Phúc Hắc Mẫu Thân Long Phượng Nhi Nữ - Chương 49: Khuyên Nhủ

Phúc Hắc Mẫu Thân Long Phượng Nhi Nữ

Chương 49: Khuyên Nhủ

Sáng hôm sau.

Nữ tử lông mi hơi run rẩy, sau đó nhẹ nhàng mở ra như hồ điệp đập cánh, ánh mắt mông lung, thẫn thờ nhìn trần nhà hồi lâu. Chợt thấy hoàn cảnh xa lạ thì nhanh chóng bật dậy, nhưng mà mới ngửa dậy phân nửa, một cơn váng đầu đã tập kích tới không kịp phòng bị, nàng chỉ cảm thấy trời đất xoay mòng mòng, sau đó đầu đập mạnh vào vách tường, phát ra một tiếng trầm đục.

"Ai u!" Nữ tử la hoảng lên, đưa tay ôm đầu rồi cuộn tròn người ở trên giường, cả gương mặt nhăn hơn trái mướp đắng.

"Ngươi tỉnh rồi à?" Mạc Cửu vừa mới đẩy cửa vào thì thấy một màn như vậy, không khỏi nhanh hơn bước chân đến gần, nhỏ giọng quan tâm.

Nữ tử đang âm thầm oán thán chợt cứng đờ, bỗng chốc ngẩng đầu lên, ánh mắt xẹt qua một tia sắc bén, cả gương mặt đều hiện lên cảnh giác:

"Ngươi là ai?"

Vừa mới mở miệng, nàng mới chợt nhận ra giọng nói của mình khàn khàn, giống như là nuốt phải một cục than lửa rồi để lại di chứng vậy, cổ họng cay rát và khó chịu.

"Khoan hãy quan tâm ta là ai, ngươi uống canh giải rượu trước đi. Yên tâm, ta không hạ độc." Mạc Cửu vén lên áo bào ngồi sát mép giường, tay trái bưng một bát canh nóng hôi hổi, ánh mắt chăm chú nhìn nữ tử.

Bạch Phong Hoa không có vì sự ân cần của Mạc Cửu mà thả lỏng cảnh giác, nét mặt lành lạnh nói:

"Ta không uống! Ngươi nói đi, đây là đâu? Ngươi đưa ta đến nơi đây với mục đích gì?"

Mạc Cửu nhìn nàng, đuôi mắt đào hoa hơi nhếch lên có vẻ yêu mị liêu nhân, mở miệng cảm khái nói:

"Ai! Ta tốt bụng cứu ngươi, ngươi lại nghi ngờ ta lòng lang dạ sói. Thật là một nữ nhân vô tâm. Cũng không biết là ai hôm qua say rượu rồi trèo lên người ta, có gỡ cỡ nào cũng không chịu xuống. Ta bất đắc dĩ phải đưa ngươi về chỗ ta trọ tạm thời thôi!"

"Ngươi xác định người đó là ta!?" Bạch Phong Hoa chỉ một ngón tay vào mặt mình, cười lạnh hỏi.

Nàng tại sao lại không biết mình còn có thói quen uống rượu say rồi ôm lấy người khác không bỏ thế?

Mạc Cửu cảm thấy biểu cảm của cô nàng này thay đổi thất thường cũng thật thú vị, tuy rằng bộ dáng nhếch nhác không ra sao, nhưng so với lúc nào cũng ngà ngà say rồi điên điên khùng khùng thì tốt hơn nhiều. Hắn nhún vai cười nói:

"Sự tích của ngươi cả con phố đều thấy được. Ngươi không tin có thể xuống hỏi bọn họ nha!"

Bạch Phong Hoa âm thầm nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt thay đổi nhanh chóng, chết tiệt ngày hôm qua nàng làm chuyện thương thiên hại lý gì?

"Này... có thể cho ta biết, ngày hôm qua ta đã làm cái gì sao!?" Nghĩ nghĩ, nàng chột dạ hỏi.

Mạc Cửu trong lúc nhất thời không biết nên giận hay nên cười. Mệt hắn hôm qua bôn ba một hồi, kết quả nữ nhân này không nhớ nổi mình đã làm ra chuyện tày đình gì? Đùa hắn sao?

Trong ánh mắt khiếp đảm của Bạch Phong Hoa, Mạc Cửu híp lại mắt đào hoa, khóe môi trêu cợt đầy nguy hiểm:

"Ngươi uống rượu ở thanh lâu do Cửu gia ta kinh doanh nhiều năm, nể tình ngươi là khách quen nên ta còn sắp xếp phòng ở cho ngươi trụ xuống. Mà ngươi thế nhưng còn gây chuyện, hôm qua giết chết Đà chủ của Ma Điện, chọc cho một đám tín đồ đuổi giết. Nếu không phải Cửu gia ta ra tay cứu giúp thì ngươi đã sớm bị ám khí bắn thành cái sàng, trở thành oan hồn dưới ngọn lửa huyết tế. Kết quả bởi vì ngươi mà thanh lâu ta phải đóng cửa. Ngươi nói đi, định đền bù cho ta thế nào đây?"

Bạch Phong Hoa thở dốc, kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn Mạc Cửu, lắp bắp nói:

"Ngươi... ngươi là lão bản của Túy Tiên Lầu? Biệt hiệu Cửu gia?"

Nàng tuy rằng uống rượu mua vui, mơ màng hồ đồ cho qua ngày tháng, nhưng mỗi khi uống say tỉnh lại, nàng đều phát hiện mình nằm ở trong một căn phòng xa hoa đại khí, mà bên giường lúc nào cũng để sẵn một chén canh giải rượu. Nàng từng hỏi qua hạ nhân của Túy Tiên Lầu, bọn họ chỉ nói đó là đãi ngộ thường có của khách quen, mà nàng được vinh hạnh trở thành khách hàng thân thiết của họ.

Đến nỗi Cửu gia của Túy Tiên Lầu, thanh danh càng là sấm dậy bên tai, tác phong quyết đoán, làm người khéo đưa đẩy, giảo hoạt tựa hồ ly, ở Thiên Nguyệt Thành này ai thấy hắn đều phải nể nang mấy phần.

Mà hôm nay, nàng lại được Cửu gia trong lời đồn cứu giúp, còn được hắn bưng canh giải rượu đến tận miệng?

Mạc Cửu mỉm cười nhìn cô nàng kia sắc mặt biến hóa bất chừng, ôn hòa nói:

"Là ta!"

Bạch Phong Hoa sắc mặt phức tạp, sát khí ở đáy mắt rút đi, áy náy nói:

"Thật xin lỗi! Là do ta liên lụy ngươi!" Hiện tại ngoài câu xin lỗi ra nàng đúng thật là không biết nên làm cái gì.

Hoang phế lâu ngày, trong lòng cũng chỉ còn lại ảm đạm bất lực.

Mạc Cửu nhìn nàng một hồi, đệ chén canh vào tay nàng, nhợt nhạt cười nói:

"Không trách ngươi! Cứu người là do chính ta cam tâm tình nguyện. Ngươi không cần phải áy náy, Cửu gia ta không có vô dụng đến nỗi so đo với một nữ nhân."

Bạch Phong Hoa nghe thế thì càng hổ thẹn, do dự một hồi mới cầm chén canh rồi ngửa đầu uống.

Đợi nàng uống xong rồi, Mạc Cửu thuận tay lấy trở về bát không, bâng quơ hỏi:

"Ngươi cùng Ma Điện có thù oán à?"

Bạch Phong Hoa rũ mắt, thần sắc hơi tái đi, nắm tay bên hông khẽ nắm chặt. Nàng hít sâu một hồi mới nói:

"Xem như đi!" Nếu không, nàng cũng không mất khống chế đến nỗi giết người như vậy.

Nhiều năm không gặp, chợt thấy người của Ma Điện, nàng chỉ muốn băm một đám ra thành thịt nhão, hoặc nghiền xương thành tro.

Mạc Cửu nghe ra giọng nói nàng chứa đầy phẫn hận, ánh mắt chợt lóe qua tia tò mò. Bất quá hắn không có đi sâu truy cứu, mà hỏi sang chuyện khác:

"Thanh lâu của ta hiện tại đã đóng cửa, kế tiếp ngươi định làm thế nào? Không phải chuyển sang nhà khác uống tiếp đi? Nói thật với ngươi, những chỗ khác không có đãi ngộ tốt như ta. Hơn nữa, một nữ nhân suốt ngày uống rượu là không tốt, hại gan hại phổi. Ngươi đã uống nhiều năm, nên cai nghiện đi! Có chuyện gì mà không dám đối mặt, phải dùng phương thức này để quên đi..."

Mạc Cửu phát hiện mình gặp nàng kia thì tự khắc chuyển sang lải nhải. Hắn cũng không biết là sao thế này. Có lẽ nhiều năm chứng kiến nàng hoang phế thân mình nên không đành lòng, vì vậy khuyên nhủ đôi câu đi?

"Ta..." Bạch Phong Hoa trong lòng hơi cảm động, ấp úng hồi lâu cũng chưa nói được lời gì.

Nàng thật không nghĩ tới, còn sẽ có người chú ý nàng nhiều năm như vậy, còn khuyên nàng cai rượu.

Trong lúc Bạch Phong Hoa đang khó xử, không biết trả lời thế nào, thì ngoài cửa truyền đến tiếng cười đùa.

"Ai nha! Thật là sốt ruột muốn chết! Cửu thúc thúc có bị ngốc không thế, cơ hội tốt như vậy mà không biết tận dụng, còn lảng sang chuyện khác. Cốt truyện thường thấy không phải là anh hùng cứu mỹ nhân xong thì mỹ nhân lấy thân báo đáp sao? Thúc thúc còn cọ xát cái gì nha?" Mạc Du Hồng đứng ở cửa, đưa tay vuốt cằm nhìn hai người lớn, ánh mắt tràn đầy nôn nóng cùng hận sắt không thành thép.

"Tiểu Hồng, đừng có vội chứ? Cửu thúc thúc đang dùng chiêu luộc ếch trong nước nóng có hiểu hay không? Trước tiên phải làm mỹ nhân mở ra đáy lòng, giải khai bế tắc, rồi sau đó mới thừa cơ tiến tới được. Nếu như vừa gặp mặt mà đã đòi mỹ nhân lấy thân báo đáp thì chẳng khác nào đại sắc lang?" Mạc Vân Long trợn trắng mắt, khinh bỉ cô muội muội nhà mình.

"Nga! Ca ca nói cũng có lý! Thẩm thẩm phải cai rượu trước mới được thúc thúc thừa nhận ha! Thì ra là như vậy! Ca ca ngươi thật là thông minh, hoàn toàn hiểu được kế hoạch của thúc thúc!" Mạc Du Hồng ninh mày suy nghĩ một hồi, ánh mắt thình lình sáng rỡ lên, vỗ tay hoan hô.

"Đương nhiên, ta là nam nhân, phải hiểu được nam nhân suy nghĩ cái gì chớ. Như Cửu thúc thúc người này đặc biệt muộn tao, một bụng quỷ kế âm trầm, chắc chắn sẽ không đi theo lẽ thường mà làm việc. Kiểu người như hắn, muốn bắt được phương tâm của mỹ nhân tất nhiên phải mưu tính trù bị, đi một vòng đại mê cung, vượt hết chướng ngại mới có thể ôm công chúa về nhà." Mạc Vân Long run đùi đắc ý, sắc mặt vênh váo tựa như tiểu đại nhân.

"Nói như vậy, thật là không công bằng cho Vân dì, Cửu thúc thúc mỗi lần gặp Vân dì, đều là dỗi cho dì ấy tức giận thở hổn hển." Mạc Du Hồng thở dài đầy vẻ tiếc nuối.

"Cái quỷ gì? Vân dì mới không thích Cửu thúc đâu. Hai người mà ở bên nhau mới là tai họa, trời đất không yên gà bay chó sủa có được không. Vân dì đáng yêu thiện lương như vậy, sao có thể để hắn khi dễ được." Mạc Vân Long trợn trắng mắt, không hài lòng.

Bạch Phong Hoa nghe hai đứa nhỏ đối thoại, ánh mắt quỷ dị mà nhìn Mạc Cửu, âm thầm xê dịch mông về sau vài bước.

Vốn cho rằng Cửu gia là người quang minh lỗi lạc, ai mà ngờ được sẽ là đại sắc lang!? Tiểu ếch con nàng vẫn nên tránh xa một chút đi, ha?

Mạc Cửu: "..."

Hai cái thằng nhãi con này!!!

Hắn đưa tay vỗ trán, nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ:

"Tiểu Long, Tiểu Hồng! Không được nói bậy!"

Hắn chẳng phải là chọc ghẹo Mạc Vân có một lần thôi sao, đến nỗi hai đứa nhỏ này ghi hận như thế.

Bộ các ngươi không nhìn thấy Mạc Vân cũng khi dễ ta sao. Nàng kia chỗ nào thiện lương đáng yêu. Nàng là một con bạo long hung tàn có được không?

Mạc Cửu giận đến ngứa răng, cảm thấy bàn tay cũng ngứa ngáy, hận không thể đét vào mông hai đứa này vài cái. Nhưng mà hắn chỉ nghĩ thôi, nếu thật sự làm như vậy, hắn là không nỡ, cũng không dám.

Bọn nhỏ là đại bảo bối của cả nhà. Hắn nếu dám đét mông, chắc chắc sẽ bị quần ẩu đến chết khiếp.

"Hừ! Cửu thúc thúc là tiểu hổ giấy ngoài mạnh trong yếu, hì hì!" Mạc Vân Long biết chắc hắn không dám đánh mình, nên thè lưỡi trêu ghẹo.

"Thẩm thẩm, người tuyệt đối đừng để ý đến hắn. Cửu thúc thúc bụng dạ khó lường. Người nhất định phải cẩn thận nga!" Mạc Du Hồng chạy lại bên giường, ngửa đầu cười trộm nhìn Bạch Phong Hoa.

Bạch Phong Hoa không kịp chú ý đến hai tiếng "thẩm thẩm" này, đã bị hai khuôn mặt giống nhau như đúc đánh cho ngũ lôi oanh đỉnh, sắc mặt thình lình biến đổi.

Gương mặt này!?

Cùng người trong trí nhớ giống nhau như đúc!

Mạc Cửu cũng chú ý tới sự biến hóa của Bạch Phong Hoa, chân mày khẽ nhíu lại, ánh mắt trầm trọng.

Bạch Phong Hoa tay chân run rẩy từ trên giường thả chân xuống, bắt lấy bả vai của hai đứa nhỏ, dồn dập hỏi:

"Mau nói cho ta biết, phụ thân của các ngươi là ai?"

Mạc Cửu ánh mắt nhúc nhích, sâu thăm thẳm như một cái hố không đáy nhìn nàng. Bộ dạng khẩn trương này, là biết cái gì đó!?

Nhìn hai đứa nhỏ bộ dạng ngây ngô mông lung, hắn vừa định hỗ trợ giải thích, thì đã nghe phía sau truyền tới thanh âm của một nam một nữ cùng lúc vang lên:

"A Hoa!"

Bạch Phong Hoa giật nảy mình ngẩng đầu lên, đợi khi thấy người đến là ai thì sửng sốt bật thốt lên:

"Nhị tiểu thư, Tam công tử?"

Ở nơi ba người không thấy được, ánh mắt của Mạc Cửu và Mạc Túc khẽ giao hội.

Mạc Túc là theo sau hai tỷ đệ cùng tiến vào, yên lặng khoanh tay nhìn một màn tương nhận này.

Mà hai đứa nhỏ cũng nương cơ hội này thoát ra ma trảo của Bạch Phong Hoa, trở lại bên người Mạc Túc.

"A Hoa! Sao ngươi lại ra nông nỗi này!? Đại ca đâu?" Đế Cửu Diên hoảng hốt nhìn nữ tử nhếch nhác phong trần này, hoàn toàn tìm không ra bộ dáng hoạt bát sinh tư của năm ấy nữa, chỉ còn lại tang thương và chật vật.

"Nhị tiểu thư, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm. Nếu ngươi muốn biết thì có thể hỏi A Nguyệt." Bạch Phong Hoa liễm khởi mi mắt, bởi vì trong phòng này có nhiều người xa lạ nên nàng không tiện nhiều lời.

"Ta từng hỏi A Nguyệt, nhưng nàng không tình nguyện nhắc tới ngươi. Ta còn tưởng rằng mấy năm nay ngươi đi theo đại ca!" Đế Thanh Hàn cảm giác trong ngực buồn buồn, thở dài nói.

"Ta còn mặt mũi nào chứ!?" Bạch Phong Hoa thần sắc tái nhợt, thì thào nói, cả người dường như mất đi sức sống.

Nhưng dư quang nhìn đến hai đứa nhỏ, nàng lại kích động lên, hỏi han:

"Nhị tiểu thư, Tam công tử... bọn họ có phải hay không... là..."

Con của chủ tử?

Nhưng bốn chữ cuối cùng, lại bị ánh mắt nghiêm khắc của Đế Cửu Diên cho đè xuống.

Nàng nhìn sắc mặt khó coi của hai tỷ đệ, chỉ phải ngậm miệng.

Lúc này nàng cũng nhìn thấy Mạc Túc đứng ở bên cạnh bọn nhỏ. Khí chất quanh thân nàng khiến cho Bạch Phong Hoa mạc danh đã bị khiếp đảm.

Đế Cửu Diên nhìn nàng một hồi, thở dài nói:

"A Hoa, ta không biết ngươi đã trải qua cái gì, nhưng ngươi không sợ bộ dáng này sẽ khiến cho đại ca thất vọng hay sao?"

"Đúng vậy! A Hoa ngươi đứng lên đi! Đừng tự sa đọa mình nữa!" Đế Thanh Hàn cũng thúc giục. Ánh mắt hắn hơi đỏ hoe.

"Ta... được rồi... để ta thử!" Bạch Phong Hoa vốn dĩ không muốn, nhưng dư quang nhìn đến nơi nào đó, trong lòng lại dâng lên một ý nghĩ muốn bù đắp.

Mặc dù hiện tại nàng vẫn chưa rõ sự xuất hiện của hai đứa nhỏ là chuyện như thế nào!?

Mạc Cửu ánh mắt lóe qua một mạt kinh ngạc, hắn môi đắng lưỡi khô nói nửa ngày, nàng cũng chưa dao động, hai người này chỉ xuất hiện nói mấy câu, nàng đã gấp không chờ nổi mà thay đổi chủ ý, xem ra quan hệ giữa bọn họ là thật sự thân thiết.

Như vậy, ánh mắt của ba người họ nhìn tiểu Long, tiểu Hồng cũng là tràn đầy không thể tin cùng mừng rỡ.

Cùng phụ thân bọn nhỏ có quan hệ?

Hắn khẽ nhìn qua Mạc Túc, thấy nàng cũng đang quan sát ba người kia, trong mắt suy nghĩ sâu xa.

Mà sự tích của Bạch Phong Hoa, cũng đã truyền tới trong tai một đám người.

"Ngươi nói cái gì! Bạch Phong Hoa dám đơn thương độc mã giết người của Ma Điện? Nữ nhân kia bị điên hay sao? Ta còn tưởng rằng mấy năm nay nàng an ổn rồi chứ?" Giang Nguyệt đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn giận dữ.

"Là thật sự! Ta đi ra ngoài một chuyến, tình cờ thấy được. Không nghĩ tới mấy năm không gặp, công phu của nàng đã xuống dốc tới mức độ đó." Phong hộ pháp ôm kiếm đứng ở một bên, mặt mày u sầu.

"Nàng giết ai!?" Nam nhân mặc hắc bào đeo mặt nạ ngồi dựa vào ghế ở bên cạnh, tay cầm chung trà hơi khựng lại, lành lạnh hỏi.

"Tân nhậm đà chủ của phân điện ở Thiên Nguyệt Thành, Tề Sanh." Phong hộ pháp len lén nhìn nam nhân, hít sâu một hơi mới dám nói.

"Hóa ra là anh em họ của Mộ Dung Âm, bị nàng giết cũng thật là vừa khéo!" Nam nhân nhếch lên khóe miệng, cười âm trầm.

Mà Giang Nguyệt nghe đến tên này, hỏa khí cũng vơi đi, lo lắng hỏi:

"Loại súc sinh này giết chết là tốt nhất. Mà nàng không có sao chứ! Không có bị đám người điên kia bắt đi đi?"

Phong hộ pháp bĩu môi nhìn Giang Nguyệt, trong lòng nghĩ nữ nhân quả thật là khẩu thị tâm phi. Một bên tức giận không nhìn mặt hảo tỷ muội, một bên lại thay nàng lo lắng, sao nàng không tinh phân đi?

Phong hộ pháp thở dài trả lời:

"Đám người kia sử dụng ám khí, làm nàng suýt nữa thì bị thương. Nhưng may mắn là được người cứu. Ta còn chưa kịp ra tay."

Giang Nguyệt nghe vậy thì kinh ngạc:

"Dám đối đầu với Ma Điện, thật là anh hùng nha! Sao ta không nghe nói nữ nhân kia mấy năm nay cùng người kết bạn qua? Người kia là nam hay nữ?"

Nam nhân mặc hắc bào yên lặng không nói, nghe hai thuộc hạ nói chuyện.

"Nghe trên phố nói người nọ là Cửu gia - lão bản Túy Tiên Lầu, nơi mà A Hoa mấy năm nay thường xuyên uống rượu." Phong hộ pháp nói.

"Nga, nghĩa khí như vậy sao? Không phải là đối với nữ nhân kia có ý đồ gây rối đi? Rốt cuộc nữ nhân kia không có bản lĩnh gì, chỉ có một khuôn mặt là còn đáng xem được." Giang Nguyệt phun tào chế nhạo, trong giọng nói có một cổ chua lòm.

"Ngươi nói ngược! Ta chính mắt nhìn thấy, là A Hoa chọc ghẹo người ta. Cuối cùng bị người ta khóa cứng, bế công chúa vào Nguyệt Lâu." Phong hộ pháp trợn trắng mắt, khinh bỉ nhìn Giang Nguyệt.

Mà Giang Nguyệt thình lình sửng sốt, hỏi:

"Ngươi nói cái gì? Bọn họ hiện tại còn ở Nguyệt lâu?"

"Ta cho người canh chừng, hai người ai cũng chưa rời khỏi chỗ đó!" Phong hộ pháp gật đầu, khó hiểu nhìn Giang Nguyệt, không biết nữ nhân này lúc kinh lúc rống là bị làm sao.

"Chết tiệt! Cô nam quả nữ ở chung một phòng, xảy ra chuyện thì biết làm sao? Nữ nhân chết tiệt kia, uống rượu rồi hỏng chuyện." Giang Nguyệt xắn tay áo đứng lên, rất có phong phạm chuẩn bị đi trảo gian.

"Ngươi nghĩ nhiều! Ta đã hỏi qua, người kia đưa A Hoa lên lầu hai, sau đó giao phó cho người quen của hắn. A Hoa ở chung với một nữ nhân và hai hài tử, bọn họ có thể làm được gì nàng." Phong hộ pháp vỗ trán, thấy bộ dạng gà mẹ hộ gà con này của Giang Nguyệt thì vừa tức vừa buồn cười, khinh bỉ nói.

Giang Nguyệt nghe vậy mới an ổn xuống, nhíu mày nói:

"Một nữ nhân và hai hài tử, chẳng lẽ là con riêng của hắn?"

"Ai mà biết, ngươi muốn tìm hiểu thì hỏi Hắc Thù ấy, tình huống bên đó hắn rõ ràng nhất." Phong hộ pháp cho lời khuyên, trong lòng buồn bực.

Giang Nguyệt đây là cho hắn thần thông quảng đại, ba đầu sáu tay mà chuyện gì cũng hiểu rõ sao?

Ai rảnh đi tra gia đình của một nam nhân là lão bản thanh lâu!?

"Ta mới mặc kệ nữ nhân kia chết sống! Nàng theo ai thì kệ nàng, đừng phá hoại gia đình người ta, bị đánh chết là được." Giang Nguyệt phụng phịu nói.

"Đợi chuyện bên đây giải quyết xong thì mấy ngày nữa qua xem nàng đi!" Đúng lúc này, nam nhân mặc hắc bào mở miệng nói.

Hắn cũng không biết tại sao, khi nghe được một nhà bốn người, trong lòng luôn có một cỗ xúc động, muốn đi qua đó xem thử.

Hắn cũng không biết mình muốn xem thứ gì? Dường như trong hư không có một thanh âm ở kêu gọi và thúc giục hắn.

Nếu hắn không qua xem, nhất định sẽ hối hận.

Phong hộ pháp và Giang Nguyệt nhìn nhau, đối với quyết định của chủ tử, bọn họ chỉ cần chấp hành là được.

  • Đọc [ 194 ]