Phúc Hắc Mẫu Thân Long Phượng Nhi Nữ - Chương 29: Hắc Thù Ra Tay

Phúc Hắc Mẫu Thân Long Phượng Nhi Nữ

Chương 29: Hắc Thù Ra Tay

Chu Cẩn Anh là đô đốc giám vệ quân, ca ca Chu Thị là nam phu được nữ hoàng thập phần sủng ái và coi trọng, bởi vậy địa vị của Chu gia cũng nước lên thì thuyền lên, cái đuôi của mỗi người phẩy đến tận trời. Chu Cẩn Anh khi nào thì gặp loại đối đãi như thế này, cho nên sắc mặt thập phần khó coi, hừ lạnh:

“Một giang hồ nữ tử mà thôi! Hoàng đế của Bắc Dạ quốc thấy nữ đế còn phải khiêm nhường, một cái sơn trang nho nhỏ, tính cái thứ gì? Lục soát cho ta!”

Bị người vũ nhục như thế, không chỉ Mục Tiêu Tương mà ngay cả Mục Thanh cũng chịu không nổi, sắc mặt của hắn trầm trọng, ánh mắt tràn đầy không tốt nhìn Chu Cẩn Anh:

“Chu Cẩn Anh! Ngươi ăn nói cho lựa lời vào. Thủ Mộc Sơn Trang không can thiệp triều đình, Bắc Dạ hoàng tộc sợ các ngươi, nhưng bọn ta cũng không sợ. Các ngươi nên nhớ, trang phục vũ khí mà các ngươi sử dụng, có một phần là của Sơn Trang bọn ta đưa qua. Đừng có kiêu ngạo hống hách! Chúng ta mà đoạn tuyệt vũ khí con đường, ta xem binh lính các ngươi dùng cái gì đánh giặc!”

Chu Cẩn Anh lại không cho là đúng, khinh miệt:

“Cũng không phải chỉ có một nhà các ngươi là sản xuất vũ khí, Thập đại gia tộc là hoàng gia chúng ta không nói động được, nhưng không phải còn có một cái Viêm Tinh Thành mới xuất hiện gần đây sao? Ở ta xem ra, vũ khí của bọn họ còn tân tiến hơn nhà bọn ngươi!”

Mục Thanh và Mục Tiêu Tương bốn mắt nhìn nhau, đều cảm thấy có chút buồn cười, Mục Tiêu Tương bỡn cợt hỏi:

“Ngươi lấy từ đâu ra tự tin, Viêm Tinh Thành có thể vì quốc gia các ngươi chế tạo vũ khí?”

Chu Cẩn Anh khuôn mặt hiện lên vẻ đắc ý, nói:

“Đương nhiên là chỉ cần một điều lệnh của nữ đế, bọn họ còn không phải ngoan ngoãn giao ra vũ khí tối tân? Được nữ đế để mắt tới, là vinh hạnh của bọn họ!”

Nghe nhắc đến Viêm Tinh Thành, Mạc Túc và Mạc Nhất đồng thời cười lạnh một tiếng.

Quả nhiên, mỗi người của Thiên Nguyệt quốc đều có mạch não không bình thường.

Ngay cả hai đứa nhỏ Mạc Vân Long và Mạc Du Hồng đều đồng thời vô lực vỗ trán, dùng ánh mắt đồng tình nhìn Chu Cẩn Anh.

Mục Tiêu Tương và Mục Thanh khóe miệng giật giật, hết ngôn từ để nói. Bởi vì trong lòng bọn họ đều nghĩ, Chu Cẩn Anh và Thiên Nguyệt quốc đều chưa có cơ hội gặp gỡ người kia, nếu không sẽ không dám hùng hồn như vậy đâu!

Bởi vì Viêm Tinh Thành nằm ở phía cuối Nam Yên Quốc, hơn nữa cận kề Lạc Nhật sơn mạch, lại thêm mới xuất hiện cách đây vài năm, hành sự cũng điệu thấp, cho nên không bị người chú ý. Tin tức trong thành cũng không truyền ra ngoài, hơn nữa địa lý cách trở, người nơi khác cũng không rõ ràng lắm quang cảnh trong thành.

Nhưng Mục Thanh và Mục Tiêu Tương hai huynh muội có một lần cơ hội đi theo Mục Thủ trang chủ trải qua nửa vòng đại lục, đến Viêm Tinh Thành gặp gỡ người kia, mới biết được người ở nơi đó hung tàn. Thành chủ còn là một người phúc hắc, cố chấp cuồng, cắn người không nhả xương. Nhưng thật ra Viêm Tinh Thành làm cho cả Thủ Mộc Sơn Trang chấn động một phen.

Nói như thế nào đâu, Viêm Tinh Thành dễ tiến khó ra.

Không! Hẳn là khó tiến khó ra. Quy củ nghiêm ngặt, không khí hài hòa lại âm thầm túc sát.

Hai người nhớ đến cảnh tượng kia, mặc dù đã qua nhiều năm, nhưng một khi nhớ lại vẫn làm cho người ta có một loại cảm giác chấn động.

Mục Tiêu Tương nhìn giám vệ quân Chu Cẩn Anh, thật lòng có chút thất vọng. Giám vệ quân của Thiên Nguyệt Quốc, cũng bất quá như thế.

Viêm Tinh Thành… những người kia mới chân chính được xưng là quân nhân. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở, đều là nghiêm nghị túc sát, mỗi người chấp hành mệnh lệnh, dứt khoát tàn nhẫn, nào có quanh co lòng vòng như đám người này.

Quả nhiên, không có so sánh thì không có đối lập!

Chu Cẩn Anh thấy không ai nói gì nữa, liền đắc ý ra mặt, bỏ qua hai huynh muội Mục Thanh, phất tay, khuôn mặt không kiên nhẫn:

“Đã chậm trễ thời gian, lục soát cho ta!”

Binh lính cái mũi hếch lên trời, xách theo vũ khí leng keng tới gần những người đứng trong nhã gian, đe dọa mở ra trữ vật khí để kiểm tra.

Mắt thấy ngay cả Thủ Mộc Sơn Trang ra mặt cũng không trấn trụ được, Hắc Thù ôm bình rượu, sắc mặt ác liệt:

“Chu chó săn! Nếu ngươi đã không biết điều, thì đừng trách Nguyệt Lâu chúng ta không khách khí!”

Chu Cẩn Anh mắt điếc tai ngơ, không cho là đúng, tiếp tục điều động binh lính lục soát.

Hắc Thù nhìn hắn cái dạng này, cười lạnh một tiếng, mở nắp bình rượu, dưới lòng bàn tay kích động huyền lực, một đạo giọt nước từ miệng bình bắn lên cao, nở rộ thành một đạo pháo hoa, oanh vang khắp ngõ ngách của Nguyệt Lâu, kèm theo một đạo mệnh lệnh:

“Xuất hiện đi! Đem bọn họ đều oanh đi ra ngoài cho ta!”

Tức thì, khắp nơi nhảy ra rất nhiều cao thủ mặc hắc y, tu vi đều là lam huyền cao thủ, mọi người cùng lúc xuất hiện, tư thái nhanh nhẹn, bộ pháp như liệp báo, đem giám vệ quân đánh cho trở tay không kịp, đánh gãy vũ khí của bọn họ, đem bọn họ một đám quăng ra Nguyệt Lâu, quần áo bất chỉnh nằm giữa ngã tư đường.

Chu Cẩn Anh cũng thảm hại không kém, giữa lúc hắn còn chưa biết chuyện gì xảy ra, đã bị người một quyền làm cho hoa mắt ném đi ra ngoài, khuôn mặt trong nháy mắt sưng lên, tím đen một mảnh.

Người đến người đi ven đường, kinh ngạc nhìn một màn này, tò mò có chuyện gì xảy ra.

Hắc Thù đã đứng ở trước cửa, dùng huyền lực thêm vào, đem giọng nói vang xa:

“Giám vệ quân Thiên Nguyệt Quốc cản trở Nguyệt Lâu buôn bán làm ăn, ý đồ tổn thương khách nhân của quán, bị chúng ta đánh đuổi ra ngoài. Ta, quản sự Hắc Thù, thay mặt Nguyệt Lâu tuyên bố, từ hôm nay trở đi, từ chối tiếp nhận đại quan quyền quý, hộ sĩ quý tộc của Thiên Nguyệt Quốc, bao gồm cả nữ đế Nguyệt Dao!”

Mọi người ồ lên, ánh mắt đều cười nhạo nhìn bộ dáng thảm hại của Chu Cẩn Anh, thay phiên nghị luận.

Nhưng không khỏi cảm thán, Nguyệt Lâu thật là không sợ cường quyền, động thái này cũng coi như là trực tiếp đắc tội Thiên Nguyệt Quốc nữ đế.

Ai bảo Nguyệt Lâu có thế lực thần bí chống lưng đâu.

Một vài người động tâm tư, nghĩ hiện tại tình huống trong thành đều bị nữ đế lục soát cái biến, ai cũng không được tự do, cho nên thầm nghĩ đến Nguyệt Lâu nương nhờ.

Mà Nguyệt Lâu mấy ngày kế tiếp, ngoại trừ người của Thiên Nguyệt Quốc, ai đến cũng không cự tuyệt, trực tiếp cướp luôn sinh ý của mấy tòa tửu lâu khác, làm người hận đến khiến răng nghiến lợi.

Mạc Túc vỗ vỗ vai, làm Mạc Nhất không cần có động tác, ánh mắt chăm chú nhìn Hắc Thù, không khỏi cảm thán chiêu thức ấy thật là chơi đến xinh đẹp.

Nàng càng thêm tò mò người đứng sau lưng Nguyệt Lâu là ai, thật là có ý tứ!

Sớm không sớm xé rách mặt, ngay tại lúc đặc thù này lại xé rách, còn kiếm một bút sinh ý từ người ngoại lai, chọc tức nữ đế.

Chủ nhân sau lưng khẳng định cũng là một cái phúc hắc chủ nhân.

Hắc Thù làm xong mọi việc, trở lại nhã gian, như cũ cầm bình rượu, tư thái chân thành nhìn từng người rồi nói:

“Hôm nay Nguyệt Lâu làm các quý khách kinh sợ rồi! Để bày tỏ thành ý đền bù tổn thất, Nguyệt Lâu chúng ta sẽ miễn ba ngày tiền phòng và chi phí ăn uống cho quý khách. Mong quý khách thông cảm!”

“Thù quản sự có lòng rồi!”

Mọi người trong lòng vốn dĩ khó chịu, nhưng bị Hắc Thù nói vậy, khói mù cũng tan bớt, sôi nổi an ủi lẫn nhau.

Trong lòng bọn họ, Nguyệt Lâu cũng nâng lên một tầng cao mới.

Mạc Túc và Mạc Nhất nhìn nhau, đồng loạt cho Nguyệt Lâu này giơ một ngón tay cái.

Quan trọng là miễn phí ba ngày chi phí, làm bọn họ tiết kiệm được một khoản.

Tuy rằng đối với Mạc Túc, chút tiền này như chín trâu mất vài sợi lông, nhưng tiết kiệm được nàng vẫn vui vẻ trong lòng.

Đưa cho bọn nhỏ mua sắm ăn vặt đi!

Mạc Vân Long và Mạc Du Hồng nhận được ngân phiếu từ mẫu thân, khuôn mặt vui vẻ tựa như hai đóa hoa.

Mà Nguyệt Dao nhận được tin tức này, ngồi trên ngai vàng tức đến run rẩy, sắc mặt lóe qua thị huyết quang mang, nghiến răng nghiến lợi:

“Hảo! Hảo một cái Nguyệt Lâu! Cho ta chờ!”

  • Đọc [ 208 ]