Huyền Linh Ký - Chương 330: Nhật Nguyệt Các

Huyền Linh Ký

Chương 330: Nhật Nguyệt Các

Đi đêm lắm có ngày gặp ma, Dương Thiên chuyên sử dụng những câu nói cùng hành động lấp lửng để đạt được mục đích của mình, tính toán kỹ lưỡng không bỏ xót, nhưng lần này lại bị Trầm Mộng Thư chơi xỏ rồi.

Nàng không hề đưa số huyền linh bồi dưỡng cho Dương Thiên mà chỉ đưa có mỗi Chủ Linh mà thôi. Dương Thiên dù chưa biết cần bao nhiêu huyền linh để bồi dưỡng được chủ linh lên đến lực lượng ba mươi giao lực nhưng chắc chắn đó là một con số trên trời.

Thảo nào mà Trầm Mộng Thư khẳng khái như vậy, đưa luôn cho bán vương khí rồi quay người đi luôn, chỉ chừa cho hắn câu nói thời hạn một năm. Chính miệng hắn cũng đã thừa nhận “thành giao” rồi, quay người đòi nàng thêm huyền linh kiểu gì cũng bị nàng đá bay ra ngoài cho mà xem.

Đành phải bỏ tiền túi chứ biết sao bây giờ.

Thật ra thì Trầm Mộng Thư cũng chẳng dư giả gì, vốn liếng của nàng đổ hết vào Thiên Sát Phong Linh Trận rồi, còn lại một chút đồ vật “chưa kịp bán” thôi chứ không phải đại gia như người khác vẫn nghĩ. Nếu không thì làm gì có chuyện nàng dễ dàng đồng ý cuộc làm ăn Vãng Sinh Tửu với Dương Thiên đến thế được.

Thở dài một cái Dương Thiên liền quay người nói.

“Dao tỉ, Vãng Sinh Trì cần mở tri nhanh ngay lập tức. Bên phía Đường Đô có Quân Thanh Uyên là đủ rồi, tỷ thu xếp trở lại Vân Lan đi.”

Hồng Nguyệt Dao lắc đầu nói.

“Hiện tại không quá thích hợp để ta trở lại Vân Lan đâu, ta đi Càn Lang thích hợp hơn.”

Dương Thiên nhíu mày lo lắng nói.

“Thế lực bên đó...”

Hồng Nguyệt Dao vũ mị cười một tiếng.

“Tiểu đệ đệ, ngươi quá coi thường ta rồi. Thế lực bên đó của ta mỏng thật, nhưng đừng quên ta làm mọi thứ từ bàn tay trắng đấy nhé.”

Dương Thiên cũng không dài dòng, gật đầu nói.

“Tỷ nắm chắc là được, không cần quá mạo hiểm.”

Ánh mắt của Dương Thiên rơi xuống trên người Lâm Thương, nơi này đại trận đã bị cải biến đi một chút rồi, đồng thời chắc chắn sẽ không bị nghe lén nên Dương Thiên yên tâm nói chuyện.

Lâm Thương cũng nghiêm túc hẳn lên, hắn từng hạ thiên đạo thệ ngôn rồi cho nên sẽ không làm kẻ địch của Dương Thiên được chẳng qua Lâm Thương cũng có sự lựa chọn rời đi chứ không như Lê Tĩnh. Lâm Thương có chuyện của riêng mình, kẻ thù của hắn quá hùng mạnh mà hắn không thể đối đầu một mình được, hắn cần có trợ lực, mà trong số những người hắn nhận biết thì chỉ có Dương Thiên cùng Tiểu Kỳ là cho hắn hi vọng mà thôi.

Dương Thiên còn đang im lặng suy nghĩ thì Lâm Thương đã tiến đến, quả quyết nói.

“Ta xin gia nhập Nhật Nguyệt Các, trung thành với công tử. Nhưng ta muốn công tử hứa hẹn một việc.”

Dương Thiên:???

Nhật Nguyệt Các gì? Ban nãy ta chỉ nói thế thôi, dù sao cũng phải đặt cho bản thân mình một chỗ dựa vững chãi để người khác kiêng dè chứ. Cái tên này là Dương Thiên nghĩ ra lúc còn ở Hoa Hồng Thương Hội nhưng chưa dùng đến, lúc này mang ra để tăng khí thế cho bản thân đỡ bị “thọt” trước một đám chiến lực Chuẩn Vương cùng Vương Cấp Đại Trận thôi.

Nhưng mà Lâm Thương đặc biệt nhấc lên Nhật Nguyệt Các, hẳn là tin tưởng cái thế lực này của Dương Thiên “rất lớn mạnh”, lớn mạnh đến có thể hoàn thành việc hắn muốn hứa hẹn.

Trầm ngâm một chút Dương Thiên hỏi.

“Hứa hẹn đó là việc gì?”

Lâm Thương lưỡng lự một giây, sau đó nghiến răng mà nói, sát ý dạt dào như biển lại một lần nữa bùng nổ trên người Lâm Thương, từng chữ từng chữ gằng trong cổ họng nặng nề kéo ra.

“Giúp ta diệt Thanh Vân Tông!”

Dương Thiên trong lòng hơi bồi hồi một chút nhưng cũng không đến nỗi giật nảy mình, hoặc có thể nói là thông tin ngày hôm nay đã đủ để hắn giật mình rồi nên hiện tại hắn đã...chết lặng.

Thanh Vân Tông, xếp hạng thứ tư trong ngũ đại tông môn của Vân Lan Vương Triều, phạm vi quản hạt toàn bộ khu vực Hải Vân Thành cùng với ảnh hưởng đến sáu thành lân cận. Có thể nói là một con quái vật khổng lồ ở của khu vực phía nam Vân Lan Vương Triều.

Thanh Vân Tông có thể nói là môn phái có nội tình mỏng nhất trong ngũ đại môn phái, là một thế lực mới chen chân vào trong giang hồ nhưng phát triển một cách cực kỳ phi mã. Dù chưa từng ra đời Vương giả nhưng nửa bước vương giả lại có mấy vị, so với thời kỳ suy sụp của Cửu Tiên Sơn còn mạnh hơn.

Có điều mấy vị nửa bước vương giả kia hình như đều vẫn lạc tại Tinh Thể Kiếp cho nên mới nói Thanh Vân Tông có nội tình mỏng nhất, mặc dù xếp hạng cao hơn Cửu Tiên Sơn nhưng cũng chỉ chia năm năm mà thôi, không phải mạnh vượt trội.

Mặc dù “chỉ có thể” nhưng không phải là Dương Thiên có thể đối phó được. Chẳng qua nhân thủ của Dương Thiên đang thiếu một cách trầm trọng, hắn cũng có ý lôi kéo Lâm Thương nữa nên cần đồng ý yêu cầu này rồi.

Về phần Lâm Thương có đủ giá trị để Dương Thiên chấp thuận hay không thì câu trả lời là hoàn toàn có. Cứ nhìn cái sát khí đậm đặc như biển kia đi thì biết, thông thường Lâm Thương chẳng hiện ra đâu, lần cuối cùng mà Dương Thiên nhìn thấy nó là tận gần một năm trước, lúc vừa mới bước chân vào học viện cơ.

Sau đó tên này cứ nhe nhởn bay nhảy giống như một người vô hại, bộ dáng lười biếng uể oải một chút sát khí cũng không lộ ra ngoài. Có thể khống chế sát khí một cách kinh người như thế thì cũng đủ thấy tiềm năng của Lâm Thương là cực lớn rồi.

Hơn nữa Dương Thiên còn ẩn ẩn cảm nhận được mầm mống của chân ý, huyết sát chân ý. Lâm Thương bằng tuổi với Dương Thiên, cũng tức là mươi sáu tuổi, ngũ biến kỳ đỉnh phong, chớm bước đầu lĩnh ngộ ra chân ý. Xét theo tốc độ như thế thì trong vòng một năm là thừa đủ để Lâm Thương đột phá đến Huyền Chân Cảnh rồi.

Thử so sánh với đỉnh tiêm của Tiên Long Bí Cảnh là hiểu, khoảng hai mươi tuổi đột phá huyền chân cảnh hoặc là theo đuổi cực hạn giết chết được huyền chân cảnh nhất trọng chính là thiên tài đỉnh cao nhất của đại vực.

Như thế là đủ thấy tiềm năng kinh người của Lâm Thương, chưa kể đến mấy môn chiến pháp kỳ lạ kia nữa, khả năng ám sát cực kỳ kinh người, Dương Thiên cũng không tự tin sống qua mấy lần ám sát của Lâm Thương đâu.

Tổng kết lại, Lâm Thương đầy đủ giá trị để Dương Thiên đi đầu tư. Nhưng hắn cũng không lập tức đáp ứng mà lại nói. 

“Việc này không thể hoàn thành trong chốc lát được, ít nhất cũng phải chờ đợi mấy năm.”

Lâm Thương hơi nhíu mày nhưng lại lập tức đồng ý.

“Không thành vấn đề, dù sao ta cũng muốn tự tay giết chết Lệnh Thanh Lam.”

Dương Thiên hơi hiếu kỳ liền hỏi.

“Các ngươi có thâm thù đại hận gì sao?”

Lâm Thương không khỏi đem hoàn cảnh của mình nói ra một chút, thậm chí sợ không ai tin còn dứt luôn một cái thiên đạo thệ ngôn nữa để chứng tỏ mình không nói láo.

Dương Thiên gật đầu, quay sang nói với Hồng Nguyệt Dao.

“Dao tỷ, hiện tại nhân sự thế nào?”

Hồng Nguyệt Dao hiểu Dương Thiên hỏi là vì vấn đề gì liền lập tức nói.

“Sau lần chỉnh đốn vừa rồi, còn lại hai mươi mốt cấp bậc tinh chủ, một trăm tám sáu cấp bậc tinh giám, hai nghìn năm trăm tinh vệ, tinh điểm không tính toán.”

Nàng không nói cụ thể cảnh giới, mà mấy người kia nghe xong cũng không hiểu, chỉ có Lê Tĩnh là gật gù thôi. Dương Thiên gật đầu, hỏi kỹ càng khu vực Vân Lan sau đó liền nói.

“Ngoại trừ sáu thành xung quanh Thanh Vân Tông, còn lại điều động toàn bộ tinh giám trở xuống đem diệt đi.”

Câu nói này để cho Lâm Thương lập tức sửng sốt, đồng thời Tiểu Kỳ cũng không khỏi sáng lên hai mắt.

Bá đạo!

Hồng Nguyệt Dao gật đầu, Vân Lan chính là nơi mà nàng phát triển thế lực mạnh nhất, thủ hạ mặc dù không đến nghìn người nhưng diệt đi mấy cái cứ điểm râu ria cũng không là gì. Mà Thanh Vân Tông mất đi mấy nơi này cũng chỉ như chín trâu mất một sợi lông mà thôi. Dù sao cũng không nhằm vào sản nghiệp, không nhằm vào đại cứ điểm, cũng chẳng nhằm vào thành chính, một tí râu ria chả đáng là bao.

Nhiều nhất là vấn đề mặt mũi, nhưng mà loạn thế đang lên, thiết nghĩ Thanh Vân Tông cũng chẳng động thủ mạnh tay đâu. Với lại Dương Thiên làm thế cũng không phải chỉ để thỏa mãn Lâm Thương, việc dị động như thế nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, Hồng Gia chắc chắn sẽ chuyển hướng về Vân Lan ngay.

Như thế nàng có thể phát triển ở Càn Lang một cách thuận lợi hơn, một mũi tên trúng hai ba đích, không tội gì không làm cả.

Lâm Thương cũng không còn lăn tăn nữa, lập tức phát hạ Thiên Đạo Thệ Ngôn gia nhập Nhật Nguyệt Các. Mà vừa mới gia nhập một cái, Lâm Thương đương nhiên phải làm ra cống hiến rồi, hắn nộp lên hai bộ chiến pháp kinh người kia để Dương Thiên có chút ngoài ý muốn.

Nhưng Dương Thiên không có vật gì để trao thưởng cho Lâm Thương cả, thành ra...có chút khó xử, lập tức khiến cho “bức cách” của Nhật Nguyệt Các hạ xuống đáng kể. Dương Thiên đành lấp liếm là sẽ thông quá giám định tỉ mỉ rồi thông báo lại điểm công trạng cho Lâm Thương sau.

Mọi việc ổn thỏa, Dương Thiên liền dùng mộc bài kia khống chế đại trận đem mỗi người đưa trở về lâu đài, hắn còn cố tình quăng mỗi người một chỗ nữa..bởi vì hắn chưa có trở lại, cạnh hắn còn có một người nữa.

Quách Kỳ.

  • Đọc [ 52 ]