Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ - Chương 7: Quỷ oan

Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ

Chương 7: Quỷ oan

(Có thể người đọc sẽ thắc mắc. Sợi tơ hồng kia cột cổ tay hai người thì làm sao mặc áo. Bạn đừng quên dây tơ hồng là dây thần kỳ mà. Nó có thể biến đổi tùy tình huống nha!!!!????????????)

- ------

"Leng keng"

Tạ Nhất đẩy cửa quán ăn đêm bước vào.

A Lương đang dọn quán, nhìn thấy Tạ Nhất thập phần kinh ngạc, hỏi.

"Ông chủ hôm nay sao tới sớm vậy?"

Tạ Nhất đầy mặt mỏi mệt, đi ở phía trước, theo sau là một người toàn thân màu đen, còn mang bao tay da màu đen. Cổ tay hai người bị buộc bởi một sợi dây màu đỏ mạ vàng.

Hiện tại Tạ Nhất rất mỏi mệt căn bản không quan tâm chuyện này.

A Lương kinh ngạc chú ý sợi dây trên tay bọn họ, vẻ mặt kỳ quái. Bất quá hắn cũng không phải người có lòng hiếu kỳ thích hỏi chuyện người khác. Hắn chỉ là gãi gãi cái ót, cười ngây ngô một tiếng.

Tạ Nhất ngồi xuống, mỏi mệt nói:

"Đừng hỏi nữa."

Hôm nay buổi sáng Tạ Nhất gọi điện thoại nhờ chị Trương thay mình đi tìm giám đốc Triệu xin nghỉ. Nhưng chị Trương nói Tiểu Chu hôm nay cũng xin nghỉ. Bọn họ là một tổ, trong hai ngày phải hoàn thành xong một hạn mục dự án. Bởi vậy Tạ Nhất không có cách nào, đành phải mang theo Thương Khâu giữa trưa chạy tới công ty lấy tư liệu về nhà làm.

Bọn họ vốn định cầm tư liệu liền đi. Vì tay buộc ở bên nhau, lại là hai người đàn ông, thoạt nhìn rất kỳ quái. Nhưng ai ngờ, tới công ty Tạ Nhất thấy được Tiểu Chu.

Tiểu Chu đã chết, lại còn bị phanh thây, bộ dạng thi thể phi thường ghê rợn máu me đầm đìa. Càng đáng sợ chính là có người đem thi thể Tiểu Chu cột vào ghế ngồi của Tạ Nhất.

Tạ Nhất cùng Thương Khâu cũng không thể cứ như vậy rời đi, qua một lúc liền gọi điện cho cảnh sát. Khi các đồng nghiệp đi ăn trở về đều sợ tới mức la hoảng lên. Cũng là vì tình cảnh này quá đáng sợ bởi vậy không ai chú ý tay Tạ Nhất cùng Thương Khâu bị buột lại cùng nhau.

Tất cả người trong công ty đều không thoát. Mọi người đều đáng nghi, dù được cho về nhà cũng chuẩn bị tâm lý bị triệu tập thẩm vấn bất cứ lúc nào. Tạ Nhất cùng Thương Khâu bị lăn lộn cả buổi đến 5 giờ chiều mới trở về.

Tạ Nhất ngồi ở quán ăn mà trong đầu vẫn còn tiếng vọng và cảnh tượng lúc đó.

Máu tươi tí tách từ ghế dựa nhỏ xuống chảy lan tràn. Hình ảnh kia quá kinh khủng. Quan trọng nhất chính là... Vì sao muốn đem thi thể Tiểu Chu cột vào ghế của mình?

Trong đầu Tạ Nhất lung tung rối loạn. Đồng thời làm Tạ Nhất không thể quên còn có sợi dây đỏ cột lấy thi thể giống hệt sợi dây cột trên cổ nữ quỷ đã tấn công Tạ Nhất. Hai sợi dây giống nhau như đúc.

Thương Khâu cũng ngồi xuống, thấy Tạ Nhất vẫn luôn xuất thần, duỗi tay vỗ vỗ bờ vai Tạ Nhất. Lúc này Tạ Nhất mới hoàn hồn. Thương Khâu không nói gì, vẫn là khuôn mặt than, bất quá tựa hồ đang tỏ ra an ủi.

Đã là 5 giờ chiều, quán ăn mở bán từ 6 giờ chiều. Cũng sắp đến giờ bắt đầu buôn bán, thực mau Tạ Nhất cũng không kịp nghĩ lại những cái đó, khách hàng đã lục tục tới.

Vì tránh cho khách nhìn thấy "sợi dây đỏ" kỳ quái, bởi vậy Tạ Nhất liền túm Thương Khâu vào sau bếp. Tạ Nhất ở phía sau bếp hỗ trợ, dù gì tay nghệ của Tạ Nhất cũng không tồi, giúp đỡ đầu bếp làm món ăn cũng có thể mau một chút.

Tạ Nhất và đầu bếp cùng nhau chuẩn bị món. Thương Khâu không có việc gì làm, liền đứng ở một bên, ôm cánh tay. Hắn dựa vào bên cạnh cửa, vẻ mặt nam thần lạnh lùng. Bất quá đừng bị bộ mặt nam thần lừa, hắn lại luôn ăn vụng.

Bọn họ giữa trưa đã bắt đầu không ăn cái gì, vốn định thừa dịp mọi người đi ăn trưa vào lấy tư liệu liền về nhà ngay, nào biết gặp người chết. Tạ Nhất bởi vì trong lòng lung tung rối loạn cho nên không muốn ăn gì. Bất quá buổi trưa đã không ăn, hiện giờ tới buổi chiều rồi khẳng định cũng đói bụng.

Đầu bếp nhìn thấy Thương Khâu ăn vụng, cười tủm tỉm đặc biệt thân thiện nói:

"Anh bạn trẻ nếm thử cái này đi."

Thương Khâu lại ôm cánh tay, không có tiếp nhận đồ ăn của đầu bếp đưa, lạnh lùng nghiêm trang nhàn nhạt nói:

"Không cần, tôi thích đồ ăn cậu ấy làm bởi vì có......"

Hắn nói còn chưa xong, Tạ Nhất đã giật mình, nhanh chóng nhảy lên, đột nhiên bưng kín miệng Thương Khâu, sợ hắn nói ra cái gì kinh người. Nói cái gì mà bởi vì có mùi hương thân thể.

Hai ngày nay Tạ Nhất đã trải qua rất nhiều chuyện kinh hãi, bởi vậy đã bảy tám phần tin Thương Khâu là người săn ma. Hai ba phần còn lại kia kỳ thật là tự mình giãy giụa.

Mà đầu bếp căn bản là người thường, cũng chưa trải qua mấy chuyện đó, nghe loại từ ái muội phỏng chừng sự trong sạch hai mươi mấy năm của Tạ Nhất liền đổ sông đổ biển.

Thương Khâu đột nhiên bị Tạ Nhất nhảy lên che miệng, tức khắc kỳ quái nhìn qua Tạ Nhất, còn nhíu nhíu mày.

Tạ Nhất đem một chén cơm bò xào ngũ hoa nhét ở trong tay Thương Khâu, nói:

"Mau ăn, mau ăn, lấp kín miệng đi!"

Thương Khâu càng kỳ quái nhìn, bất quá Thương Khâu thật sự đói bụng, liền ngồi xuống ăn cơm.

Tạ Nhất lại là nhẹ nhàng thở ra.

Đầu bếp cười tủm tỉm nói:

"A nha ông chủ, các cậu tình cảm thật tốt nha. Người trẻ tuổi thật là tốt mà."

"......"

Chén cơm bò xào ngũ hoa đặc biệt: thịt bò ướp nước tương thêm chút hạt mè xào, phía dưới là những hạt cơm trắng bóng, cà rốt cắt thành hoa, để giảm vị béo ngậy dầu mỡ còn có củ cải chua, cuối cùng còn thêm một cái trứng chần lòng đào.

Thương Khâu cầm đũa, nhẹ nhàng đem cái trứng quấy quấy. Hắn trộn đều trứng cơm cùng bò xào ngũ hoa lại. Động tác thực bình thường lại làm người nhìn kinh ngạc. Đã hoàn toàn không thể nhịn, có loại cảm xúc hận không thể đầu thai làm chiếc đũa hoặc là món bò xào kia.

Tạ Nhất chính là trộm ngắm người ta, còn nghĩ thầm:

Mình cũng muốn soái như vậy. Được đẹp trai như vậy không cần lo không có bạn gái!

Nhưng lúc này, Thương Khâu đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người tiếp xúc nhau. Tạ Nhất đang nhìn trộm nên có chút chột dạ, nói:

"Muốn...... muốn gì?"

Thương Khâu lại là nhàn nhạt nói:

"Cho tôi ly nước...... Cảm ơn."

Tạ Nhất bất đắc dĩ đi qua, mở nắp một chai trà Ô Long đen (Black Oolong tea)

"Ục ục"

Rót trà vào một ly thủy tinh, lại ném mấy viên đá bi vào ly. Âm thanh leng keng leng keng thanh thúy vang lên. Mùi trà ô long nồng đậm phối hợp nước đá lạnh lẽo, một làn khói lạnh bay lên, thành ly thủy tinh nháy mắt trở nên mờ đục.

Tạ Nhất bưng ly trà đá đưa cho Thương Khâu. Thương Khâu liền uống một ngụm trà ô long lạnh, rồi ăn cơm. Thời điểm ăn hắn không nói lời nào, sắc mặt thực lạnh nhạt, nhưng ăn thực nghiêm túc.

Tạ Nhất ở phía sau bếp hỗ trợ, quán ăn đêm buôn bán cũng không tồi. Bởi vì là ngày làm việc, Tạ Nhất vốn tưởng rằng sau 12 giờ đêm, lưu lượng khách sẽ ít lại. Dù sau trước nay đều như vậy, không phải ngày cuối tuần mọi người không có sống về đêm.

Bất quá không nghĩ tới hôm nay buổi tối đã qua nửa đêm lại có người nhiều như vậy, thật nhiều người lục tục đi vào, quán lại ngồi đến tràn đầy.

Tạ Nhất ở phía sau bếp hỗ trợ mệt mỏi, liền mang theo Thương Khâu đến ngồi ở sau quầy tính tiền. Có quầy che đậy, tay bọn họ cũng không bị nhìn thấy.

"Phục vụ!"

"......"

Tạ Nhất nghe thấy có người hô to, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một người đàn ông thân hình cao lớn hướng mình vẫy tay. Người kia có chút cường tráng, nhưng cũng không thô kệch, nhìn thập phần đẹp mắt, lại để tóc dài thoạt nhìn có chút kỳ quái.

A Lương đang ở sau bếp lấy thức ăn ra, trong quán cũng không có phục vụ khác. Người kia giống như muốn tính tiền, Tạ Nhất đành phải đứng lên, chắp một tay sau lưng, cầm phiếu tính tiền đi qua.

Tạ Nhất đem phiếu tính tiền đặt lên bàn, để khách xem qua. Vị khách chỉ là nhìn thoáng qua, ngay sau đó.

"Rầm!"

Một tiếng vang lớn. Tạ Nhất sợ tới mức giật mình.

Còn tưởng rằng khách muốn hủy đi quán nhà mình nữa chứ!

Liền nhìn thấy vị khách đem ra một cây kích dài hơn hai mét có vẻ rất nặng đột nhiên để ở chỗ trống trên bàn. Chén đĩa trên bàn không rớt mà bị chấn động phát ra âm thanh "lộc cộc".

Tạ Nhất kỳ quái nói:

"Quý...... quý khách?"

Người kia còn hào sảng vỗ vào trường kích, thập phần tự hào nói:

"Phụng Tiên đi ra gấp gắp, trên người không mang theo tiền. Phương Thiên Họa Kích chính là binh khí Phụng Tiên yêu quý nhất. Trước nợ! Đợi Phụng đoạt được Duyện Châu, tài bảo sung túc, liền điện thoại đến chuộc Họa Kích lại."

Tạ Nhất:

"......"

Lại tới một người ăn chịu?

Mí mắt Tạ Nhất giật giật, theo bản năng nói:

"Duyện Châu cuối cùng không phải bị Tào Tháo đoạt sao......"

"Cái gì?!"

Người tự xưng Phụng Tiên kia lập tức hô to.

"Không có khả năng! Tào tặc sao có thể!"

Hắn nói xong từ trong lòng ngực móc ra một cái điện thoại di động. Trên vỏ điện thoại di động có bốn chữ "Nam thần Lữ Bố" thật to. Mí mắt Tạ Nhất lại giật mãnh liệt.

Phụng Tiên lập tức bấm số gọi. Đầu bên kia có người tiếp điện thoại, hắn liền dùng giọng hữu lực nói:

"Tào tặc đáng chết kia! Ra đây đánh một trận! Đem Duyện Châu trả lại cho Phụng Tiên!"

Di động âm thanh rất lớn, Tạ Nhất nghe được rõ ràng đầu bên kia có một giọng trầm thấp khàn khàn nói:

"Phụng Tiên, hôm nay ngươi quên uống thuốc sao? Duyện Châu đã bị đoạt 1825 năm rồi, sao còn cho ngươi? Cô đang cùng Quách Gia chơi cờ, chuẩn bị đại chiến 300 hiệp, đừng có tới quấy rối nha. Đang bận, Cô cúp máy trước!"

Bị cúp điện thoại, Phụng Tiên tức khắc nổi trận lôi đình, lập tức đứng lên đi ra khỏi quán ăn, đến cửa rồi trong miệng còn nói:

"Tào tặc đáng chết, Phụng Tiên này liền đi đoạt lại Duyện Châu!"

Hắn nói xong lập tức không thấy bóng dáng.

"......"

Tạ Nhất nhìn nhìn Phụng Tiên ở cửa đột nhiên biến mất, lại quay đầu nhìn nhìn Phương Thiên Họa Kích đặt trên bàn, tức khắc có chút ngốc.

Thương Khâu thực bình tĩnh đem Phương Thiên Họa Kích dựng lên xem xét. Phương Thiên Họa Kích dài hơn 2 mét, nặng hơn 20kgs, Thương Khâu cầm ở trong tay lại giống như không cần tốn nhiều sức. Hắn cầm vật bằng một tay ước lượng, nhàn nhạt nói:

"Phương Thiên Họa Kích là từ thiết đen thượng cổ rèn thành, có thể đuổi ma trừ tà..."

Hắn nói, nhìn chung quanh quán một vòng, lại nói:

"Đặt ở trong quán ăn của cậu rất tốt."

Lần nữa mí mắt Tạ Nhất nhảy nhót, nói:

"Nhưng...... thứ này cũng quá lớn."

Thương Khâu nhìn thoáng qua Tạ Nhất, không nói gì. Bất quá ngón trỏ và ngón giữa khép lại, đột nhiên búng vào thân Phương Thiên Họa Kích. Liền nghe được một tiếng động như kim loại va chạm. Nháy mắt Phương Thiên Họa Kích bị thu nhỏ lại, thế nhưng trở thành mini, chỉ nhỏ bằng bàn tay.

Tròng mắt Tạ Nhất thiếu chút nữa rớt ra, liền nghe được tiếng một đứa bé nói ngọng nghịu.

"Oa! Đại Thánh! Đại Thánh! Mau... mau xem... anh trai kia biến... biến thật hay!"

Tạ Nhất quay đầu lại nhìn. Thì ra là thanh niên mặc đồ tây trang có khuôn mặt như khỉ cùng đứa bé trai mặc đồ thỏ hôm trước đã tới ăn. Đứa bé ngồi ở trong lòng ngực người thanh niên, trong tay chơi thú bông Tôn Ngộ Không, vẻ mặt sùng bái nhìn Thương Khâu.

Người thanh niên khinh thường nói:

"Cái này có là gì đâu, Kim Cô Bổng của lão Tôn cũng có thể biến nhỏ biến lớn mà!"

Đứa bé lại nói:

"Nhưng Đại Thánh không có soái... soái như anh ấy!"

Thanh niên nháy mắt nỗi giận, nói:

"Giang Lưu Nhi, nếu tiểu tử ngươi lại ba hoa, lần sau sư phụ ngươi đi công tác, lão Tôn liền đem ngươi ném cho lão Như Lai, để ông ta cho ngươi một đống bài tập."

Đứa bé lập tức đáng thương hề hề nói:

"Đại Thánh, Đại Thánh, ta biết sai rồi, ta... ta không bao giờ nói ngài không soái bằng người khác. Dù cho thật sự ngài không có soái bằng anh trai kia, ta cũng không nói. Đại Thánh, Đại Thánh đừng không cần ta, ô......"

"......"

Tạ Nhất đau đầu muốn chết, cảm giác ngày này lại là "mộng".

Mắt thấy thời gian không còn sớm, liền chuẩn bị mang theo Thương Khâu rời quán về nhà ngủ.

Hai người từ quán ăn đi ra, Thương Khâu lại không có lập tức lên lầu, mà dừng lại ở cửa hàng tiện lợi bên dưới tòa nhà.

"Tôi đi mua chút đồ."

Tạ Nhất theo hắn đi vào cửa hàng tiện lợi, liền nhìn thấy Thương Khâu quả nhiên hướng đến chỗ bán thức ăn cho thú cưng. Từ trên giá cầm một bao thức ăn cho mèo, hắn còn lấy thật nhiều đồ hộp.

Thương Khâu thuần thục lấy xong đồ, đi tính tiền, sau đó rời khỏi cửa hàng tiện lợi, đi tới hoa viên. Từ phía dưới ghế dài hắn lấy ra một cái chậu, thuần thục xé gói, đem thức ăn đổ vào.

"Meo... meo......"

Mấy con mèo tựa hồ là ngửi thấy được mùi hương, thực mau liền chạy đến. Nhìn thấy có người xa lạ chúng có điểm sợ, cẩn thận đi vòng qua Tạ Nhất, đến bên Thương Khâu cong thân ăn.

Một đám mèo thật nhiều con. Thương Khâu giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve những con mèo. Mèo ăn hưng phấn, còn kêu meo meo.

Tạ Nhất thấy hâm mộ. Kỳ thật Tạ Nhất cũng thích mèo, nhưng cũng không biết chăm sóc thú cưng, cảm thấy nếu nuôi bị chết sẽ rất đau lòng, bởi vậy không nuôi con gì. Nhìn nhiều mèo vây quanh Thương Khâu mà hâm mộ.

Thương Khâu đột nhiên duỗi tay cầm tay Tạ Nhất. Tạ Nhất run run, mở to hai mắt nhìn Thương Khâu. Hai người cầm tay nhau, đột nhiên Tạ Nhất hô hấp nhanh hơn. Cũng không biết vì cái gì đột nhiên... hưng phấn lên?

Lại thấy Thương Khâu lôi kéo tay mình đi nhẹ nhàng vuốt ve một con mèo con. Mèo con căn bản không trốn tránh, Thương Khâu nhàn nhạt nói:

"Trên người của cậu âm khí nặng, động vật rất mẫn cảm đều sẽ bài xích cậu. Bất quá hiện tại trên tay cậu có mùi của tôi, bọn chúng sẽ không bài xích nữa."

Mùi... của Thương Khâu...?

Tạ Nhất cũng không biết vì sao tưởng tượng đến cái này tức khắc trên mặt có chút phát sốt, nhanh lắc lắc đầu, đi chơi với những mèo con. Chúng thật sự siêu đáng yêu.

"Loạt xoạt....."

"Rào rạt......"

Bụi cỏ phía sau lưng có chút động tĩnh, không ngừng lắc lư, tựa hồ có thứ gì muốn bò ra. Tạ Nhất cho mèo ăn đến cao hứng, vội vàng quay đầu cười nói:

"Ha ha, nơi này còn có một con mèo con, tới để ca ca cho......"

Ăn...

Chữ cuối cùng còn chưa có rời miệng, bụi cỏ nhanh chóng lắc lư. Đột nhiên từ bên trong lao ra một bóng đen. Nhưng không phải mèo con đáng yêu mà là một người mặt đầy máu!

"Ôi!!"

Tạ Nhất hô to một tiếng, theo bản năng lui về phía sau.

Âm thanh "rào rạt" trong bụi cỏ lớn hơn nữa. Đầu tiên là đầu người lăn ra, sau đó là hai tay và hai chân đứt gãy bò ra, lại là trước sau lần lượt. Đầu người cùng tứ chi được kết nối bằng một sơi dây đỏ.

"Anh Tạ Nhất... anh Tạ Nhất... anh không nhận ra em sao?"

Tạ Nhất bị hình ảnh ghê rợn đánh sâu vào thị giác, sợ tới mức thiếu chút nữa hóa ngốc. Khi nhìn kỹ lại thế nhưng là Tiểu Chu! Thật là Tiểu Chu! Tiểu Chu vẫn là bộ dạng bị phanh thây, từ bụi cỏ bò ra. Trên mặt cô ta là nụ cười dữ tợn. Đôi mắt chảy máu, lại phát ra hàn quang, giống hệt rắn độc gắt gao nhìn chằm chằm Tạ Nhất.

"Anh Tạ Nhất...... anh Tạ Nhất......"

Vừa nói, tứ đứt gãy vừa chuyển động, bò lại gần Tạ Nhất, trong miệng kêu "anh Tạ Nhất".

Tạ Nhất trợn to đôi mắt, môi run rẩy, nhìn Tiểu Chu bò lại gần. Khi muốn nói lời gì đó đột nhiên có người từ phía sau lưng bưng kín miệng Tạ Nhất, âm thanh tức khắc dừng ở cổ họng, không có phát ra.

Thương Khâu đứng ở sau lưng Tạ Nhất, thân hình cao lớn, hơi hơi cúi đầu dán ở lỗ tai Tạ Nhất, thấp giọng nói:

"Oan Quỷ kêu không thể đáp ứng, sẽ bị quấn lên."

Oan Quỷ.

Tiểu Chu bò trên mặt đất, sợi dây trên người không ngừng dao động. Theo dao động của sợi dây, máu không ngừng bị bắn lên, rơi trên mặt đất, dừng ở trên lá cây. Những con mèo sợ tới mức lập tức đều chạy trốn.

Trong mắt Tiểu Chu là máu cùng nước mắt càng nhiều. Cái đầu trên mặt đất lăn lộn, miệng lúc đóng lúc mở, nức nở nói:

"Anh Tạ Nhất! Anh Tạ Nhất! Anh không nhận ra em sao!? Vì cái gì không nhận ra em?"

Thương Khâu rũ ánh mắt, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Tiểu Chu trên mặt đất, giọng âm trầm, trấn định nói:

"Cô đã chết."

  • Đọc [ 181 ]