Nương Nương Lại Tìm Đường Chết - Chương 4: Thanh Mai Trúc Mã

Nương Nương Lại Tìm Đường Chết

Chương 4: Thanh Mai Trúc Mã

Editor: Mứt Chanh

Tô Hoài Cẩn nghe những lời này của Tiết Trường Du liền kinh ngạc nhìn hắn một cái, cẩn thận hồi tưởng một chút về năm đó xem, có chuyện này sao?

Ngay lúc đó Tiết Trường Du tựa hồ không hề tới thăm Tô Hoài Cẩn.

Tô Hoài Cẩn cũng không nhớ được rõ ràng, nhưng việc cấp bách nhất chính là cùng Tiết Trường Du bảo trì khoảng cách.

Tô Hoài Cẩn hơi kéo khoảng cách ra một chút, chuẩn bị tránh xa tên Tiết Trường Du phát bệnh kia thế nhưng tên Tiết Trường Du kia còn kéo Tô Hoài Cẩn lại.

Nhưng lúc này lại không đem Tô Hoài Cẩn ôm vào trong ngực nữa. Dù sao cũng ở trước mặt nhiều người như vậy lại cùng một nữ tử chưa thành thân lôi lôi kéo kéo, thật sự rất khó coi. Nếu như truyền ra ngoài thì không chừng lại bị người ta nói bậy.

Tuy rằng Tiết Trường Du không đem nàng kéo vào trong ngực nhưng lại gắt gao kéo lấy tay Tô Hoài Cẩn, tay dùng một lực thật lớn như gông cùm xiềng xích trói buộc Tô Hoài Cẩn lại. Tô Hoài Cẩn là một cô nương gia, sao có thể tránh thoát được.

Hơn nữa Tô Hoài Cẩn còn cảm thấy......

Ánh mắt của Tiết Trường Du cứ là lạ, dường như là tối hôm qua ăn trúng thứ gì đó bị hỏng rồi.

Ánh mắt thâm tình chân thành kia mang theo vô hạn bao dung cùng sủng nịch, giống như muốn khiến Tô Hoài Cẩn chết chìm ở bên trong "ngọt ngào" của chính mình.

Tô Hoài Cẩn rùng mình, nổi đầy cả da gà, trong lòng lại nghĩ, nếu Tiết Trường Du không phải ăn hỏng bụng vào ngày hôm trước thì chính là muốn hư tình giả ý câu dẫn mình.

Hiện giờ Tiết Trường Du đứng hàng thứ tư, bởi vậy rất nhiều người thích gọi Tiết Trường Du là Tứ hoàng tử, bởi vì đương kim Hoàng Thượng, cũng chính là phụ thân của Tiết Trường Du vẫn còn khoẻ mạnh.

Phía trên Tiết Trường Du có ba vị huynh trưởng, lão đại còn là Thái Tử.

Tuy Tiết Trường Du đạt được nhiều công trạng ở trong triều, giành được sự ủng hộ của dân tâm nhưng Hoàng Thượng cũng chỉ phong Tiết Trường Du là thân vương. Địa vị đó ở trên trăm triệu người nhưng Tiết Trường Du trước sau vẫn không phải là Thái Tử, càng đừng nói đến kế thừa cái gì mà hoàng vị.

Trong triều đình rất nhiều triều thần đều hy vọng Hoàng Thượng sửa di chiếu lập Tiết Trường Du làm Thái Tử, nhưng Tiết quốc từ xưa đến nay đều có tập tục lập đích trưởng làm Thái Tử. Cũng có rất nhiều đại thần phản đối việc sửa di chiếu bởi vì bên trong lịch sử, chẳng phải đều là vì sửa di chiếu lập thái tử mà dẫn đến hỗn loạn không ít sao? Chỉ có lập đích trưởng mới là tâm phục khẩu phục nhất.

Tô Hoài Cẩn đã không còn là tiểu nữ tử năm đó bị Tiết Trường Du mê hoặc khiến đầu óc choáng váng nữa, tự nhiên trong lòng nàng liền rõ ràng, Tiết Trường Du hiện giờ cần có một chỗ dựa cường đại, mà chỗ dựa này không ai khác chính là nguyên lão hai triều Tô gia.

Tô Chính tại thời kỳ tiên hoàng đã được đề bạt làm Thừa tướng. Lúc tiên hoàng qua đời, phụ thân Tiết Trường Du đăng cơ nhưng Tô Chính hiện giờ vẫn cứ là Thừa tướng, hơn nữa đại công tử Tô gia Tô Hoài Chẩn còn một bước lên trời, biến thành đại nguyên soái thiên binh vạn mã, nhiều lần lập được kỳ công, khiến cho phiên bang dị tộc muốn xâm phạm lãnh thổ Tiết quốc đều nghe tiếng sợ vỡ mật.

Cứ như vậy, Tô gia liền càng là ăn sâu bén rễ, hiện giờ có thể không chút khách khí mà nói, một phần ba triều đình đều là căn cơ của Tô gia.

Thử hỏi, tại sao Tiết Trường Du có thể không mượn sức Tô gia chứ?

Nếu muốn mượn sức của thế lực Tô gia, từ đâu xuống tay tiện nhất?

Tất nhiên là xuống tay từ đích nữ Tô gia Tô Hoài Cẩn rồi.

Trong lòng Tô Hoài Cẩn cười lạnh, bọn họ phu thê nhiều năm như thế, Tô Hoài Cẩn có thể nhìn không thấu Tiết Trường Du sao?

Hết thảy đều là hư tình giả ý, chẳng có gì hơn!

Chỉ là Tiết Trường Du không buông nàng ra, cho dù là hư tình giả ý nhưng thoạt nhìn ở trong mắt người ngoài lại là tình cảm của Tứ hoàng tử rất sâu nặng.

Tiết Trường Du kiểm tra Tô Hoài Cẩn một hồi, ngay sau đó liền thấp giọng quan tâm: "Cẩn Nhi, thân mình nàng thế nào rồi? Thân thể nàng từ trước đến nay đều suy nhược, rất dễ ốm lúc chuyển mùa, hiện giờ thời tiết cuối thu nàng còn rơi xuống nước, đã kêu ngự y đến xem chưa? Ngự y nói như thế nào? Như thế nào còn bước xuống đất? Nằm trên giường nghỉ tạm mới là......"

Thanh âm trầm thấp khàn khàn của Tiết Trường Du mang theo một cổ tình cảm quan tâm sâu sắc, tiếng nói kia ôn nhu như nước, ánh mắt kia si tình say đắm, ngực Tô Hoài Cẩn lại dùng sức"bang bang!" gõ xuống hai cái, trái tim đập thật nhanh.

Tô Hoài Cẩn vội vàng ổn định nhịp tim của mình, ổn định cảm xúc cùng hô hấp của bản thân, Tiết Trường Du là hoa hoa công tử này kia, hiện giờ sao có thể gạt được nàng chứ?

Tô Hoài Cẩn cười cười, nhưng tươi cười kia lại rất xa cách, nói: "Đa tạ Vương gia quan tâm, Hoài Cẩn không có việc gì."

Một mặt Tiết Trường Du săn sóc tỉ mỉ, hỏi han ân cần, tuy rằng Tô Hoài Cẩn tự nhận đã nhìn thấu hết thảy nhưng những người ngoài cuộc kia căn bản không có biện pháp nhìn thấu, cũng bởi vì bọn họ không phải là người trọng sinh.

Tô Cẩm Nhi còn ghé trên mặt đất trong khuê phòng Lê Hương viện, xa xa nhìn Tiết Trường Du quan tâm Tô Hoài Cẩn, trong ánh mắt kia tràn đầy ôn nhu. Tứ hoàng tử luôn luôn lạnh nhạt, có từng ôn nhu khi nhìn một ai như vậy hay chưa?

Ngay cả Tô Cẩm Nhi cũng chưa từng nhận được cái nhìn ôn nhu chăm chú đến vậy, chẳng sợ chỉ là nhìn thoáng qua mà thôi.

Trong lòng Tô Cẩm Nhi cực kỳ không cam tâm, âm thầm nghiến răng nghiến lợi, chỉ là không ai chú ý tới nàng ta.

Tô Cẩm Nhi dứt khoát cắn răng một cái, tức khắc đem miệng cùng đầu lưỡi cắn nát, sau đó "oa ——" một tiếng, phun ra một ngụm máu, yếu ớt duỗi tay che lại ngực mình, nhẹ nhàng ngã trên mặt đất. Nàng ta còn sợ người khác không chú ý đến, bởi vậy còn cố ý kéo ngã bình hoa bên cạnh xuống.

"Xoảng!!!"

Một tiếng giòn vang, đồ trong khuê phòng của Tô Cẩm Nhi vỡ nát. Ánh mắt của mọi người cuối cùng cũng bị hấp dẫn qua, tức khắc bốn phía đều là tiếng thét chói tai.

"Không xong rồi! Nhị tiểu thư hộc máu!"

"Ai u Cẩm Nhi của ta! Con làm sao vậy?!"

"Mau mau, đại phu! Ngự y! Nhị tiểu thư hộc máu!"

Xung quanh đều hỗn loạn như một tổ ong, đại phu ngự y vội vàng chạy vào xem thương thế cho Tô Cẩm Nhi. Tô Cẩm Nhi đầy miệng đều là máu, nhiễm bẩn cả y phục, phối hợp cùng diện mạo đang đau đớn, thật khiến cho người ta thương tiếc không thôi.

Tô Hoài Cẩn nhìn qua, trong lòng lại thêm hiểu rõ, dám đem miệng cắn nát ư?

Đây cũng là kỹ xảo quen thuộc của Tô Cẩm Nhi.

Tứ hoàng tử Tiết Trường Du cũng bị tiếng vang hấp dẫn ánh mắt liền ngẩng nhìn qua Lê Hương viện.

Tô Hoài Cẩn thấy Tiết Trường Du nhìn qua liền hiểu rõ, khẳng định làTiết Trường Du muốn đi qua hỏi han ân cần, trước kia chính là như vậy chưa bao giờ thay đổi qua cái gì.

Tính cách của Tiết Trường Du bảo thủ cường ngạnh, Tô Hoài Cẩn trùng hợp cũng là loại tính tình hiếu thắng này. Hai người ở bên nhau, khó tránh khỏi có chút xung đột. Mà Tô Cẩm Nhi lại khác biệt, ôn nhu như nước, hiểu được đoán ý, lại hiểu được bày ra bộ dạng nhu nhược, nam tử nào nhìn thấy nữ tử như vậy mà không muốn bảo hộ thương tiếc một phen chứ?

Chỉ là Tô Hoài Cẩn không nghĩ tới, Tiết Trường Du thế nhưng chỉ là nhìn thoáng qua, sau đó liền thu hồi ánh mắt, căn bản không có ánh mắt nhìn qua lần thứ hai.

Tô Cẩm Nhi quỳ rạp trên mặt đất, quanh thân đều là giọng nói hoảng hốt. Nàng ta nhìn thấy Tứ hoàng tử liếc qua một lần, thế nhưng sau đó cũng không còn sau đó nữa, lại hỏi han ân cần Tô Hoài Cẩn.

Tô Cẩm Nhi gần như đã cắn nát, lại hung hăng cắn chính mình một ngụm, "Oa ——" phun ra một ngụm máu, bào chế đúng cách, có vẻ càng thêm suy nhược thảm thiết.

Nhưng mà lần này Tiết Trường Du ngay cả một biểu tình cũng chưa bố thí cho nàng ta, dường như là Tô Cẩm Nhi không hề tồn tại.

Tô Hoài Cẩn nhìn thấy phản ứng này của Tiết Trường Du, trong lòng hò hét không thôi, nhưng biểu tình trên mặt lại bất động, thử nói: "Cẩm Nhi muội muội hộc máu, Vương gia ngài cũng là thanh mai trúc mã, như thế nào không đi quan tâm một phen, tốt xấu gì cũng hỏi một câu, không phải sao?"

Tiết Trường Du kéo lấy tay Tô Hoài Cẩn, cười một tiếng, nói: "Sao? Cẩn Nhi đang ăn giấm sao?"

Tô Hoài Cẩn không lý do gì mà bị Tiết Trường Du cười cợt, trong lòng cười lạnh một tiếng, ăn giấm sao? Nếu đặt ở hoàn cảnh trước khi tự thiêu thì hoàn toàn là ăn giấm, bởi vì trong lòng nàng chỉ có một mình Tiết Trường Du, mà hiện giờ......

Tiết Trường Du dịu giọng lại, làm như đang trấn an, còn nhẹ nhàng vuốt ve tóc Tô Hoài Cẩn, ôn nhu nói: "Cái gì mà thanh mai trúc mã? Cẩn Nhi cũng nghe người khác nói láo nói toét sao? Nếu thật sự là thanh mai trúc mã, Cẩn Nhi cùng ta mới thật là thanh mai trúc mã...... Cẩn Nhi không nhớ rõ, năm đó lúc nàng còn nằm trong tã lót, hoàng gia gia đã mang ta đến gặp nàng, khi đó nàng chỉ mới chút xíu, còn đem nước miếng cọ ở tay áo ta."

Tiết Trường Du híp mắt, tựa hồ lâm vào hồi ức, dung mạo tuấn mỹ hơn nữa giọng nói thực ôn nhu, nếu Tô Hoài Cẩn vẫn là Tô Hoài Cẩn năm đó, đã sớm say ngã vào bên trong ôn nhu của hắn.

Mà hiện giờ, Tô Hoài Cẩn lại rùng mình, nổi da gà toàn thân......

Tô Hoài Cẩn dứt khoát nói: "Vương gia, kỳ thật trong lòng Hoài Cẩn hiểu rõ, ngài cùng Cẩm Nhi muội muội thật là duyên trời tác hợp......"

Nụ cười trên mặt Tô Hoài Cẩn thực ôn nhu tựa như thay hắn giải thích, trong lòng lại lạnh lùng bổ sung một câu, đúng rồi, duyên trời tác hợp, trời sinh một đôi tra nam tiện nữ.

Tô Hoài Cẩn lại nói: "Còn nữa, Cẩm Nhi muội muội cũng là " cẩm ", không phải cũng là một đôi " mỹ đức " sao? Không bằng ngày khác Hoài Cẩn tự mình tiến cung bẩm báo với thánh thượng, hôn ước cũng không cần từ bỏ, chỉ cần đem nhà gái đổi thành Tô Cẩm Nhi, vậy cũng vừa lúc rồi. Vương gia có thể ôm được mỹ nhân về, Hoài Cẩn cũng có thể đến giúp người nhận được khen ngợi, chẳng phải là đẹp cả đôi đường sao?"

Tô Hoài Cẩn mới vừa nói xong, "bang!" một tiếng, lại bị Tiết Trường Du nổi điên hung hăng kéo vào trong ngực, khiến cho Tô Hoài Cẩn phát ngốc, nhất thời đã quên chống đẩy.

Tiết Trường Du gắt gao ôm lấy Tô Hoài Cẩn, hung hăng chế trụ nàng, thanh âm khàn khàn giống như một con báo, nói: "Trẫm......"

Hắn nói một chữ ngay sau đó dùng sức ho khan hai tiếng, Tô Hoài Cẩn mới vừa rồi còn đang phát ngốc, bởi vậy không nghe rõ hắn nói cái gì.

Tiết Trường Du lại nói: "Ta không cho phép nàng nói như vậy! Lại không cho phép! Dưới bầu trời này, ta không cần bất luận kẻ nào, chỉ cần nàng! Nàng là của ta, cả đời, hai đời, ba đời...... Đời đời kiếp kiếp, nàng đều là của ta......"

Tô Hoài Cẩn chỉ sửng sờ một chút, ngay sau đó liền khôi phục lý trí. Lúc Tiết Trường Du nhìn không ra, nàng nheo mắt lại, ngay sau đó lại khôi phục bình tĩnh.

Tô Hoài Cẩn cười nói: "Vương gia, tội gì phải như thế? Trong lòng ngài không phải chỉ có một mình Tô Cẩm Nhi sao? Còn nữa, trong lòng Hoài Cẩn...... Cũng có khác người khác."

Tiết Trường Du vừa nghe xong ngay lập tức nheo mắt lại, trầm giọng hỏi: "Là ai?"

Hắn lại sửa miệng nói: "Cẩn Nhi đừng bướng bỉnh nữa, trong lòng Cẩn Nhi nếu thật là không có ta, như thế nào còn mang chiếc vòng ngọc này? Chiếc vòng ngọc này chính là tín vật đính ước ta đưa cho Cẩn Nhi."

Tô Hoài Cẩn vừa nghe xong liền cúi đầu xuống, trên cổ tay mình quả nhiên còn mang chiếc vòng hồng ngọc kia. Dù không phải chính mình muốn mang, nàng hận không thể đem vòng ngọc này đập nát, chỉ tiếc là vừa rồi nàng không lui ra.

Tô Hoài Cẩn lập tức duỗi tay tháo vòng ngọc xuống, chỉ là trong nháy mắt, trong đầu Tô Hoài Cẩn đột nhiên nghe được 【 đinh ——】 một tiếng, ngay sau đó lại xuất hiện văn tự kỳ quái.

【 hệ thống đã trói định thành công, không thể cởi trói 】

【 việc hệ trọng thứ nhất, hoàn thành 】

Tô Hoài Cẩn có chút sững sờ, quả nhiên không phải ảo giác của chính mình, đã là lần thứ ba, nàng kinh ngạc lại kinh ngạc nhìn vòng ngọc của chính mình.

Mà động tác này ở trong mắt Tiết Trường Du giống như là Tô Hoài Cẩn giận dỗi muốn tháo vòng ngọc xuống nhưng cuối cùng lại không bỏ được.

Tiết Trường Du lập tức cười một tiếng, nói: "Quả nhiên trong lòng Cẩn Nhi vẫn là có ta, ta thật sự rất vui."

Tô Hoài Cẩn nheo mắt, cảm thấy chỉ sợ là Tứ hoàng tử hắn......

Hiểu lầm cái gì vậy?

Ngay tại quang cảnh này, một hạ nhân hoảng loạn chạy tới, nói: "Lão gia lão gia! Lão gia! Thái Tử tới! Ngay ở cửa, lập tức muốn vào!"

Tô Chính còn vội vàng để đại phu chữa bệnh cho Tô Cẩm Nhi, lúc này nghe nói Thái Tử lại tới, lập tức hoảng loạn không thôi.

Đầu tiên là Tứ hoàng tử lon ton chạy tới, hiện tại Thái Tử lại đột nhiên tới, không biết hôm nay tại sao lại khéo đến vậy.

Tô Chính vội vàng muốn đi nghênh đón, thuận miệng nói: "Thái Tử như thế nào tới?"

Hạ nhân kia nói: "Thái Tử nói, nghe nói đại tiểu thư nhà chúng ta vô ý rơi xuống nước, bởi vậy trong lòng thập phần lo lắng, đặc biệt tới thăm!"

Thăm Tô Hoài Cẩn sao?

Tiết Trường Du nghe đến đó, sắc mặt tức khắc trầm xuống, trong ánh mắt đều là khói mù, chẳng lẽ vừa rồi theo như lời Cẩn Nhi nói "Trong lòng có người", chính là Thái Tử sao?

Tô Hoài Cẩn không nghĩ tới chính mình trong lúc nhất thời thế nhưng lại biến thành "Miếng bánh ngọt", hơn nữa Tiết Trường Du tựa hồ lại hiểu lầm cái gì đó.

Tuy nhiên loại biểu tình hiểu lầm này của Tiết Trường Du, kinh ngạc giận dữ đan xen, dáng vẻ hận không thể nổi trận lôi đình khiến Tô Hoài Cẩn thập phần hưởng thụ......

Đúng rồi, lần này nàng trở về chính là muốn cho Tiết Trường Du sống không được tốt.

Tô Hoài Cẩn âm thầm thưởng thức biểu tình phẫn nộ của Tiết Trường Du, không khỏi cười.

Mà Tiết Trường Du thấy Tô Hoài Cẩn đột nhiên cười thật xinh đẹp, tươi cười kia không ngừng chiếu sáng, hơn nữa lại rực rỡ, còn có vài phần giảo hoạt, sinh động lại lanh lợi, hắn cũng không biết Tô Hoài Cẩn đang "cười nhạo" chính mình.

Vì thế Tiết Trường Du liền lần thứ ba hiểu lầm, còn tưởng rằng Tô Hoài Cẩn là đang vui sướng khi Thái Tử đến thăm, nhất thời sắc mặt được bao phủ bởi những đám mây đen dày đặc, như thể trời sẽ mưa bất cứ lúc nào......

  • Đọc [ 117 ]