Sau Khi Gả Cho Bạo Quân Ta Mỗi Ngày Đều Nghĩ Mình Đang Thủ Tiết - Chương 68: Phu quân

Sau Khi Gả Cho Bạo Quân Ta Mỗi Ngày Đều Nghĩ Mình Đang Thủ Tiết

Chương 68: Phu quân

Thích khách bị thị vệ giải vào nhà lao.

Vệ Liễm bị Cơ Việt ép trêи giường.

...

Ngoài bậc thềm tiết trời đêm lạnh lẽo như nước, trong phòng ngủ chảy tràn dòng suối nóng hầm hập.

"... Cơ Việt!" Vệ Liễm bị hắn kéo một mạch về thẳng Chung Linh cung rồi trực tiếp quẳng lên giường.

Cơ Việt đã kiềm chế sức mạnh, Vệ Liễm ngã lên chăn đệm mềm mại, không thấy đau, chỉ cảm thấy hoang mang bối rối.

"Muốn nói gì để sau hãy nói." Cơ Việt mỉm cười: "Cởi quần áo ra."

Vệ Liễm: "..."

Hắn nhắc nhở: "Đừng quên lúc nãy ngươi đã đồng ý với cô điều gì."

Vừa đề cập tới, thanh niên lại cảm thấy xấu hổ.

Làm sao y quên được.

Trong Kim Loan điện, Cơ Việt đứng trước mặt y, Vệ Liễm bề ngoài bình tĩnh, trong lòng lại căng thẳng.

Y không biết phải đối mặt với hắn thế nào.

Có phải hắn rất tức giận đúng không?

Cơ Việt ghé sát vào tai y, thì thầm hỏi: "Cô nên xử lý ngươi thế nào?"

Vệ Liễm mím môi không đáp.

Y giấu giếm lâu như vậy, Cơ Việt nổi giận, muốn trừng phạt y cũng phải. Nhưng y tin rằng, hắn sẽ không xuống tay tàn nhẫn với mình.

Vệ Liễm phát hiện bản thân đúng là được sủng ái nên tùy tiện giết người.

Trước đây che giấu, một là chừa lối thoát, hai là sợ Cơ Việt sinh tâm tư khác, ba là chờ tới ngày sinh nhật.

Hiện giờ y dành lối thoát cho Cơ Việt, hắn cũng trao trái tim cho y, sinh nhật đã tới, y không sợ bại lộ tài năng nữa.

Nhưng có lẽ phải đánh đổi bằng một cái giá nho nhỏ.

Sau đó Cơ Việt dùng giọng điệu nhẹ bẫng thốt ra câu thứ hai: "...Chết trêи giường nhỏ có được không?"

"..."

Mặt Vệ Liễm đỏ bừng.

Có mặt biết bao nhiêu người mà bàn luận đề tài này ư?

Nhưng Cơ Việt đứng trước mặt lại mang tư thế nếu y không trả lời thì hắn nhất định không bỏ qua, chẳng biết làm thế nào, Vệ Liễm đành gật đầu đồng ý.

... Cùng lắm thì ngày mai chẳng rời khỏi giường được, chứ không thể để Cơ Việt nổi giận hại thân.

Vệ Liễm nghĩ lành làm gáo vỡ thì làm muôi vậy.

Cứ thế, trước mặt tất cả mọi người, y bị Cơ Việt kéo đi, mang về Chung Linh cung.

Để ăn mừng sinh nhật Vệ Liễm, Chung Linh cung được trang hoàng lộng lẫy, khắp nơi treo lụa đỏ, trước giường đốt nến đỏ, cả phòng ngủ cũng rực rỡ sắc đỏ.

Nếu dán hai chữ “song hỷ” lớn lên tường, thì quả thực chính là phòng tân hôn.

Hai người đều mặc màu đỏ, trông hệt như hai chàng rể tuấn mỹ trong đêm động phòng hoa chúc.

Nhưng mà cả hai biết rõ hoàn toàn không phải như thế.

Nhìn Cơ Việt mỉm cười dịu dàng, đôi mắt ẩn chứa sự nguy hiểm, tự đáy lòng Vệ Liễm cảm thấy, có lẽ sinh nhật cũng là ngày chết của mình.

-

Dưới con mắt chăm chú của Cơ Việt, Vệ Liễm cúi đầu, cởi bỏ dần bộ đồ tươi đẹp lộng lẫy trêи người.

Ngón tay mảnh mai kéo nút buộc dây áo, chậm rãi khiến nguời giận sôi gan.

Đâu phải lần đầu tiên cùng Cơ Việt thân mật, tác phong xưa nay lại táo bạo, giờ khắc này tự dưng thẹn thùng, gương mặt y đỏ tưng bừng.

Có lẽ là tự biết mình đuối lý, thiếu tự tin, lại chẳng biết bản thân sẽ bị đối xử ra sao.

Cơ Việt ung dung chờ đợi, không hề thúc giục. Cứ như đang thưởng thức một chiếc bình sứ ngũ sắc tinh tế, cứ bong tróc dần từng mảng nước sơn, để lộ thân bình ngọc ngà trắng bóng.

Đôi má thanh niên đỏ ửng, dưới ánh nến chiếu rọi sáng rực rỡ hệt như đóa mẫu đơn xinh đẹp nhất, trút xuống một thân áo cưới, thanh cao thoát tục, trắng tựa hoa lê.

Thân hình mảnh mai, gương mặt cuốn hút, quần áo trút bỏ từng lớp từng lớp, ánh mắt Cơ Việt càng ngày càng sâu.

Song hắn không chịu cởi quần áo mình, mà tiện tay xé một đoạn lụa đỏ, rồi nắm cổ tay Vệ Liễm kéo lên qua đỉnh đầu, trói người vào giường.

Vệ Liễm hoảng hốt: "Huynh làm gì thế?"

Y định dùng nội lực xé tan dải lụa đỏ, Cơ Việt lại buông một câu "Ngươi đã đồng ý", làm cho nội lực tan biến trong khoảnh khắc.

... Thôi, kệ hắn đi.

Vệ Liễm ngượng ngùng quan sát, Cơ Việt quần áo kín kẽ, y lại không mảnh vải che thân, rồi bị trói như vậy, mất mặt đến cực điểm.

Y nhắm chặt mắt, nghĩ bụng mặc kệ Cơ Việt muốn làm sao thì làm, cứ nhẫn nhịn chịu đựng sẽ qua.

Ai biết đợi nửa ngày, Cơ Việt vẫn chưa bắt đầu.

... Không phải định vứt y ở đây đấy chứ?

Vậy thì thật quá quắt!

Vệ Liễm lặng lẽ hé mắt, y thấy Cơ Việt đang mở một cái hộp ra, từng vật bên trong được xếp ngay ngắn, dài ngắn không đồng đều, có lớn có nhỏ.

Vệ Liễm sững sờ.

Không phải Cơ Việt muốn dùng thứ đồ chơi này để giày vò y chứ?

Y hơi hoảng loạn: "Cơ Việt... huynh sẽ không..."

Cơ Việt chọn một cái thô to nhất rồi thưởng thức trêи tay, lơ đãng hỏi: "Sẽ không gì nào?"

Sắc mặt Vệ Liễm biến đổi, vẻ mặt đau khổ, y nhỏ giọng: "Ta không muốn dùng thứ đó..."

Tuy ngoài miệng vẫn nói, nhưng trêи thực tế y chưa từng dùng bất kỳ vật nào, y luôn có bản năng chống cự đối với những loại dụng cụ lạnh lẽo như băng này.

Y dừng một chút, giọng nói càng nhỏ: "Ta muốn huynh."

Cơ Việt nghe thấy, hơi mềm lòng, nhưng vẫn lạnh mặt bảo: "Cô muốn trừng phạt ngươi, chứ đâu phải giúp ngươi thoải mái."

Vệ Liễm sợ hãi hỏi: "Vậy có thể thay cái nhỏ hơn được không?"

Lớn như vậy, y sẽ chết.

Y chết thật đó!

Cơ Việt nén ý cười, đổi cái nhỏ nhất rồi ngồi trước giường, ra lệnh: "Tách ra."

Sao hắn cam lòng thực sự ức h.iếp đối phương được, chẳng qua cần phải dọa dẫm một chút.

Nhẫn nại quá lâu, hôm nay có thể đòi nợ một cách đường hoàng rồi.

...

Đồng hồ cát chầm chậm chảy xuôi, thời gian thong thả dày vò. Vệ Liễm khẽ cắn môi, mồ hôi lấm tấm, hàng mi dài yếu ớt khẽ run, cổ ửng hồng.

Chỉ chốc lát, ngay cả đôi mắt cũng dâng lên làn sương mù.

"Cơ Việt..." Y thở gấp gáp: "Đủ rồi."

Kỳ thực y muốn nói, còn chưa đủ.

Y muốn Cơ Việt.

Cơ Việt biết rõ ý tứ của Vệ Liễm, nhưng hắn chưa hài lòng, trái lại thản nhiên hỏi một câu: "Ngươi biết hoàng kỳ?"*

(Hoàng kỳ: một vị thuốc kháng viêm, chống thiếu máu, tăng khả năng miễn dịch…)

Lúc Thái y chữa trị cho hắn thì vết thương đã được xử lý tốt, đương nhiên sao có thể tùy tiện mà học được.

Cơ Việt chẳng đề cập tới, không có nghĩa là hắn đã quên.

Vệ Liễm hung hăng chau mày, lên án nhìn Cơ Việt.

Sao hắn có thể vào thời điểm này...!

Cơ Việt ngừng động tác: "Không trả lời thì cô đi đây."

Vệ Liễm: "..."

Cho tới giờ y vẫn muốn mắng: hoàng đế chó, hoàng đế chó, hoàng đế chóóóó!

"... Phải."

"Ngươi đã giải độc trêи người cô đúng không?"

"Phải, ta cho huynh dùng thuốc giải độc." Vệ Liễm không nói rõ thực ra đó là Hoàn Hồn đan cực kỳ quý giá.

Y trả giá điều gì, tự mình biết là được, nói ra làm chi.

"Thích khách phía ngoài đều do ngươi giết sao?" Cơ Việt dùng giọng điệu khẳng định.

"... Phải."

"Kĩ thuật cưỡi ngựa của ngươi rất tốt." Cơ Việt nói đến đây thì nghiến răng nghiến lợi: "Không phải do cô dạy ư?"

Vệ Liễm cam chịu: "Phải."

"Vậy thì ai dạy?"

"Ta… ưm… tự học."

"Võ công và y thuật cũng thế?"

"... Coi như vậy đi."

"Coi như vậy là sao?"

"... Còn có sư phụ."

"Sư phụ là ai?"

Vệ Liễm bị dằn vặt đến mức khóc nức nở: "Cơ Việt, huynh rút nó ra đã..."

Cơ Việt cười khẽ như trêu tức, rút ngọc thế ra.

Thân thể Vệ Liễm cứng đờ, chợt căng thẳng, thất thần thở dốc một hồi lâu.

"Nhanh vậy hả?" Cơ Việt nhíu mày, chờ Vệ Liễm bình thường, mới cởi dải lụa đỏ ra.

Vệ Liễm vừa được giải thoát liền nhào vào lòng Cơ Việt, há miệng cắn mạnh lên bờ vai trái của hắn.

Đồ khốn!

Khốn nạn khốn nạn khốn nạn!

Cơ Việt còn chẳng nhíu lông mày, trái lại cười bảo: "Bé hồ ly có hàm răng thật sắc bén."

Hắn nhân tiện xoa xoa dấu vết bị trói trêи cổ tay Vệ Liễm.

Vệ Liễm thả lỏng người, lẳng lặng nằm nhoài trong lòng Cơ Việt, duy trì tư thế ôm ấp.

Mái tóc dài tản ra, thanh niên trắng nõn tựa vào người nam tử áo đỏ, hiện rõ tư thế bịn rịn quyến luyến, không muốn xa rời.

Cuối cùng y không cam lòng cắn thêm phát nữa.

"Vệ Tiểu Liễm, ngươi che giấu thật sâu.” Cơ Việt cười nhẹ.

Vệ Liễm cúi đầu hỏi: "...Huynh có trách ta không?"

"Nếu cô trách ngươi, thì lúc này ngươi đã ngồi trong nhà lao giống hai tên sát thủ kia rồi. Ngươi nghĩ tội khi quân là thế nào?"

Vệ Liễm im lặng.

Cơ Việt thấy y ủ rũ, bèn ôm người đặt lên đùi, ngửa đầu cười hỏi: "Tội nhân Vệ Tiểu Liễm, sao còn không mau lấy công chuộc tội?"

Vệ Liễm cụp mắt, nhìn thẳng vào hắn: "Khi quân là tội chết, huynh muốn ta chuộc bằng cách nào?"

"Cô đang bị thương, hành động bất tiện." Cơ Việt nâng cằm y, đáy mắt nghiền ngẫm: "Biết phải thị tẩm thế nào chưa?"

Vệ Liễm ngây ngẩn.

Muốn y chủ động ư?

Mặt Vệ Liễm nóng rực, y thấy ý cười trong mắt Cơ Việt ngày càng sâu.

"... Biết." Vệ Liễm nhắm mắt.

Chẳng thèm đến xỉa.

-

Cơ Việt yêu cực kỳ dáng dấp thẹn thùng của Vệ Liễm.

Lần đầu chủ động làm chuyện này, cả người thanh niên đỏ hồng như tôm luộc. Hàng lông mi không ngừng run rẩy, ngay cả mắt cũng nhắm chặt, miệng thỉnh thoảng vô tình tràn ra tiếng rêи rỉ vỡ vụn rồi lại nhẫn nhịn nuốt xuống, vô cùng đáng yêu.

Cơ Việt thưởng thức xong, bèn vươn mình đoạt quyền chủ động.

Đáng yêu thì đáng yêu, nhưng mà quá chậm, đối với cả hai đều là dằn vặt.

Vệ Liễm hé mở đôi mắt ʍôиɠ lung: "Không phải huynh hành động bất tiện sao?"

Cơ Việt thơm lên má y: "Vì ngươi, cô phải sớm bình phục thôi."

-

Vì ngươi, cô phải sớm bình phục thôi.

Bởi vì câu nói này, cả người Vệ Liễm đều không ổn.

Cơ Việt nói được là làm được, một đêm dài chưa từng cho Vệ Liễm cơ hội xin tha. Vệ Liễm cũng kiên cường, đã hạ quyết tâm nên nhẫn nhịn chịu đựng.

Tuy nhiên chịu sao nổi thứ cứ đòi hỏi mà vĩnh viễn chẳng có điểm dừng.

Trước đây vì thân thể Vệ Liễm gầy yếu, Cơ Việt kìm nén, băn khoăn lo lắng, nên luôn chừa lại đường sống. Còn đêm nay, ỷ vào thân thể Vệ Liễm khỏe mạnh, hắn xâm chiếm triệt để, hoàn toàn ép người vào ngõ chết.

Tới mức phía sau của Vệ Liễm cũng không chịu phối hợp, y giãy giụa định chạy trốn, Cơ Việt bèn trói người lại rồi tiếp tục, dùng hành động để tỏ rõ câu nói "Chết ở trêи giường nhỏ" đâu phải chuyện đùa.

Rèm đỏ ấm áp, sống động ngát hương.

Cổ tay thanh niên bị dải lụa trói, mạch máu xanh uốn lượn, làn da trắng gần như trong suốt, đuôi mắt đỏ sẫm. Đóa mai hồng từng chút bao phủ tuyết trắng, lặng yên nở rộ, phô trương vẻ đẹp tuyệt trần.

Vệ Liễm không chịu nổi, giọng nói khàn khàn, chẳng còn du dương như trước: "Cơ Việt, thật sự đủ rồi."

Cơ Việt có thời gian đâu mà để ý.

Vệ Liễm quyết tâm, giãy giụa thoát khỏi trói buộc, rồi nhào tới ôm lấy hắn, khẽ gọi: "...Phu quân."

Động tác ngừng lại, Cơ Việt trực tiếp buông vũ khí đầu hàng.

Thực sự hắn... không thể làm gì với một tiếng gọi này.

Vệ Liễm run rẩy, ôm chặt Cơ Việt không chịu buông tay: "Đừng làm nữa có được hay không?"

Sao Cơ Việt nhẫn tâm nổi.

Ức h.iếp người tới mức này.

Hôm nay Vệ Tiểu Liễm không say rượu, mà tỉnh táo thì sức chịu đựng lớn hơn gấp trăm lần, vậy mà bị bức thành thế này, có thể thấy đã đạt tới cực hạn.

Cơ Việt ôm thanh niên đang cuộn tròn như con thú nhỏ vào trong lòng, dịu dàng vỗ vỗ lưng, im lặng một hồi lâu, cặp môi mỏng khẽ mở, giọng điệu trịnh trọng thề thốt:

"A Liễm của cô, cô rất tiếc vì không thể tham dự từ mười chín năm trước. May mà hôm nay vẫn chưa muộn, cô chúc ngươi luôn bình an hạnh phúc, cầu ngươi sinh sống không phiền muộn, mong ngươi trăm tuổi không lo nghĩ. Sau này Cơ Việt mãi mãi bên ngươi, yêu ngươi, năm này năm nữa, cùng trời cuối đất."

Hắn hôn lên trán thanh niên: "Vệ Tiểu Liễm, sinh nhật tuổi hai mươi vui vẻ."

  • Đọc [ 14 ]