Ngụy Trang Học Tra - Chương 22

Ngụy Trang Học Tra

Chương 22

Phòng học lớp 11-3 nhìn vào đèn đóm tối thui, ai không biết còn tưởng rằng tiết tự học buổi tối đã tan từ lâu.

“Tụi nó lại làm gì nữa rồi?” Hạ Triều đi đằng sau, thoáng có dự cảm xấu.

Tạ Du tựa cửa, híp cả mắt mới có thể lờ mờ nhìn thấy khung cảnh trong lớp.

Vạn Đạt nghe thấy tiếng bước chân, ngạc nhiên kêu lên: “Trùng hợp quá, tụi tui vừa mới bắt đầu, tham gia chứ hả?”

Hạ Triều lùi về sau mấy bước, bị Tạ Du kéo trở lại.

“Hôm nay không kể chuyện ma nữa,” Vạn Đạt nói, “Tụi mình chơi bút tiên. Chó Điên vừa đi rồi, rất an toàn.”

“Triều ca, ngồi đây đi, cố tình để dành chỗ cho cậu đó.” Hạ Triều thường ngày khá sôi nổi, Vạn Đạt làm gì cũng không quên gọi hắn, “… Kích thích lắm đó.”

Hạ Triều nhủ thầm kích thích cục phân á, cả ngày không lo học tập, chỉ khoái bày trò.

Vạn Đạt nói xong, cảm thấy để Tạ Du một mình đứng đấy cũng không quá thích hợp, hỏi thêm: “Du ca cũng tham gia chứ?”

“Có,” đã không tránh khỏi thì cứ kéo thêm một người cùng xuống nước, Hạ Triều trả lời thay Tạ Du, “Cậu ấy cũng tham gia.”

Trò chơi cả thảy có bốn người tham gia.

Mấy đứa khác đứng xung quanh hóng hớt.

Hứa Tình Tình đúng là nữ hán tử vô cùng mạnh mẽ, vỗ đùi cái đét xung phong làm người đặt câu hỏi: “Để tôi!”

Nhỏ nói xong liền nắm lấy cái bút chì.

Vạn Đạt chụp lên trên bàn tay Hứa Tình Tình, không phản đối: “Được, bà hỏi đi.”

Hạ Triều vốn không muốn nhúc nhích, nhưng Vạn Đạt cứ ngó hắn chòng chọc, hiển nhiên là không dám đụng đến tay Tạ Du, ý muốn Hạ Triều mau để tay lên.

Tạ Du luôn mang lại cảm giác xa cách.

Cũng chẳng phải cậu đã làm gì, dù chỉ yên lặng gục xuống bàn mà ngủ thôi cũng có thể khiến người khác không dám lại gần. Trong lớp chỉ có mỗi Hạ Triều dám nói chuyện cười đùa với cậu, hơn thế nữa còn rất kiên cường mà sống sót tới tận bây giờ.

Tạ Du là người cuối cùng.

Cậu áp tay mình lên mu bàn tay của Hạ Triều, rõ ràng đang giữa hè nóng nực, Hạ Triều cảm giác đầu ngón tay Tạ Du vẫn lạnh như băng.

Dù lạnh lẽo, nhưng lại khiến tay hắn như có lửa.

Hắn không biết rõ rốt cuộc đây là cảm giác gì, đầu óc bỗng dưng trở nên mơ hồ, vốn còn đang e dè trò chơi quỷ quái này nhưng giờ đây chẳng còn suy nghĩ được gì nữa.

“Nhắm mắt nhắm mắt, đầu tiên nhắm mắt lại,” Vạn Đạt nói, “Đừng mở mắt ra, không thì lúc nó tới sẽ bị câu hồn đi mất.”

“Nhắm mắt thì làm sao thấy nó chỉ điểm gì nữa?”

“… Trong bí kíp hướng dẫn như vậy, thà tin còn hơn không.”

“Được, nhắm nhắm nhắm, lát nữa mở sau.”

Tạ Du chẳng thèm tin mấy thứ này, một tay cầm tay Hạ Triều, tay còn lại chống trên mặt bàn, đỡ lấy cằm, nghiêng mặt sang nhìn hắn.

Tên này mồm thì kêu không sợ không sợ ai sợ làm chó, mắt thì nhắm tịt lại khẩn trương hơn bất cứ ai.

Chưa được bao lâu, Hạ Triều không nhịn nổi mà hỏi: “Được chưa.”

Hứa Tình Tình vẫn đang lẩm nhẩm: “Kiếp trước kiếp trước, ta là kiếp này của ngươi, nếu muốn nối lại duyên với ta… Đừng ngắt lời tôi, nào đã tới nhanh vậy.”

Hạ Triều có lông mi rất dài.

Tạ Du nhìn chằm chằm một lúc.

Dù trong lớp tối thui, nhưng Vạn Đạt bật đèn pin để soi tờ giấy trên mặt bàn nên cảnh vật xung quanh cũng trở nên sáng sủa hơn.

Nửa khuôn mặt của Hạ Triều ẩn trong màn đêm, nửa mặt còn lại được ánh sáng dìu dịu phác họa rõ ràng từng đường nét.

Sống mũi cao thẳng, ngũ quan kiên định, giữa lông mày mang theo khí chất tuổi trẻ nồng đậm, chỉ cần không mở miệng nói cười sẽ mơ hồ mang theo cảm giác áp bách. Bên tai phải của Hạ Triều có bấm mấy lỗ tai, Tạ Du đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên gặp nhau hồi nghỉ hè, hắn còn đeo hai cái khuyên, trông lẳng lơ không thể tả.

Hạ Triều nhắm tịt mắt lại đợi, nhưng chỉ sợ sắp không chịu nổi. Vạn Đạt thậm chí bật cả một loại nhạc nền ma quái âm u cho hợp khung cảnh, Hứa Tình Tình còn hơn thế, niệm chú cũng không niệm cho tử tế, cứ phải niệm như bị quỷ nhập mới chịu được.

Hạ Triều cảm thấy nếu nhắm mắt tiếp thì có lẽ yêu ma quỷ quái chắc sẽ mở tiệc cuồng hoan xung quanh mình mất.

Sau đó hắn chậm rãi mở mắt ra, thình lình đối mặt với ánh mắt của Tạ Du.

Hai đứa sững sờ nhìn nhau: “…”

Hứa Tình Tình cuối cùng cũng niệm chú xong, đang hỏi một số câu mở đầu, nhỏ căn dặn lần nữa: “Đừng mở mắt nha, sẽ bị câu hồn đó.”

Tạ Du thấy Hạ Triều ngó mình chằm chằm, nghĩ rằng tên này chắc lại tỏ vẻ trấn định nhưng trong lòng sợ muốn chết rồi, hờ hững nhếch môi cười, dùng khẩu hình nói với Hạ Triều: Giả đấy.

Mặc dù bình thường Hứa Tình Tình rất hung mãnh, nhưng tới lúc đặt câu hỏi vẫn bộc lộ bản chất nữ sinh yếu đuối của mình, đắn đo mãi, thậm chí định bắt mọi người phải bịt hết tai lại, cuối cùng mới hỏi một câu: “Cậu ấy… Có thích ta không?”

“Ai cơ, ” Vạn Đạt lập tức nhảy ra, “Khai danh tính đi, là ai mà sao tui lại không biết, là đống phân trâu nào dám câu dẫn đóa hoa nhài của lớp 3 chúng ta?”

Hứa Tình Tình: “Ông có phiền không hả, liên quan gì tới ông chứ.”

Vạn Đạt: “Không thể nào, trong lớp này dù bất kỳ chuyện lông gà vỏ tỏi nào cũng không có khả năng thoát khỏi đôi mắt của tui.”

Hứa Tình Tình: “… Ông tỉnh lại đi.”

Cuối cùng ngòi bút chỉ vào chữ “Không”.

Hạ Triều thoáng hốt hoảng: “Thứ đồ chơi này thật sự di chuyển hả?”

“Suỵt, đừng nói vậy, không được bất kính với bút tiên.” Vạn Đạt nói.

Hạ Triều: “Bất kính thì sẽ thế nào?”

Vạn Đạt chưa sắp xếp được từ ngữ, đã nghe thấy Tạ Du ngắn gọn nói thẳng: “Nửa đêm sẽ tìm đến cậu.”

“…”

Hạ Triều không có gì muốn hỏi, Vạn Đạt lại kêu không hỏi là thể hiện bất kính với bút tiên, Hạ Triều nghĩ mãi, cuối cùng mới hỏi một câu: “Trên đời này còn có người nào đẹp hơn ta chăng?”

Hứa Tình Tình: “Đồ mặt dày.”

Vạn Đạt: “Không biết xấu hổ.”

Tạ Du: “A.”

“Đại ca, đến lượt cậu kìa.” Vạn Đạt nháy mắt với Tạ Du.

Tạ Du nói: “Tôi cũng không muốn hỏi gì cả.”

Hạ Triều: “Không được, vậy là bất kính.”

Tạ Du: “…”

Lúc Chu Đại Lôi gọi điện cho Tạ Du, chưa trò chuyện được mấy câu đã nghe ra tâm tình ông chủ Tạ không tồi: “Có chuyện gì đấy? Phấn khởi vậy mày?”

Tạ Du không nói, hỏi ngược lại: “Mày ấy, từ lúc gọi tới giờ vẫn đang cười ngu kìa.”

“Hôm nay thằng nhãi Đại Mỹ gọi điện về đấy!” Chu Đại Lôi nói, “Mày yên tâm, tao đã mắng nó hộ cả phần của mày rồi. Nhóc con ngứa đòn, không mắng không chịu được.”

Cú điện thoại của Đại Mỹ quả thực là một bất ngờ, dù đánh điện quốc tế nhưng không một ai tỏ vẻ xót tiền cước, cả má Lôi và dì Mai đều đứng xếp hàng muốn trò chuyện với Đại Mỹ mấy câu. Chu Đại Lôi chiếm cứ điện thoại sống chết không chịu buông, cuối cùng phải chổng cả mông lên, vươn nửa người ra ngoài cửa sổ mới ngăn cản được đám hàng xóm như lang như hổ đòi cướp điện thoại, hậu quả là cái mông bị má Lôi đạp hai phát, suýt nữa là lộn cổ từ tầng bốn xuống đất.

Tạ Du tưởng tượng ra khung cảnh ấy: “Là mẹ ruột của mày đó.”

Đại Lôi nói: “Mẹ ruột, hai chữ này thật quá trêu ngươi.”

“Đại Mỹ bảo ở bên kia nó sống rất tốt, nói tao đừng lo lắng, tên nhóc này còn khoe khoang rằng nhan sắc của nó ở trong nước không nổi tiếng nhưng ra nước ngoài tất cả mọi người đều khen nó đẹp trai banh trời, cả cái bồn hoa cóc ghẻ kia nữa chứ, nó chỉ tâm niệm mỗi cái bồn hoa ghẻ đấy thôi, cứ lảm nhảm nhắc suốt.”

“Tao nói với nó là cái sân bóng kia cuối cùng cũng bị dỡ rồi – mẹ kiếp quây mỗi mấy tấm bạt rách, gọi nó là sân bóng là cất nhắc lắm rồi đấy, nhưng trong quảng trường mới xây một khu thể thao, có cả sân bóng nữa! Sống mười mấy năm cuối cùng cũng đợi được sân bóng mới! Ôi cái mùi nhựa lúc được mặt trời hun nóng, ngửi thôi đã thấy sung sướng cả người, chờ nó về tao sẽ lại chơi bóng với nó.”

Chu Đại Lôi lải nhải một thôi một hồi.

Tạ Du nghe, thỉnh thoảng đáp lại mấy câu.

“Ông chủ Tạ, mày sắp ngủ à?”

“Không, mày cứ nói đi.”

Chu Đại Lôi đứng trên ban công gọi điện, đã khuya lắm rồi nên sợ quấy rầy người nhà, ngón tay hắn kẹp điếu thuốc, đầu thuốc sáng lập lòe trong đêm tối, hắn gõ tàn thuốc, nói: “Nói gì nữa đây, thật ra, tao thấy mình sống chật vật quá.”

Tạ Du im lặng.

“Đừng thấy tao nói như thể đang rất vui vẻ,” Chu Đại Lôi hạ giọng, không biết là vì rít thuốc hay sao mà âm cuối khàn hẳn, “… Thôi thôi, không nói nữa, chẳng hiểu tao lảm nhảm gì thế này.”

Chu Đại Lôi đứng trên ban công nhìn xuống, vẫn là cảnh sắc như hàng chục năm trước, dây điện chằng chịt, có tấm phủ máy điều hòa nhà ai bị gió cuốn rớt xuống tầng dưới.

Lại nhìn ra phía xa, là sân bóng rổ bằng xi măng từng được bao bằng mấy tấm bạt rách, hiện tại đã trở thành nhà vệ sinh công cộng. Nhà vệ sinh mới được xây nom còn đẹp hơn khu tập thể của bọn họ, mang phong cách châu Âu, có những đỉnh chóp nhọn chọc thẳng lên trời.

Hắn đang định dập máy, bỗng nghe thấy Tạ Du nói: “Tao cũng khổ sở chứ, ngày nào cũng đủ thứ trò, nhị thiếu rẻ rúng của Chung gia, cứ kêu đại thiếu nhị thiếu riết có khi sau này não úng phân mất.”

Cõi lòng u sầu của Chu Đại Lôi cứ thế bị Tạ Du chửi cho bay sạch.

Hắn dụi thuốc, cười, rồi mới hùa theo: “Má nó chứ, ông đây chỉ thích chơi bóng cùng anh em mình trên cái sân quây bạt rách đấy thôi, đổi sân khác tao bị thui chột hết cả phong độ, có khi thế giới lại mất đi một siêu sao NBA không biết chừng. Còn cái nhà vệ sinh này á, xấu đếch thể chịu nổi, rồi sẽ có ngày tao quất quả bom nổ tung nó.”

Cả hai đều bỏ qua sĩ diện mà nói ra hết tâm tư kìm ném trong lòng, nhờ vậy mà cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Hôm nay tao đi đánh nhau cùng một tên ngốc,” Tạ Du cười cười kể, “Bạn cùng bàn tao, mày cũng biết đó.”

Chu Đại Lôi hỏi: “Cùng bàn mày sao mà tao biết được? Hai đứa mình còn không cùng thành phố, bộ dạng đẹp trai không?”

Tạ Du nói: “Siêu cấp đẹp trai.”

“…”

Chu Đại Lôi ngẫm lại đời này hắn mới gặp mặt chưa đến mấy người có thể coi là siêu cấp đẹp trai, ngoại trừ chính hắn được tự phong danh hiệu này, người còn lại chỉ có mỗi Tạ Du – tên này hiển nhiên đã hoàn toàn quên ký ức về kỳ nghỉ hè trong đồn công an, khi đó hắn còn đang ngồi xổm ôm đầu, khen người nào đó quá ư là đẹp trai.

“Không thể nào, mày đùa tao hả.”

Hai người hàn huyên một hồi, Chu Đại Lôi đột nhiêm im bặt, hắn thoáng nín thở ngưng thần, hỏi: “Tiếng gì đấy?”

“Ông chủ Tạ, bên mày có tiếng gì ấy, nghe quái quái.”

Tạ Du cũng nghe thấy, lại là tiếng gõ cửa không biết từ đâu vọng đến, lần này còn rất gần phòng ngủ của cậu, Tạ Du thuận miệng đáp: “… Chúc mừng mày, đây là chuyện ma quái gần đây trong ký túc xá tụi tao.”

Chu Đại Lôi: “Ký túc chúng mày có ma á???”

“Ngạc nhiên chưa, ” Tạ Du nói, “Lát nữa về rồi kể cho mày nghe, có lẽ giờ này siêu cấp đẹp trai đang nằm run rẩy trong ổ chăn, tao phải qua chiêm ngưỡng cái đã.”

  • Đọc [ 119 ]