Nuôi Dưỡng Nhân Vật Phản Diện - Chương 28

Nuôi Dưỡng Nhân Vật Phản Diện

Chương 28

Edit: Thương Thù

———————————————————

Lương Quyết Thành uống say?

Tiễn Ý Ý không thể nào tin được, anh là người có tự chủ vô cùng tốt, làm sao có thể uống đến say được, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?

Nhưng nghe ngữ điệu mà Tại Tiếu nói, hình như không có chuyện lớn gì xảy ra cả.

Tiễn Ý Ý không rõ tình huống, chỉ có thể nhanh chóng thay quần áo chạy đến địa điểm mà Tại Tiếu nhắn cho.

Đến nơi, Tiễn Ý Ý phát hiện, cô đi vào hình như có chút không được tự nhiên cho lắm.

Trên người cô mặc áo sơ mi trắng với váy ô vuông, bên ngoài khoác một cái áo lông dệt kim hở cổ màu đen. Cùng với cái quán bar xa hoa trụy lạc này không có một chỗ nào đồng điệu hết.

Quán bar bảy màu.

Tiễn Ý Ý cẩn thận đẩy cửa, lỗ tai lập tức bị làm cho muốn nổ tung.

Trên sàn nhảy có không ít người đang kích tình, họ dùng thanh âm khàn khàn lưu lại khí sắc cho cái quán bar này, rõ ràng đang là tháng 10 nhưng bên trong quán rượu so với mùa hè còn muốn nóng hơn.

Cô gọi điện thoại cho Lương Quyết Thành nhưng không ai bắt máy.

Rất ồn.

Tiễn Ý Ý cau mày.

Nếu bây giờ di động có người gọi đến, đoán chừng cô cũng không thể phản ứng kịp mất.

Cái tình huống này, đi tìm anh như thế nào đây?

Quầy bar thì dễ tìm nhưng ghế dài thì không dễ như thế, lúc nãy Tại Tiếu nói không rõ ràng, chỉ cho một địa chỉ, còn chính xác là nó ở đâu thì không có nói rõ. Cô không biết mấy người bọn họ đang ở chỗ nào nữa.

Kì nghỉ lễ diễn ra cho nên thanh niên ở đây rất nhiều, cơ hồ là người người chen chúc nhau. Tiễn Ý Ý vốn đã không thấy thoải mái, bên tai lại còn toàn là những âm thanh đinh tai nhức óc, còn có một đống mùi phức tạp trộn vào nhau của đám người này nữa.

Khó thở quá.

Tiễn Ý Ý mặt không đổi đi qua sau quầy bar tìm ghế dài.

Quanh quanh đều là mấy tên con trai đang bưng ly rượu, ánh mắt quan sát như đang săn con mồi cho mình. Tiễn Ý Ý đi vào quán bar không đến ba phút đã có người cản trước mặt cô.

"Em gái nhỏ, đi một mình?"

Nam nhân mặc áo sơ mi cầm ly rượu cười hì hì chặn trước mặt Tiễn Ý Ý.

Ăn mặc giống như học sinh, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, hơn nữa còn để mặt mộc.

Bộ dáng cẩn thận tìm người kia, vừa nhìn liền biết chính là học sinh ngoan.

Hoặc là, cô cố ý ăn mặc thành học sinh ngoan do đặc thù nghề nghiệp bảo vậy.

Tiễn Ý Ý lười phản ứng anh ta, xoay người đi về phía khác.

"Ấy, đợi đã." Nam nhân đuổi theo ngăn Tiễn Ý Ý lại, " Em gái nhỏ đừng lạnh lùng như thế. Ra ngoài chơi, kết thêm thật nhiều bạn bè nha. Lại đây ngồi, ca ca mời em uống rượu."

"Cám ơn không cần." Tiễn Ý Ý lạnh mặt cự tuyệt.

"Đều nói đi chơi đừng nên rụt rè quá, loại nơi như thế này chính là để cho chúng ta có thể thả lỏng một chút mà." Nam nhân đó đem ly rượu đưa cho cô.

"Em gái nhỏ, đến, nếm thử ly rượu của anh xem. Uống ngon thì đi theo anh."

Thoát không được, Tiễn Ý Ý đã có chút khó chịu.

Người đó vươn tay tới gần cô.

"A."

Tay của hắn đột nhiên bị chặn lại.

Một nam sinh trẻ tuổi cà lơ phất phơ đang bắt lấy tay của hắn ta.

"Người ta đã không muốn rồi, ép buộc có gì vui chứ. Tránh ra."

Nam sinh đẩy một cái, người đàn ông kia liền lảo đảo hai bước, lui hẳn về phía sau.

Anh ta hất hất cằm với cô: "Đi đi."

Cô gật đầu cảm ơn anh ta, nhanh chóng đi vòng qua nơi này.

Tiễn Ý Ý tiếp tục gọi điện thoại cho Lương Quyết Thành.

Lần này lại được thông qua.

"Alo, tôi đến rồi. Mấy cậu ở đâu?"

Bên kia điện thoại là một cỗ trầm mặc, bên cạnh sự trầm mặc đó lại có chút ầm ĩ.

"Alo? Bạn học Tại?"

"Không phải...bạn học Tại."

Thanh âm lạnh lùng quen thuộc vang lên: "Là Lương ca của cậu."

"Cậu không say?"

Tiễn Ý Ý kinh ngạc, sau đó nhanh chóng hỏi: "Mấy cậu ở đâu, tớ tới đưa cậu về."

"Tôi là ai?" Lương Quyết Thành chậm rãi hỏi.

Tiễn Ý Ý: "..."

Được rồi, vẫn là say thật đi.

Điện thoại đột nhiên bị giật mất.

"Alo, người nhà... A phi! Bạn học Tiễn sao? Cậu đang ở đâu, tớ tới đón cậu!"

Tiễn Ý Ý dựa theo lời Tại Tiếu nói, ở bên cạnh đợi một lúc, một lúc sau cậu ta vội vàng chạy tới chỗ cô.

"Bạn học Tiễn, muộn như vậy mà còn kêu cậu đến, thật xin lỗi. Nhưng tớ cũng không còn cách nào khác."

Vẻ mặt cậu ta tuyệt vọng, vừa đưa Tiễn Ý Ý tới phòng bao, vừa luyên thuyên lải nhải không ngừng.

Hôm nay vốn là ngày nghỉ cuối, Tại Tiếu với mấy vị hảo bằng hữu của cậu ta tụ tập lại chơi đùa, gọi cả Lương Quyết Thành tới. Vốn biết là anh không uống rượu, nhưng không cẩn thận thế nào anh lại cầm nhầm cái ly của người khác, uống xong mới phát hiện ra đó là ly rượu Cocktail có nồng độ khá cao. Một học bá như vậy, chỉ một ly Cocktail đã gục.

Bạn bè của anh, kể cả những người thân cận nhất cũng chưa từng nhìn thấy anh uống say bao giờ. Lại không nghĩ đến khi anh say cũng không biểu hiện ra là mình đang say, chỉ là nói hơi nhiều một chút, bảo rằng muốn về thật sớm, người nhà anh vẫn đang ở nhà đợi anh.

Tại Tiếu với Chu Tam cũng biết được hoàn cảnh của Lương Quyết Thành, người nhà chỉ có mẹ Lương đang nằm viện và em gái Lương vẫn còn đang học cấp hai, Tại Tiếu đùa đùa hỏi: "Người nhà nào cơ? Không phải là bạn gái cậu đấy chứ?"

Sau đó, Lương Quyết Thành chậm rãi ung dung gật đầu.

Anh gật đầu!!!

Tròng mắt cậu ta thiếu chút nữa lòi cả ra, nắm chặt tay Chu Tam kích động không kiềm chế nổi, ánh mắt tràn đầy vẻ hóng chuyện chờ anh giải thích kĩ hơn một chút.

Sau đó...Không có sau đó nữa.

Tại Tiếu với Chu Tam đều muốn thăm dò một chút, nhưng Lương Quyết Thành đột nhiên đứng dậy nói muốn về nhà, có người đang đợi anh.

Lương Quyết Thành không có vẻ gì là say nhưng đi đường lại siêu siêu vẹo vẹo, từ chỗ ngồi tới cửa phòng ngắn ngủi có hai, ba mét mà anh đi như đang đánh Túy Quyền.

Bọn họ lúc này mới phát hiện, lúc uống say anh luôn miệng lải nhải người nhà, người nhà gì đó.

Một ly đã gục.

Hai người họ hai mặt nhìn nhau, cũng không biết nên làm gì. Vẫn là những người khác nhắc nhở, nếu anh đã uống say thì gọi điện cho người nhà tới đón là được.

Tại Tiếu liền lừa Lương Quyết Thành mở khóa điện thoại mình để gọi người nhà anh đến.

Nhưng ai mà biết người nhà anh là ai, Tại Tiếu quay sang cười hỏi anh lưu số người nhà mình là gì.

Lương Quyết Thành lấy lại điện thoại bấm bấm một chút.

Tại Tiếu nhìn thông tin của số điện thoại đầu tiên trong danh bạ của anh từ "A tiểu dâu tây thân yêu" được đổi thành "AAA người nhà đại nhân".

Cậu ta chịu đựng sự tò mò ấn gọi vào số này.

Sau đó...

Nghe thấy âm thanh quen thuộc của bạn học Tiễn.

Cậu ta liền ngây cả người.

Lúc chờ Tiễn Ý Ý tới, một đám nam sinh lôi kéo nhau bát quái một chút xem bạn gái của Lương Quyết Thành sẽ là người như thế nào.

Tại Tiếu với Chu Tam không dám lên tiếng, ngồi yên chờ Tiễn Ý Ý.

Thời điểm Tại Tiếu dẫn cô vào, vẻ mặt liền chân thành nói: "Toàn bộ anh em chúng tôi hoan nghênh người nhà đại nhân tới."

Tiễn Ý Ý dừng bước. Cô muốn rời khỏi đây ngay bây giờ.

Nhưng cửa đã kéo ra.

Ở trên ghế lớn có sáu, bảy nam nữ sinh, tuổi tác cũng không lớn lắm, đều không quá hai mươi tuổi. Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn về phía bên này, ánh mắt chặt chẽ dán lên người Tiễn Ý Ý.

Áp lực thật lớn.

Da đầu Tiễn Ý Ý như run lên.

"Nhanh nào, hoan ngênh người nhà của đại gia chúng ta mau lên!"

Chu Tam đứng lên vỗ tay bôm bốp, vẻ mặt hưng phấn: "Người nhà đại nhân quả nhiên là bạn học Tiễn, Lương ca cũng nhanh thật đấy! Còn chưa tới một tháng nữa kìa!"

Tiễn Ý Ý có chút xấu hổ.

Người hạ thủ trước là cô, tốc độ...có chút nhanh quá thì phải.

Cô vừa bước vào phòng đã nhìn thấy Lương Quyết Thành.

Anh ngồi một mình trên sô pha nhỏ, ngồi thẳng tắp, trong tay miết cái di động, cau mày không biết đang nghĩ gì, cửa mở cũng không thèm nhìn sang.

Tiễn Ý Ý nhìn mấy ánh mắt nóng bỏng đang quan sát cô, đi đến trước mặt Lương Quyết Thành.

"Lương ca."

Lương Quyết Thành khẽ ngẩng đầu.

Đáy mắt anh như một mảnh hồ yên tĩnh, vừa ngẩng đầu nhìn thấy cô liền nổi lên gợn sóng.

"Cậu đến rồi."

Thái độ của anh rất bình thường, nếu không phải Tại Tiếu nói, có lẽ cô cũng không nhìn ra là anh đang say.

Có lẽ anh vẫn chưa uống đến mức say hẳn đi?

Sau đó rất nhanh, Tiễn Ý Ý liền biết cô sai rồi.

Lương Quyết Thành đứng lên, thân thể nhoáng một cái, giơ tay lên ôm lấy cô, đem cô kéo vào ngực mình. Chân hai người bị vấp vào nhau liền cùng nhau ngã sấp xuống sô pha.

Tiễn Ý Ý bị đập cho mắt đầy sao.

"Yoooo~~~"

Mấy người xung quanh lập tức ồn ào.

Cô luống cuống tay chân chui từ trong ngực anh ra.

Giờ thì cô tin rồi, anh tuyệt đối đã say đến không biết gì nữa.

Ngày thường anh luôn kiềm chế, làm sao có thể cùng người khác ôm ấp như thế này được, chớ nói gì tới việc ở đây nhiều người như thế.

Nếu không phải uống say thì anh đóng kịch cũng quá giỏi rồi!

Tiễn Ý Ý giãy giụa, Lương Quyết Thành ôm tay cô còn dùng lực siết lại, mặc cho cô làm cách nào cũng không đẩy ra được.

Mặt đều nghẹn đến đỏ cả lên.

Mọi người đều đang nhìn đó!

"Lương ca!"

Cánh tay Lương Quyết Thành ôm quanh hông cô, nửa ngày sau mới chậm rì rì nói: "Cậu có thể học Trương Dung."

Tiễn Ý Ý đầu tiên là sửng sốt, sau đó cắn chặt răng.

Người khác nghe không hiểu, nhưng Tiễn Ý Ý dùng một giây liền phản ứng kịp lời anh nói có ý tứ gì.

Trương Dung gọi Tôn Tư Hằng là "lão công"

Lão đại uống đến điên rồi sao?

Tiễn Ý Ý nhăn mặt giãy giụa, quần áo cô có chút lộn xộn, ngồi dậy gỡ tay Lương Quyết Thành ra.

Anh như không biết tại sao cô lại tức giận, lẳng lặng nhìn cô giống như đang hỏi cô làm sao vậy?

Tiễn Ý Ý quay sang Tại Tiếu gật gật đầu: "Cậu ấy say rồi, tôi dẫn cậu ấy đi trước đây."

"Chờ chút." Một nữ sinh tóc ngắn ngồi ở ghế sô pha nhìn chằm chằm cô, giọng điệu bất thiện, "Cô là bạn gái của cậu ấy thật sao?"

Tiễn Ý Ý gật đầu: "Ừm."

Mặc kệ là thật hay giả, hiện tại bọn họ đã nhất trí sẽ công khai thân phận là người yêu của nhau.

"Lương ca đã từng nói là sẽ không tìm bạn gái, tại sao cô có thể là bạn gái cậu ấy được. Không phải là thừa dịp cậu ấy say liền nhào đến đấy chứ?" Cô gái khí thế bức người, "Giống như mấy loại người đó hơn."

Tiễn Ý Ý nhìn cô ta, sau đó cúi đầu: "Đưa điện thoại cho tớ."

Lương Quyết Thành liền đưa điện thoại cho cô.

Tiễn Ý Ý mở điện thoại anh ra, tìm số điện thoại của mình. Lúc nhìn thấy cái tên "tiểu dâu tây" của mình bị đổi thành "người nhà đại nhân", khóe miệng thoáng giật giật.

Sau đó cô nhấn gọi.

Điện thoại cô vang lên.

"Xin lỗi, còn chuyện gì nữa không?" Tiễn Ý Ý nho nhã lễ độ nói.

Sắc mặt cô gái không tốt lắm, còn muốn nói gì đó, nữ sinh bên cạnh liền kéo lấy cô ta.

"Không có gì nữa, có cần bọn tôi giúp không? Một mình cậu chắc không mang được cậu ấy đâu." Cô gái tóc dài khách khí nói.

"Chắc có đấy." Tiễn Ý Ý quay đầu hỏi Tại Tiếu, "Có thể giúp tôi nâng cậu ấy dậy được không?"

"Đương nhiên đương nhiên, để bọn tôi giúp!"

Tại Tiếu và Chu Tam lập tức tiến lên, giúp cô nâng Lương Quyết Thành.

Anh đột nhiên nhăn mày, hất tay hai người ra, sau đó dùng giọng điệu lên án nói với Tiễn Ý Ý: "Tại sao cậu không đỡ tôi?"

Giọng nói còn có chút ủy khuất.

Tiễn Ý Ý không có cách nào cùng một con quỷ say xỉn nói đạo lý, chỉ có thể ôn tồn nói: "Tớ không đỡ được cậu."

Lương Quyết Thành trừng mắt nhìn, một lúc sau mới chấp nhận cái lý do này, lúc Tại Tiếu và Chu Tam đỡ anh, anh không có phản ứng nữa.

Tốt rồi, không nháo nữa.

Tiễn Ý Ý cười với mấy người còn lại trong phòng một cái, gật đầu rồi rời khỏi đó.

Người ở trong quán bar rất nhiều, ai cũng uống tới mặt đỏ tía tai, còn có người mượn cơn say mà không ngừng hét lớn.

Nơi này quá ầm ĩ, muốn nghe cũng không nghe được bất cứ cái gì. Tiễn Ý Ý đi ở phía trước, Tại Tiếu và Chu Tam đỡ Lương Quyết Thành đi ở phía sau. Lúc đi qua hàng ghế dài kia, Tiễn Ý Ý nhìn thoáng qua thấy nam sinh lúc trước vừa giúp cô, vẻ mặt đang khó chịu ngồi ở đó.

"Trách tao sao? Người ta thả câu, bảo tao đi khu vui chơi là lỗi của tao? Nói đến cùng thì việc này cũng chẳng liên quan quái gì đến lão tử cả, còn không biết xấu hổ mà oán giận tao."

Bạn bè của anh ta lập tức xoa dịu: "Mày trở về cùng Diêu thúc nói chuyện đàng hoàng đi, đừng vì một người ngoài mà tức giận như thế. Diêu thúc làm việc này nhất định là có ý đồ của thúc ấy."

"Ý đồ cmn." Nam sinh mắng một câu, "Bất quá ông ta là coi trọng con nhà người ta lợi hại, liền đem tao bán đi."

Phần sau Tiễn Ý Ý không nghe thấy nữa.

Lưu thúc đỗ xe ở trước quán bar, nhìn thấy Tiễn Ý Ý đi ra lập tức đứng dậy mở cửa sau cho cô.

Cô nhét Lương Quyết Thành vào ghế sau, quay sang hỏi Tại Tiếu: "Mấy cậu còn chơi nữa không? Nếu muốn tôi có thể đưa các cậu về."

Tại Tiếu với Chu Tam liếc nhau, lắc lắc đầu: "Không được, không cần đâu. Bọn tớ vẫn còn chưa chơi đủ."

Tiễn Ý Ý tạm biệt họ, ngồi ở ghế phó lái.

Lưu thúc nhìn không chớp mắt, đối với nam sinh ngồi đằng sau kia nhìn cũng không nhiều hơn một cái, tựa hồ như không có tý hiếu kì nào cả.

Lương Quyết Thành ban đầu còn ngồi rất ngay ngắn, một lúc sau thân thể anh càng ngày càng lệch về một bên, đầu gật gù tý nữa thì đập vào cửa sổ xe.

Tiễn Ý Ý quay lại nhìn. Lương Quyết Thành cau mày ôm đầu, cả mặt đều là vẻ mờ mịt.

"Sao lại đau đầu vậy?"

Tiễn Ý Ý nhìn anh một lát, bất đắc dĩ nói: "Lưu thúc, thúc dừng xe lại một lát đi ạ."

Cô từ ghế phó lái chuyển đến ngồi ở phía sau, đưa tay đỡ lấy đầu anh.

Nhất định không thể để cho lão đại đang uống say tiếp tục nháo nữa. Nhỡ cái đầu của Trạng Nguyên tương lai này bị đụng đến hỏng thì cô làm sao mà đền?

Tiễn Ý Ý ngồi ở bên người Lương Quyết Thành, anh lập tức liền an tĩnh lại.

Chỉ là vẫn nhìn chằm chằm cô.

Thậm chí còn đem cằm đặt ở trên đỉnh đầu Tiễn Ý Ý cọ cọ một chút.

Tiễn Ý Ý giật cả mình: "Bạn học Lương!?"

Lương Quyết Thành không nói chuyện, nửa ngày sau mới vươn tay ôm lấy eo cô.

Tiễn Ý Ý đau cả não, cô đang muốn nói gì đó thì Lưu thúc lặng lẽ kéo tấm màn che ngăn cách bên trên với bên dưới lại.

Tiễn Ý Ý: "..."

Chờ chút, đây không phải là cơ hội show ân ái rất tốt sao?

Lại bỏ lỡ rồi!

Tiễn Ý Ý bất đắc dĩ, dùng hết tuyệt chiêu cả đời học được mới có thể tạm thời đem lão đại đè lại, không để anh làm nhiều chuyện hơn thế này nữa.

Lúc về nhà toàn là dựa vào Lưu thúc giúp, không thì Tiễn Ý Ý cũng không thể kéo nổi con quỷ say rượu này vào nhà. Nếu như thế thì khả năng lão đại bị ném ở trong hoa viên giữa mùa thu rồi bị muỗi đốt khắp người là rất cao.

Lưu thúc rất biết điều, vừa đem Lương Quyết Thành đặt ở cửa liền không tiến vào nữa, không nói hai lời liền chạy mất.

Tiễn Ý Ý thiếu chút nữa đuổi theo thúc ấy để nhờ thúc ấy tiết lộ chút gì đó cho ông nội.

Nói với ông nội là cô với bạn trai đang yêu sớm, còn ở chung nữa!

Đáng tiếc tiếng lòng của cô thì Lưu thúc không nghe thấy được, ông trở lại trên xe do dự nửa ngày, nghĩ đến tình huống của Tiễn gia bây giờ vô cùng phức tạp, tình huống hiện tại của tiểu thư thực không ổn, vẫn không nên lưu lại cái thóp này cho nhiều người biết thì hơn.

Lưu thúc lặng lẽ xóa camera bên trong xe, làm xong chuyện này, ông liền cảm thấy mình y như một anh hùng vô danh, bảo vệ tốt cho tiểu thư của mình.

Tiễn Ý Ý không biết chuện này, nhưng bây giờ cô còn phải đối mặt với vấn đề khó giải quyết hơn.

Lương Quyết Thành say rượu thì phải làm gì?

Lão đại ngồi ở ghế sô pha, ánh mắt vẫn không có bao nhiêu men say, nhưng Tiễn Ý Ý nghĩ đến cái cảnh anh dính lấy mình lúc trước.

Sau lưng không nhịn được nổi một tầng da gà.

Lão đại uống say, vì cái gì mà cứ nhìn cô chằm chằm vậy?

Tiễn Ý Ý xoa xoa đầu, đau não quá đi.

"Bạn học Lương, Lương ca, cậu làm ơn bỏ tay ra để tớ lau mặt cho có được không?" Tiễn Ý Ý vắt khô cái khăn ngâm nước nóng, ngồi xổm trước sô pha tận tình khuyên bảo anh.

Lương Quyết Thành đang đặt tay lên trán, chống đỡ nửa khuôn mặt làm cho động tác lau mặt của cô bị trở ngại.

Tiễn Ý Ý đang nghĩ muốn ném cái khăn này đi không làm nữa.

Nhưng lại sợ anh uống say lại cứ như vậy đi ngủ thì lương tâm của cô vẫn có chút bất an, đặc biệt ở bên ngoài cô còn biết anh là người khiết phích, chỉ có thể nhường nhịn dụ dỗ lau mặt một chút.

Đại tiểu thư như cô lớn như vậy rồi nhưng còn chưa có hầu hạ ai rửa mặt bao giờ.

Có thể là anh nhận ra Tiễn Ý Ý cho nên mới thong thả buông tay ra.

Tiễn Ý Ý nhẹ nhàng thở một hơi.

"Tôi muốn tắm."

Tay cô hơi dừng một chút, sau đó lại dùng lực xoa xoa thật mạnh.

Thiếu niên bị hành hạ đến đỏ cả mặt, vẫn bình tĩnh cố chấp nói: "Tôi muốn tắm."

"Muốn tắm? Được."

Tiễn Ý Ý ngoài cười trong không cười: "Tớ tìm cho cậu một người giúp việc hầu hạ cậu."

Cô lật di động tìm trong app nội trợ.

Mấy dì giúp việc trên này không ít, đều khoảng năm mươi tuổi trở lên, đủ để làm bà nội của cô luôn rồi. Tiễn Ý Ý tính toán một chút, tìm một dì giúp việc hơi lớn tuổi một tý để giúp đỡ cho cái tên say rượu này đi tắm rửa.

Tóm lại, đừng có nghĩ đến chuyện bảo cô động thủ giúp anh một lần nữa.

Không biết Lương Quyết Thành có phải nghe hiểu cô nói gì hay không, anh buông mắt xuống: "Không cần người khác."

Tiễn Ý Ý vẫn lướt điện thoại: "Đừng nghĩ nữa, tớ sẽ không giúp cậu tắm đâu, nên chết tâm đi là vừa. Tớ là kim chủ của cậu, không phải nha hoàn của cậu nha."

Lương Quyết Thành đè tay Tiễn Ý Ý lại, kéo dài thanh âm: "Không cần...người khác."

"...Bẩn." Tiễn Ý Ý dừng một chút.

Cô hiện tại rất muốn biết là rốt cuộc lão đại đang say hay vẫn đang tỉnh vậy? Nói là say nhưng anh nói chuyện vẫn rất có logic rõ ràng; nhưng nói là tỉnh thì lão đại không thể nào có cái bộ dáng như thế này được.

Nghĩ nghĩ một lúc, quyết định coi Lương Quyết Thành như một người vẫn đang tỉnh táo mà thương lượng.

"Chúng ta chỉ có thể tìm dì giúp việc đến. Cậu nhìn xem, tớ là con gái, không thích hợp giúp cậu tắm rửa có đúng hay không? Hơn nữa cậu cũng không thể tự mình làm, cho nên chúng ta vẫn nên mời dì giúp việc đến thì tốt hơn."

Lương Quyết Thành cố chấp nhìn cô: "Không cần."

Tiễn Ý Ý đổi một cách nói khác: "Tớ không thể tắm rửa giúp cậu được, bởi vì con gái mà tắm cho con trai thì rất có thể sẽ xxx..."

Cô nghiêm mặt nói hươu nói vượn.

Biểu tình của anh trong nháy mắt cô đọng lại, sau đó yên lặng rời tầm mắt đi.

Tiễn Ý Ý thừa dịp ấy nhanh chóng lau sạch mặt cho anh. Lương Quyết Thành y như một con búp bê, để mặc Tiễn Ý Ý làm tới làm lui trên mặt mình.

Phần còn lại anh tự mình làm.

Cô thở ra một hơi, đưa anh tới phòng ngủ dành cho khách: "Muộn rồi, cậu nghỉ ngơi thật tốt đi. Có gì thì ngày mai nói, ngủ ngon."

Tiễn Ý Ý chúc ngủ ngon xong liền xoay người đóng cửa phòng lại, đi vài bước lại phát hiện có gì đó không đúng. Vừa quay đầu nhìn thì thấy Lương Quyết Thành đang theo sát chân cô, im ắng đứng ở đằng sau.

Tiễn Ý Ý thiếu chút nữa bị dọa cho hồn lìa khỏi xác: "Lương Quyết Thành!!!"

Nửa đêm nửa hôm vừa quay đầu lại liền thấy một người đứng đằng sau mình, không bị dọa cho chết tại chỗ là còn may mắn đấy!

Lương Quyết Thành không nói chuyện.

Tiễn Ý Ý chỉ vào phòng cho khách: "Cậu mau đi ngủ đi, trễ lắm rồi!"

Anh vẫn không nói chuyện, nhắm mắt theo đuôi Tiễn Ý Ý, giống như một cái đuôi nhỏ. Mặc cho cô nói thế nào cũng nhất định không chịu đi.

Đau cả não.

Lần thứ ba cô hoài nghi là Lương Quyết Thành vẫn còn đang tỉnh táo, cũng là lần thứ ba bác bỏ cái suy nghĩ này.

Đây căn bản chính là một tên ngốc mà.

Tiễn Ý Ý không thể so đo với một người đang say, nói cái gì với anh cũng đều vô dụng. Cô nghiêng người chạy thật nhanh về phòng, đóng cửa lại.

Ngoài cửa không có động tĩnh.

Cô dán hẳn vào cửa nghe ngóng chốc lát, xác định không có bất kì âm thanh nào. Ngay lúc cô cảm thấy Lương Quyết Thành không thấy mình nữa sẽ ngoan ngoãn quay về phòng, cô cẩn thận mở hé cửa ra một khe nhỏ thì liền thấy...

Thiếu niên cao lớn đang trầm mặc dựa vào tường, lẳng lặng chờ đợi.

Lúc cửa vừa mở ra, anh liền ngước mắt lên, thông qua khe cửa nhỏ hẹp đối diện với ánh mắt của Tiễn Ý Ý.

Tiễn Ý Ý: "..."

Vì cái gì mà cô lại cảm giác lão đại đang lên án mình?

Tiễn Ý Ý không làm sai cái gì, nhưng lại có cảm giác chột dạ.

Cô trầm mặc thật lâu, cùng anh đối mắt bốn mắt nhìn nhau. Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng liền giơ tay chịu thua, yên lặng kéo cửa ra.

Lương Quyết Thành giống như đang chờ điều này, cửa vừa mở ra anh đã tiến vào ngay lập tức.

Tiễn Ý Ý trong lòng có mười vạn câu đang muốn nói cũng không thể đối diện với Lương Quyết Thành đang say rượu này nói ra lời nào.

Cô mở điện thoại ra, bật chế độ quay phim, nhắm ngay hướng Lương Quyết Thành.

"Lương ca."

Tiễn Ý Ý dụ dỗ: "Cậu muốn tớ gọi cậu là gì cơ?"

Lương Quyết Thành mím chặt môi, cơ hồ là đang cảnh giác nhìn chằm chằm cô gái kia.

Lần thứ tư cô nghi ngờ anh vẫn còn đang tỉnh táo.

"Cậu vừa mới nói, muốn tớ gọi cậu là gì?" Tiễn Ý Ý tiếp tục dụ dỗ.

Anh vẫn im lặng không chịu nói. Tiễn Ý Ý liền cảm thấy tức giận.

Tại sao lão đại uống say còn có tính cảnh giác cao như vậy?

Cô lại đổi một chiêu khác: "Cậu không thể bắt được tớ nha!"

Vừa nói cô vừa lùi ra phía sau. Lương Quyết Thành liền bước lên một bước.

Tiễn Ý Ý dùng một chiêu dụ anh đi một vòng quanh phòng ngủ. Cô ở phía sau cứ lui lui như thế, anh từng bước ép sát theo.

Bỗng nhiên cô lại có tâm tình muốn chơi lớn một trận. Vẻ mặt đột nhiên trở nên hoảng sợ bắt đầu chạy, Lương Quyết Thành không phụ sự mong đợi của cô, nhanh chân đuổi theo đến, cơ hồ là hai ba bước đã đuổi kịp Tiễn Ý Ý.

Cô hét lên một tiếng, cố ý lung la lung lay cái màn hình điện thoại: "Bạn học Lương, không được..."

Tiễn Ý Ý ấn phím ngừng quay, một giây sau, trước mắt cô liền tối sầm lại.

Nam sinh cao lớn lẳng lặng đứng trước mặt cô, đáy mắt lăn lộn khiến người ta xem không hiểu ý tứ của anh.

Trong lòng cô bỗng nổi trống.

"Khụ, bạn học Lương, tớ đùa một chút thôi mà."

Lương Quyết Thành không nói gì mà hơi hơi khom lưng xuống.

"Dễ nghe."

Tiễn Ý Ý có chút khó hiểu.

Cái gì dễ nghe.

Anh chống một tay lên tường, môi tiến sát tới vành tai Tiễn Ý Ý: "Giọng nói cậu thật dễ nghe."

Mặt cô thoáng chốc đỏ bừng.

Anh...thật sự là đang say sao!?

Phải! Anh chính là đang say!

Không thì anh sẽ không bao giờ nói ra loại lời này! Những lời như vậy...

Tiễn Ý Ý xấu hổ trừng mắt nhìn Lương Quyết Thành, khuỷu tay dùng lực một cái đem anh đẩy ra xa.

"Nói cái gì vậy! Cậu có còn là cậu không đấy!?"

Cô muốn đẩy anh ra, nhưng lại không thể làm lay chuyển anh dù chỉ một cm.

Trước mắt bỗng chốc tối đen.

Biết vậy đã không mở cửa.

Đáng tiếc mời phật đến thì dễ chứ tiễn phật đi lại vô cùng khó. Lương Quyết Thành vào phòng rồi cũng không có ý định sẽ rời đi.

Tiễn Ý Ý phấn đấu nửa giờ, cũng không có cách nào đánh thắng được anh, cắn răng một cái liền buông thả.

Xem như là đang luyện tập độ thân mật đi.

Chẳng qua là bị ép buộc cùng chủ động không giống nhau lắm.

Tiễn Ý Ý nghiêm mặt tung chăn ra, đặt ở giữa ngăn cách giữa hai người, để cho Lương Quyết Thành nằm ở phía bên phải.

"Ngủ đi." Cô chuẩn bị tắt đèn.

Đột nhiên nghe được thanh âm sột soạt, Lương Quyết Thành đang cởi quần áo!!

Động tác của anh rất chậm, nhưng trên người anh cũng chỉ mặc một bộ mỏng, thoáng chốc sau anh đã cởi trần đứng ở bên giường, sau đó xoay người lên giường nằm.

Một hơi của Tiễn Ý Ý suýt nữa không lên được.

"Lương Quyết Thành!?"

Anh không trả lời sự phẫn nộ của cô, bình tĩnh nằm xuống nhắm mắt lại, như là đã ngủ rồi.

Cô vuốt vuốt ngực, lật di động tìm video Đại Bi Chú, nghe trong chốc lát mới thấy tâm mình bình ổn lại, lúc này mới tắt đi.

Ngủ.

Không nên cùng người say nói nhảm, đỡ cho phải bực tức.

Lúc ngủ, cô liền mơ thấy ác mộng. Cô mơ thấy mình bị khủng long bắt cóc. Khủng long khoác một cái tay lên người cô khiến cô không thở được, liều mạng giãy giụa hô cứu mạng.

Giãy giụa quá dùng lực, Tiễn Ý Ý mở to mắt ra.

Đầu cô đầy mồ hôi, mở mắt ra sau lại nhìn thấy gương mặt phóng đại của Lương Quyết Thành đang ngủ.

Tầm mắt cô dời đi.

Người vốn nên ngủ ở bên phải kia bây giờ đã ngủ đến tận trên người cô, cánh tay vắt ngay qua bụng cô, đem cả người ôm vào trong ngực.

Tiễn Ý Ý lấy chân đá đá Lương Quyết Thành, anh vẫn không động đậy một chút nào cả. Cô liền có chút tức giận.

"Đây là cậu tự chuốc lấy!"

Tuy rằng cô không muốn so đo cùng con ma men đó nhưng đây là cô đang bảo trì mối quan hệ song phương hữu hảo thật tốt đó.

Tình huống hiện tại, nhìn thế nào cũng thấy cô là người thiệt.

Không thể không quản.

Tiễn Ý Ý chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhấc chân lên đá vào hạ bộ của Lương Quyết Thành.

"A!"

Lương Quyết Thành đang ôm cô lập tức buông tay ra, thân thể cuộn thành một đoàn.

Tiễn Ý Ý nhanh chóng đem chăn bọc anh lại, dùng cả tay cả chân đá anh xuống dưới đất.

Không thể không bội phục Lương Quyết Thành, đá cho như vậy mà còn không tỉnh lại.

Cô mệt đến mức không nói được gì. Rốt cuộc mình đã tạo cái nghiệt gì đây~

Sớm biết vậy cô đã vứt anh cho Tại Tiếu mang đi là được rồi, vì sao còn phải chịu trách nhiệm đem người về đây cơ chứ.

Người nhà không dễ làm!

Một đêm qua đi, Tiễn Ý Ý cảm thấy so với kỳ sinh lý của cô còn muốn khó chịu hơn.

Cô ngủ thẳng một giấc đến trưa, ngửi thấy mùi đồ ăn thì khịt khịt mũi tỉnh lại.

Rửa mặt thay quần áo xong, Tiễn Ý Ý xoa xoa mái tóc rối của mình đi ra ngoài.

"Là dì sao?"

Trong phòng bếp có tiếng động.

Nghe thấy tiếng của Tiễn Ý Ý, người ở trong bếp liền quay đầu qua.

Tiễn Ý Ý hơi hơi kinh ngạc.

Lương Quyết Thành đang đeo tạp dề đứng ở đó, trong tay còn đang cầm một cái thìa: "Dậy rồi sao, rửa tay tới ăn cơm."

Tiễn Ý Ý do dự một lúc mới hỏi: "Cậu tỉnh rượu rồi à?"

Cái chăn cô ném dưới giường kia cũng không thấy nữa, không biết là anh tỉnh lại có thấy mình ở trần nằm dưới đất phòng cô sẽ phản ứng như thế nào nhỉ?

Trong đầu Tiễn Ý Ý đột nhiên hiện lên mấy loại ý niệm tà ác, cô đi qua chỗ đó ngồi xuống, vừa gõ thìa vừa cười tủm tỉm hỏi: "Bạn học Lương, xin hỏi cậu đối với sự việc ngày hôm qua còn nhớ được bao nhiêu?"

Tay của anh dừng một chút.

Không nhớ rõ.

Anh uống rượu xong, tất cả ký ức sau đó cũng không hề nhớ rõ nữa.

Mặc dù cái gì cũng không nhớ, nhưng lúc gần sáng anh tỉnh lại liền phát hiện mình đang ở trần nằm ở dưới đất trong phòng Tiễn Ý Ý. Trong một khắc đó, đầu óc anh đều không nghĩ được gì, ôm chăn hốt hoảng chạy trốn.

Anh ngồi buồn vài giờ, chờ tâm tình bình phục lại, do dự nửa ngày mới bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho Tiễn Ý Ý.

Tâm lý đã chuẩn bị rất tốt xong, anh cho rằng mình sẽ không làm ra chuyện gì quá xấu hổ, nhưng khi đối mặt với Tiễn Ý Ý, trong lòng anh vẫn thấp thỏm không yên.

"... Cậu muốn nói gì?"

Lương Quyết Thành thập phần cảnh giác.

Tiễn Ý Ý thảnh thơi: "A, tớ chẳng muốn nói gì cả. Tớ chỉ muốn cho cậu xem cái này thôi."

Tiễn Ý Ý cầm điện thoại đưa cho Lương Quyết Thành.

Bên trong là cái video hôm qua cô quay.

Ban đầu anh vẫn chưa biết nó là cái gì, vừa mới mở ra đã nhìn thấy bước chân hốt hoảng của Tiễn Ý Ý, kèm theo đó là anh từng bước ép sát tới.

Lương Quyết Thành: "..."

Anh đang làm cái gì vậy?

Nếu như lúc trước anh vẫn còn nghi ngờ mình có làm gì không thì sau khi xem video xong, Lương Quyết Thành không còn gì để nói nữa.

Anh thấy trong video Tiễn Ý Ý đang khẩn trương sợ hãi, mà anh y như ác ma hướng tới người ta mà xông tới.

Lương Quyết Thành đen mặt.

Xem xong video, anh vẫn trầm mặc ngồi đó không nhúc nhích.

"Bạn học Lương? Bạn học Lương, cậu ổn chứ?" Tiễn Ý Ý lại đổi cách gọi, "Lương ca, lại nói tiếp một chuyện nữa. Cậu còn nhớ cậu bảo muốn tớ gọi cậu là cái gì không?"

Tiễn Ý Ý nhắc nhở: "Cậu nói, muốn tớ học theo Dung Dung."

Vẻ mặt Lương Quyết Thành ngưng trệ.

Tiễn Ý Ý còn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, "Lương ca, lúc sáng tỉnh lại cậu không phát hiện trên người mình có chỗ nào kỳ quái sao?"

Tiễn Ý Ý nhắc nhở: "Khả năng là có chút đau ý."

Lương Quyết Thành bị nhắc như vậy mới mơ hồ nhớ ra là lúc mình tỉnh lại thì chỗ đó có chút đau nhức.

Nhợt nhạt, không nặng, không rõ lắm cho nên anh vẫn không để trong lòng. Nhưng việc cô nói khẳng định cũng không phải chỉ có vậy.

Quả nhiên, Tiễn Ý Ý gật gù nói tiếp: "Tớ không ngờ là sau khi Lương ca uống rượu liền sẽ...Aiya, tớ cũng vì tự vệ, rất nhẹ nhàng đá cậu một cái, cậu...đừng giận nhé."

Môi Lương Quyết Thành mím thành một đường thẳng, vết đỏ lan từ cổ lập tức khuếch tán ra, chỉ vài giây ngắn ngủi mà mặt anh đã đỏ ửng cả lên.

Nhưng vẻ mặt anh vẫn cố tình không chút thay đổi nào, căn bản không nhìn ra là anh đang thẹn thùng hay là nói là đang xấu hổ đến sắp nổ tung rồi.

Anh chống tay lên bàn đứng lên.

"Ha ha ha ha, Lương ca, cậu sợ sao? Muốn chạy à?" Tiễn Ý Ý chậm rãi ung dung nói, "Làm người phải có cốt khí, dám làm mà không dám chịu là không thể được."

Lương Quyết Thành không động.

Nhìn thấy anh như vậy, Tiễn Ý Ý cũng xả được cơn tức hôm qua, bây giờ mới bổ sung thêm một câu: "Đùa cậu một chút thôi mà."

Lương Quyết Thành ngẩng đầu.

Nói thế nào nhỉ, ánh mắt anh giống như là thiếu chút nữa đem người trước mặt đâm cho vài đao vậy.

Tiễn Ý Ý cũng chơi đủ rồi, cũng không dám đùa nữa, cười cười giải thích.

"Tối qua cậu say liền cứ đi theo tớ, tớ cảm thấy cậu thú vị cho nên mới cố ý quay một video."

"Rất nguy hiểm."

Lương Quyết Thành nhìn chằm chằm Tiễn Ý Ý: "Một người uống say đi theo cậu việc đầu tiên phải làm không phải là ở đó chơi đùa. Cậu nên tìm người đến, cách xa người đang say rượu đó càng xa càng tốt, đẩy hắn ta ra xa một chút có hiểu không?"

Tiễn Ý Ý sửng sốt.

"Rất nguy hiểm." Lương Quyết Thành lặp lại một câu.

"Nhưng mà, người đó là cậu." Tiễn Ý Ý phản bác lại, "Nếu như là người khác thì tớ chắc chắn sẽ cách ra thật xa! Nhưng người đó là cậu...cho nên mới có thể yên tâm như thế."

Chung quy lão đại là người chưa từng gần nữ sắc, đừng nói là anh uống say sẽ đối với nữ sinh làm gì mà phải nói là sợ anh uống say sẽ bị ai đó làm gì.

Trong tiềm thức của cô, Lương Quyết Thành là người có độ an toàn cao nhất, cho nên mới dung túng cho anh làm những việc đó.

Bởi vì đó là anh...

Ngực Lương Quyết Thành chấn động, anh không nhịn được giơ tay ôm lấy ngực.

"Tôi cũng không được." Lương Quyết Thành tỉnh táo lại, "Bất luận là ai cậu cũng không thể tin tưởng. Lúc nào cũng nhớ thật kĩ phải bảo vệ tốt cho chính mình."

Tiễn Ý Ý nhu thuận gật đầu: "Tớ biết rồi."

Lương Quyết Thành là vì muốn tốt cho cô; Tiễn Ý Ý có thể nghe ra được: "Lần sau bất kì ai tớ cũng sẽ không hạ thủ lưu tình." Tiễn Ý Ý nghiêm túc nói.

Anh mơ hồ đoán được không hạ thủ lưu tình mà cô nói là như thế nào, nơi nào đó lại ẩn ẩn đau xót.

Đau xong, Lương Quyết Thành liền phát hiện anh giống như...có cảm giác đang phạm tội...có chút hưng phấn.

Không dám ở lại quá lâu, đứng lên liền vội vàng rời đi.

"Tôi có việc, đi trước."

Tiễn Ý Ý phất phất tay: "Tớ ăn đây."

Có việc của anh là có tận một ngày liền, thẳng đến lúc đêm khuya anh vẫn không trở về.

Tiễn Ý Ý cũng không chờ anh, cô sắp xếp mọi thứ, thống khổ chờ đợi chuẩn bị đi đến trường.

*

Nghỉ có vài ngày mà khắp nơi trong trường đều lộ ra tinh thần lười biếng.

Học sinh ban 11 đến vẫn chưa đông, đại bộ phận đều vây quanh người Nhâm Kha.

"Mọt sách, cho tao mượn vở bài tập cái!"

Tiễn Ý Ý đặt balo xuống, đột nhiên nghĩ đến, bài tập hình như...lại quên làm rồi???

Nghỉ vài ngày có tất cả bảy cái đề thu, một quyển đề luyện tập. Nhưng lúc thầy giáo giao bài cho cô lại quên mất.

Tiễn Ý Ý đen mặt: "Kha Kha, cậu còn quyển nào không? Cho tớ mượn với."

Nhâm Kha đưa cô bài tập vật lý.

Tiễn Ý Ý nhanh chóng chép lại.

Chép được một nửa, bên cạnh bỗng xuất hiện thêm một người.

Cô không ngẩng đầu lên, Lương Quyết Thành một tay chống bàn, trực tiếp nhảy vào chỗ ngồi.

"Chào buổi sáng, ơ bạn học Tiễn ~ ~"

Tại Tiếu với lão tam đi cùng Lương Quyết Thành tới, ánh mắt nhìn Tiễn Ý Ý đã khác với mọi ngày.

Nếu như nói trước kia ánh mắt bọn họ nhìn Tiễn Ý Ý chính là đang thưởng thức một cô gái có dáng dấp đẹp mắt, khả năng cao là sẽ có nhiều người theo đuổi. Thì bây giờ bọn họ nhìn cô như đang nhìn cô con dâu của mình vậy, tràn đầy từ ái.

Tiễn Ý Ý thấy rõ cái từ ái đó trong mắt hai người này, da gà nổi hết cả lên.

"Chào buổi sáng."

Cô chào hỏi, rồi lại cúi đầu chép bài.

Tự học có rất ít thời gian, nếu cô không chép nhanh sẽ không kịp nữa. Tay cô di chuyển nhanh đến mức chỉ nhìn thấy cái bóng xẹt qua.

"Còn mấy môn nữa?"

Lương Quyết Thành bên cạnh bất thình lình mở miệng.

"Sinh học, hóa học với số học."

Tiễn Ý Ý cũng không ngẩng đầu lên.

"Ừm."

Lương Quyết Thành lấy mấy quyển sách bài tập từ trong balo của cô, bắt đầu viết.

"Này?" Ngòi bút của cô lúc này mới dừng lại, "Cậu làm hộ tớ hả?"

Anh không đáp, bắt chước chữ của Tiễn Ý Ý nhanh chóng làm bài.

Có người muốn giúp thì càng tốt, Tiễn Ý Ý không từ chối, nhanh chóng chép thật nhanh.

Học sinh trong lớp đều đang chép, mấy đại diện môn chỉ còn cách đem thời gian thu kéo dài ra thêm chút nữa.

Buổi sớm giờ tự học, Lương Quyết Thành đang ngủ, cô ngồi bên cạnh cũng nằm sấp lên bàn nghỉ ngơi.

Cô không buồn ngủ, nhưng chép bài hăng quá khiến tay hơi đau, muốn nghỉ ngơi một chút.

Hai người đều nằm, học sinh trong lớp đều không nhịn được đưa ánh mắt quét qua hai người.

"Tại Tiếu, hai người kia là tình huống gì? Tại sao Lương ca lại giúp cô ấy làm bài tập?"

Mấy nam sinh ở hàng cuối đang bàn luận xôn xao.

"Mày nói xem?" Tại Tiếu chớp mắt vài cái.

Nam sinh vẻ mặt hóng chuyện: "Hai người đó thực sự đang hẹn hò? Đệch...bạn học mới là ngoan nhân nha!"

Mọi người ầm ĩ cả nửa giờ tự học, thầy Trương vắng mặt hai mươi phút đã xuất hiện, vỗ vỗ bàn giáo viên.

"Trật tự, tất cả trật tự cho tôi."

Thầy Trương chờ mọi người an tĩnh lại mới chậm rãi nói ra: "Mấy ngày nay chắc các em đã chơi đủ rồi. Ngày nghỉ có thể chơi đùa, sau đấy phải tập trung vào học tập cho tốt, biết chưa?"

Dưới lớp chỉ có vài học sinh thưa thớt đáp lại.

"Hôm nay lớp ta sẽ đón một bạn học mới tới, chúng ta hoan nghênh một chút nào..."

Học sinh ban 11 nhốn nháo.

"Lại học sinh chuyển trường?"

"Lớp chúng ta là lớp đứng đầu về việc đón học sinh mới hả?"

"Học sinh chuyển trường hai năm qua cộng lại cũng không bằng học sinh chuyển vào lớp chúng ta!"

Lại có học sinh mới đến, điểm ấy làm cho không ít người cảm thấy buồn bực.

"Thầy, thầy nói thẳng đi, rốt cuộc là trường học nào phá sản rồi?"

Cả lớp bật cười to.

Thầy Trương cũng bất đắc dĩ, gõ gõ bàn giáo viên.

"Trật tự. Phụ huynh của bạn ấy thay đổi công việc thì bạn ấy chuyển trường cũng bình thường thôi mà. Các em đối xử với người ta tốt một chút nghe chưa." Nói xong, thầy Trương hướng ra bên ngoài gật gật đầu.

"Bạn học Diêu, vào đi."

Tiễn Ý Ý đang nằm, nghe ở trên bục giảng truyền tới một thanh âm quen thuộc.

"Diêu Nhất Nam."

Cô đột nhiên ngẩng đầu.

Diêu Nhất Nam, nam chính của tác phẩm này!

Tại sao cậu ta lại tới ban 11!?

Đáy mắt cô hiện rõ vẻ kinh ngạc nhìn nam sinh đang đứng ở đó, càng mù mờ hơn.

Nam sinh có dáng người cao lớn, tướng mạo soái khí, một tay cầm cặp, mặc bộ quần áo bóng chày Ngũ Hoa Lục, trên mặt đều là vẻ nhẫn nại.

Nam sinh này...giống với người hôm nọ ở quán bar đã giải vây giúp cô thế nhỉ?

Cậu ta quét mắt nhìn quanh lớp, vừa đúng lúc dừng ở trên người Tiễn Ý Ý, trong chớp mắt mang theo một tia kinh ngạc.

Cô xác định, cậu ta chính là nam sinh hôm nọ ở quán bar giúp cô.

Diêu Nhất Nam.

Không nghĩ đến, lại là cậu ấy.

"Được rồi, bạn học mới ngồi trước hàng cuối cùng."

Thầy Trương sắp xếp xong: "Chúng ta cùng hoan nghênh bạn mới nào, hoan nghênh xong thì chúng ta cùng tiếp tục hoan nghênh bài kiểm tra sắp tới nha."

"Hôm nay và ngày mai, chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra, các bạn nhớ cố gắng hết sức nhé."

- --------

Lời editor: Hơn 7000 chữ, gõ muốn mất nửa cái mạng. Hôm nay một chương thôi nhé! Cảm ơn các bạn nhiều!

  • Đọc [ 67 ]