Huyền Linh Ký - Chương 325: Tái ngộ hoành tráng

Huyền Linh Ký

Chương 325: Tái ngộ hoành tráng

Ngay khi Lâm Thương tán thưởng dược dich thì một vệt sáng đỏ bay thẳng đến vị trí của hắn, nhìn kỹ lại thì là một đám lửa nhỏ mang màu đỏ thẫm. Lâm Thương còn chưa kịp phản ứng thì đốm lửa này đã bắn thẳng vào mi tâm của hắn, biến mất không thấy gì nữa.

Cùng lúc, âm thanh của Quách Kỳ vang lên.

“Ngươi quá nóng vội.”

Nàng chậm rãi đến bên thi thể của Cơ Văn Đào, thu lấy toàn bộ đống bảo vật rồi lột luôn nhẫn chưa đồ của tên này sau đó dùng một ngọn lửa đem thi thể thiêu đốt thành hư vô.

Lâm Thương chau mày, không hiểu ý của Quách Kỳ là gì, thân là một sát thủ, hắn nắm bắt thời cơ hoàn toàn chuẩn xác, cơ hội hiện ra quá rõ ràng, một kích tất sát thì sao lại gọi là “nóng vội” cơ chứ.

Quách Kỳ lắc đầu.

“Hắn vừa gọi ra hai lần tai kiếp, thọ nguyên hảo tổn sáu bảy mươi năm thì sao lại không có đánh đổi cơ chứ. Thiên đạo hạ xuống tai kiếp trừng phạt xong thì sẽ có một chút “chiếu cố” đến kẻ độ tai kiếp. Ngươi giết hắn thì ngươi sẽ bị nhiễm lên một lượng tội nghiệt khá lớn đó, nó sẽ khiến ngươi phải chịu đựng tai kiếp rất kinh khủng.”

Quánh Kỳ đánh ra vào loại ấn pháp bay vào người Lâm Thương sau đó mới tiếp lời.

“Ta vốn bày ra một chút thủ đoạn bài trừ tội nghiệt để không bị tai kiếp quấn thân, nhưng không nghĩ tới ngươi ra tay nhanh như vậy, ta cũng không thoát khỏi.”

Lâm Thương chau mày, hắn không chỉ nghe qua Thiên Cơ Môn thôi chứ không biết được chuyện tai kiếp này, ngay cả hai chiêu vừa rồi của Cơ Văn Đào cũng không cảm thấy kỳ quái, chỉ cho rằng “mọi chuyện cũng chỉ như thế” nhưng xem ra không đơn giản như hắn nghĩ đâu.

Lâm Thương hỏi lại.

“Tai kiếp? Là thứ giống như Cơ Văn Đào vừa thi triển sao?”

Quách Kỳ gật đầu ném ra vài ấn pháp rồi lại lắc đầu nói.

“Tai kiếp cũng phân ra làm rất nhiều loại, hai loại vừa rồi mà tên này gọi ra là Phụng Tội Ô Vũ cùng Băng Phong Tràm Thọ cũng là hai loại tai kiếp dễ dàng vượt qua ở tiền kỳ thế này. Nhưng tai kiếp của ta và ngươi thì không đơn giản thế đâu.”

Lâm Thương gật gù, suy nghĩ một chút rồi nói.

“Có thể bài trừ sao?”

Quách Kỳ ngừng kết ấn, lắc đầu nhìn về phía rừng xa mà nói.

“Ngoại trừ tự thân vượt qua thì không có cách nào tránh đi cả. Có điều ta sẽ tận lực kéo dài thời gian mà nó bắt đầu ra, có lẽ cũng chống đỡ được hai đến ba năm.”

Hồng Nguyệt Dao hiếu kỳ tiến tới, nàng biết Quách Kỳ chứ không biết Lâm Thương nhưng xem ra là cùng một bọn, những lời nói của Quách Kỳ từ đầu thì nàng đều nghe rõ ràng cho nên rất hiếu kỳ, ban nãy Quách Kỳ cũng không coi Băng Phong Trảm Thọ là chuyện gì to tát cả nhưng lời nói lúc này tràn đầy e dè thì khác hẳn. Hồng Nguyệt Dao hiếu kỳ hỏi.

“Tai kiếp của các ngươi rất khó vượt qua à?”

Lúc này từ trong khu vực phía sau Lâm Thương đi đến một đội ngũ mười người, dẫn đầu chính là Ninh Văn cùng Lan Ngọc Hân, đúng là đám người đã đi theo Quách Kỳ từ Vân Lan đến tận đây.

Nhìn góc độ vị trí của đám người đi đến thì đúng là nơi mà đoàn người của Mã gia chạy theo lúc vừa rồi, xem bộ dáng là đám người kia đã bị đoàn diệt rồi. Hai người này dẫn đầu, vừa lúc nghe được câu nói của Quách Kỳ.

“Tai kiếp xếp hạng thứ hai, Huyết Sát Kiếp.”

...

“Đám ngu ngốc các ngươi...các ngươi dám giết Cơ Văn Đào à. Chuẩn bị tinh thần bị Thiên Cơ Môn truy sát đến chân trời góc bể đi.”

Cơ Văn Đào là Mã gia mời ra ngoài, lúc này lại vẫn lạc ở đây. Dù Thiên Cơ Môn có biết đích danh hung thủ đi nữa thì Mã gia chắc chắn không thoát khỏi liên can rồi, có khi bị giận chó đánh mèo cũng nên. Mã Viên Khải lúc này hoàn toàn biết là Mã gia đã vong rồi, hắn không thể trở về được nữa rồi.

Chỉ có hi vọng duy nhất chính là lấy được Hương Thảo Linh Thể rồi đột phát Huyền Phủ Cảnh thì mới có thể sống xót thôi. Thiên Cơ Môn có là đại phái thì cũng không dễ động tới hắn.

Mà nếu hắn còn sống thì Mã gia vẫn có hi vọng, chỉ cần có hắn thì lại thêm hai ba cái Mã gia cũng không là vấn đề.

Trong lòng cuồng nộ cùng tình thế bắt buộc, Mã Viên Khải cũng như phát điên tăng lên tần suất công kích, mở rộng phạm vi oanh tạc Dương Thiên. Nhưng Dương Thiên giống như một con cá trạch vừa trơn vừa trượt, né tránh liên tục khiến cho Mã Viên Khải không có cách nào khóa chặt hắn.

Trông thấy một đám người quen đã giải quyết xong toàn bộ những kẻ khác rồi khiến cho Dương Thiên có chút buồn bực. Mấy người này cũng quá mạnh đi, lúc này mới chiến đấu có chút thời gian mà đã giết hai tên huyền chân cảnh rồi, bộ dáng kia còn có chút...dễ dàng nữa kìa.

Lại nhìn về phía Mã Viên Khải hùng hùng hổ hổ và hoàn cảnh mình bị đè lên đánh Dương Thiên không khỏi lắc đầu, rút lui ra hơn một trăm mét, tinh thần ý niệm nâng cao hết cỡ.

Tam thập lục liên trận!

Khải!!!

Mã Viên Khải giết đến chỉ chợt thấy hắc khí từ trong người của Dương Thiên bùng nổ, hóa thành một vùng không gian đen mịt đem hắn ôm trọn vào bên trong. Mã Viên Khải phản ứng thật nhanh, cơ thể nhanh chóng rút lui lại. Mặc dù không ưa thích gì nhưng Mã Viên Khải phải công nhận khả năng của Dương Thiên đủ để gây nguy hiểm cho lão nên lui lại một chút cũng là điều nên làm.

Tốc độ của Mã Viên Khải cũng không nhanh hơn Dương Thiên là bao, ở trong khoảng cách gần nó không quá đáng giá để quyết định thắng thua nhưng khi đua trong khoảng cách lớn thì Mã Viên Khải thắng chắc.

Có điều mặc kệ Mã Viên Khải có lùi xa bao lâu thì khung cảnh vẫn tối đen như cũ, hắc khí tràn ngập. Mã Viên Khải ngưng lại bước chân, xoay người nhìn một cái liền không thấy Dĩ Hỏa Tà Hổ đâu cả.

Liên kết giữa cả hai vẫn còn rõ rệt nhưng lại không thể nhìn thấy nhau khiến cho Mã Viên Khải không thể không lo lắng, dù sao ở huyền chân cảnh thì huyền linh mới là chiến lực chủ yếu, chứ huyền giả chỉ hơn nhau một chút chứ không chênh lệch quá rõ ràng.

Quả nhiên lo sợ điều gì thì sẽ đến ngay điều đó, trọng lực đột nhiên tăng mạnh, chân khí giống như bị người cố tình làm đông cứng lại khiến cho cơ thể của Mã Viên Khải trầm xuống, không khác gì bị đeo lên huyền trọng vòng.

Dương Thiên giống như thuấn di đến trước mặt của Mã Viên Khải, thân hình nhanh như điện, lóe lên một cái rồi biến mất lưu lại một đường tàn ảnh kéo dài cùng tia lửa văng tung tóe.

Mã Viên Khải mở ra nắm đấm của mình, bên trong bàn tay còn lưu lại một mảh vải kéo xuống từ vai áo của Dương Thiên, mà áo của hắn thì bị chém mở một đường ở ngực, vừa vặn lưu lại một ngấn trắng trên da thịt của Mã Viên Khải.

Lần đụng chạm đầu tiên, tạm coi như là ngang tay.

Hồng quang đỏ rực lấp lóe mà đến, cơ bản là không cho Mã Viên Khải có thời gian ngưng nghỉ, năm chiếc hỏa kiếm bắn thẳng vào Mã Viên Khải, uy lực đạt đến huyền chân cảnh cấp ba tiêu chuẩn cho nên hắn không dám coi thường, lập tức linh hoạt né tránh cùng phòng thủ.

Có điều thân bị trọng lực hạn chế, Mã Viên Khải phải khó khăn lắm mới tránh thoát được ba kiếm, đánh nổ một kiếm nhưng lại bị thanh kiếm cuối cùng gây tổn thương lên chân trái.

Mã Viên Khải cắn răng, trọng lực không ngừng gia tăng lên một cách đều đặn khiến hắn phải liên tục thích nghi, không thể nắm giữ lực lượng một cách tinh chuẩn được. Nhưng mà không để Mã Viên khải kịp chửi thầm thì lại thêm một đống phong nhận chém tới, đủ mọi góc độ khiến hắn khó lòng đón đỡ.

Mã Viên Khải hừ lạnh, chân khí theo chín đường huền mạch bùng nổ ra phía ngoài, ngưng hình thành một bức tường chắn dày đặc đón đỡ phong nhận. Những chiếc phong nhận này va chạm cùng bức tường chân khí phát ra từng tiếng đông đông chấn động, nhưng uy lực thì có vẻ không lớn như Mã Viên Khải tưởng tượng.

Hắn đảo mắt cảnh giác xung quanh thì chợt mấy vệt kim quang lóe lên, xuyên thấu qua bức tường chân khí, toàn bộ giống như một khối băng dày bị cự lực đập nát, bức tường chân khí vỡ tan tành.

Mã Viên Khải nhanh chóng vận lên chân khí phòng thủ, đồng thời hai chân né tránh, tốc độ dù giảm xuống một chút nhưng vẫn có thể ứng đối được. Có điều vừa né tránh xong lượt kim quang thì một cảm giác nguy hiểm xông thẳng lên đầu, cảm giác của cái chết không ngừng báo động khiến cho Mã Viên Khải dựng hết cả tóc gáy lên, sợ hãi bao trùm toàn bộ tinh thần.

Xiu!!!

Một vệt sáng xanh kéo dài lao thẳng dến Mã Viên Khải, nhanh đến gần như thần kinh của hắn cũng không kịp phản ứng. Mã Viên Khi toàn thân căng cứng, cơ thể cảm nhận được cái chết cận kề cũng gần như chết đứng, khó lòng mà nhúc nhích. Phải rất khó khăn thì Mã Viên Khải mởi hơi xoay người đi một cái, miễng cưỡng lệch được cái cổ cùng đầu của mình để cho mũi tên xượt qua.

Choang!!!

Phốc!

Mũi tên giống như va chạm vào trong tấm kinh trong suốt, hình ảnh trong nháy mắt vỡ tan thành các mảnh vỡ, đồng thời tiến mũi tên găm vào cơ thể nổi lên rõ mồn một.

Mã Viên Khải nhìn xuống lồng ngực của mình, một mũi tên đồng xanh chính xác xuyên thấu lồng ngực của hắn từ sau ra trước, mang theo dòng máu đỏ tươi thấm ra phía ngoài.

Kình lực đánh vào trong cơ thể khiến cho Mã Viên Khải phun ra một ngụm máu, một tiễn liền để hắn bị thương không nhẹ, nhưng cũng không đủ để kết liễu Mã Viên Khải.

Đúng lúc này, hắc ám rút đi, khung cảnh dần trở nên rõ ràng. Dĩ Hỏa Tà Hổ gầm vang xé tan bóng tối đi đến bên Mã Viên Khải, ngọn lửa âm trầm bốc lên giống như muốn giúp Mã Viên Khải khôi phục.

Dương Thiên xuất hiện ngay trước mặt Mã Viên Khải, đoản kiếm đã nâng lên ngang vai, cơ thể xoay sang phải trong khi hai chân trụ ngang, khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, cánh tay trái cầm đoản kiếm che ngang nửa mặt chỉ để lộ ra hai mắt băng lãnh.

Chiến pháp: Trảm Quang.

Gầmmm!!!

Dĩ Hỏa Tà Hổ gầm lên, móng vuốt đập thẳng vào Dương Thiên. Huyền linh so với huyền giả còn nhanh hơn một chút dù không kịp với tốc độ ra kiếm của Dương Thiên nhưng Dương Thiên tiếp tục tấn công thì một đập này cũng sẽ khiến Dương Thiên chết ngay tại chỗ.

Phốc!!!

Rầm!!!

Mã Viên Khải trừng lớn hai mắt, hắn có chút không phản ứng kịp, nhưng hắn nhìn rõ ràng Dương Thiên bị móng vuốt đập trúng đầu, không nghĩ đến tên điền này lại lựa chọn đồng quy vu tận, không tiếc mạng của mình đến thế.

Khung cảnh trong mắt của Mã Viên Khải dần trở nên nghiên lệch, đầu lìa khỏi cổ chậm rãi rơi xuống. Nhưng rất nhanh liền khựng lại như mắc phải thứ gì đó, đồng thời âm thanh của Dương Thiên vang lên giống như ma âm rót vào linh hồn, khiến cho ý thức của Mã Viên Khải dần dần tắt lịm.

“Xem ra đã là cực hạn rồi!”

...

p/s: Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ cho Huyền Linh Ký.

Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ.

  • Đọc [ 51 ]