Nương Tử Xin Dừng Tay - Chương 4: Ăn Như Gió Cuốn

Nương Tử Xin Dừng Tay

Chương 4: Ăn Như Gió Cuốn

"Bác sĩ? Bác sĩ!"

"A?" Bác sĩ trẻ tuổi đột nhiên lấy lại tinh thần, "Sao vậy?"

"Dao giải phẫu." Y tá ở bên cầm dụng cụ phẫu thuật quan tâm hỏi, "Ngài khó chịu ở đâu sao?"

"Không, không có." Bác sĩ sững sờ nhìn xung quanh, chiếc đèn mổ màu trắng, chiếc máy tính mới tinh và bàn mổ nâng lên hạ xuống.

Đ- má! Đây là trong phòng phẫu thuật! Trong lòng hắn hét lên hưng phấn, hóa ra ta chưa xuyên không!

Hắn vội vàng cầm lấy dao mổ, cúi đầu chuẩn bị tiếp tục phẫu thuật cắt bao quy đầu cho bệnh nhân, ai ngờ hắn vừa chuẩn bị xong tư thế, bên cạnh đột nhiên có một tia sáng, y tá cách đó không xa hét lên một tiếng chói tai, "A--"

Bác sĩ trẻ tuổi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một thế lực lạ lôi vào trong phiến ánh sáng đó.

Vì hắn ta biến mất trong làn không khí loãng, con dao mổ cầm trên tay ban đầu rơi thẳng đứng, đúng chỗ mà lẽ ra bệnh nhân phải cắt bao quy đầu.

Lại là một tiếng hét thảm, "A —— "

Hứa Dương từ đống cỏ khô nhảy lên, lau mồ hôi lạnh trên trán, phát hiện mình vẫn mặc trang phục cổ xưa, thân ở trong một vùng hoang vu.

"Hóa ra cũng không phải trở về..."Hắn tiếc nuối lắc đầu thở dài, "Lại mơ thấy tình hình khi đó."

Hơn một năm trước đó, hắn vẫn là một tên bác sĩ ngoại khoa, hắn đã xuyên không sang thế giới dị giới khác có tên là Thần Trì Giới như trong giấc mơ của mình, và trở thành Hứa Dương, con trai duy nhất của gia tộc giàu có Hứa gia ở thành Phượng Minh ---- -- -- tuấn mỹ vô song, một thiếu gia lại không có thiên phú tu luyện gì.

"Bà nội nó, những người khác xuyên không qua đều là tuyệt thế thiên kiêu, uy chấn thiên hạ, đại sát tứ phương. Lão tử xuyên không qua lại xuyên đến một cái nơi rách nát nữ cường nam yếu, còn có một đám "Kim Cang" xung quanh..."

Hứa Dương cao giọng mắng, nhưng người vẫn còn đang ở Thần Trì Giới, nên vẫn phải tiếp tục chạy trốn.

Hắn bước ra khỏi với đôi chân nặng nề của mình và tiếp tục đi về hướng Tây.

...

Một mực chạy ra gần ngoài trăm dặm, một tòa thành trì quy mô hơi nhỏ hơn so với thành Phượng Minh xuất hiện ở trước mắt Hứa Dương, người đi đường khắp mọi nơi như nước chảy, xe ngựa không dứt, ngược lại là cực kỳ phồn hoa náo nhiệt.

Hắn ta quét mắt liếc nhìn ba ký tự to “Thành Cổ Giang” ở đầu tường thành, cẩn thận bảo đảm không có người bị nghi bắt hắn, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí tiến đến dưới cửa thành, cũng không thấy được "Áp phích tuyên truyền" của mình, sau đó mới thở dài ra một hơi.

Trong bụng sớm đã không còn hạt tròn nào, hắn bước nhanh vào thành, liếc mắt liền thấy quán rượu được trang hoàng lộng lẫy nhất gần đó, lúc này không chút do dự xông vào.

Hứa Dương cũng đã là thiếu gia nhà giàu hơn một năm, đối với tửu lầu sang trọng như vậy hắn rất rõ ràng.

Hắn quay vào phòng riêng trên lầu ba như chỗ quen, ngồi vào chỗ, bưng trà trên bàn lên và rót vài ngụm lớn.

Một tên nam tử trẻ tuổi tướng mạo đoan trang, trong tay cầm tờ thực đơn lập tức ân cần đi theo vào, đang định chào mời nhiệt tình, nhưng ánh mắt lại rơi vào cách trang điểm kỳ quái và bộ quần áo nhàu nhĩ không chỉnh tề của Hứa Dương.

"Thưa bà cô, chúng tôi có tất cả các loại cao lương mỹ vị từ ‘Quảng Tụ Lâu’, cũng như đầy đủ các loại rượu nếp trong ngon." Tiểu nhị cửa hàng tận lực tăng thêm ba chữ "Quảng Tụ Lâu" kia, có nghĩa là, đây cũng không phải là nơi mà bất kỳ ai cũng có thể đến để ăn uống, sau đó lại thử thăm dò đưa thực đơn lên, "Ngài nhìn xem, muốn một chút gì?"

Hứa Dương ngay cả sờ thực đơn cũng đều không thèm sờ đến, há mồm nói, "Ta muốn "Rau xanh xào lưỡi Ngàn Tước" "Đuôi hổ xào khô" "Linh Chi nướng Ngọc Lộ" "Gan phi xà Bách Trân"..."

Hắn cũng là quá đói, trong nháy mắt báo ra các món sơn hào mỹ vị, lại liên tục thúc giục, "Nhanh lên mang thức ăn lên!"

Tiểu nhị cửa hàng nghe vậy sững sờ, trong lòng thầm thấy dáng vẻ bình tĩnh của vị tiểu thư này không giống như nói chuyện phiếm, tên của những món ăn này được báo ra thuộc như lòng bàn tay, khẳng định phải thường xuyên lui tới trong các tửu lâu sang trọng. Còn về quần áo và trang điểm... Hê! Thẩm mỹ của người giàu cũng rất khó nói.

Thế là hắn cúi đầu khom lưng lên tiếng, "Được rồi, ngài chờ một lát!"

Một lát sau, một bàn lớn thức ăn dâng đủ, Hứa Dương lúc này hất quai hàm ra, một trận gió cuốn mây tan, nghẹn đến nỗi trợn trừng cả mắt.

Đợi quét xong đồ ăn, hắn nhấc chân lên bắt chéo, xỉa răng vẫy tay ra hiệu bên ngoài phòng, "Tiểu nhị, tính tiền!"

"A, đến đây!" Tiểu nhị cửa hàng cười rạng rỡ tiến đến, xoa xoa tay, khom người nói, "Ngài ăn có ngon không? Tổng cộng bữa ăn này là hai trăm lượng, lúc về sẽ được giảm giá mười thành, còn một trăm tám mươi lượng. Ngài xem là giao ngân phiếu hay là vàng lá?"

"Ngân phiếu." Hứa Dương không hề nghĩ ngợi, tay lấy từ trong ngực ra một chồng đồ vật, nhưng lại sững sờ ngay tại chỗ.

Khoảng hơn chục tờ ngân phiếu được dán lại với nhau, cứng như một tấm gỗ, và chữ viết trên đó mờ nhòe, giống như giấy vệ sinh đã được khuấy và sấy khô trong máy giặt.

Hắn nhanh chóng nhận ra rằng mình đang chạy loạn xạ trên đường đi, quần áo của mình đã ướt đẫm mồ hôi hàng chục lần, và những tờ ngân phiếu chắc hẳn cũng đã ướt đẫm mồ hôi!

Ôi vãi, thứ quý giá như vậy mà không chống nước?!

Cái này cũng khó trách, hắn làm thiếu gia nhà giàu rất ít khi phải tự mình bỏ tiền ra thanh toán, thật đúng là không có sờ qua ngân phiếu mấy lần.

Tiểu nhị cửa tiệm kia vội vàng mở lời an ủi, "Khách quan đừng nóng vội, hiệu đổi tiền viết hóa đơn ngân phiếu có lưu lại, ngài đi đối chiếu một chút là có thể bổ sung lại được. Nếu không, ta kêu người chuẩn bị xe đưa ngài đi?"

Thôi được nhanh lên! Hứa Dương trong lòng kêu khổ, hiệu đổi tiền nhưng lại ở trong thành Phượng Minh, lúc này trở về? Người đợi hắn ở cổng thành đó chắc chắn là có fan hâm mộ đưa đón.

Hắn đem toàn thân từ trên xuống dưới lật ra mấy lần, cuối cùng nở một nụ cười ngượng nghịu và lịch sự với tiểu nhị cửa tiệm, lại trơ mắt nhìn tiêu ca trẻ tuổi đó quay người hướng xuống dưới lầu kêu ầm lên "Chưởng quỹ, có người không thanh toán nổi tiền —— "

"..."

Không lâu sau, một nữ nhân gầy gò gò má cao, môi mỏng bước vào phòng riêng, nhìn lướt qua mấy miếng bạc vương vãi trên bàn, hỏi tiểu nhị cửa tiệm "Chuyện gì xảy ra?"

"Bẩm chưởng quỹ, vị bà cô đây muốn dùng cái này thanh toán." Tiểu nhị đưa lên một chồng "Bìa giấy cứng" kia nói, "Vẫn còn thiếu một trăm bảy mươi tư lượng."

Chưởng quỹ nhìn về phía Hứa Dương, nở nụ cười chuyên nghiệp, "Khách quan, cái ngân phiếu này là hiệu đổi tiền nhà nào?"

"..."

"Người đại danh họ Cao, quý phủ ở nơi nào?"

"..."

"Nếu ngài còn người thân bằng hữu có thể đến để thanh toán, ta phái người đi mời?"

"..."

Hứa Dương đơn giản khóc không ra nước mắt, trong lòng tự nhủ muốn nói rằng người bằng hữu kia cũng là đại thiếu gia Hứa gia, gia tộc giàu có số một của thành Phượng Minh, nhưng hết lần này tới lần khác đều không thể nói ra được.

Nữ nhân gầy gò đột nhiên xịu mặt xuống, giẫm lên ghế đẩu, kêu gào nói "Muốn ăn cơm chùa lại đến chỗ của lão nương ăn? Ngươi cũng không hỏi xem cái Quảng Tụ Lâu này là sản nghiệp của ai hả? Đây chính là của thành chủ Đại Nhân!"

"..."

Nàng thấy thái độ Hứa Dương một bộ "Ngoan cố chống cự đến cùng", quay người hướng ra ngoài cửa ngoắc hai tên tiểu nhị to con, "Người đâu, trước tiên tẩn cho nàng một trận cho ta, sau đó đưa đi ra sau bếp rửa chén bát!"

"Rõ!"

Hứa Dương trong lòng trầm xuống, trước mặt có hai con đường để lựa chọn, một là bị đánh, sau đó rửa chén đĩa, đoán chừng phải rửa mất mấy năm. Thứ hai là, báo ra danh tính bản thân, sau đó về Hứa gia cùng đám "Đại Kim Cang" kia thành thân.

Thế là hắn quyết đoán chọn con đường thứ ba —— bốc chạy!

  • Đọc [ 81 ]