Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 77: Người nhà họ bạch tới!

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 77: Người nhà họ bạch tới!

Thấy hai mẹ con Tôn Hồng đến ngay cả tiền cũng không cần, nói chạy liền chạy.

Lâm Như Tuệ lơ ngơ, tên phế vật kia thật sự đáng sợ như vậy sao?

Còn trâu bò hơn so với Thẩm Hà Du?

Lâm Như Tuệ lắc đầu, cảm thấy Tôn Hồng chắc chắn là bị Thẩm Hà Du dọa đến mức choáng váng, nên mới nói hươu nói vượn.

Sau khi ra cửa, Tôn Hồng cảm thấy đỉnh đầu của mình có một mảnh mây đen bao phủ.

“Con trai, bây giờ mẹ đến trạm xe lửa, về nhà tránh nạn!” Tôn Hồng cảm thấy sự bất an ngày càng thêm mạnh mẽ.

“Mẹ, cần phải như thế sao? Tên phế vật Trần Dật Thần kia, có gì phải sợ, tối hôm qua sau khi anh ta gặp ông Hàn, chắc chắn đã phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thì ông Hàn mới tha cho cái mạng chó của anh ta!” Trên mặt Lâm Quốc Đại đầy vẻ khinh thường, cảm thấy Tôn Hồng quá lo bò trắng răng, không ai có thể biết rõ hơn anh ta, sự khủng bố của Hàn Long, bản thân là vua của thế giới ngầm không nói, dưới tay còn có một tết sát tinh như Phương Đào làm tay chân cho anh ta, Trần Dật Thần có trâu bò hơn nữa, anh ta có thể giỏi hơn Phương Đào sao?

“Con nói xem ông Hàn kia, có thật sự lợi hại như vậy không?” Trái tim Tôn Hồng vẫn ấp ủ chút may mắn hỏi.

“Đúng thế, dưới tay ông Hàn có hơn ba trăm anh em, tùy tiện đưa ra một người, đều là những nhân vật nổi tiếng …” Lâm Quốc Đại và Hữu Vinh Yên, đại ca của anh ta chính là một trong ba trăm tên đàn em của Hàn Long, mỗi lần nghe đại ca của anh ta nói về sự tích hiển hách của Hàn Long, Lâm Quốc Đại đều nhiệt huyết sôi trào, giống như chính bản thân anh ta tham dự vào trong đó.

Đúng lúc này, trước mặt Lâm Quốc Đại truyền đến một giọng nói âm trầm.

“Lâm Quốc Đại, tìm được cậu rồi!”

Lâm Quốc Đại ngẩng đầu, vẻ mặt có chút kinh hỉ: “Anh Bưu, ngài sao lại tới đây?”

Đứng trước mặt anh ta chính là một người đàn ông xăm trổ cao lớn, đúng là đại ca của anh ta, Trương Bưu.

“Đừng quan tâm tại sao tôi lại tới, đi với tôi một chuyến đi!” Trương Bưu nhả một vòng khói thuốc, thản nhiên nói.

Thấy sắc mặt mấy người phía sau Trương Bưu rất khó coi, Lâm Quốc Đại lập tức cảm thấy có điều không đúng, đành phải nuốt một ngụm nước bọt, hỏi: “Anh Bưu, ý của anh là gì?”

Trương Bưu hừ lạnh một tiếng: “Bảo cậu đi thì cứ đi, ở đây nói nhảm nhiều làm gì!”

“Con trai, chạy!” Ngược lại Tôn Hồng thông minh đã phát hiện ra điều không thích hợp trước, bà ta chọc chọc vào eo Lâm Quốc Đại, xoay người bỏ chạy.

“Chạy? Bà chạy sao!” Trương Bưu nhe răng cười một tiếng, sau đó tung một cước đá vào mông Tôn Hồng.

“Anh Bưu! Anh làm gì vậy!” Đôi mắt Lâm Quốc Đại muốn nứt ra, anh ta suy nghĩ nát óc cũng không ngờ, tại sao đang êm đẹp Trương Bưu lại muốn ra tay với anh ta và Tôn Hồng.

Trương Bưu không có trả lời anh ta, trực tiếp vung gạy bóng chày lên, quăng tới đầu Lâm Quốc Đại.

“Phanh” một tiếng.

Lâm Quốc Đại chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, người liền hôn mê bất tỉnh.

Sau đó hai mẹ con bọn họ được bọc trong bao tải, và đưa lên xe.

Nửa giờ sau, một tin nhắn gửi đến điện thoại Trần Dật Thần.

“Cậu Trần, mọi chuyện đã xong!”

Tin nhắn là Hàn Long gửi, Trần Dật Thần nhìn thoáng qua, sau đó đặt điện thoại sang bên cạnh, anh tin rằng Hàn Long không dám làm chuyện gì lừa gạt mình trong chuyện này.

Mẹ con Tôn Hồng, hẳn đã nhận được sự dạy dỗ đáng có.

Lúc này, Hạ Nhược Y mặc trên người bộ quần áo ngủ màu đen bước từ trên lầu xuống.

“Trần Dật Thần, cuối tuần anh có thời gian không?” Có lẽ là vì vừa mới tắm xong nên khuôn mặt Hạ Nhược Y hơi đỏ ửng, nhìn qua rất kiều diễm.

“Có, sao vậy?” Trần Dật Thần cười hỏi.

“Em muốn anh giúp em đi đến Kim Lăng một chuyến!” Hạ Nhược Y nói.

“Được.” Trần Dật Thần gật đầu đồng ý.

“Anh cũng không hỏi xem em muốn đi đến Kim Lăng làm gì sao?” Cái miệng nhỏ của Hạ Nhược Y vểnh lên, có chút bất mãn hỏi.

Trần Dật Thần cười khổ: “Vậy em đi Kim Lăng làm gì?”

“Tham gia buổi họp lớp nha.” Hạ Nhược Y nói, ba năm trước đây, lúc cô vừa mới kết hôn với Trần Dật Thuần, cũng từng có một lần họp lớp, nhưng lần đó, Trần Dật Thuần không bằng lòng đi với cô, lần này, Hạ Nhược Y vẫn không chắc chắn, Trần Dật Thuần có thể đi cùng với cô hay không.

“Em muốn anh đi cùng em?” Trần Dật Thần câu môi, hỏi. Ba năm trước lúc Hạ Nhược Y đi họp lớp, anh không đi là vì sợ khiến Hạ Nhược Y mất mặt, dù sao lúc đó anh chỉ là một người giao hàng, mà những người bạn học của Hạ Nhược Y, không phải giảm đốc thì là quản lý cấp cao, nếu đi sẽ xảy ra chuyện gì, đều rất rõ ràng.

Dường như cảm thấy trong giọng nói của Trần Dật Thuần có ý trêu chọc, khuôn mặt của Hạ Nhược Y đỏ lên, quay người: “Không muốn đi thì thôi!”

“Muốn đi muốn đi, anh nằm mơ cũng muốn đi!” Trần Dật Thuần vội vàng nói.

“Hừ, thế còn tạm được.” Hạ Nhược Y có chút kiêu ngạo nhìn Trần Dật Thuần một cái, nói.

“Vậy cuối tuần anh xin nghỉ…”

Lời nói còn chưa dứt.

“Phanh” một tiếng, cửa lớn biệt thự bị người ta phá tan một cách bạo lực.

Hai người mặc áo đen đeo mặt nạ, một béo một gầy xuát hiện ở cửa.

Hai người mặc quần áo bó, toàn thân bị che chắn rất chặt chẽ, chỉ lộ ra khe mắt.

“Từ Dao ở đâu?” Người áo đen tương đối thon gầy mang theo ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Trần Dật Thuần.

Trần Dật Thần híp mắt: “Người nhà họ Bạch để các người tới?”

Ánh mắt người áo đen gầy lạnh lùng, cũng không trả lời, vừa sải bước tiến đến trước mặt Trần Dật Thần, tay phải xuất hiện thế ưng trảo chộp tới hướng Trần Dật Thuần, trong không khí tản ra khí lạnh, rõ ràng, một trải này nếu bắt được đến cổ, chắc chắn sẽ khiến cổ người ta thành lỗ máu.

“Trần Dật Thần, cẩn…” Hạ Nhược Y hoảng sợ, vội vàng nhắc nhở Trần Dật Thần.

Nhưng cô vẫn chưa kịp nói ra chữ thận thì liền thấy Trần Dật Thuần cười lạnh một tiếng, đã vung quyền chặn đánh.

Một quyền này của Trần Dật Thần, giống như đạn pháo gần thét ra khỏi nòng, trong không trung truyền đến một tiếng nứt vỡ, đánh về phía ưng trảo của người áo đen thon gầy kia.

Nắm đấm giao nhau, cục diện thế lực ngang nhau trong dự đoán cũng không xuất hiện.

“Răng rắc”

Ngược lại truyền đến một tiếng gãy xương thanh thúy vang lên.

Đôi mắt người áo đen thon gầy đột nhiên co lại, sau đó chỉ cảm thấy một cỗ sức lực lớn khó có thể chịu được thuận từ bàn tay lan tràn đến toàn thân.

“Phanh”

Người áo đen thon gầy trực tiếp bay ngược ra ngoài, đập vào vách tường bê tông của biệt thự, khiến vách tường bị đập thành một cái hố to hình người.

“Đại ca…”

Người áo đen mập không khỏi kinh ngạc hô lên một tiếng, khi nhìn thấy cánh tay phải của người áo đen thon gầy đã máu thịt be bét, sự kinh hãi trong mắt người áo đen hơi mập thật khó diễn tả bằng từ ngữ.

Người đại ca mà hắn tự hào nhất, cánh tay phải rèn luyện hơn hai mươi năm, lại bị một quyền của người ta đánh nổ luôn rồi!

Người thanh niên này rốt cuộc là quái thai yêu nghiệt gì?

Người áo đen hơi mập không cần suy nghĩ, quay người muốn chạy trốn.

Nhưng Trần Dật Thần há có thể cho hắn ta cơ hội, tiện tay cầm chén trà trên bàn, ném về phía người áo đen hơi mập.

Trần Dật Thần cũng không xuất quá nhiều lực, nhưng chén trà vẫn phát ra một chuỗi âm thanh xé gió.

Người áo đen hơi mập chưa bước ra ngoài được một bước thì chén trà đã đập vào lưng hắn ta.

Trong nháy mắt, người áo đen hơi mập chỉ cảm thấy mình giống như bị một chiếc xe tải đang đi trên đường đâm phải, toàn thân tan ra thành từng mảnh, lục phủ ngũ tàng đều lệch vị trí.

“Phốc” phun ra một ngụm máu tươi, người áo đen hơi mập sững sờ ngã xuống đất.

Tất cả những thứ này nói thì rất chậm, nhưng từ khi hai người xuất hiện đến khi ngã bất tỉnh nhân sự dưới tất, thậm chí chưa tới ba giây!

  • Đọc [ 116 ]