Nuôi Dưỡng Nhân Vật Phản Diện - Chương 20

Nuôi Dưỡng Nhân Vật Phản Diện

Chương 20

Edit: Thương Thù.

Beta: Duyên Trương.

____________________________________

Mẹ Lương ở khu nội trú của bệnh viện, tách biệt hẳn với khu khám bệnh, cũng chính là chỗ mà hôm trước Tiễn Ý Ý đến khám lúc bị trật chân.

Tiễn Ý Ý mặc váy áo tay dài bằng vải bông, đeo giày in hình thỏ con, trên lưng còn đeo balo màu hồng khói, muốn bao nhiêu ngoan ngoãn có bấy nhiêu ngoan ngoãn, giống như là đi kiểm tra sức khỏe do trường tổ chức, ánh mắt chớp lóe thanh thuần động lòng người.

Chỉ có điều, thiếu nữ thanh thuần khả ái ấy trên mặt đều viết lên mấy chữ mệt mỏi, sinh mệnh phảng phất như bị rút kiệt, đáy mắt lộ ra một chút tang thương.

Một tay cầm rổ hoa quả, một tay cầm bó hoa đứng ở nơi đó chờ Lương Quyết Thành.

Lần đầu tiên cô gặp phụ huynh của bạn học, Tiễn Ý Ý không có cái cảm giác khẩn trương, nhưng cũng vì Lương Quyết Thành chuẩn bị cho cô một đống đề thi. Nghĩ đến thôi cũng thấy chán rồi.

Lương Quyết Thành đứng nói chuyện với y tá một lúc, sau đó mới cùng Tiễn Ý Ý đi phòng bệnh.

Mẹ Lương nằm viện đã gần hai năm rồi, ngay từ đầu còn có một vài người bệnh nằm ở đây, sau này người bên cạnh đổi tới đổi lui, qua hai cái Xuân Thu đều chỉ còn mình bà ấy.

Hành lang phòng bệnh hơi tối, bởi vì cũng không có nhiều người ở cho nên hiện tại mẹ Lương một mình ở một phòng.

Lương Quyết Thành đi phía trước, Tiễn Ý Ý theo sai, tiếng bước chân hai người đều đều vang lên.

Anh gõ cửa, sau đó đẩy vào, nhường Tiễn Ý Ý đi vào trước.

Tiễn Ý Ý thoải mái tiến lên.

Phòng bệnh chỉ có một chiếc giường đơn cùng với một cái bàn, một người phụ nữ trẻ tuổi mặc quần áo bệnh nhân ngồi ở đó, trên bàn bày bó hoa, bà ấy đang vẽ bó hoa đó.

"Thành Thành."

Người phụ nữ đó tuổi cũng không lớn, lúc trước khi học đại học bị Diêu Viễn lừa gạt sinh ra Lương Quyết Thành vì thế cho nên năm nay mẹ Lương cũng mới chỉ có ba mươi lăm tuổi.

Phụ nữ tuổi ba mươi lăm là đẹp nhất, nhưng là mẹ Lương đẹp thì rất đẹp nhưng bên trong lại đã trống rỗng rồi.

Bị Diêu Viễn đùa bỡn lừa gạt, gả cho một tên quỷ rượu bạo lực như hắn, nhiều năm qua bà vẫn sống trong nơm nớp lo sợ, lúc tuyệt vọng lại không ngừng giãy dụa.

Bà ấy đã mấy đi ánh hào quang mà cái tuổi này nên có rồi, giống như là một lão nhân lúc chập tối, tản ra khí tức héo úa.

Chỉ có khi nhìn Lương Quyết Thành, trong ánh mắt của bà ấy mới tản ra một chút sức sống.

Nhưng mà người đầu tiên bà nhìn thấy không phải là Lương Quyết Thành mà lại là Tiễn Ý Ý.

"Dì."

Tiễn Ý Ý thoải mái tiến lên, đem giỏ trái cây cùng bó hoa đưa qua.

"Con chào dì, con là bạn cùng bàn của bạn học Lương, hôm nay vừa đúng lúc gặp được cậu ấy nên cùng đi tới đây thăm dì."

Tiễn Ý Ý tươi cười sáng lạn, y như ánh nắng còn sót lại của mùa hè, xua tan đi trời đông giá rét.

Mẹ Lương ngây cả người, ánh mắt bà dừng ở trên người Tiễn Ý Ý, có chút mê mang, qua thật lâu sau bà mới nhìn sang hướng Lương Quyết Thành đang đóng cửa ở phía sau.

"A, chào cháu."

Mẹ Lương khả năng là lâu rồi chưa thấy người ngoài, bà có chút kích động, đứng lên vội vàng cất bút đi.

"Mẹ, thoải mái một chút, cô ấy là bạn gái con."

Lương Quyết Thành lướt qua Tiễn Ý Ý, đỡ mẹ Lương ngồi xuống, mở tập vẽ của bà ra khen một câu: "Hôm nay vẽ thật đẹp."

Khóe miệng mẹ Lương giơ lên cười: "Hôm nay mẹ vẽ... chờ chút."

Bà lập tức đứng dậy.

"Nữ... bạn gái?"

Tiễn Ý Ý cũng theo trừng mắt nhìn.

Cô không nghĩ đến là bạn học Lương sẽ tự nhiên như thế... Bình tĩnh mà giới thiệu cô theo phương thức này.

Cô còn tưởng là Lương Quyết Thành còn muốn gạt mẹ anh, giới thiệu mình là bạn học bình thường mà thôi.

Lão đại không hổ là lão đại, không hề quan tâm đến điều này a.

Tiễn Ý Ý lập tức bày ra một bộ dáng bạn gái thẹn thùng cười cười, ngọt ngào lần nữa hô một tiếng: "Con chào dì."

Mẹ Lương kích động nhìn con trai mình, sau đó quay đầu.

"Chào cháu, ngoan quá."

Mẹ Lương là người nhu nhược, ở trên người bà ấy thậm chí có thể nhìn thấy một ít tính cách thuộc vể một đứa trẻ. Giống như một bông hoa hải đường vậy.

Tiễn Ý Ý trong lòng rối tinh rối mù.

"Đây là tranh dì vẽ sao? Thật sự rất xinh đẹp, giống ánh nắng vậy."

Tiễn Ý Ý cùng mẹ Lương rồi xuống, cô không biết mẹ Lương có thích tiếp xúc với người lạ hay không nên cố ý giữ một khoảng cách nhất định, ôn nhu cười tươi an ủi mẹ Lương.

Chuyện nam nữ hen hò này, Tiễn Ý Ý có thể cảm thấy mẹ Lương có chút cảm xúc biến hóa, cô điều chỉnh từng chút một, an ủi bà ấy.

Đột nhiên không biết nói cái gì, mẹ Lương bỗng nở nụ cười.

Thời điểm bà ấy cười rộ lên, Tiễn Ý Ý giống như nhìn thấy lúc bà còn trẻ đã từng xinh đẹp chói mắt như thế nào.

"Cháu tên... Tiễn Ý Ý?"

"Vâng ạ." Có thân phận bạn gái của Lương Quyết Thành ở đó, Tiễn Ý Ý cũng thích ứng rất nhanh, thay đổi thái độ, giống như một tiểu bối ôn nhu hiểu chuyện, "Dì gọi con là Ý Ý được rồi."

Mẹ Lương tựa hồ có rất nhiều thứ muốn nói với cô, ánh mắt bà lóe lên nhưng nửa ngày sau vẫn không hỏi ra cái gì, nhìn Tiễn Ý Ý có chút trầm mặc.

Lương Quyết Thành biết mẹ của mình là lần đầu gặp mặt cho nên không nói ra được gì hết.

"Cậu đi làm bài tập đi, tôi bồi mẹ nói chuyện."

Lương Quyết Thành đem cái bàn lại đây, lấy từ trong balo của Tiễn Ý Ý mấy tập đề thi đặt xuống, bảo cô đi qua làm bài.

Ba tập đề, viết xong cũng vừa vặn có thể rời đi.

Tiễn Ý Ý đặc biệt ngoan, cô đáp một tiếng rồi cười ngọt ngào với mẹ Lương, bắt đầu ngồi xuống làm bài.

Vừa nhìn dáng ngồi tiêu chuẩn của cô liền biết cô là một đứa trẻ có giáo dưỡng rất tốt. Thiếu nữ ngồi thẳng lưng, đầu hơi hơi cúi xuống, sau gáy cô còn có một nốt ruồi nhỏ nổi bật trên làn da trắng nõn đặc biệt khiến người ta chú ý.

Lương Quyết Thành ngồi nói chuyện với mẹ ở đằng kia, đang gọt táo cho bà.

Anh nhìn qua có chút không yên lòng, dao trong tay vẫn chuyển động nhưng ánh mắt lại dừng lại sau gáy Tiễn Ý Ý.

Cô hơi xõa tóc mai xuống, nhưng nó đều rất gọn gàng, không hề loạn, càng lộ rõ vẻ nhu thuận.

Lương Quyết Thành nhớ tới buổi sáng lúc ra cửa, Tiễn Ý Ý dùng một cái kẹp cố định tóc mai lại.

Mẹ Lương nhìn táo trong tay Lương Quyết Thành đã gọt đến sắp hết cả lõi luôn rồi, do dự nửa ngày vẫn là không lên tiếng.

Bà thậm chí cũng nghiêng đầu qua nhìn bóng dáng Tiễn Ý Ý viết bài thi.

Tiễn Ý Ý cắn đầu nghiêm túc làm bài, căn bản không biết hai mẹ con phía sau đã đem cô nhìn đến xuyên thấu luôn rồi.

Dao gọt vừa vặn đến hạt.

Lương Quyết Thành cúi đầu.

Trong tay chỉ còn lại một vòng hột.

Anh không dấu vết ngẩng đầu, mẹ Lương còn đang nhìn Tiễn Ý Ý.

Lương Quyết Thành vẻ mặt bình tĩnh ném hột trong tay đi, lấy một quả ra gọt lại. Bổ thành vài miếng rồi đưa cho mẹ Lương.

Mẹ Lương lại gọi Tiễn Ý Ý.

"Ý Ý, Thành Thành gọt táo."

Tiễn Ý Ý niết bút nhanh chóng khoát tay.

"Dì Lương, đây là táo cậu ấy gọt cho dì, dì cứ ăn đi. Con muốn ăn sẽ tự mình gọt."

Cô còn tặng kèm một nụ cười tươi.

Lương Quyết Thành lại cầm một quả ra gọt vỏ rồi nhìn về phía Tiễn Ý Ý nghĩ ngợi, cô đang làm bài không tiện cầm, nên bổ thành từng khối đặt trong cái đĩa cắm dĩa lên đưa cho cô.

"Cám ơn."

Tiễn Ý Ý vẫn là rất hài long về thái độ phục vụ của Lương Quyết Thành.

Tuy rằng giao cho cô ba cái tập đề thi nhưng không để cho cô có cảm giác như đang bị giam ở trong nhà. Yêu cầu như thế này bạn học Tiễn rất vui vẻ mà chấp nhận.

Tiễn Ý Ý muốn để cho mẹ Lương cùng Lương Quyết Thành có một không gian nói chuyện nên cố ý đeo tai nghe nhạc lên, mở cái bài gì cũng nghe không rõ.

"Thành Thành." Mẹ Lương cẩn thận hỏi con mình, "Con bé thật sự là bạn gái của con sao?"

Kỳ thật mẹ Lương muốn hỏi là con trai mình thật sự sẽ có bạn gái sao?

Lương Quyết Thành từ nhỏ đến lớn đều rất xuất sắc nên có không ít cô gái thổ lộ với anh, nhưng anh đều không có nửa phần để ý đến họ. Tuổi còn nhỏ mà lại chỉ quan tâm đến chuyện kiếm tiền.

Mẹ Lương thậm chí còn cho rằng chính mình không có khả năng uống được ly trà thằng nhóc này dâng lên trong ngày cưới.

Tự nhiên bất thình lình, đứa con trai vị thành niên này của bà mang theo bạn gái đến cửa, mẹ Lương cho đến bây giờ vẫn không có cảm giác chân thật.

Xem con trai một chút, mẹ Lương lại có ý nghĩ tiểu cô nương nhu thuận này là do thằng con của mình uy hiếp mà đến.

Trong mắt bà tràn đầy lo lắng đối với anh, còn đối với Tiễn Ý Ý đều là áy náy.

Lương Quyết Thành nâng cằm.

"Cô ấy thích con, theo đuổi con. Con đồng ý."

Mẹ Lương thật sự là nghe thấy một chút kiêu ngạo từ trong giọng nói của đứa con này.

Con trai mình, mẹ Lương vẫn hiểu rất rõ.

Xem ra nó rất thích tiểu cô nương này.

Tiễn Ý Ý làm trong một đề, Lương Quyết Thành bồi mẹ Lương đi xuống lầu khu nội trú dạo một vòng, kêu Tiễn Ý Ý cùng đi.

Mẹ Lương rất yếu, bị bạo hành bao nhiêu năm khiến thân thể bà suy yếu hẳn đi, thường xuyên bị bệnh, đi đường rất chậm, đi nhanh một chút liền thở không nổi.

Lương Quyết Thành cao hơn một mét tám, chân dài đỡ mẹ mình, đem toàn lực phối hợp với nhìn bước của mẹ Lương.

Lá trên cây đều đã ố vàng, con đường đá hiện lên một tầng sắc lá rụng, nhìn vào rất ấm áp.

Mẹ Lương đi trong chốc lát liền ngồi xuống dãy ghế ở gần suối phun nghỉ ngơi.

Lương Quyết Thành ngồi ở bên trái bà, Tiễn Ý Ý thì ngồi bên phải.

"Thiếu Ninh Ninh nữa." Mẹ Lương nhìn suối phun gợn sóng nước, khóe miệng như mang theo một tia cười, "Người nhà chúng ta đều đủ cả."

Lương Quyết Thành: "Ngày mai mang Ninh Ninh qua đây."

"Đừng, nó một mình đến mẹ không yên tâm, cũng làm chậm trễ thời gian của con nữa." Mẹ Lương lắc lắc đầu.

Lương Nguyệt Ninh vẫn chưa đủ mười lăm tuổi, lại là một cô gái khá nhu nhược, thậm chí còn rất ít khi ra khỏi nhà. Đến nơi nhiều người đều sẽ không thoải mái, cô bé thậm chí còn không cùng người bên ngoài giao tiếp qua.

"Không sao ạ, ngày mai chúng cháu đưa em ấy cùng nhau qua đây" Tiễn Ý Ý cười nói.

"Không được, để sau đi." Mẹ Lương uyển chuyển cự tuyệt, "Ninh Ninh không thích hợp xuất hiện ở bệnh viện."

Bệnh viện người nhiều, hỗn độn, mẹ Lương luôn luôn lo lắng.

Tiễn Ý Ý lập tức liền đã hiểu sự lo lắng của bậc làm cha mẹ.

Lương Quyết Thành nói ra: "Ngày mai Ninh Ninh sẽ không tới, con mang em ấy đi chơi."

"Phải rồi, con bận rộn như thế, Ninh Ninh lại là một người không dám ra ngoài, con bé rất lâu đã không ra khỏi nhà rồi." Mẹ Lương chua xót, "Đều là mẹ liên lụy hai đứa..."

Loại thời điểm này, Tiễn Ý Ý không có biện pháp nào ngồi ở chỗ kia nữa, cô lặng lẽ đứng dậy, trở về phòng bệnh của mẹ Lương lấy một cái áo khoác dệt kim hở cổ.

Từ tầng năm nhìn xuống, mẹ Lương có thể là đang khóc, Lương Quyết Thành đang an ủi bà.

Rõ ràng anh vẫn còn là trẻ vị thành niên nhưng bả vai đó đã đủ rộng lớn để cho cả mẹ cùng em gái dựa vào, giống như bức tường vững chắc vậy.

Lương Quyết Thành giao ba tập đề thi quả nhiên đã tính toán tốt thời gian. Tiễn Ý Ý làm xong thì cũng đã bốn giờ rưỡi chiều, mẹ Lương có rất ít thời gian tiếp xúc với người khác mà vui vẻ như vậy. Tiêu hao cũng lớn, mệt rã rời.

Lương Quyết Thành chỉnh góc chăn cho mẹ Lương, tay chân rón rén xếp tập đề của Tiễn Ý Ý vào balo, mang cô rời đi.

Cô làm ba đề, về nhà lập tức tuyên bố muốn nghỉ ngơi nửa ngày, cự tuyệt việc làm bạn với đống bài tập này.

Lương Quyết Thành phê chuẩn.

Tiễn Ý Ý hoan hô mở máy tính chơi game, thuận miệng hỏi một câu: "Bạn học Lương có muốn chơi game không?"

"Cũng được." Lương Quyết Thành đồng ý.

Cái này nằm ngoài dự kiến của Tiễn Ý Ý, cô nhanh chóng đi lấy một cái máy tính tới đây, dâng lên cho lão đại.

Nói về trò chơi Carry này cũng như mấy trò tương tự thế, Tiễn Ý Ý khá tự tin, liếc mắt nhìn Lương Quyết Thành.

Anh mở game ra, kết bạn với Tiễn Ý Ý rồi chờ đợi.

ID trò chơi của cô là: Đỡ trẫm đứng lên tiếp tục làm bài!

ID của Lương Quyết Thành là" LJC

Là mấy chữ cái đầu của tên anh, một chút kiểu cách cũng không có.

Tiễn Ý Ý nhìn xuống, Lương Quyết Thành đang là tân thủ, trước đó một bàn đều không chơi qua.

Cô đây chẳng là có thể trong trò chơi Kerry toàn trường làm đại lão tay súng bắn tỉa sao?

Tiễn Ý Ý vui sướng, trên phương diện học tập cô bị nghiền ép, trên trò chơi cô nhất định có thể ép ngược trở lại.

"Bạn học Lương, cái trò này cậu chưa chơi qua đúng không. Chúng ta trước hết đi tới góc hẻo lánh, ít người vật tư thiếu, thích hợp cho tân thủ tiếp nhận quy củ."

Tiễn Ý Ý lập tức chỉ huy, thuận tiện giải thích cách chơi luôn cho Lương Quyết Thành.

Lương Quyết Thành lẳng lặng nhìn chằm chằm biểu thị trên màn hình máy tính, trong tai là tiếng giải thích nhẹ nhàng của Tiễn Ý Ý.

Anh tiến vào trò chơi theo lời Tiễn Ý Ý.

Cô chơi game này được một thời gian rồi, vừa rơi xuống đất liền nhanh chóng đi tìm vật tư, ghìm súng xuống bước từng nhịp một, xa xa vừa có tiếng bước chân, cô liền có thể phân biệt được nhanh nhất.

Bắt đầu được ba phút, đầu người của Tiễn Ý Ý: 2

Lương Quyết Thành mới chơi, đầu đội mũ một, lưng đeo balo một, thê thảm đến mức cái băng gạc cũng không có.

Tiễn Ý Ý nhanh chóng loot đồ trong phòng rồi sau đó chạy về bên người Lương Quyết Thành.

Nhân vật bên trong của Lương Quyết Thành có một đống vật rơi xuống bên người.

Ba cái đầu đều là mũ ba, mấy khẩu súng, và thuốc.

Tiễn Ý Ý mở miệng: "Theo sau lưng tớ."

Tiễn Ý Ý khôn khéo kín đáo thao tác một phen, cơ hồ thật sự mang theo Lương Quyết Thành một đường diệt sạch, thành công đi đến cuối cùng.

Giết hết chín người, Tiễn Ý Ý quay mặt lại cười tủm tỉm với Lương Quyết Thành: "Có tớ ở đây, có phải chơi rất đơn giản hay không?"

Lương Quyết Thành nhìn cô, chậm rãi gật đầu: "... Đúng vậy."

Tiễn Ý Ý đắc ý híp mắt.

Cô ở trước mặt lão đại có thể khoe khoang một lần, đúng là quá vui vẻ mà.

Đoạn sau Lương Quyết Thành không chơi nữa, Tiễn Ý Ý vẫn chơi rất vui vẻ. Anh nhìn cô một cái rồi rời khỏi thư phòng.

Tiễn Ý Ý ở căn phòng sát vách vẫn vang lên tiếng bàn phím bùm bùm, ở ban công phơi quần áo phòng dành cho khác, Lương Quyết Thành nhận được một cái tin nhắn.

Là mẹ Lương gửi tới.

"Thành Thành, mẹ lần đầu tiên thấy con thích một người, rất vui vẻ."

"Cô bé thật đáng yêu, mẹ cũng rất thích."

"Thật sự là mong thấy hai đứa kết hôn, mẹ còn có thể giúp hai đứa chăm cháu nội nha."

"À phải, mẹ thích cháu gái, cũng thích cả cháu trai nữa, con vẫn nên hỏi xem Ý Ý thích con trai hay con gái đi."

"Mẹ đành làm phiền hai đứa, mỗi tuần sang xem một lần có được không?"

Tin nhắn mẹ Lương gửi tới có thể nhìn ra được là bà đang rất vui vẻ, trong vui vẻ còn lộ ra một chút cẩn thận.

Như kiểu bà nội trong phim truyền hình bị đứa con dây ghét bỏ vậy.

Lương Quyết Thành hồi thần lại.

"Con cũng rất vui." Có một cô gái như thế thích anh.

"Con hiện tại đã mười bảy tuổi, khoảng cách pháp định còn năm năm."

"Mọi chuyện đều được, ngày mai đi hỏi cô ấy."

"Có thể."

Thu điện thoại lại, khóe miệng Lương Quyết Thành kéo lên một độ cong lớn.

Kết hôn, anh cũng rất có hứng thú. Trong vòng 5 năm anh nhất định phải tích cóp tiền để bảo đảm được cho cuộc sống của Tiễn Ý Ý giống như một bà chủ nhỏ mới được.

- --------

Lời editor: Truyện có một số ngôn ngữ game mình không rành lắm, dịch hơi vớ vẩn chút, mong các bạn bỏ qua.

  • Đọc [ 62 ]