Nhất Thế Tôn Sư (Nhất Thế Chi Tôn) - Quyển 8 - Chương 15: Ẩn nhẫn chí tôn

Nhất Thế Tôn Sư (Nhất Thế Chi Tôn)

Quyển 8 - Chương 15: Ẩn nhẫn chí tôn

Dịch: Tiểu Băng

Sen trắng bay bay như mưa rơi đầy trời, bàn tay cầm Thiên Tru phủ rút về.

Đối với Kim Hoàng, lần này không có thành công, nhưng cũng không có thất bại, chỉ là kết cục ra ngoài dự liệu của bà ta mà thôi, cần phải nhận thức lại sự huyền diệu của “Chư quả chi nhân” viên mãn một lần nữa, tìm hiểu thật kĩ sự khủng bố của nó khi nó được kết hợp với Vô Cực ấn.

Bà ta không giận, hay suy sụp gì, mọi thứ dù sao vẫn nằm trong tầm khống chế của mình. Cố Tiểu Tang càng mạnh, mình càng gần Đạo Quả, cái trò nhỏ nhặt này chẳng có gì đáng kể, chỉ là con bướm rơi vào trong mạng nhện, cố gắng giãy dụa mà thôi, mà không biết rằng, nó càng giãy dụa, sẽ bị trói buộc càng chặt.

Vùng đất phật khắp trời đất và cầu vàng Bỉ Ngạn vẫn chưa rút đi, xung quanh Ngọc Hư cung là bóng đen dày đặc, song không ngừng bị ánh sáng của Khai Thiên Tịch Địa rạch ra, để lộ màu đỏ thẫm hỗn loạn và lưu ly phật quang ở bên trong.

Vô Thượng chân phật bị quang mang bao phủ, nó vô cùng phẫn hận: lại đi làm không công nữa rồi! Không chỉ Di Lặc bị Cố Tiểu Tang từ quá khứ “Hấp thu”, ngay cả “Dược Sư Vương Phật” cũng trở thành “Chân Định Như Lai” do Nguyên Thủy Thiên Tôn Tô Mạnh chém ra, trong khi mình ngay cả một Phật Đà cũng không “Thu hồi” được, nếu không phải Kim Hoàng phúc hậu, tặng di thể kim thân của Đường Tam Tạng cho mình, giúp mình viên mãn tự thành cảnh giới Bỉ Ngạn, thì mình đã chẳng khác gì một con khỉ con nhảy nhót.

Ngoài Phật quốc dưới đất, trên Thanh Liên Bảo Sắc kỳ, lạc ấn A Di Đà Phật trong cơ thể Phục Hoàng bị Vô Thượng chân phật lay động giờ chỉ còn giật cục, như con rối bị đứt sợi dây điều khiển, đang cố gắng khôi phục lại ý chí của mình.

Đúng lúc này, sau lưng nó, một ánh đao sáng lên, như nước tựa gió, mênh mang cao thâm như dòng sông thời gian, khó mà nắm bắt.

Ánh đao chợt lóe, trước khi các Bỉ Ngạn kịp phản ứng, đã xuyên qua những tầng trở ngại, chui vào trong cơ thể Phục Hoàng!

Oanh, ánh sáng từ trong Phục Hoàng Đạo Thể cuồn cuộn không ngừng trào ra, những chữ vạn màu vàng mộng ảo bên trong chúng vỡ tan, lưu ly ảm đạm, rồi dần tan biến.

Chỉ trong tích tắc, lạc ấn A Di Đà Phật trong cơ thể Phục Hoàng đã bị ép cho tan biến, thần thông như thế, có thể nói là vô lượng, dù không bằng A Di Đà Phật và Đạo Đức Thiên Tôn, nhưng cũng không thua gì Bồ Đề Cổ Phật hiện giờ Tam Thi bị thiếu!

“Thiên Đế......” Vầng trăng viên mãn lại rực sáng, rải ánh sáng mạnh mẽ xuống đất, Thiên Tru phủ vừa thu về lại chém ra.

Kẻ vừa đột kích Phục Hoàng chính là Thiên Đế - kẻ vẫn ẩn nấp bao lâu nay!

Kẻ quét ngang thập phương thời Thượng Cổ dùng cách này để tuyên cáo sự trở về!

“Phần!”“Phệ!”“Hủy”“Phạt!”“Tru!”“Tịch!”“Không!”“Đống!”“Diệt!” chín đạo văn quay tròn, Thiên Tru phủ một đường chém thẳng xuống đầu Phục Hoàng, mặc kệ chín đạo văn cản lại.

Đoạn thời gian này đang rút lui, phương hư không này đang tái diễn, mặc kệ Phục Hoàng có né đi đâu, Thiên Tru phủ vẫn chằm chằm tập trung vào nó.

Đột nhiên, hai mắt Phục Hoàng lóe sáng, trong mắt như có một dòng sông hư ảo bao quát cả chư thiên vạn giới, một luồng khí tức cực mạnh, chí cao chí đại, mạnh mẽ khủng bố từ cơ thể Phục Hoàng xông thẳng lên trời, nối liền trời đất, khiến chín tầng Cửu Trọng Thiên lại hiện lên!

Thiên Tru phủ hạ xuống, bổ trúng vào người Phục Hoàng, nhưng mọi thứ đều hóa thành đốm sáng, tụ thành một dòng sông tràn vào hư vô, rồi biến mất.

Bị biến hóa này ảnh hưởng, cùng với Vô Thượng chân phật vận toàn lực bùng nổ áp chế Chân Định Như Lai, Ma Phật đã thoát được ra, mang theo Thiên Đạo quái vật độn vào hỗn độn.

Y quay lại liếc Phục Hoàng lần cuối, trong mắt ám hỏa sôi trào.

Vốn dự tính ban đầu theo mưu của Hàn Quảng, Thiên Đế sẽ bập mồi, lên sân trước, khiến tất cả mưu kế của Tô Mạnh trở thành công cốc, bị ba Bỉ Ngạn vây quanh, không ngờ Thiên Đế lại ẩn nhẫn được tới phút cuối cùng, không tuyệt đối nắm chắc thì không ra tay!

Xem ra những chuyện trải qua trong năm Thượng Cổ đã mang lại một bài học rất lớn cho ông ta. Thiên Đế cũng đã thay đổi, trở nên khó đối phó hơn!

Tầng cuối Cửu U, trong Minh Hải di tích, Ma Quân ngồi xếp bằng, hai mắt khép hờ, khi giao phong của Bỉ Ngạn ở bên ngoài kia tiến vào gay cấn, lão mở mắt, ý chí chìm vào một vật nào đó.

Nhưng trong tầm mắt lại xuất hiện một thân ảnh, đầu đội phiến vân quan, mặc thủy hợp phục, chân đi giày cỏ, eo buộc dải tua rua, tuấn tú tiêu sái, toàn thân phủ một tầng huyết quang, cùng với một con chó đen, tay cầm Trung Ương Mậu Kỷ Hạnh Hoàng kỳ, khóe miệng cong cong như cười, chính là Thanh Nguyên Diệu Đạo chân quân Dương Tiễn.

Dương Tiễn cười tủm tỉm nói: “Ma Quân thật có nhã hứng.”

“Ngươi cũng không kém.” Ma Quân lại nhắm mắt vào, giống như vừa rồi thức tỉnh chỉ là vì bị Bỉ Ngạn giao thủ làm kinh động mà thôi.

............

“Từ bi từ bi, có được tất có mất.”

Tiếng A Di Đà Phật trầm trầm vang vọng trong trời đất, mọi dị tượng mọi dao động đều biến mất không còn. Lịch sử sau khi bị bóp méo, Chân Thật giới không còn nơi nào bị hủy diệt tàn phá, không một sinh linh nào bị ảnh hưởng. Chỉ có ở Phật quốc dưới đất sen trắng nở khắp nơi, tăng thêm hương vị Chân Không gia hương quy túc cuối cùng, khiến các tín đồ La giáo lại càng thêm tin rằng hai giáo nguyên bản là một nhà, còn trong thành Trường Nhạc, hòa thượng béo ở trên đài sen hai ba trăm năm trước nay đã biến thành Cố Tiểu Tang bảo tướng trang nghiêm, váy trắng thanh thuần, thần quang lượn lờ.

Tây phương Cực Lạc thế giới, Bát Bảo Công Đức trì sôi sùng sục, ngưng tụ ra một Kim Thân Bồ Tát, tai to mặt lớn, eo treo túi, chính là trọng kết Pháp Thân Di Lặc, nhưng xá lợi quá khứ hiện tại của y, đại nguyện tương lai của y, cảnh giới Tạo Hóa viên mãn của y đều đã mất sạch, không còn.

A Di Đà Phật thành đạo rất sớm, nhưng làm giảm cầu không lại muộn, giống như Nguyên Thủy Thiên Tôn, thông qua kinh nghiệm được Đạo và Phật Tổ giáo huấn, lần mò ra pháp môn thích hợp với mình hơn, và cũng trọn vẹn hơn, không cần phải chém ra Di Lặc, mà là thông qua việc tới đỡ Di Lặc, để nó kế thừa tam xá lợi quá khứ, tương lai, hiện tại và đại nguyện cứu độ chúng sinh Phật quốc dưới đất, theo một bí pháp nào đó, giúp Di Lặc trở thành sản phẩm làm giảm cầu không của chính mình. Nói cách khác, sau khi Cố Tiểu Tang hấp thu hàng lâm Di Lặc, cho dù Di Lặc có dùng một điểm bản tính linh quang nhờ Bát Bảo Công Đức trì tái sinh, cũng không ảnh hưởng thế cục.

Điểm này cũng giống với Mạnh Kỳ. Trước khi hắn đăng lâm Bỉ Ngạn, nếu có ai hồi tưởng lịch sử, giành được Đạo Nhất ấn trước hắn, vậy thì hắn sẽ không còn là sản phẩm làm giảm cầu không của Nguyên Thủy Thiên Tôn nữa. Dù hắn sinh hay tử, chuyển thế hay sống lại, đều sẽ không ảnh hưởng gì tới Nguyên Thủy Thiên Tôn, nhưng một khi tránh thoát khổ hải, quá khứ tương lai hiện tại như nhất, khi đó mỗi thời khắc đều chính là bản thân mình, đều là sản phẩm làm giảm cầu không của Nguyên Thủy Thiên Tôn, dù có thôn phệ hay cướp đoạt cũng không thể thay đổi được.

Di Lặc đi ra khỏi Bát Bảo Công Đức trì, khoanh chân ngồi xuống, nét mặt thoải mái, cũng có phần hơi ảm đạm. A Di Đà Phật đồng ý vụ trao đổi này, nhưng cũng đã nhìn thấy sự vô vọng thành công của lão. Bao nhiêu năm cố gắng đều trở thành vô ích, không có khả năng trở thành Bỉ Ngạn, dù là bất kì ai cũng không thể nào bình tĩnh nổi.

............

Côn Luân giới, Ngọc Hư cung.

Cố Tiểu Tang tay chống cằm, nhìn Tam Bảo Như Ý bay trở về tay Mạnh Kỳ, mỉm cười nói: “Đáng tiếc, tướng công thiếu chút nữa là có thêm một tức phụ (vợ) nữa rồi.”

“Bạch Liên thánh mẫu” cô chém ra kia là kết hợp của Phật môn và Thần đạo, là lấy hấp thu xá lợi quá khứ hiện tại và đại nguyện tương lai của Di Lặc, ký thác thêm một chút khí tức của thi thể trước kia của mình dựng dục Bạch Liên mà thành, nó không phải Phật môn chi thân, cũng không phải Thần đạo chi thân, nó không có ý thức của bản thân cô, cho nên mới nói Mạnh Kỳ thiếu chút nữa là có thêm một tức phụ.

Mạnh Kỳ điềm tĩnh ngồi yên, da mặt đã rất dày: “Yên tâm, vi phu có thể Nhất Khí Hóa Tam Thanh.”

“Nhưng chỉ có thể duy trì được trong thời gian ngắn thôi.” Cố Tiểu Tang cười khẽ.

Một hồi lâu sau, Cố Tiểu Tang biếng nhác nói: “Tướng công tiếp theo định tới Đâu Suất cung à?”

“Lúc trước gạt Đạo Đức sư thúc, nay xong việc dù sao cũng phải đi gặp một lần.” Mạnh Kỳ gật đầu, “Hơn nữa kỷ nguyên chung kết càng ngày càng gần, Ma Phật tuy rằng tạm thời bị ta vượt qua, nhưng đến khi tận thế sẽ lại mạnh lên, trong khi ta lại bị cái gông xiềng Dược Sư Vương Phật làm hạn chế, sợ là không tăng theo kịp y.”

“Cho nên Dương Tiễn mới ở lại Cửu U, để phòng bị Ma Phật lặng yên luyện hóa Cửu U, trở thành Diệt thế chi ma thật sự, tượng trưng cho kỷ nguyên chung kết.” Cố Tiểu Tang mỉm cười.

Mạnh Kỳ nhìn về phía hạ giới, nhìn Cửu U nói: “Nếu Ma Phật thật sự trở thành tượng trưng của kỷ nguyên chung kết, cho dù không viên mãn, cũng có thực lực tương đương với A Di Đà Phật, khủng bố không thể không phòng.”

Nhưng thực lực dạng này không thuộc về bản thân, nếu có kỷ nguyên tiếp, Ma Phật lại sẽ rơi trở xuống tới đúng cấp độ của mình.

“Mặt khác, trạng thái của Thiên Đế có vẻ kì dị, không ngờ lại chọn chiếm lấy thân thể Phục Hoàng. Ta định quay trở lại lúc Thiên Đình rơi xuống, xem lại cảnh lúc ông ta thân hóa Quang Âm đao.” Mạnh Kỳ vừa nói, vừa đứng dậy, nhoáng cái đã đi tới ngoài ba mươi ba trọng thiên.

  • Đọc [ 44 ]