Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - Chương 1355: Thập Phương Vạn Tiên Trận

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 1355: Thập Phương Vạn Tiên Trận

Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

***

Đại hán râu quai nón tựa hồ đã sớm để ý Kim Đồng đột nhiên tới gần, đã nhanh lui một bước về phía sau trước, cũng không dây dưa với Kim Đồng, lúc thối lui còn bấm pháp quyết, trong miệng tựa hồ yên lặng ngâm tụng cái gì đó.

Ba người còn lại hành động cơ hồ cùng một lúc, phối hợp lẫn nhau, gần như không sai biệt lắm.

Hàn Lập phát giác không đúng, vội kêu lên một tiếng "Kim Đồng", trên thân loé lên kim quang, Thời Gian Linh Vực liền toả ra.

Nhưng Linh Vực hắn vừa mới mở ra một nửa, phương viên trăm vạn dặm hải vực phía dưới liền sáng lên ngân quang ngời ngời, một toà pháp trận khổng lồ chẳng biết bố trí lúc nào, từ đáy biển xuyên suốt ra quang mang trùng thiên.

Chỉ một thoáng, một cỗ không gian ba động kỳ dị từ đáy biển bỗng nhiên truyền ra, bao phủ đất trời bốn phía vào.

Thần sắc Hàn Lập biến đổi, một phát bắt được Kim Đồng vừa mới bay về, trong nháy mắt lôi quang màu vàng bốn phía ngưng kết thành trận, một tiếng "Phích lịch" vang động, thân ảnh của hai người liền biến mất tại chỗ.

Ngay sau đó, trên hải vực cách đó khoảng ngàn trượng, một tòa lôi trận trống rỗng hiển hiện, thân ảnh hai người Hàn Lập lần nữa hiện ra, đúng là không thể truyền tống rời đi, vẫn ở phía trên quang trận đáy biển kia.

"Không gian bị phong cấm, Lôi Trận chi thuật không cách nào rời đi." Lông mày Hàn Lập cau lại nói.

"Không sao, vậy thì đánh xuyên qua nó." Kim Đồng nhếch miệng cười một tiếng, nói không vấn đề gì.

Nhưng mà, tiếng nói của nàng vừa dứt, trên bốn phía Đông Nam Tây Bắc bỗng nhiên có mỗi một đạo ngân quang chói mắt sáng lên.

Hàn Lập nhìn lại chung quanh, chỉ thấy quang kính màu bạc trong tay bốn người nữ tử váy tím đều toả ra ánh sáng chói lọi, từ đó dâng lên một đạo quang trụ màu bạc chói lọi, thẳng đến đạo quang trụ màu bạc lúc trước từ trên trời rũ xuống kia.

Bốn đạo ngân quang đánh vào quang trụ màu bạc, lập tức như ngàn vạn tấm gương đồng thời chiếu xạ, từ đó chiết xạ ra vô số đạo quang ảnh màu bạc, hóa thành từng mảnh từng mảnh màn sáng bất quy tắc, như mặt kính bị vỡ vụn, trùng điệp điệp gia tương liên với nhau, che phủ mảnh màn trời này.

Tiếp theo một cái chớp mắt, màn sáng màu bạc giống như kính vỡ tương hợp với quang trận phía dưới đáy biển, trên dưới liên kết, một trận ánh sáng màu bạc loé lên làm cho người hoa mắt, phương viên trăm vạn dặm chung quanh lập tức hóa thành một mảnh tuyệt địa.

Không đợi hai người Hàn Lập có động tác gì, cảnh tượng hư không bốn phía cũng bắt đầu phát sinh biến hóa.

Bầu trời vốn trong xanh, trong nháy mắt biến thành đêm tối, hư không bốn phía cũng giống như giấy dán trên bảng đen, bị xé ra từng tầng từng tầng, lộ ra màu đen đặc phía sau.

Đất trời bốn phía lâm vào bóng tối vô tận, ngoại trừ độn quang trên thân hai người Hàn Lập, không còn nửa điểm ánh sáng nào khác.

"Huyễn thuật?" Kim Đồng nghi ngờ nói.

"Cũng không phải là huyễn thuật, mà là không gian bí thuật cực kỳ cao thâm, chúng ta đã không còn ở Long Uyên Tiên Vực..." Trong đôi mắt Hàn Lập lóe lên u tử quang mang, chậm rãi nói.

Cho đến lúc này, hắn mới hiểu được, vì sao trước đó thần thức của mình, không thể phát hiện đại trận kia.

Bởi vì đại trận kia vốn không ở mảnh hải vực này, là do bốn vị Đạo Tổ kia trong nháy mắt vượt giới đến, rồi lấy bí thuật triệu hoán vùng hải vực kia đến, tiếp theo bị bọn họ liên thủ phát động.

"Kỳ quái, trăm vạn dặm chung quanh, tựa hồ cũng chỉ có khí tức hai người chúng ta? Bọn hắn làm ra động tĩnh lớn như vậy, chẳng lẽ vì giam chúng ta ở nơi này? Nơi đây mặc dù thiên địa linh khí bị cấm tiệt, nhưng cũng không ảnh hưởng quá lớn đối với chúng ta." Kim Đồng nhíu mũi một cái, hơi nghi hoặc nói.

"Ngươi mở rộng thần thức ra một chút, sẽ phát hiện. Nơi này là một lồng giam, nếu ta đoán không sai, bọn hắn muốn cầm tù chúng ta ở chỗ này." Hàn Lập lắc đầu, nói.

Kim Đồng nghe nói làm theo, thần sắc trong mắt không khỏi hơi đổi.

Quả nhiên, trong hư không cách đó ngàn vạn dặm, một cỗ lực lượng không gian cực kỳ cổ quái, ngưng tụ thành một bức tường không gian thật lớn, ngăn cách hai người bọn hắn ra.

"Vây mà không công cầm tù chúng ta ở chỗ này, chẳng lẽ để ngăn cản chúng ta đi Thiên Đình?" Kim Đồng trầm ngâm một lát, mở miệng nói.

"Có lẽ Bồ Đề yến cũng đã tổ chức, hiện tại còn phân ra bốn vị Đạo Tổ đối phó chúng ta, chắc là đúng như vậy rồi. Bất quá ta chỉ là một tu sĩ Đại La cảnh, có thể được Thiên Đình coi trọng như vậy, ngược lại thật sự để cho ta phải ngạc nhiên." Hàn Lập cười nói.

Kim Đồng nghe vậy, cười nhạo một tiếng, nói ra:

"Bây giờ ngươi đã chém Tam Thi, Đạo Tổ Thiên Đình đã bị ngươi đánh bại hai tên, bên trong còn có một tên Hiên Viên Kiệt là một trong Thiên Đạo Thất Quân, ngươi cảm thấy phần coi trọng này quá ngạc nhiên hả? Ta thì không cho như vậy, còn cảm thấy bọn hắn quá qua loa đấy."

Hàn Lập nghe vậy, không khỏi sờ lên mũi, trong lòng khẽ thở dài một tiếng.

Xác thực như vậy, lấy cảnh giới tu vi và khí tượng hắn bây giờ, dù cho Thời Gian Đạo Tổ tự mình giết tới, cũng không cảm thấy kỳ quái.

"Nơi này, nếu thật có thể vây khốn hai ta, đó mới là ngoài ý muốn." Kim Đồng xoa xoa tay nói.

"Hay là trước hết nghĩ biện pháp phá vỡ không gian kết giới này đi đã." Ánh mắt Hàn Lập nhìn về hư không phía xa, chậm rãi nói ra.

Kim Đồng gật đầu nhẹ, trên thân loé lên kim quang, bỗng phóng đi thật xa.

Sau mấy tức, trong hư không đen kịt cách đó ngàn vạn dặm, bỗng nhiên nở rộ ra một mảnh quang diễm màu vàng, một giáp trùng màu vàng to lớn vô cùng đột nhiên hiện ra thân hình, không biết va chạm cùng vật gì, phát ra một tiếng nổ rung trời.

Ngay sau đó, chỉ thấy vùng hư không kia tăng vọt ngân quang, một tầng bích chướng to lớn ẩn chứa Không Gian Pháp Tắc chi lực cường đại nổi lên, phía trên nhộn nhạo cuồn cuộn gợn sóng màu bạc, một mực lan tràn ra bốn phía, tựa như vô biên vô hạn.

Kim Đồng một kích không phá, kim quang trên thân lần nữa tăng vọt, trước người ngưng tụ ra một đạo quang trụ hình xoắn ốc bén nhọn, lần nữa thân hình lóe lên, va chạm với tầng bích chướng nhộn nhạo sóng bạc trong hư không kia.

"Ầm..."

Lại là một tiếng nổ rung trời, thân thể khổng lồ của Kim Đồng lần nữa va chạm bị chấn ngược về, mà toà ngân quang bích chướng kia vẫn như cũ chỉ gợn sóng trận trận, cũng không tổn thương gì.

Ngay lúc Kim Đồng tính thử một lần nữa, Hàn Lập liền ngăn cản nàng.

"Không gian nơi đây có chút cổ quái, bên ngoài không gian bích chướng này, tựa hồ còn có lực lượng bàng bạc, man lực chỉ sợ khó mà công phá, hay là trước tỉnh táo lại, tìm xem có sơ hở gì không đã." Hàn Lập khuyên nhủ.

Kim Đồng nghe vậy, kim quang trên thân thu vào, lần nữa khôi phục hình người.

Hai người thương lượng một lúc, tự mình tách ra, bay dọc theo hai hướng không gian bích chướng khác nhau, cẩn thận xem xét.

...

Không gian bên ngoài kết giới chỗ này, lại là một mảnh vực ngoại không gian u ám.

Bốn vị Đạo Tổ giao thủ với hai người Hàn Lập trước đó, giờ phút này đang lơ lửng bên ngoài kết giới, thần sắc cả đám ngưng trọng, trừng mắt nhìn chằm chằm tình huống trong kết giới.

Nhắc tới cũng cổ quái, kết giới này từ trong nhìn ra ngoài, rõ ràng một mảnh đen kịt, nhưng nhìn từ bên ngoài vào lại thấy rất rõ.

"Tử Sam, ngươi nói bọn hắn có khả năng phá vỡ Thập Phương Vạn Tiên Trận này không" Tên đại hán râu quai nón kia mở miệng hỏi.

"Ngươi cũng nói, đây là Thập Phương Vạn Tiên Trận, dù cho bốn người chúng ta bị vây ở trong đó, cũng chưa chắc có năng lực phá ra được, chí ít... Không đến vạn năm, cũng đừng nghĩ làm được." Nữ tử áo tím dáng cao gầy đáp.

"Đông Ly Hổ, ngươi thì sao... Ngươi cảm thấy bọn hắn có năng lực phá trận?" Tên lão ẩu xấu xí kia nhíu mày hỏi.

"Chu Nhan đạo hữu, bọn hắn một tên là Đạo Tổ Thôn Phệ Pháp Tắc, một tên khác là Đại La đỉnh phong Thời Gian Pháp Tắc, đó là nhân vật mà bảy vị Thiên Quân đều kiêng kỵ, làm sao lại không đánh giá cao bọn hắn chứ?" Đại hán râu quai nón tên là Đông Ly Hổ, thần sắc không đổi, hỏi ngược lại.

"Thập Phương Vạn Tiên Trận là pháp trận cỡ nào? Đó là ngưng tụ mười giới vực chi lực Tiên Vực, lấy mười Tiên Vực làm trận cước, mỗi Tiên Vực đều do mấy chục tu sĩ Đại La, mấy trăm Thái Ất Ngọc Tiên, mấy ngàn Kim Tiên trấn thủ, cùng thôi động kết giới đại trận. Nếu như vậy còn bị bọn hắn công phá, chúng ta còn mặt mũi nào trở về Thiên Đình phục mệnh?" Lão ẩu tên là Chu Nhan hừ lạnh một tiếng, nói.

Nói xong, ánh mắt lão trông về phía xa, nhìn về phía hư không bốn phía xa xôi kia, chỉ thấy trên màn trời nơi đó đen ngòm, phảng phất mở ra mười phiến không gian to lớn như cửa sổ mái nhà.

Xuyên thấu qua phiến "Cửa sổ mái nhà" kia, có thể nhìn thấy bên trong nối liền mười toà Tiên Vực khác, mỗi một tòa Tiên Vực đều có cảnh tượng khác biệt, có sơn nhạc tuyệt đỉnh, có hòn đảo hải vực, có mãng cổ sâm lâm... Cảnh tượng không khỏi khác nhau.

Tại những nơi sơn nhạc và trên đảo này, tất cả đều xây dựng từng tòa pháp trận khổng lồ chiếm diện tích cực lớn, trong pháp trận mỗi toà đều đứng lặng một cây cột đá khổng lồ cao gần vạn trượng, phía trên tuyên khắc đầy các phù văn.

Những tu sĩ Đại La Thái Ất và Kim Tiên trong miệng lão ẩu Chu Nhan kia, đều ngồi vây quanh những cột đá, từng tên tay bấm pháp quyết miệng tụng chú ngữ, toàn lực duy trì pháp trận vận chuyển.

Dưới thân thể của bọn họ, không ngừng có từng vòng từng vòng quang văn màu bạc, từ lòng đất dâng lên, từng tầng từng tầng phi thăng nhập không, không ngừng ngưng kết thu nhỏ, cuối cùng hoàn toàn dung nhập vào trong trụ đá vạn trượng ở trung tâm.

Mười toà Tiên Vực này, những nơi bên trong "Cửa sổ mái nhà" kia, thiên địa linh khí lưu chuyển như giang hà phi nước đại, tiêu hao tốc độ vô cùng nhanh, đến mức rất nhiều chỗ vốn linh khí không đủ, xuất hiện cảnh tượng rừng rậm khô héo, dòng sông khô kiệt.

Nhiều người cầm trận như vậy, thiên địa linh khí tiêu hao lớn như thế, dạng trận pháp này có thể nói là cử thế vô song.

Dù cho đánh vỡ đầu hai người Hàn Lập cũng không nghĩ ra, chính mình giờ phút này phải đối mặt, lại là tập hợp mười cái Tiên Vực cùng hơn vạn Tiên Nhân chi lực làm một thể vạn cổ tiên trận, mà chung quanh còn có bốn tên cường giả Đạo Tổ tọa trấn.

Lúc này, nam tử tóc trắng mặt như hài đồng bên kia một mực trầm mặc bỗng nhiên mở miệng, tiếng nói lanh lảnh:

"Chu Nhan đạo hữu nói về Thiên Đình phục mệnh... Nếu ta nhớ không lầm, chúng ta nhận được mệnh lệnh là mượn nhờ đại trận chi lực này vây khốn hắn ở đây, sau đó hợp lực tru sát hắn mới đúng chứ?"

"Minh Uyên đạo hữu ngược lại là nói nghe nhẹ nhàng linh hoạt... Lúc trước chuyện Hiên Viên Kiệt bị diệt, hẳn là ngươi đã nhận được tin tức chứ? Đây chính là vị Ngũ Hành Bản Nguyên Đạo Tổ, công lực há không ở trên chúng ta?" Nếp nhăn trên mặt Chu Nhan nhăn lại, hỏi.

"Về chuyện kia, ta nghe được từ chỗ những tên trốn về. Hàn Lập kia thắng khá kỳ lạ, là có Phệ Kim Tiên kia hỗ trợ, với lại do Hiên Viên Kiệt... có chút khinh thường." Minh Uyên hơi chần chờ, nói.

"Vậy ngươi cũng biết, lúc trước Phùng Thanh Thủy cũng thiếu chút chết ở trên tay hắn, khi đó cũng không có Phệ Kim Tiên giúp đỡ đấy." Trong mắt Chu Nhan lóe lên một vòng ý cười mỉa mai, nói.

  • Đọc [ 64 ]