tu sĩ nguyên anh hậu kỳ đều nhìn không ra thủ đoạn ẩn nặc của Kiến Sầu, nhưng cho dù Tiết Vô Cứu có tu vi cao hơn nguyên cả một cảnh giới thì cũng chẳng thấy được rõ ràng mà chỉ dựa vào trực giác mơ hồ mà thôi !

Trải qua nhiều năm lăn lộn ở Minh Nhật Tinh Hải, y đã từng đối mặt với rất nhiều tình huống bất ngờ.

Ngay sau đó, trong vô thức, Tiết Vô Cứu liền vỗ lên hông một cái bốp. Bảo kiếm ứng tiếng bay ra, một ánh kiếm lập tức phóng lên, băng băng lao đi trong gió !

"Đồ tiểu nhân ! Dám to gan đánh lén ta !"

Đánh lén ?

Người núp trong gió còn có thể là ai khác ngoài Kiến Sầu đang vận hết tốc lực thoát ra khỏi thuyền Dạ Hàng !

Nghe thấy người kia kêu lên như vậy, nàng tự tâm kinh sợ muôn phần : Kinh là vì tu vi của y cao, ngay chính mình đang ẩn thân trong gió mà cũng không phát giác ra y, trái lại còn bị y phát hiện ra; Sợ là vì y chẳng nói tiếng nào đã rút kiếm động thủ ngay !

Sau lưng nàng hiện đang có người đuổi theo, nhất thời nửa khắc lại thêm kẻ này níu kéo, cự ly gần như vậy thì chẳng mấy chốc sẽ bị người của thuyền Dạ Hàng phát hiện ra !

Kiến Sầu không sợ y và nữ tu mặt sẹo kia. Nhưng nếu lỡ pho tượng trong đại điện còn phóng ra nữa thì chẳng sức đâu mà đỡ nổi !

Dù thế nào đi nữa, vào lúc này nàng hoàn toàn không được để mình bị vướng tay vướng chân.

Quan trọng là phải làm sao mau chóng thoát thân !

Nhưng đang nước sôi lửa bỏng chẳng biết tại sao nàng lại chạm trán với một người như thế này ?!

Trong khoảnh khắc đó, Kiến Sầu hoàn toàn không kịp để ý đến tướng mạo đối phương mà chỉ thấy một ánh kiếm lạnh lẽo tựa như một dải lụa đang xé gió phóng tới vị trí ẩn thân của nàng, nhắm thẳng ngay cổ !

Đây là một đoạt mệnh a !

Chỉ cần sơ sẩy một chút là đầu thân mỗi nơi một nẻo !

Kinh biến trong một sát na ấy khiến Kiến Sầu thiếu điều phát lạnh cả người.

Đường kiếm này nhanh gọn, thậm chí có thể nói là đánh lén rất chính xác. Nó mau đến nỗi thời gian để nàng ứng phó so với lúc đánh với hung vật trong địa lao ban nãy còn ngắn hơn !

Trong lúc cấp bách, nàng chỉ kịp đưa đao lên đỡ !

"K...e...n...g !"

Bị mũi kiếm lăng lệ đập xuống, lưỡi đao sáng ngời loang loáng như nước rung lên mãnh liệt. Kiến Sầu vận hết sức uốn cổ tay, thuận thế biến cương thành nhu, xoáy tròn Cát Lộc đao thành một vòng, tì nó lên mũi kiếm mà hất về phía đối phương !

Đồng thời bàn tay trái cũng giơ lên cao, đập về phía y !

"B...o...o...o...n...g !"

Tiếng lưỡi đao liếc một đường dài trên mũi kiếm nghe trong trẻo như tiếng rồng ngâm nhưng lại khiến Tiết Vô Cứu tự tâm đại chấn.

Phản xạ thật mau lẹ !

Cổ tay thật linh hoạt !

Lưỡi đao và lực đạo bên trên nhất tề thúc ép, bức Tiết Vô Cứu không thể không thu kiếm về, nếu không đầu của đối phương còn chưa kịp rơi xuống thì tay của y đã phải rớt xuống đất trước !

Đây chắc chắn là kẻ đã từng vào sinh ra tử, từng nếm máu trên đầu mũi đao rồi !

Nghĩ vậy, Tiết Vô Cứu nhất thời lại trở nên hiếu chiến, năm ngón tay cầm kiếm càng xiết chặt, khí thế quanh người bừng bừng trỗi dậy, quyết tranh tài với đối thủ thần bí trong gió này một phen.

Y lớn tiếng cười, cất giọng sang sảng : "Đạo hữu chạy đâu, hãy cùng ta -- "

Nhưng cả câu cũng nói không hết, thậm chí ngay cả ý định cũng không kịp biểu lộ !

Trong trời đêm vần vũ mây đen chợt hiện ra một chưởng lớn tối om om rộng ba trượng. Chưởng này vô thanh vô tức hướng về phía Tiết Vô Cứu mà vỗ xuống giống như đập một con ruồi !

Một chưởng Phiên Thiên ấn !

"Ầm !"

Linh lực cuồng bạo nổ tung tứ phía. Tuy có tu vi cao nhưng trong lúc bất ngờ Tiết Vô Cứu không phòng bị kịp đành phải chịu một phen choáng váng đầu óc, mắt nổi đom đóm !

Bên tai nhất thời vù vù tiếng gió rít.

Đến khi y định thần lại thì trước mắt còn thấy đâu luồng gió yêu ma với vị tu sĩ thần bí ẩn mình bên trong ?!

Có chăng chỉ là một đám người thuyền Dạ Hàng đang lố nhố phiêu phù giữa không trung, ngoài ra còn có một người mặt mũi như xác sống, tay lăm lăm búa Uyên Ương, đang đứng trước mặt y năm trượng...

Chính Lương Thính Vũ, một trong ba đại tế tửu của thuyền Dạ Hàng.

Đây là nữ tu được đường chủ thuyền Dạ Hàng trọng dụng nhất trong những năm gần đây, đồng thời cũng là người có thủ đoạn độc ác nhất và được không ít người trên Minh Nhật Tinh Hải đánh giá cao.

"Ta còn tưởng là tên đạo tặc nào đột nhập, quậy cho thuyền Dạ Hàng chúng ta đến trời long đất lở. Té ra là Tiết kiếm hầu đại giá quang lâm. Thứ cho không kịp tiếp đón từ xa a !"

Vết sẹo dài trên má trái khiến cho Lương Thính Vũ trông vô cùng lạnh lẽo, khóe miệng tựa như hơi nhếch lên, kiểu cách mỉa mai.

Ánh mắt của thị quét đến Tiết Vô Cứu đang ở giữa không trung; cùng lúc Tiết Vô Cứu cũng nghe thấy rõ ba tiếng "Tiết kiếm hầu" của thị.

Nhưng "đột nhập" cái gì ?

Lại còn "Quậy cho thuyền Dạ Hàng chúng ta đến long trời lở đất" nữa chứ ?

Tiết Vô Cứu nhìn cái mặt cười cười đến cực kỳ khó coi của Lương Thính Vũ, kế đó lại thấy một đám tu sĩ thuyền Dạ Hàng đang vây xung quanh, bộ dạng như gặp phải đại địch, một lời không lọt tai liền sẽ xông vào vây đánh !

Đây là...

Tức thời trong đầu y chợt nhớ đến tu sĩ thần bí ẩn mình trong luồng gió yêu dị mà y đã gặp phải lúc nãy.

"..."

Thật là tức muốn ói máu mà !

Vừa hiểu ra đầu đuôi, Tiết Vô Cứu thấy trước mặt tối sầm, hai mắt đầy lệ, thiếu chút nữa thì ngã nhào khỏi không trung !

Tiên sư cha nó !

Vừa rồi giao thủ chớp nhoáng với vị tu sĩ thần bí kia đã là bất ngờ quá mức, khiến y phải ăn thiệt không ít. Bây giờ lại còn bị gần như toàn bộ tu sĩ của thuyền Dạ Hàng chặn đánh ở bến đò như thế này !

Oan ôi ông địa !

Tiết Vô Cứu đúng là vì việc của Tả Lưu mà đến, nhưng thật ra y một bước vẫn còn chưa vào tới thuyền Dạ Hàng chứ đừng nói gì là đến chuyện quậy phá này nọ !

Thôi chết, bị đổ vỏ rồi.

Người ta ăn ốc, bổn hầu ta phải đổ vỏ a.

Khóe miệng Tiết Vô Cứu giật giật. Bấy giờ y mới hỏi Lương Thính Vũ mà như khóc : Tiên tử, nếu ta nói là ta vừa mới tới thì cô có tin không ?

oOo

Trời đêm không trăng sao.

Bầu trời Minh Nhật Tinh Hải vẫn luôn luôn như vậy.

Đối với Kiến Sầu mà nói, đây là một đêm đáng sợ, vừa quái dị vừa bất an khó hiểu trùng trùng.

Sau khi đột ngột quăng Phiên Thiên ấn ra, nàng liền bỏ rơi vị nam tu áo tím bám dai như đỉa kia rất mau, kế đó lại vòng qua thành Toái Tiên một đoạn rồi mới trở lại lữ quán.

Chỉ đến lúc nàng xếp bằng ngồi xuống nghĩ kỹ lại thì đủ mọi nghi vấn không có lời giải mới càng nặng thêm một tầng.

Ban đêm thám thính thuyền Dạ Hàng không thu hoạch được gì đã đành, vậy mà lại còn đụng phải ba người dường như có cùng mục đích với mình :

Người đầu tiên là tu sĩ bốn ngón mặc bạch bào. Rất có thể y dính dáng đến Côn Ngô hoặc có liên quan sao đó với Vương Khước;

Người thứ hai là Vương Khước. Kiến Sầu có thể lý giải Ẩn Giả kiếm ý, tuy biểu hiện lúc đó không giống lắm nhưng ý cảnh không sai. Chiếu theo tu vi và tính tình, cộng thêm nguyên nhân lưu lại Minh Nhật Tinh Hải thì có đến tám chín phần mười người này là y.

Còn người thứ ba dĩ nhiên là nam tu áo tím kia. Kiếm pháp của y cực kỳ tinh diệu, tu vi phải cao hơn hẳn nàng ít nhất một cảnh giới, tệ lắm là nhập thế !

Tả Lưu ơi Tả Lưu.

Ngươi có giá quá, ai cũng phát điên vì ngươi a !

Kiến Sầu càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu, sau đó lại nhớ đến bức tượng đặt trên đại điện và sinh vật kỳ quỷ dị thường, sát ý cực kỳ hung mãnh trong địa lao thuyền Dạ Hàng, hết thảy đều tìm tòi phân tích cẩn thận một lượt.

Nhưng ngoại trừ nghe giống ba tiếng "Phó Triêu Sinh" thì hoàn toàn chẳng có đầu mối nào.

Tính phức tạp của sự việc đã vượt xa khả năng của nàng.

Sau một hồi suy nghĩ, Kiến Sầu vẫn phát một bức phong lôi tín đi Nhai Sơn, lần này người nhận là chưởng môn Trịnh Yêu. Trong thư nàng thuật lại mọi chuyện mình biết, hy vọng ít nhất trước khi Bạch Ngân lâu đấu giá có thể có được một ít tin tức thiết thực hoặc sẽ nhận được trợ giúp nào đó.

Dù sao...

Cứ theo tình hình đêm nay trong địa lao thuyền Dạ Hàng thì cướp người hầu như là không tưởng. Vậy khả năng nàng cứu được Tả Lưu quá nửa sẽ nằm trong hơn hai ngày tới khi Bạch Ngân lâu đấu giá.

"Bây giờ chỉ còn chờ hồi âm với nghe ngóng tin tức mới thôi."

Thấy sắc trời ngoài cửa sổ đã bắt đầu hưng hửng sáng, Kiến Sầu nghĩ tới Phù Đạo sơn nhân đã lâu không trả lời thư thì không khỏi cảm thấy phiền muộn, tuy vậy sư tôn của nàng tu vi dù không cao nhưng bổn sự lại thông thiên, chắc có lẽ sẽ không gặp chuyện gì nghiêm trọng đâu.

"Người gặp chuyện chỉ sợ là mình thôi..."

Kiến Sầu thở dài. Từ khi thoát ra khỏi thông đạo trong thuyền Dạ Hàng thì trong lòng nàng luôn có mây đen bao phủ, chẳng lúc nào tan.

Sinh vật yêu tà hung lệ, bức tượng âm trầm đáng sợ, hơn nữa trên người lại có phù văn vàng kim giống như những đường mạch máu giam hãm nó lại...

Lai lịch của chúng ra sao nàng đều không biết.

Thế nhưng sát ý ngưng tụ thành thực chất thì lại vô cùng rõ ràng.

"Thuyền Dạ Hàng..."

Kiến Sầu lẩm nhẩm gọi tên, chân mày nhíu lại, lòng bàn tay từ từ xòe ra. Trong chớp mắt, thanh Cát Lộc đao dài hai xích đã nằm trong tay...

Một đao đã vượt qua khả năng lý giải của nàng khi ấy lại như không ngừng lóe lên trước mắt...

oOo

Còn về phần Tiết Vô Cứu mà nói thì đây là một đêm vừa cực kỳ xui xẻo vừa lộn xộn chẳng đâu vào đâu.

Việc không thành đã đành thì chớ, y lại còn phải đại chiến quần hùng tới ba trăm hiệp ở bến Ô Nha, cố sống cố chết cãi rằng người đột nhập vào thuyền Dạ Hàng cướp Tả Lưu không phải là mình, thể diện của "Tử y kiếm hầu" mất sạch. Cái án oan này e rằng sau này vẫn còn khó mà rửa cho trôi ở Minh Nhật Tinh Hải đây.

Tiết Vô Cứu vừa than vừa trở về sơn trang Giải Tỉnh.

Bây giờ đã là sáng sớm.

Nhánh sông nhỏ uốn mình quanh đình Ẩm Tuyết rồi hòa vào dòng Lan Hà, xung quanh sương trắng mênh mang một vùng. Sơn trang Giải Tỉnh được tạo lập trên một ngọn núi nhỏ cách bờ sông không xa. Nơi đây vốn là nơi dừng chân câu cá của ngư ông, sau này vật đổi sao dời, Khúc Chính Phong đến đây liền xây dựng thêm, lần hồi mới tạo thành sơn trang như thế này.

Tường trắng thấp thoáng sau những rặng cây xanh, hành lang quanh co lượn trên mặt hồ yên ả.

Đá hồ lổn nhổn, xếp thành thềm đình; non bộ trùng điệp, cá bơi lượn lờ.

Nhiều tu sĩ tới thăm sơn trang đều bảo trừ cái tên có hơi khó hiểu một chút thì đây là một nơi trần thế tao nhã, rất thích hợp để tiêu khiển giải sầu.

Nhưng hiển nhiên...

Nhìn sao đi nữa Khúc Chính Phong cũng tuyệt không phải là hạng người thích giải trí tiêu sầu. Vì vậy đối với Tiết Vô Cứu mà nói, sáng sớm gặp y ở khúc quanh hành lang bên hồ như thế này thực sự không phải là chuyện gì kỳ quái.

"Nghe nói đêm qua ngươi gặp rắc rối to phải không ?"

Khúc Chính Phong không quay đầu lại cũng biết Tiết Vô Cứu đến, nhưng lúc này hắn không ngồi bên hồ và cũng không rửa tay.

Hắn đang mài kiếm.

Trên một khối đá mài đen nhánh vuông vuông dài dài là một thanh kiếm sắt thường thấy, từ kỹ thuật chế tạo cho đến chất liệu hoàn toàn không có chút gì đặc biệt.

Có chăng chỉ là ở ngay chính việc mài kiếm mà thôi.

Ai nấy đều biết tân kiếm hoàng của Minh Nhật Tinh Hải có hai cây kiếm tốt.

Một thanh tên là "Hải Quang".

Kiếm này được chế từ hải ngọc ngàn năm dưới đáy biển Tây Hải sâu ngàn trượng; toàn thân xanh đậm, chỉ sau khi quán chú linh lực nó mới lộ ra màu lam trong suốt như nước biển, thăm thẳm tựa trời xanh, biêng biếc như bảo thạch; kiếm lấy "Hải" làm ý, ngụ nạp trăm sông.

Thanh kia là "Nhai Sơn".

Kiếm này do tiền bối lưu lại, hoặc để đó để tạo sức sống cho sơn mạch Nhai Sơn. Đây chính là mệnh kiếm của Nhai Sơn, uy lực của nó trời khó cản, người khó lường.

Bất kỳ ai có được một trong hai cây kiếm này thì sẽ không đi tìm cây nào khác nữa.

Nhưng Khúc Chính Phong bây giờ lại đang mài kiếm.

Mà đây chỉ là một cây kiếm sắt thông thường, không có gì lạ.

Ngón tay thuôn dài của Khúc Chính Phong ấn trên thân kiếm liếc qua liếc lại, tiếng ma sát lạo xạo trầm trầm nghe mà tưởng như rừng cây xào xạc trong gió.

Khúc Chính Phong tập trung quan sát, thi thoảng lại vẩy nước lên để rửa trôi bụi sắt, khiến cho lưỡi kiếm trở nên sáng trắng như tuyết.

"Tin tức của kiếm hoàng bệ hạ quả thực linh thông. Có phải là tên nhiều chuyện Trí Lâm Tẩu nói cho ngài biết hay không ?"

Dậy sớm thành thói quen rồi.

Tiết Vô Cứu nói xong thì lắc lắc đầu. Y đứng cạnh Khúc Chính Phong xem mài kiếm nói : "Hôm qua ta định đi thám thính thuyền Dạ Hàng xem tình hình ra sao, không ngờ giữa đường lại đụng phải một tu sĩ thần thần bí bí, trông thế cầm đao lại rất có điểm giống Nhai Sơn, với lại chưởng pháp cũng cực kỳ hung hãn..."

"Nếu là Phiên Thiên ấn, ngươi hẳn đã nhìn ra rồi." Khúc Chính Phong nghe y nói vậy nhưng bàn tay mài kiếm cũng tuyệt không khựng lại mà vẫn tới tới lui lui như trước, "Huống chi Nhai Sơn ta..."

Câu nói chợt bỏ lửng.

Bàn tay mài kiếm cũng đột ngột dừng lại.

Tiết Vô Cứu nhìn hắn nhưng không nói gì.

Ngay sau đó Khúc Chính Phong lại vẫn điềm nhiên liếc liếc mài mài như không có việc gì : "Huống chi Nhai Sơn thường dùng kiếm, ít dùng búa, người dùng đao lại chẳng có ai."

"Nghĩ cho kỹ ta thấy có khi không phải là nàng ấy, dù sao thân pháp kỳ quỷ, hình như không thua xa ta lắm. Nếu thực là nàng ấy thì tiến bộ quả là có chút kinh người..."

Tiết Vô Cứu nói xong cũng tự nhiên không đề cập tới chủ đề này nữa mà lấy từ trong ngực áo ra một bức thư đưa cho Khúc Chính Phong.

"Đây là thiệp mời, ngài có muốn xem không ?"

"Xoạt... xoạt..."

Mũi kiếm nghiêng nghiêng liếc trên mặt đá mài, trong nháy mắt liền lộ ra ánh thép sáng trắng như tuyết.

Khúc Chính Phong cầm kiếm lên, nghiêng thân nó nhìn nhìn dưới ánh sáng, cả cười đáp : "Thiệp mời của thuyền Dạ Hàng thì có gì đáng xem ?"

Đây là sau khi Tiết Vô Cứu đánh một trận với thuyền Dạ Hàng thì Lương Thính Vũ đưa cho y, nhờ y chuyển giùm cho Khúc Chính Phong.

Khúc Chính Phong không cần nhìn cũng biết nội dung bên trong, ngay cả Tiết Vô Cứu cũng vậy.

Nhưng lúc này y vẫn mở ra xem sơ qua rồi xoa xoa cằm nói : "Hai ngày tới Tả Lưu sẽ được phát giá ở Bạch Ngân lâu, họ mời ngài đến dự. Ta xem thuyền Dạ Hàng dám đối nghịch với ngài thì chắc có lẽ có giấu con át chủ bài. Chuyến này đi không chừng là Hồng Môn yến chứ chẳng chơi. Ngài có đi không ?"

Hồng Môn Yến sao ?

Khúc Chính Phong giơ thanh kiếm lên, ngắm ngắm nghía nghía mũi kiếm đã mài đến sắc nhọn, con mắt nheo lại ra chiều suy nghĩ : "Ở Tinh Hải lại còn có người mời ta dự tiệc này..."

Tiết Vô Cứu uể oải dựa người vào cột hành lang, nghe vậy thì thích thú, cười cười đáp : "Mười năm mài kiếm, lưỡi kiếm sắc bén chưa từng thử qua. Ngài mài kiếm đã lâu như vậy cũng nên thử xem sao a !"

Mười năm mài một thanh kiếm.

Lời của Tiết Vô Cứu mới nghe không có gì sai, nhưng...

Khúc Chính Phong đứng dậy cầm thanh kiếm sắt tầm thường đã được mài bén kia mà đâm xuống mặt sân đầy lá đỏ, câu nói rơi sau lưng dần tản mác phiêu lãng trong không trung : "Kiếm của ta không phải mài cho bọn họ."

Vậy thì mài cho ai ?

Tiết Vô Cứu rất muốn hỏi, nhưng lời vừa ra đến miệng lại nuốt trở vào, chỉ đành đăm đăm nhìn theo bóng lưng ngang tàng mặc hắc bào dệt kim của hắn biến mất giữa khúc quanh của hành lang.

Sau lưng y có một bóng người xinh đẹp mặc váy đỏ vô thanh vô tức xuất hiện, gấu váy phủ đầy họa tiết cánh bướm bàng bạc.

Tiết Vô Cứu nhún nhún vai nói : "Hồng Điệp, ngươi là yêu, tu vi cũng cao. Ngươi có hiểu hắn nói cái gì không ?

"Mài kiếm thôi..."

Nữ tu váy đỏ cong ngón tay tuyết bạch nghịch nghịch lọn tóc của mình. Nàng chầm chậm ngước mặt nhìn trời, khóe môi nổi lên một nét cười ý vị xa xăm.

"Đúng là mài kiếm rồi."

"..."

Vì vậy có lúc Tiết Vô Cứu muốn tức điên nhưng nghĩ tới lai lịch và thân phận của Hồng Điệp, hắn lại lịch sự nhường nhịn.

"Mà thôi, ta nghe ngóng được một chút chuyện của Bạch Ngân lâu là tốt rồi. Biết đâu tới lúc đó hắn lại muốn đi xem thì sao đây ?"

  • Đọc [ 30 ]