Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 8: Xe điện của cậu đâu

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 8: Xe điện của cậu đâu

Hạ Nhược Y mím chặt đôi môi đỏ mọng, ngậm miệng không nói gì, cô biết, Hạ Kiều Hân luôn canh cánh trong lòng chuyện cô là đệ nhất mỹ nữ của nhà họ Hạ, cho nên chỉ cần tìm được cơ hội thì sẽ mỉa mai cô, Hạ Nhược Y đã sớm quen rồi.

Hạ Nhược Y không lên tiếng, Hạ Kiều Hân càng đắc ý.

“Nhược Y, khi nào Trần Dật Thần mua xe cho em vậy, thời tiết nóng thế này, cậu ta không thể ngày ngày để em ngồi sau xe điện a, cũng không biết thương em gì hết.”

“Có liên quan gì đến chị không?” Hạ Nhược Y chán ghét mà nhìn Hạ Kiều Hân một cái, nói.

Hạ Kiều Hân nhếch khoé miệng lên, giả vờ như bừng tỉnh: “Xin lỗi nha Nhược Y, chị quên mất, tiền lương giao đồ ăn của Trần Dật Thần rất là thấp a, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, chắc cậu ta cả đời này cũng không mua nổi xe nữa.”

Hạ Nhược Y nghiến răng, tức giận không ngớt, Hạ Kiều Hân nhục mạ Trần Dật Thần trước mặt cô, điều này khiến cô rất phẫn nộ, nhưng cô lại không có cách nào phản bác, bởi vì lời Hạ Kiều Hân nói là sự thật, tiền lương giao đồ ăn của Trần Dật Thần, đừng nói là mua xe, chỉ duy trì cuộc sống thôi cũng rất khó rồi.

“Nhược Y, hay là kêu Trần Dật Thần đừng giao đồ ăn nữa, bảo cậu ta đến làm việc dưới tay ông xã chị đi, công ty chồng chị gần đây đang tuyển bảo vệ, tiền lương cũng không tồi, chí ít là tốt hơn giao đồ ăn một chút, Trần Dật Thần cố gắng mười năm, tám năm, còn có hy vọng mua được xe đó.”

Hạ Kiều Hân cười mỉa mai nói, không giống như Hạ Nhược Y, cô ta gả cho một ông chồng tốt, tuổi còn trẻ đã là giám đốc bộ phận nhân sự của công ty, lương hàng năm hàng tỷ đồng, cho nên mỗi lần ở trước mặt Hạ Nhược Y, cô ta đều rất có tự tin.

Hạ Nhược Y dứt khoác quay đầu qua, không nhìn Hạ Kiều Hân lấy một cái.

“Hừ.” Hạ Kiều Hân khinh miệt hừ một tiếng, Hạ Nhược Y không quan tâm đến cô ta, cô ta tiếp tục mỉa mai thì cũng chả có ý nghĩa gì.

Lúc này, một chiếc Audi A8 màu đen chạy vào cổng công ty, theo sau chiếc Audi A8 là một chiếc taxi Jetta.

Nhìn thấy chiếc Audi A8, khuôn mặt Hạ Kiều Hân lập tức vui mừng.

“Nhược Y, chồng chị đến đón chị rồi, em tiếp tục ở đây phơi nắng đi nha.” Vẻ mặt Hạ Kiều Hân đắc ý mà đi về phía chiếc Audi A8.

Hạ Nhược Y cắn đôi môi đỏ mọng liếc nhìn Hạ Kiều Hân một cái, nếu như nói không đố kỵ là không thể được, cùng là ông xã, nhưng ông xã của Hạ Kiều Hân mỗi ngày đều lái chiếc Audi A8 gần ba tỷ tới đưa đón Hạ Kiều Hân, còn ông xã của mình, chỉ có thể lái xe điện.

Có lúc gặp trời mưa, hai người còn bị ướt như chuột lột.

Chiếc Audi màu đen dừng ở cửa công ty, cửa sổ từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của Triệu Tử Họa.

“Ông xã!” Hạ Kiều Hân chạy tới, moa một cái, hôn lên mặt Triệu Tử Họa.

“Kiều Hân, lên xe đi.”

Triệu Tử Họa khẽ cười, liếc nhìn Hạ Nhược Y một cái, trong đáy mắt hiện lên một tia kinh diễm, ba năm qua đi rồi, nhưng Hạ Nhược Y vẫn xinh đẹp động lòng người như lúc ban đầu, năm tháng không những không để lại dấu vết trên khuôn mặt Hạ Nhược Y, mà ngược lại càng làm cho Hạ Nhược Y có thêm mấy phần thành thục và quyến rũ nữa.

Nhìn Hạ Kiều Hân ở bên cạnh mình, dù trang điểm đậm cũng rất xinh đẹp, nhưng so với vẻ đẹp như làn nước trong veo và hoa phù dung của Hạ Nhược Y thì quả thực là hai cấp bậc khác nhau.

Nếu như lúc đầu có thể sớm hơn tên phế vật đó một bước là được rồi, trong lòng Triệu Tử Họa thầm nghĩ, ba năm trước, thực ra lúc đầu người anh ta thích là Hạ Nhược Y, chứ không phải Hạ Kiều Hân, nhưng vào lúc anh ta muốn theo đuổi Hạ Nhược Y thì nhà họ Hạ lại đột nhiên truyền ra tin tức, Hạ Nhược Y kết hôn rồi!

Cùng với một tên giao đồ ăn.

Lúc đó Triệu Tử Họa cảm thấy như trời sập vậy, nhưng mà ván đã đóng thành thuyền, anh ta cũng không có cách gì, dưới sự bất lực, anh ta chỉ đành chọn Hạ Kiều Hân.

Nhưng trong lòng anh ta, vẫn mãi không thể buông bỏ Hạ Nhược Y được, thậm chí sau khi nghe nói Hạ Nhược Y sau khi kết hôn không được hạnh phúc, anh ta còn từng nghĩ sẽ ly hôn với Hạ Kiều Hân, sau đó theo đuổi lại Hạ Nhược Y.

Nhưng mà loại chuyện này, cũng chỉ có thể suy nghĩ mà thôi.

Triệu Tử Họa thở dài một hơi, chuẩn bị rời khỏi, chính vào lúc này, anh ta lại nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc từ kính chiếu hậu.

Tên phế vật này sao lại đến rồi? Khoé miệng Triệu Tử Họa nhếch lên một tia cười giễu.

“Nhược Y, thật ngại quá, anh đến trễ rồi.” Trần Dật Thần xuống xe taxi, lau lau mồ hôi trên đầu, chạy thẳng đến chỗ Hạ Nhược Y.

“Không sao.” Thấy Trần Dật Thần hôm nay không lái xe điện, trong đôi con ngươi của Hạ Nhược Y loé qua một tia nghi hoặc, nhưng cũng không có nói gì.

“Đi thôi, chúng ta về.” Trần Dật Thần cười nói.

“Ai yo, Trần Dật Thần, xe điện của cậu đâu?” Thanh âm kỳ cục của Hạ Kiều Hân vang lên, trước đây Trần Dật Thần đến đón Hạ Nhược Y, chí ít còn lái chiếc xe điện, hôm nay ngay cả xe điện cũng không có, không lẽ định hò dô ta đi bộ về sao.

Trần Dật Thần híp mắt lại, nhàn nhạt nói: “Có liên quan gì đến chị không?” Chuyện Hạ Kiều Hân không thích Hạ Nhược Y, anh đương nhiên là biết, cho nên anh cũng sẽ không nể mặt Hạ Kiều Hân.

Hạ Kiều Hân nghẹn lời, quả đúng là vợ chồng, lời nói y chang nhau.

Nhưng mà cô ta khách khí với Hạ Nhược Y, đối với Trần Dật Thần thì không khách khí: “Cậu nói chuyện kiểu gì vậy? Còn biết quy củ nữa không, không biết tôi là chị họ của cậu à? Không có giáo dưỡng!”

“Hạ Kiều Hân, chị lau cái miệng sạch sẽ chút đi!” Trần Dật Thần còn chưa nói chuyện, Hạ Nhược Y đã lạnh mặt đứng ra.

“Sao, tên phế vật Trần Dật Thần này, còn không cho người khác…”

“Bốp.”

Hạ Kiều Hân còn chưa nói xong, trên mặt liền xuất hiện năm dấu ngón tay đỏ bừng.

Hạ Kiều Hân sững sờ, Triệu Tử Họa sững sờ, Trần Dật Thần cũng sững sờ.

Duy chỉ có Hạ Nhược Y làm mặt lạnh, nghiến răng nói: “Chỉ thử nói anh ấy phế vật nữa xem?”

Mình vậy mà lại…bị đánh rồi? Hạ Kiều Hân ngây ngốc.

“Á! Con bitch thối, bà đây giết mày!”

Sau khi phản ứng lại, Lâm Như Tuệ hét lên một tiếng, đôi mắt đỏ bừng mà lao đến Hạ Nhược Y.

Lúc này, Trần Dật Thần đương nhiên không thể tiếp tục sững sờ được rồi, anh vội vàng bảo vệ Hạ Nhược Y ở đằng sau mình.

Triệu Tử Họa cũng đi tới với khuôn mặt âm trầm, anh ta vốn muốn đến giúp đỡ, nhưng nhìn thấy Trần Dật Thần cao lớn, lại ngừng bước chân lại, kéo lấy Hạ Kiều Hân.

Nếu như đánh thật, đối diện với Trần Dật Thần suốt ngày tập luyện sức khoẻ, loại công tử bột như Triệu Tử Họa biết rõ là mình sẽ không có cơ hội chiến thắng, anh ta không muốn mất mặt ở đây.

“Triệu Tử Họa, anh kéo em làm gì. Con bitch này đánh vợ của anh, anh không đi giúp đỡ, còn kéo em nữa!”

Hạ Kiều Hân điên cuồng mà hét lên, hoàn toàn không có chút phong độ nào để nói, cảnh này thu hút không ít nhân viên công ty vây tới xem, sắc mặt Triệu Tử Họa âm trầm, cảm thấy rất mất mặt.

“Đủ rồi!” Triệu Tử Họa hung hăng túm lấy Hạ Kiều Hân, dữ tợn mà trừng Hạ Kiều Hân một cái.

“Hu hu, ông xã, con bitch thối Hạ Nhược Y này đánh em.”

Sắc mặt Trần Dật Thần chợt trở nên lạnh lẽo, đột nhiên đi về phía trước, giáng cho Hạ Kiều Hân một cái tát.

Hạ Kiều Hân mắng anh phế vật, anh không sao, nhưng mắng Hạ Nhược Y thì không được!

Bốp một tiếng, mạnh hơn Hạ Nhược Y lúc nãy rất nhiều, trên mặt Hạ Kiều Hân lập tức xuất hiện vài dấu ngón tay.

“Trần Dật Thần, tên khiếp nhược nhà cậu, cậu dám đánh tôi, con bitch Hạ Nhược Y này dám đánh tôi, tên phế vật khiếp nhược như cậu cũng dám, tôi liều với cậu!”

Sờ khuôn mặt cay rát của mình, Hạ Kiều Hân hoàn toàn điên rồi, lập tức giãy dụa khỏi Triệu Tử Họa, lao về phía Trần Dật Thần.

Bốp bốp!

Cơ thể nhỏ bé của Hạ Kiều Hân làm sao mà là đối thủ của Trần Dật Thần được, lại là hai cái bạt tay liên tiếp, tát đến nỗi Hạ Kiều Hân suýt chút nữa ngất đi.

“Ông xã, ông xã, tên phế vật khiếp nhược này, cậu ta…cậu ta đánh em! Á, em không sống nữa!”

Hạ Kiều Hân sắp sụp đổ rồi.

“Nếu như chị còn không quản nổi cái miệng hôi thối của chị nữa, tôi không ngại xé rách giúp chị đâu!” Trần Dật Thần lạnh lùng nói, sự lạnh lùng trong mắt khiến người ta hoàn toàn không nghi ngờ anh sẽ thật sự làm như vậy.

Cảnh này, lập tức khiến rất nhiều người gần đó kinh ngạc đến ngây ngốc, ngay cả Triệu Tử Họa và Hạ Nhược Y cũng vậy, đều kinh ngạc mà ngẩn người tại chỗ.

  • Đọc [ 247 ]