Nhất Thế Tôn Sư (Nhất Thế Chi Tôn) - Quyển 8 - Chương 37: Cùng đường bí lối

Nhất Thế Tôn Sư (Nhất Thế Chi Tôn)

Quyển 8 - Chương 37: Cùng đường bí lối

Dịch: Tiểu Băng

Phật Đà màu xanh vàng lưu ly trong veo, mang tới cảm giác vạn kiếp không diệt, gương mặt mang theo nét cười vạn năm không thay đổi, như đã biết trước mọi biến hóa hôm nay.

Mạnh Kỳ ngồi xếp bằng trên giường mây, sau đầu là viên quang trong vắt, bình tĩnh nhìn Thánh Phật Kim Thân, nghĩ tới vị Thiên Tôn cổ xưa nhất cũng cường đại nhất, hắn mỉm cười, Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân bay ra, bao phủ lấy “Bồ Đề Kim Thân” kia, lấy hỗn độn để hao mòn, lấy Vô Cực để đồng hóa, dùng Bát Cửu Huyền Công vân vân để tiến lên hư ảo Đạo Quả của mình.

“Chân Định Như Lai” lại trở về là một làn thanh khí, chui vào trong Nê Hoàn cung, thân hình hắn như thu lại, như hóa thành một điểm ban sơ nhất cũng khó miêu tả nhất, khiến Vô Thượng Chân Phật sau khi thừa cơ hội đánh lùi Chuẩn Đề đạo nhân, chỉ có thể thầm hận mà rút lui, độn vào hư vô, khiến sắc mặt Ma Phật càng thêm âm trầm, y đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng vẫn khó mà tiếp nhận được.

Điểm ban sơ ấy vỡ ra, thanh khí bay lên, vây quanh một đạo nhân cổ xưa, người này dung nhan tuấn mỹ, chính là Mạnh Kỳ, trên đầu hắn một luồng thanh khí bay ra, chiếu sáng chư thiên vạn giới, chiếu sáng những kỷ nguyên quá khứ, khiến thân ảnh của hắn từ thời đại Thái Cổ cuối cùng kéo dài qua thời kỳ Hồng Hoang, tiếp tục kéo dài tới thời Thiên Đế Hoàng lão quân, nhìn thấy cây Đại Đạo chi thụ thời ban sơ.

Nó cao to nguy nga, cành lá rậm rạp, nối thông chư bàn đại đạo, bên dưới có một đế quân uy nghiêm mạnh mẽ ngạo nghễ đứng đó.

Thanh khí chia ra làm ba, hai đạo mạnh mẽ, một đạo yếu hơn. Hai đạo đầu tiên huyễn hóa ra hai thân ảnh, một sa di môi hồng răng trắng, thanh tịnh thản nhiên, một đạo nhân tuấn tú đầu đội phiến vân quan, mặc thủy hợp phục, chân đi giày cỏ, eo buộc dải tua rua, da như lưu ly, vạn kiếp không diệt, mi tâm nứt ra một con mắt, khác với tuệ nhãn màu đạm kim của Dương Tiễn mà gần giống với Bồ Đề hơn, có thể chiếu khắp đủ loại hư ảo, phá vỡ tất cả huyền bí, chính là sau khi Mạnh Kỳ đồng hóa Thánh Phật Kim Thân, chém ra Bát Cửu Huyền Công viên mãn hóa thân “Thanh Nguyên Đạo Quân”, một tồn tại cấp độ ngụy Bỉ Ngạn!

Ầm!

Cửu U mới Ma Phật vừa phun ra liền sụp đổ, các tà ma ác quỷ thi nhau nổ tung, khiến khí tức của y không thể áp chế mà hạ xuống, nét mặt y càng thêm âm trầm, cảm giác cổ xưa như thiên địa chi sơ sinh ra kia của y cũng bị tiêu tan mất một chút, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.

Mạnh Kỳ chỉ tay một cái, “Chư quả chi nhân” ngưng tụ thành hư ảo Đạo Quả bay ra, hóa thành Đạo Nhất lưu ly đăng cổ phác huyền diệu, chiếu sáng chư thiên vạn giới, chiếu ra đủ loại nhân quả của thế gian, chiếu sáng những sợi tinh tuyến lấp lánh giăng đầy trời đất.

“Chư quả chi nhân” chuyển động, có mấy sợi dây nhân quả vừa chắc vừa bí ẩn núp kín trên người Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không bị tách ra, bị xảo diệu gán lên thân “Thanh Nguyên Đạo Quân”, khiến nó trở nên nhẹ nhõm thoải mái, như vừa bỏ đi được một mớ gông xiềng vô hình, cả thân thể nhẹ nhàng sung sướng.

Ầm!

Thanh Nguyên Đạo Quân vừa thành, cảm giác khủng bố của Ma Phật lại giảm đi thêm một chút, không còn mang tới cảm giác kỷ nguyên chung kết đã tới như trước nữa.

Y hừ một tiếng, mắt tóe lửa, lại phun ra một chuỗi Thiên Hà, lại suy diễn Cửu U, nối với Uyên Hải, Đông Hải Cực Nam vân vân, khiến một vùng Chân Thật giới đều bị dính nhiễm ô uế và đọa lạc, tà ma ác thần mấp máy sinh ra, Cửu U không diệt, chúng cũng sẽ ùn ùn không dứt!

Tiếp đó, Ma Phật hóa thành hắc quang, ẩn độn biến mất, trốn vào trong đàn tràng của mình - Cửu U mới sinh!

Lúc này, việc Mạnh Kỳ hồi tưởng thời gian, lưu lại lạc ấn trong quá khứ dù đã rất cố gắng nhưng vẫn phải dừng lại ở thời điểm lúc Hoàng lão quân sinh ra, bởi vì trên người gánh quá nhiều nhân quả nặng nề, quá nhiều phản phệ, sức nặng vượt quá tưởng tượng, khiến mỗi bước đi thêm ngược về quá khứ càng thêm gian nan khó nhọc.

Nếu đơn thuần chỉ tính về chiến lực, hắn hiện tại đã vượt qua Kim Hoàng, nhưng trên thực tế, cảnh giới vẫn là chưa đạt tới Đạo Quả sơ hình, trở thành cổ xưa giả, sợ là phải chém ra “Tô Mạnh Thiên Tôn” thì mới được.

Chọn con đường nào, thì phải chấp nhận trả giá cho con đường đó!

Thiên Đế rời khỏi Yêu Hoàng điện, Thanh Đế quay trở về Phù Tang cổ thụ giới vực, A Di Đà Phật và Đạo Đức Thiên Tôn cũng rời khỏi Chân Thật giới, trở về đàn tràng của mình. Bồ Đề Cổ Phật nhìn Huyền Minh Quỷ Đế, vừa lòng gật đầu, biến mất khỏi Ngọc Hư cung.

Các Bỉ Ngạn đại nhân vật ăn ý kết thúc tranh phong, nhưng một đám ngụy Bỉ Ngạn bị bức ra khỏi Cửu U thì không còn được Cửu U gia trì, trở về cảnh giới thực là Tạo Hóa viên mãn.

Dương Tiễn không nói gì, một tay cầm Thiên Địa Trung Ương Mậu Kỷ Hạnh Hoàng kỳ, một tay xách Tam Tiêm Lưỡng Nhận đao, hóa thành thanh quang, dẫn Hao Thiên khuyển độn trở về Ngọc Hư cung, y có thực lực có hậu thuẫn, không còn Cửu U, thì còn có tiểu sư thúc!

Ma Quân nâng Luân Hồi ấn, bước vào Cửu U mới lập, trở thành thủ hạ cường giả của Ma Phật, Hắc Thiên Đế và Huyền Minh Quỷ Đế đương nhiên là trở về Bồ Đề Trí Tuệ tịnh thổ, không lo không có ai bảo vệ mình. Cửu Loạn Thiên Tôn thì thừa dịp Ma Phật bị Mạnh Kỳ tăng thực lực làm ảnh hưởng, không khống chế Thiên Đạo quái vật, nhờ Ma Hoàng trảo, tự hóa mình thành một điểm hư vô, biến mất khỏi trận chiến, trốn vô cùng kĩ, ngay cả Bỉ Ngạn đại nhân vật cũng khó mà tìm ra.

- - Ma Hoàng trảo và Bá Vương Tuyệt Đao là Ma đạo thánh vật nổi danh lấy ô uế quỷ bí làm cốt lõi, mỗi món đều có sở trường riêng, Ma Hoàng trảo cực giỏi ẩn trốn, che giấu tránh né, nên hồi đó Ma Quân mới có thể dựa vào nó mà sống ổn khỏi tay Nhân Hoàng, Yêu Thánh, nay Cửu Loạn Thiên Tôn cũng nhờ vào nó mà bỏ trốn, bảo vệ được mình.

Chỉ trong tích tắc, các ngụy Bỉ Ngạn lừng lẫy ngày xưa của Cửu U đều đã có nơi đi, chỉ còn Thất Sát đạo nhân là đứng đó ngơ ngác. Song lão cũng tỉnh táo rất nhanh, nhân kiếm hợp nhất, hóa thành một làn kiếm quang, độn ra Chân Thật giới, định trốn vào trong hỗn độn.

Nhưng trước mặt lão đã có lưu ly kim quang đại thịnh, những đóa sen xanh và hoa bà la đua nở xung quanh, một vùng tịnh thổ vô lượng quang minh viên mãn hiện ra, chính giữa là một kim thân Phật Đà cao sáu trượng, nhìn rất bình thường nhưng lại có cảm giác rất là to lớn, trang nghiêm mở miệng:

“Huy hoàng trước kia, đều là giấc mộng, hôm qua giết người, sáng nay bị giết, đạo hữu bị buộc phải rời khỏi Cửu U, mà vẫn còn chưa tỉnh ngộ sao?”

“Còn không mau buông xuống đồ đao, lập địa thành Phật!”

Đây là đánh đòn cảnh cáo, làm chấn động tâm linh. Thất Sát đạo nhân cảm thấy xung quanh mình đều bị một phật chưởng màu đạm kim bao phủ, dù có giãy dụa thế nào cũng không thoát khỏi.

Một Tạo Hóa viên mãn có thần binh cấp Bỉ Ngạn chính là kẻ mà thế lực nào cũng coi trọng, những lúc quan trọng có thể làm thay đổi thế cục, đáng để Bỉ Ngạn đại nhân vật tự mình ra mặt hàng phục!

Hừ! Lão không muốn khuất phục, toàn lực vận chuyển đạo thân, kích phát Minh Hải kiếm, chém ra một làn kiếm quang có khả năng cướp đi mọi sinh cơ.

Kiếm quang như xà, sắc bén chém xuống, một đóa bà la vì vậy mà điêu linh, rơi xuống trần ai, Thất Sát đạo nhân bắt lấy cơ hội, không tiến mà lùi, nhảy ra khỏi phạm vi bao phủ của phật chưởng, nhảy về phía hỗn độn.

Nhưng xuất hiện gợn sóng lấp lánh, trường hà đột hiển, sau đó quỷ dị đông cứng, kẹp chặt Thất Sát đạo nhân ngay tại chỗ, như con muỗi bị kẹp trong hổ phách.

Ngoài trường hà, trên bảo tọa trong cung điện sâu thăm thẳm, Thiên Đế nhìn chăm chú vào Thất Sát đạo nhân, bình tĩnh uy nghiêm hỏi:

“Cùng đường bí lối, còn muốn đi đâu?”

  • Đọc [ 39 ]