Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ - Chương 33: Không thấy

Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ

Chương 33: Không thấy

Tạ Nhất có loại cảm giác thoát lực, thiếu chút nữa trượt xuống ngồi trên đất. Vừa rồi trong nháy mắt cho rằng mình cùng Thương Khâu hôn nhau, hiện tại tim đập phi thường nhanh.

Thương Khâu ở bên cạnh nói chuyện điện thoại. Tạ Nhất liền dựa vào tường thở, nâng tay sờ sờ miệng mình, lại phát giác mình hiện tại sờ hẳn là môi Thương Khâu, tức khắc mặt đỏ thẫm.

Thương Khâu dáng người tuy rằng cao lớn, nhưng môi mềm mại. Xúc giác này làm người ta muốn ngừng mà không được. Ngón tay Tạ Nhất có chút run run, nhẹ nhàng sờ hai cái, rồi nhanh chóng buông tay. Phảng phất như học sinh tiểu học làm sai, sợ bị đánh.

Tạ Nhất nhẹ nhàng thở ra, nhưng trong lòng lại loáng thoáng có chút tiếc nuối.

Hương vị của Thương Khâu rốt cuộc là dạng gì? Rốt cuộc cũng chưa có nếm…

Tạ Nhất nghĩ như vậy, “phụt!” mặt đỏ thấu, phảng phất có thể nhỏ máu, vội vàng dùng sức lắc lắc đầu.

Mình tiếc nuối cái quỷ gì!

Thương Khâu nghe điện thoại. Người gọi đến là thư ký của Amy. Giọng thực hay, bất quá nghe ra có chút sốt ruột, nói:

“Tiên sinh, ngài có thấy giám đốc của chúng tôi không?”

Thương Khâu nghe thấy cái này nhíu nhíu mày, nói:

“Không có, không có ở cùng chúng tôi.”

Thư ký càng sốt ruột, nói:

“Vậy… Vậy phải làm sao đây? Giám đốc không thấy, trong chốc lát còn có diễn thuyết, lập tức phải bắt đầu rồi.”

Tạ Nhất mơ hồ nghe thấy âm thanh trong điện thoại, vội vàng chú ý.

“Làm sao vậy?”

Thương Khâu đem di động đổi thành loa ngoại.

“Tôi… Tôi cũng không biết làm sao? Vừa rồi còn đi theo giám đốc. Giám đốc nói tôi đi giúp thay quần áo. Sau đó… Sau đó trợ lý Tôn liền tới đây, nói là có văn kiện cần giám đốc ký tên, tôi liền đi ra ngoài.”

Khi trợ lý Tôn đến, Amy đã đổi váy áo xong, hết thảy đều chuẩn bị thỏa đáng. Thư ký liền đến bên ngoài đứng chờ giám đốc ký văn kiện.

“Bất quá… Bất quá tôi ở ngoài cửa, nghe thấy bên trong hình như có… có cãi nhau.”

Tạ Nhất kỳ quái nói:

“Cãi nhau?”

Thư ký nói:

“Đúng vậy, chính là cãi nhau. Tôi cũng thấy rất kỳ quái. Tuy rằng giám đốc ngày thường tính tình táo bạo, nhưng trợ lý Tôn là người tính tình tốt có tiếng Các ngài cũng đã thấy được, giám đốc đem cà phê hất lên người trợ lý Tôn, trợ lý Tôn vẫn cười không giận, sao có thể cùng giám đốc cãi nhau.”

Tạ Nhất nghĩ thầm.

Kia không phải không biết giận. Cô không thấy được trợ lý Tôn lén nghiến răng nghiến lợi sao? Chẳng qua trợ lý Tôn là tiểu bạch kiểm của giám đốc các người, cho nên không dám phát giận, vẫn luôn khắc chế chính mình!

Thư ký lại nói:

“Bên trong ồn ào, tôi liền gõ cửa hỏi một chút, còn bị giám đốc mắng. Bất quá thực mau trợ lý Tôn liền đi ra, sắc mặt rất khó xem, liền đi rồi. Thời điểm tôi đi vào, giám đốc còn đang xem văn kiện. Có thể là bởi vì văn kiện có vấn đề, sắc mặt giám đốc cũng khó coi. Sau đó giám đốc nói tôi đi lấy ly cà phê tới. Tôi liền đi ra ngoài lấy cà phê. Khi trở về… liền không thấy giám đốc!”

Amy không thấy đâu, điện thoại cũng gọi không thông, nơi nào cũng tìm không thấy. Thư ký sốt ruột nói:

“Hiện tại làm sao đây? Diễn thuyết một lát liền bắt đầu rồi. Tiệc từ thiện lần này không thể có sai sót, cái này không xong.”

Tạ Nhất nói thư ký đừng có gấp, bọn họ lập tức đi một chuyến đến phòng Amy, xem tình huống, nói thư ký ở nơi đó chờ.

Thực mau hai người liền ra thang máy lên trên lầu. Trong thang máy chỉ có bọn họ hai người, Tạ Nhất đột nhiên có một chút xấu hổ, vội vàng ho khan hai tiếng che giấu xấu hổ. Thương Khâu thế nhưng một chút xấu hổ cũng không có, phảng phất vừa rồi không phải hắn làm. Sắc mặt thản nhiên, thập phần đạm mạc, bất quá hắn nghiêng đầu nhìn Tạ Nhất, nhàn nhạt nói:

“Tỉnh rồi?”

Tạ Nhất cười gượng một tiếng, nói:

“À…… Đúng vậy, không sai biệt lắm.”

Thương Khâu không nói chuyện, chỉ là gật gật đầu. Tạ Nhất thật là xấu hổ muốn chết HunhHn786.

Mình thế nhưng mượn rượu làm càn, đuổi theo ngửi mùi của Thương Khâu xem cái dạng gì. Đây không phải biến thái sao?! Quá biến thái!

Thời gian đi thang máy dài bỗng dài như qua một thế kỷ. Tạ Nhất vò đầu bứt tai, lúc này mới nghe thấy một tiếng.

“Ting!!”

Thang máy rốt cuộc tới rồi. Tạ Nhất nhanh chống muốn ra ngoài. Bất quá cửa thang máy còn chưa có hoàn toàn mở ra. Tạ Nhất cùng Thương Khâu dáng người cũng không nhỏ, bước ra vội vã liền đụng vào nhau HunhHn786.

Bả vai Tạ Nhất đụng phải Thương Khâu, tức khắc cảm giác một luồng điện theo bả vai lan tràn, một chút đã lên đỉnh đầu xuống xương cùng. Bị điện giật một cái làm Tạ Nhất giật mình, vội vàng nghiêng người tránh ra.

Thương Khâu thấy Tạ Nhất nhanh chóng đi ra, chỉ là nhướng mày. Tạ Nhất lúc này mới phát hiện động tác của mình giống như có chút thất lễ. Dù không thất lễ cũng đặc biệt thất thố. Tạ Nhất vội vàng làm bộ đỡ lấy cửa thang máy, không cho thang máy đóng cửa. Thương Khâu lại cười cười. Thương Khâu cũng không có nói cái gì, đi ra thang máy, ngay sau đó không đầu không đuôi nói:

“Cậu nói đúng.”

“Hả?”

Tạ Nhất có chút mê mang, nói:

“Tôi vừa rồi nói cái gì sao?”

Thương Khâu nhìn, lại cười cười. Nụ cười lộ ra một ít ôn nhu, còn có điểm thần bí thâm trầm. Tiếng nói trầm thấp lại vang lên:

“Mùi của cậu... cùng loại với bánh macaron... ngọt ngào làm người ta hưng phấn.”

Hắn nói, liền nhanh rời đi.

Tạ Nhất:

“……”

Ma... Macaron!?

Không đúng... không đúng, trọng điểm rõ ràng là hưng phấn!

Hưng phấn…

Tạ Nhất mê mang nghĩ thầm.

Vì cái gì ăn bánh macaron sẽ hưng phấn? Ai có thể nói cho tôi biết không?

Tạ Nhất mê mang một trận, thấy Thương Khâu không còn bóng dáng nhanh đuổi theo. Cũng không dám hỏi Thương Khâu vì cái gì ăn macaron sẽ hưng phấn, đành phải đi theo Thương Khâu ở phía trước.

Hai người tới cửa phòng Amy, thư ký đang đợi. Thư ký phi thường nôn nóng, vẫn luôn nhìn di động. Nhìn thấy bọn họ thiếu chút nữa cô ta khóc ra, chạy tới nói:

“Hai vị tiên sinh, giám đốc hiện tại còn chưa có xuất hiện, di động cũng không thông, vẫn luôn không thông. Lập tức phải diễn thuyết, vậy phải làm sao đây?”

Tạ Nhất nói:

“Cô có hỏi qua trợ lý Tôn chưa?”

Thư ký gật đầu nói:

“Hỏi qua, hỏi qua rồi, trợ lý Tôn nói sau khi rời khỏi cũng chưa gặp lại giám đốc.”

Thương Khâu không nói chuyện, trực tiếp đi vào phòng.

Trong phòng gọn gàng ngăn nắp. Không biết Amy là tự mình rời khỏi, hay là bị người bắt đi, bởi vì trong phòng căn bản không có dấu vết giãy giụa, hết thảy đều thực bình thường.

Thương Khâu ở trong phòng đi hai vòng, thuận tay cầm lấy cái ly nhỏ trên bàn. Trên ly có một dấu son môi, có thể là Amy đã từng dùng qua ly này.

Thương Khâu đem cái ly nắm ở trong tay, nheo nheo mắt, tựa hồ đang dò khí tức. Tạ Nhất biết Thương Khâu có năng lực hơn người bình thường, vội vàng ngừng thở đứng ở bên cạnh. Chờ Thương Khâu đem cái ly buông ra, Tạ Nhất mới vội vàng hỏi.

“Thế nào?”

Thương Khâu không nói chuyện, lại lắc lắc đầu. Tạ Nhất có chút mê mang.

Là không có việc gì, hay là có ý tứ khác?

Di động của thư ký lại vang lên, biểu tình cô ta muốn khóc, nói:

“Tới nữa, ban tổ chức gọi tới thúc giục, tôi đi tiếp điện thoại.”

Cô nói liền chạy ra khỏi phòng tiếp điện thoại. Thương Khâu lúc này mới nói:

“Trong căn phòng này không có khí tức của Amy, ly nước cũng không có.”

Tạ Nhất kinh ngạc nói:

“Có ý tứ gì?”

Thương Khâu nói:

“Chỉ có hai khả năng……”

Hắn nói, quơ quơ ngón tay.

“Một loại khả năng là Amy chưa từng ở trong cái phòng này. Khả năng thứ hai chính là có người đã dọn sạch cái phòng này.”

Tạ Nhất nghe hai loại khả năng, đều cảm thấy có chút run sợ, vội vàng nói:

“Thư ký vẫn luôn canh giữ ở bên ngoài, Amy không có khả năng không ở trong phòng. Vậy……”

Thương Khâu sắc mặt có chút trầm xuống, nói:

“Nếu là khả năng thứ hai, chúng ta đã đụng phải ‘bạn’.”

Có thể dọn sạch sẽ khí tức trong phòng như Thương Khâu nói, thì cũng chỉ có thể là “bạn” trong giới. Thương Khâu không cảm giác được hơi thở Amy, cũng không biết Amy gặp cái gì, là nguy hiểm, hay là có việc gấp tự mình rời khỏi. Bất quá nếu khí tức bị dọn sạch, hơn phân nửa chính là nguy hiểm.

Thư tiếp điện thoại xong thực mau tiến vào, sốt ruột nói:

“Tôi phải đi trước ứng phó một chút. Hai vị tiên sinh nếu có tin tức của giám đốc gọi điện thoại cho tôi.”

Nói xong cô ta lại vội vã rời đi. Tạ Nhất nhìn thư ký vội vã, nghĩ thầm.

Làm thư ký thiệt tình không dễ dàng!

Thương Khâu ở trong phòng dạo thêm một vòng. Phòng đã bị dọn thực sạch sẽ, căn bản không có đồ vật nào dùng được. Khi Thương Khâu muốn rời khỏi, Tạ Nhất đột nhiên nói:

“Từ từ… anh xem cái này.”

Đột nhiên Tạ Nhất ngồi xổm xuống, từ góc sô pha túm ra một tờ giấy A4, mặt trên có rất nhiều chữ, thoạt nhìn như là văn kiện. Tạ Nhất đem tờ giấy giao cho Thương Khâu.

“Mau xem, trên đây có hơi thở của Amy hay không.”

Thương Khâu đem tờ giấy niết ở trong tay, nheo nheo mắt, lắc đầu nói:

“Không có, mặt trên chỉ có hơi thở của cậu cùng trợ lý Tôn.”

Trợ lý Tôn?

Vừa rồi thư ký cũng nói trợ lý Tôn cầm văn kiện lại đây cho Amy ký tên, khả năng chính là tờ giấy này.

Tạ Nhất vừa nghe không có dùng được, tức khắc có chút nhụt chí, liền muốn ném. Ở ngay lúc này, Thương Khâu liền cầm tay Tạ Nhất. Tạ Nhất khiếp sợ, mở to hai mắt nhìn Thương Khâu.

Cổ tay của bị gông cùm xiềng xích, nhiệt độ cơ thể bao quanh. Tạ Nhất cũng không biết có phải di chứng vừa rồi hay không, tóm lại có chút mẫn cảm.

Bị Thương Khâu bắt lấy, Tạ Nhất run run, nói:

“Sao… Sao... sao... sao vậy?”

Thương Khâu chỉ là từ tay Tạ Nhất cầm lại tờ giấy, xem chữ trên đó. Sắc mặt hắn trầm xuống, nói:

“Nhìn xem.”

Tạ Nhất nhanh thò lại gần xem. Tuy rằng chỉ là một văn kiện, bất quá Tạ Nhất vẫn xem hiểu. Dù gì bản thân cũng là viên chức nhỏ, cũng không chỉ bán quán ăn. Văn kiện viết về công viên giải trí ở ngoại ô.

Sắc mặt Thương Khâu âm trầm nói:

“Công ty của Amy là cổ đông của công viên giải trí kia.”

Tạ Nhất kinh ngạc mở to hai mắt, nói:

“Nói cách khác Amy là một trong những người chủ công viên giải trí. Vậy vì cái gì Amy muốn làm bộ không quen biết người công viên giải trí? Còn nữa, cô ta làm bộ không biết tiếng Trung, không có biện pháp cùng người công viên giải trí nói chuyện.”

Thương Khâu híp mắt, nói:

“Amy là cổ đông của công viên giải trí, vị hôn phu chết ở công viên giải trí, hơn nữa Amy đã từng nói dối.”

Thương Khâu nói, đột nhiên trong đầu Tạ Nhất chợt lóe, vội vàng nói:

“Còn nữa! Còn nữa… anh còn nhớ rõ buổi tối chúng ta gặp được đứa bé quỷ từ TV bò ra!”

Thương Khâu nhìn về phía Tạ Nhất, Tạ Nhất vội vàng nói:

“Đứa bé cùng công viên giải trí có quan hệ. Khi đó TV đưa tin tức công viên giải trí có án mất tích. Đứa bé trai là mất tích ở công viên giải trí…”

Thương Khâu trầm giọng nói:

“Đứa bé cùng Khang Chí đều bị mổ bụng, lấy đi nội tạng.”

Cái chết của Khang Chí và đứa bé cùng công viên giải trí có quan hệ, hơn nữa cách chết giống nhau. Amy che giấu mình là cổ đông của công viên giải trí. Đầu Tạ Nhất bắt đầu có chút thành hồ nhão. Thương Khâu lạnh giọng nói:

“Đây không phải trùng hợp.”

Hắn nói, vẫy tay.

“Chúng ta đi.”

Tạ Nhất chạy theo Thương Khâu ra khỏi phòng. Bữa tiệc từ thiện đã bắt đầu rồi. Tất Bắc đang phát biểu. Thư ký còn đang đi tìm kiếm Amy.

Thương Khâu nhìn thoáng qua hội trường, mang theo Tạ Nhất ra khỏi khách sạn. Hai đón xe, trực tiếp trở về quán ăn đêm. Thương Khâu nói:

“Tôi cần điều tra xem công viên giải trí rốt cuộc có vấn đề gì.”

Tạ Nhất cũng cảm thấy cần điều tra. Khang Chí gián tiếp hại chết Phùng Oanh, cũng coi như là chết chưa hết tội. Nhưng đứa bé kia thoạt nhìn chưa tới mười tuổi, vẫn là tuổi tác ngây thơ hồn nhiên, cũng không có hại ai, chọc ai, vậy mà cũng bị mổ bụng.

Hai người ngồi xe taxi tới quán ăn đêm. Quán ăn đã sớm mở cửa buôn bán. A Lương ở bên trong bận rộn, nhân viên mới Thanh Cốt cũng bận rộn. Thoạt nhìn hôm nay kinh doanh cũng không tồi.

Thương Khâu cùng Tạ Nhất đi vào. A Lương nghe được âm thanh chuông gió, vừa muốn tiếp đón khách, nhìn thấy ông chủ cùng Thương đại ca vào, vội vàng cười nói:

“Ông chủ, hôm nay đẹp trai nha!”

Tạ Nhất cùng Thương Khâu còn mặc tây trang. Trực tiếp từ khách sạn trở về, bởi vì phi thường nôn nóng, cho nên căn bản không có kịp thay quần áo.

Thanh Cốt tung tăng nhảy nhót chạy tới, cười tủm tỉm nói:

“Ý, hai anh mặc như vậy, đi lãnh chứng chỉ sao?”

A Lương gãi gãi cái ót, ngây ngô cười, nói:

“Lãnh chứng chỉ gì? Quán ăn nhà mình được cấp chứng chỉ sao?”

Thanh Cốt cười tủm tỉm nói:

“Đương nhiên là giấy kết hôn!”

A Lương vừa nghe, có chút ngây ra, sau đó kinh ngạc nhìn Tạ Nhất và Thương Khâu, trong ánh mắt “thì ra là như thế”.

Tạ Nhất tức khắc bất đắc dĩ trợn trắng, nói:

“Thanh Cốt nói bừa.”

A Lương cười ngây ngô, nói:

“Tôi đi làm việc.”

Hắn nói rồi chạy nhanh đi lấy món cho khách. Thanh Cốt lại cười tủm tỉm, vẫn cứ nhìn trêu ghẹo Tạ Nhất. Tạ Nhất nổi da gà, tức khắc nghĩ tới việc xảy ra trong phòng tối, còn có một chút tiếc nuối.

Thanh Cốt cười nói:

“Ai nha, Tạ Nhất, mặt sao đỏ vậy?! Anh có phải bị mặt người dạ thú vô lễ?”

Tạ Nhất nói:

“Cậu đừng nói bừa.”

Thanh Cốt vỗ tay, nói:

“Tạ Nhất đừng không tin tôi. Tôi đã nói cùng anh, trên người của anh có mùi thơm. Đối với quỷ ma cùng người tu hành mà nói, chính là một liều thuốc mạnh nha!”

Tạ Nhất mê mang nói:

“Hả? Thuốc mạnh gì?”

Thanh Cốt vẻ mặt hận sắt không thành thép nói:

“Thuốc kích thích! Xuân dược đó hiểu chưa, tăng lực!”

Tạ Nhất:

“……”

Cái quỷ gì?

Tạ Nhất tuy rằng thực khinh thường cách nói của Thanh Cốt, bất quá không thể hiểu được vì sao trên mặt có chút phát sốt, trong lòng nghĩ.

Chẳng lẽ thật là như vậy? Lần đầu tiên Nhiếp Tiểu Thiến nhìn thấy mình, cũng muốn cùng mình cộng tu yến hảo!

Tạ Nhất trộm liếc mắt đánh giá Thương Khâu một cái. Bất quá Thương Khâu trên mặt biểu tình thực trấn định, cũng không có gì ngượng ngùng, vẫn là vẻ mặt lạnh lùng cao thâm khó đoán.

Thương Khâu ngược lại tà tà liếc mắt nhìn Thanh Cốt. Thanh Cốt nói:

“Anh đừng phủ nhận nha. Nói dối là chó!”

Thương Khâu thật ra không có phủ nhận, chỉ là nhàn nhạt nói:

“Hình như linh lực khôi phục không tồi.”

Hắn vừa nói như vậy, Thanh Cốt tức khắc tươi cười. Nụ cười ngọt đến Tạ Nhất muốn sâu răng. Không chỉ là ngọt như mật, còn có một loại quyến rũ, thiếu chút nữa chọc mù mắt Tạ Nhất.

Những khách hàng nam ngồi bên cạnh đều nhìn Thanh Cốt, ánh mắt như sói đói như hổ săn mồi.

Tạ Nhất thiếu chút nữa đã quên Thanh Cốt chính là tiểu yêu tinh chuyên hút tinh khí…

Thanh Cốt cười tủm tỉm nói:

“Ai nha, cũng bị nhìn ra.”

Tạ Nhất nói:

“Nhìn ra cái gì?”

Thương Khâu tuy rằng không nói chuyện, ôm cánh tay vẻ mặt lạnh nhạt, bất quá nâng nâng cằm, ý bảo Tạ Nhất nhìn. Tạ Nhất theo tầm mắt Thương Khâu, quay đầu đi nhìn, chỉ là thấy được A Lương đang bận rộn lau cái bàn.

Tạ Nhất vẫn là thực mê mang, lại quay đầu nhìn qua Thanh Cốt cười thập phần ngọt ngào, càng thêm mê mang. Bất quá đôi mắt chợt lóe, thế nhưng nhìn đến cổ Thanh Cốt. Trên cổ Thanh Cốt có cái dấu màu đỏ thực ái muội.

Kia chính là dấu hôn!

Tức khắc tròng mắt Tạ Nhất muốn rớt. Dùng sức nhìn Thanh Cốt, sau đó lại quay đầu xem A Lương, Tạ Nhất hạ giọng nói:

“Cậu… cậu sẽ không thật sự đem A Lương làm vậy vậy đi!? Mới một buổi tối mà!”

Thanh Cốt chu môi, đôi mắt to chớp chớp, trên mặt tất cả đều là vô tội cùng vô hại, thoạt nhìn giống như thiếu niên ngây thơ, đáng thương vô cùng, nói:

“Tạ đại ca, anh như thế nào có thể nói người ta như thế… Rõ ràng là anh Tỉnh đối với người ta thế kia thế kia.”

Tạ Nhất thật sự rớt tròng mắt ra rồi, nói:

“Rốt cuộc… Rốt cuộc thế nào?”

Thanh Cốt cười nói:

“Còn có thể thế nào? Đương nhiên là quen nhau, sau đó… lên giường thôi!”

Thanh Cốt nói thực nhẹ nhàng, lại đáng thương hề hề bổ sung.

“Anh Tỉnh rất thô bạo, hình như cũng không có kinh nghiệm, mới đầu làm cho tôi đau quá. Hì hì... bất quá sau đó rất thoải mái.”

Tạ Nhất một chút cũng không muốn nghe. Thanh Cốt hoàn toàn không có ngượng ngùng, cùng Tạ Nhất chia sẻ Lương Tỉnh rốt cuộc là “thô bạo” như thế nào. Tạ Nhất ngượng ngùng.

Thương Khâu đứng ở một bên, thực bình tĩnh nói:

“Nếu các người đã lên giường, cậu đã hút không ít tinh khí?”

Thanh Cốt nói:

“Mới không có, tôi chỉ là hút một chút!”

Thương Khâu cũng không cùng hắn dài dòng.

“Đem chúng ta đổi trở lại đi.”

Thanh Cốt có chút phát sầu, nói:

“Bây giờ còn chưa được, ngày hôm qua tôi khắc chế, chỉ hút một chút, âm hồn còn thực suy yếu. Các anh không thể như vậy, không quan tâm người lao động a.”

Tạ Nhất nói:

“Vậy còn phải chờ bao lâu mới có thể đổi chúng tôi lại?”

Thanh Cốt nghĩ nghĩ, dựng hai ngón tay để ở bên miệng quơ quơ, cười tủm tỉm nhìn Tạ Nhất. Tạ Nhất mê mang nói:

“Hai? Có ý tứ gì?”

Thanh Cốt cười nói:

“Chờ tôi cùng anh Tỉnh lên giường hai lần nữa.”

Tạ Nhất:

“……”

Vì cái gì có người đem việc lên giường nói ra trắng trợn như thế! Sao không cảm thấy thẹn chứ!

Bất quá Tạ Nhất nhìn nhìn, hình như cảm thấy thẹn chỉ có một người là mình.

Thanh Cốt vui vẻ, phảng phất đã nhịn không được. Mà Thương Khâu lại là vẻ mặt bình tĩnh, nói:

“Mau đi.”

Tạ Nhất nghĩ thầm.

Khoan đã, cái gì mau đi!

Thanh Cốt cười nói:

“Tôi cũng muốn mau chóng, các người yên tâm được rồi.”

Thương Khâu muốn điều tra công viên giải trí, còn có sự tình Amy. Tạ Nhất không có cách liền chui vào phòng bếp.

Nhớ tới đã đáp ứng làm bánh macaron cho Thương Khâu ăn, vì thế liền cân nhắc làm macaron như thế nào. Bất quá Tạ Nhất cân nhắc, đột nhiên nhớ tới Thương Khâu đã nói mình có mùi giống macaron, hơn nữa làm người ta hưng phấn… Tạ Nhất tức khắc đỏ mặt, macaron cũng làm không nổi nữa.

Thế này thì sao dám nhìn thẳng macaron a!

Sau khi đóng cửa quán, Thanh Cốt vẫn là đi theo A Lương. Hai người cũng rất thần tốc, thế nhưng đã bắt đầu quen nhau. Thanh Cốt nhất định phải cùng A Lương đan mười ngón tay vào nhau. Hai người còn chênh lệch chiều cao 20 cm. Thanh Cốt dáng người nhỏ gầy, Lương Tỉnh lại là cao lớn cường tráng, đứng chung một chỗ tương phản lại đáng yêu.

Thanh Cốt còn làm nũng, nói:

“Anh Tỉnh, chân em mỏi, cõng em được không?”

A Lương tất nhiên không từ chối, liền ngồi xổm xuống, đem Thanh Cốt lên lưng. Sau khi chào Tạ Nhất và Thương Khâu, hắn cõng Thanh Cốt về nhà. Tạ Nhất còn nghe được Thanh Cốt nói:

“Anh Tỉnh, chúng ta trở về làm nha, làm nha.”

A Lương tựa hồ có chút ngượng ngùng, nói:

“Em… em ngày hôm qua bị thương, vẫn là đừng làm.”

Thanh Cốt một chút cũng không e lệ, nói:

“Không muốn, không muốn, làm đi. Anh làm cho em thật thoải mái, em thích.”

Tạ Nhất nghe không nổi nữa, nhanh đi theo Thương Khâu trở về nhà.

Nhóm mèo con còn đang bảo vệ nhân viên nhà ma Tiểu Trương. Quả nhiên chúng đáng tin cậy hơn so với Nhiếp Tiểu Thiến. Thời điểm bọn họ trở về liền nhìn thấy Nhiếp Tiểu Thiến cũng vừa trở về, lại còn say khướt, ăn mặc lố lăng. Nhiếp Tiểu Thiến nhìn bọn họ, cười nói:

“Ai ha ha, các vị đã trở lại! Tôi vừa mới tham gia party của Táo Vương! Các người không biết chứ, nhà hàng của Táo Vương vừa mới được gắn 3 sao Michelin, nên làm một cái Pаrty thật lớn! Món ăn ngon đều miễn phí!”

Táo Vương?

Còn 3 sao Michelin?

(Sao Michelin có hình bông hoa sáu cánh, do cẩm nang Michelin Guide bầu chọn với các tiêu chí đánh giá hiện nay gồm:

1. Chất lượng nguyên liệu thành phần.

2. Làm chủ được hương vị và kỹ thuật nấu ăn của đầu bếp.

3. Đầu tư cơ sở vật chất và đào tạo nhân viên.

4. Giá trị đồng tiền bỏ ra.

5. Tính nhất quán giữa các lần thưởng thức.

Ngôi sao Michelin danh giá là niềm mơ ước của bất kỳ đầu bếp nào trên thế giới.

- Một sao: Địa điểm đáng để nán lại, một quán ăn đạt chuẩn trong lĩnh vực của nó (món Tây, món Nhật, một loại món ăn nhất định nào đó...). Quán ăn này có khả năng phục vụ nhiều món ăn ngon có chất lượng ổn định.

- Hai sao: Một nhà hàng đáng để đến thử, có chất lượng ẩm thực cực kì tốt và chuyên nghiệp. Những món ăn được chăm chút cẩn thận từng li từng tí.

- Ba sao: Nhà hàng mà dù xa đến đâu cũng nên tới thử, chất lượng ẩm thực xuất sắc, chuyên phục vụ cho những khách hàng có tiêu chuẩn và kiến thức ẩm thực cao. Có những món ăn độc đáo và được chế biến tinh tế, sử dụng nguyên liệu có chất lượng cao..)

  • Đọc [ 165 ]