Lạn Kha Kỳ Duyên - Chương 458: Người Phải Đi Không Biết Ngày Trở Về

Lạn Kha Kỳ Duyên

Chương 458: Người Phải Đi Không Biết Ngày Trở Về



Kế Duyên chắp tay đáp lễ với Cư Nguyên Tử rồi đưa tay mời lão vào trong nội viện.
“Cư Nguyên Tử đạo hữu, mời vào.”
“Cung kính không bằng tuân mệnh!”
Cư Nguyên Tử khách khí nói, đợi Tôn Nhã Nhã tránh sang một bên rồi mới đi vào.

Tiểu cô nương cũng lập tức đi tới đóng cửa sân lại.
Khi đi đến bàn đá trong sân, tự nhiên lão có thể nhìn thấy giấy và bút mực cùng với chữ viết của Tôn Nhã Nhã trên bàn đá.

Thấy những nét chữ này, hai mắt Cư Nguyên Tử chợt tỏa sáng.
“Chữ của cô bé này rất có linh tính đấy!”
Nhìn lại Tôn Nhã Nhã, người vừa mới đóng cửa, Cư Nguyên Tử thấp giọng hỏi Kế Duyên ở bên cạnh.
“Kế tiên sinh định nhận cô bé làm đồ đệ à?”
Kế Duyên lắc đầu.
“Hiện tại ta chỉ dạy cô bé luyện thư pháp mà thôi.

Thế gian ai cũng nói con đường tu tiên là tốt, nhưng mặc dù tốt lại không thể mười phân vẹn mười được.

Lấy chồng rồi sinh con, giúp chồng dạy con, đó mới là kỳ vọng lớn nhất của Tôn gia.


Cư Nguyên Tử cười “khà khà”.
“Nếu tiên sinh cảm thấy bất tiện khi thu đồ đệ thì cô bé này cũng có thể vào cửa Ngọc Hoài Sơn của ta.

Cư Nguyên Tử ta nguyện ý phá lệ thu một đồ đệ!”
Đôi mắt xám trắng của Kế Duyên nhìn Cư Nguyên Tử, nói một câu.
“Ngài nghĩ hay quá nhỉ!”
“Ha ha ha ha......”
Cư Nguyên Tử bật cười ha hả.


Tôn Nhã Nhã vừa quay lại nhìn thấy vậy thì nghi hoặc không thôi.

Cô bé nhìn Kế Duyên và hỏi.
“Tiên sinh, lão gia gia này đang cười gì thế? Ngài ấy là trưởng bối của ngài sao?”
“Ai ôi!!!...!Cái này thì không dám!”
Cư Nguyên Tử lập tức ngừng cười.

Lão có thể nói đùa với Kế Duyên, nhưng cái bối phận này thì không dám tùy tiện nhận đâu.
Kế Duyên cũng nhìn xuống những hàng chữ viết trên bàn.

Mặc dù nét chữ của Tôn Nhã Nhã khiến Cư Nguyên Tử phải kinh ngạc- trong mắt người thường thì tất nhiên rất xuất sắc, thậm chí có thể so sánh với một số tác phẩm của danh gia - nhưng trên thực tế, theo Kế Duyên thì từ năm ngoái, chữ viết của cô bé đã không còn tiến bộ nữa.
Trong đó có rất nhiều yếu tố, có thể do thiên phú, cũng có thể do danh vọng tăng lên nên nhận được nhiều lời khen ngợi thổi phồng, trong lòng không tránh khỏi có chút tự mãn và nóng vội.

Tóm lại, có thể là do bị quá nhiều sự vật và sự việc khác dây dưa đến, thậm chí là liên quan đến sự hạn chế của các đồ dùng học tập nữa.
Kế Duyên rất thích đứa trẻ này, nhưng cũng giống như những chữ viết kia, cho dù ý chí thật sự của đứa trẻ này vẫn chưa hiển lộ ra, hay do kỳ vọng của người nhà con bé, thì đều chưa đến lúc hắn phải thu nhận đồ đệ.

Hơn nữa, dẫn con bé này vào con đường tu tiên có lẽ cũng không hẳn là chuyện tốt đối với bản thân nó.
Người trên thế gian đều nói làm thần tiên thật tốt, nhưng theo quan điểm của Kế Duyên, sống một cuộc sống bình yên và hạnh phúc đến hết đời thì có gì không ổn chứ?
Và thành thật mà nói, yêu cầu thu nhận đệ tử của Kế Duyên luôn rất khắt khe.

Thậm chí ngay cả loại có thiên phú trác tuyệt như Lục Sơn Quân cũng chỉ là âm thầm công nhận.

Đương nhiên, điều này cũng do nguyên nhân hạ cờ bố cục, nhưng có thể nói rõ một vài vấn đề.
Nhìn thấy Kế tiên sinh xem chữ của mình, Tôn Nhã Nhã vô thức gãi đầu.

Cô bé cũng biết rất lâu rồi mình không tiến bộ nhiều, nhưng tiên sinh vẫn luôn động viên cô bé bình tĩnh và kiên trì.
“Tiên sinh, có phải các ngài cần bàn bạc chuyện gì quan trọng không? Ngài có muốn Nhã Nhã về trước không ạ?”
Tôn Nhã Nhã cẩn thận hỏi.

Cư An Tiểu Các khá yên tĩnh, nhưng mấy năm nay thỉnh thoảng sẽ có người đặc biệt đến thăm, Kế tiên sinh luôn kêu cô bé về nhà trước nên cô bé nghĩ hôm nay cũng giống như vậy.
Quả nhiên vừa hỏi xong, Tôn Nhã Nhã nhìn thấy Kế Duyên khẽ gật đầu.

Vậy là cô bé thu dọn mọi thứ trên bàn đá một cách thành thạo.

Không giống như khi mới đến Cư An Tiểu Các để học, bây giờ Tôn Nhã Nhã chỉ cần cất kỹ mấy tờ giấy vừa viết, xử lý đống mực nước, mang theo những đồ vật mà cô bé nghĩ mình cần phải dùng tới khi ở nhà và ở trường tư thục.

Còn mấy loại như nghiên mực, giá bút, chặn giấy thì cô bé không cần mang về nhà.
Khi Tôn Nhã Nhã xử lý mực xong và chuẩn bị mang một số đồ dùng học tập trở lại nhà chính của Tiểu Các, Kế Duyên lại nói.
“Nhã Nhã, lần này hãy gói ghém mọi thứ lại, cất vào rương sách rồi mang về nhà đi.”
“Sao ạ?”
Tôn Nhã Nhã sững sờ một lúc, nhìn Kế Duyên hồi lâu, rồi cúi đầu nói “Dạ...”.

Sau đó, cô bé bắt đầu chậm rãi cất mọi thứ vào rương sách nhỏ dưới bàn.
Sau khi đặt vào miếng chặn giấy cuối cùng, Tôn Nhã Nhã mím môi ngước nhìn Kế tiên sinh, rất cẩn thận hỏi một câu.
“Tiên sinh, ngày mai con có thể đến được không?”
Kế Duyên xoa đầu cô gái nhỏ.
“Ngày mai không cần đến đâu.

Không phải tiên sinh muốn đuổi con đi, mà ta phải đi xa nhà rồi, cũng chưa rõ mình quay về khi nào.”
Đôi mắt vốn đã đỏ bừng của Tôn Nhã Nhã đã hòa hoãn đi rất nhiều.
“Sau khi tiên sinh trở về, con còn có thể tới Cư An Tiểu Các luyện thư pháp không?”
Kế Duyên mỉm cười.
“Chỉ cần con còn muốn luyện thư pháp là được.

Được rồi, thu dọn đồ đạc rồi về nhà đi.


Ngày mai con đừng tới đây.

Ta không còn ở đây đâu.”
Tôn Nhã Nhã gật đầu lia lịa.
“Khi tiên sinh trở lại, Nhã Nhã nhất định sẽ tới luyện thư pháp!”
“Ha ha, có lòng là tốt rồi, trên đường về phải cẩn thận.”
Tôn Nhã Nhã mỉm cười.
“Tiên sinh, con đi tới cổng phường Thiên Ngưu là được, còn phải đợi gia gia dọn quán rồi mới về nhà.”
Nói xong, cô bé cõng rương sách bước đến cổng sân.

Sau khi mở cửa, cô bé quay lại nhìn Cư Nguyên Tử và Kế Duyên.
“Tiên sinh, con đi nhé?”
“Đi đi, đi đi!”
Kế Duyên vẫy tay, nhìn cô gái nhỏ biến mất sau cánh cửa.

Hắn cũng đi ra ngoài, kéo vòng khóa cửa lại.
Cư Nguyên Tử không nói gì cả, chỉ nhìn Kế Duyên khi cô gái nhỏ rời đi.
“Kế tiên sinh, như vậy được chứ?”
Kế Duyên suy nghĩ một chút và trả lời.
“Theo tình huống khách quan mà nói, tạm thời như vậy cũng tốt.”
Cư Nguyên Tử cũng gật đầu, vì những người tu tiên rất thận trọng khi thu nhận đệ tử.

Đạo hạnh càng thâm sâu lại càng như vậy.

Có thể nói là trải qua khảo nghiệm cũng không đủ, rất nhiều người không thể vượt qua cửa thứ nhất.
Tôn Nhã Nhã đang đi trong các con hẻm của phường Thiên Ngưu với một rương sách nhỏ trên lưng.

Những hàng xóm dọc đường đều chào đón cô bé và rất thích thú với những lời chào hỏi ngọt ngào của tiểu cô nương.
Nhưng hôm nay, cô bé rõ ràng có chút không tập trung.

Khi đi ngang qua Song Tỉnh Phổ, cô bé không dừng lại để trò chuyện với những tỷ tỷ, đại thẩm ở đó mà đi thẳng với cõi lòng đầy tâm sự.
Ngay sau đó, Tôn Nhã Nhã rời khỏi phường Thiên Ngưu.

Tôn Phúc nhìn thấy cháu gái của mình đi ra từ xa, vội vàng hét lên.
“Nhã Nhã”
Cô gái nhỏ bước nhanh về phía quán mì, rồi tự nhiên cởi rương sách đặt phía sau chiếc xe.

Sau đó, cô bé ngơ ngác ngồi trên chiếc ghế băng nhỏ, hai tay ôm má.
Tôn Phúc vẫn bận rộn như thường lệ, nhưng khi quay đầu nhìn cháu gái, lão thuận miệng hỏi.
“Nhã Nhã, sao hôm nay con rời khỏi nhà Kế tiên sinh sớm vậy?”
Tôn Nhã Nhã thường xuất hiện vào một thời gian rất trùng hợp, luôn luôn trước giờ đóng cửa bình thường của lão, nhưng hôm nay còn ít nhất cũng nửa canh giờ nữa.
Tôn Nhã Nhã buồn bã trả lời.
“Một lão gia gia râu trắng đến Cư An Tiểu Các.

Tiên sinh kêu con về nhà trước.

Tiên sinh còn nói rằng ngài ấy sẽ đi xa nên ngày mai không cần phải đến.”
Tôn Phúc ban đầu còn gật đầu lắng nghe, nhưng lão đột nhiên sững người.

Sau đó, lão buông công việc trên tay xuống, ngồi xổm xuống trước mặt Tôn Nhã Nhã để nhìn cô bé.
“Kế tiên sinh nói sẽ đi xa à? Đi bao lâu, có nói sẽ về sớm không?”
Tôn Nhã Nhã nhìn lên gia gia, lắc đầu.
“Tiên sinh nói ngài cũng không biết khi nào sẽ trở lại, và còn nói con lấy lại mấy thứ văn phòng tứ bảo ở Cư An Tiểu Các về nhà ...”
Vẻ mặt Tôn Phúc rất thất vọng, nhưng trong lòng cũng không để ý nhiều như vậy.

Lão nghĩ đến chuyện khác, thật lâu sau mới nhìn Tôn Nhã Nhã một lần nữa.
“Nhã Nhã ...!Kế tiên sinh có thể đi xa vài năm, hoặc có thể lâu hơn, con có nói lời tạm biệt với tiên sinh chưa?”
Nếu Kế Duyên đã yêu cầu Tôn Nhã Nhã thu dọn văn phòng tứ bảo, lại còn nói ngày mai không cần phải đến, điều đó có nghĩa là ngài sẽ đi ngay.

Quả nhiên, nghe xong lời của gia gia, thân thể tiểu cô nương lập tức run lên.
“Những, những mấy năm ư...!Con đi tìm tiên sinh liền!”
Nói xong, Tôn Nhã Nhã bật dậy khỏi băng ghế nhỏ và lao về phía phường Thiên Ngưu.

Trên đường đi có gặp vài người hàng xóm nhưng cô bé chẳng quan tâm chào hỏi ai cả.
“Này, Nhã Nhã, sao con lại trở lại?”
“Ồ, Nhã Nhã, chạy chậm một chút, cẩn thận bị ngã!”
“Con đang vội!”
“Đứa trẻ này...”
Cô bé nhanh chóng đi đến chỗ hẻo lánh của phường Thiên Ngưu, rồi chạy đến trước cửa Cư An Tiểu Các.

Do chạy quá nhanh nên tốn nhiều thể lực, Tôn Nhã Nhã có chút thở hổn hển, còn ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào cửa sân của Tiểu Các lúc này đang bị khóa lại bằng khóa đồng.
“Tiên sinh, tiên sinh!”
Tôn Nhã Nhã hô mấy lần về phía Cư An Tiểu Các, nhưng không được đáp lại.

Toàn bộ Cư An Tiểu Các đều yên tĩnh.
Lúc này, nước mắt của cô bé không kìm được mà đảo quanh hốc mắt, nhưng cô bé đã cố nén lại, dùng hết sức hét vào phía bên trong Tiểu Các qua khe cửa.
“Tiên sinh, người không có ở đây, Nhã Nhã cũng sẽ luyện chữ thật tốt.

Chờ tiên sinh trở về, nhất định sẽ khoe rằng chữ của con có tiến bộ, nhất định như vậy!”
Hu hu...!hu hu.....
Gió xung quanh Cư An Tiểu Các đột nhiên trở nên mạnh hơn.

Cây táo trong sân đung đưa theo làn gió, một mảnh lá bị gió cuốn đi, trong đó có một quầng sáng màu đỏ, từ từ rơi xuống trước mặt Tôn Nhã Nhã đang cảm thấy mất mát.

Cô gái nhỏ vô thức đưa tay ra, nắm lấy vài lá táo và một vòng lửa đỏ rực.
“Ồ……”
Tôn Nhã Nhã cầm trái táo trong tay, cảm thấy rất ấm áp.

Khi nhìn kỹ hơn, cô bé cảm thấy trên bề mặt trái táo là một đám hỏa vân, vầng sáng hiện lên rồi biến mất.
Kế Duyên và Cư Nguyên Tử đang cùng nhau đi bộ trên quan đạo bên ngoài huyện Ninh An.

Như thường lệ, Kế Duyên khóa kỹ nội viện ngoại viện rồi mang theo hành lý đi ra ngoài, cũng để cho một số cư dân địa phương nhìn thấy.

Tuy nhiên, hắn không hiện thân ở lối ra khỏi phường.
Vào lúc này, Kế Duyên đột nhiên dừng bước rồi nhìn lại phía phường Thiên Ngưu huyện Ninh An.
“Kế tiên sinh làm sao vậy?”
Ánh mắt Kế Duyên xẹt qua tay áo.

Vừa rồi, trong tay hắn xuất hiện một quân cờ hư ảo, và đó là của Tôn Nhã Nhã.
“Không có chuyện gì, đi thôi! Đừng để Cừu tiên sinh chờ lâu.”
Vừa nói xong, dưới chân Kế Duyên đã sinh ra mây mù.

Cư Nguyên Tử cũng phất tay áo, nhẹ nhàng bay lên.

Hai người bước lên mây trong một buổi chiều tà, rời khỏi huyện Ninh An tiến về phương xa phía trước.


  • Đọc [ 26 ]