Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 676

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 676

CHƯƠNG 676: TÍNH TOÁN.

“Aaa!”

Trần Dật Thần lui người lại, đột nhiên dừng lại hét lớn một tiếng, tiếng hét như tiếng sấm, vang vọng bốn phương, khí tức trong cơ thể dồn dập cánh tay phải của anh quay một vòng tròn phóng thẳng về phía gương mặt của Võ Chí Châu.

Đoạn Sơn Hà, chiêu thức thứ hai!

Lấy mạng!

Trần Dật Thần đã không ra tay thì thôi, vừa ra tay liền bộc lộ ra đòn sát thủ mạnh nhất, anh không vì cái gì hết, anh là vì mặt mũi của sư huynh.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, lúc Võ Chí Châu bắt được cổ tay của Trần Dật Thần chuẩn bị cho anh một bài học, cho anh biết thiên ngoại hữu thiên. Nhưng mà lúc này Trần Dật Thần lại lợi dụng Đoạn Sơn Hà mà phản kích lại, có thể nói từ lúc bắt đầu tất cả các chiêu thức đều là chuẩn bị cho một đòn sát thủ này.

“Không ổn rồi.”

Trần Dật Thần hét lớn một tiếng, Võ Chí Châu âm thầm nhận thức không ổn rồi, đầu óc hỗn loạn, lúc ông ta kịp phản ứng lại thì nắm đấm của Trần Dật Thần đã đến gần.

Bốp bốp bốp!”

Trần Dật Thần liên tục đánh ra ba quyền, quyền phong gào thét, mang theo âm thanh xé gió, lực đạo cực kỳ mạnh, nội kình tràn ngập trong nắm đấm, tốc độ vô cùng nhanh, ngay cả không khí cũng phải nổ tung trong nháy mắt.

Một màn này được bọn người đại sư phụ Phương Chính, Thương Bác, Cơ Vô Thường chiêm ngưỡng, con ngươi mãnh liệt co rụt lại.

Bọn họ đều là cường giả trong võ đạo cấp bậc đại sư, thực lực không cần phải nói tới, bọn họ vừa liếc mắt liền có thể nhìn thấy một quyền này của Trần Dật Thần tuyệt đối không phải là bình thường.

Lúc này Vương Nhất Đao cũng thay đổi sắc mặt, ông ta không ngờ tới là Trần Dật Thần lại mạnh mẽ như thế.

Ngay cả Diệp Nam Thiên, sư huynh của Trần Dật Thần lúc này cũng đều bị kinh ngạc.

Đã từng xem Trần Dật Thần biểu diễn đòn sát thủ, nhưng mà biểu diễn cũng chỉ là biểu diễn, cùng với thực chiến không giống nhau.

Mà lúc này mặc kệ là Thiên Ưng hay là Tam Giới, hoặc là những sư đồ đang tràn ngập hận ý đối với Trần Dật Thần, lúc này cũng đều sợ đến ngây người.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều bị một quyền của Trần Dật Thần hấp dẫn.

Trên mảnh đất trống, Võ Chí Châu một lòng muốn tóm Trần Dật Thần, cho nên ông ta cũng không phòng bị một quyền này của Trần Dật Thần, thấy khí thế của Trần Dật Thần hung mãnh như thế, Võ Chí Châu vội vàng vùng tay, bàn tay đã ngăn cản phía trước.

Hơn nữa Võ Chí Châu cũng biết thực lực của Trần Dật Thần, cho nên cũng không dám thờ ơ, nội kình phun trào dung nhập vào trong lòng bàn tay chuẩn bị ngăn cản một quyền này.

Bịch một tiếng, nắm đấm của Trần Dật Thần cùng với bàn tay của Võ Chí Châu tiếp xúc với nhau, quyền phong gào thét, hình thành một cơn gió lớn.

Trong giây phút bàn tay và nắm tay tiếp xúc với nhau, trong nháy mắt Trần Dật Thần bị rách da, toàn bộ cánh tay tràn ngập cảm giác tê dại, xương đầu ngón tay xuất hiện vết nứt, máu tươi chảy ròng ròng, phản ứng nhanh chóng lùi lại ra phía sau, nội kình của Võ Chí Châu xông vào thân thể, vẫn may là Trần Dật Thần nhanh chóng thay đổi khí tức để bảo vệ lục phủ ngũ tạng không tạo thành tổn thương nghiêm trọng.

Mà Võ Chí Châu vẫn đứng yên tại chỗ không chuyển bước, nhưng mà hai chân của ông ta đã cắm sâu vào xi măng, bàn tay truyền đến cảm giác như bị lửa đốt, tay áo bị nội kình phá vỡ, ở trên người là những mảng xi măng bụi bẩn trải đầy, trông có vẻ hơi chật vật.

Một màn này đã hoàn toàn làm những người ở đây phải kinh hãi, ba kiếm trảm thiên lúc nãy của Thiên Ưng chẳng qua chỉ để Võ Chí Châu di chuyển bước chân.

Lúc này Trần Dật Thần không khỏi làm cho Võ Chí Châu phải ra tay, hơn nữa trong lúc Trần Dật Thần ra tay phản kích, Võ Chí Châu cũng không thể không ra tay phản kháng.

Ý nghĩa trong đó rất khác nhau.

Võ Chí Châu là trưởng lão Võ Minh, là cường giả Hóa Kình hậu kỳ bước nữa bước vào cảnh giới Tông Sư, thậm chí còn là Tông Sư chân chính, Võ Chí Châu cũng có thế lực đối kháng.

Người như thế mà lại bị một chiêu sát thủ của Trần Dật Thần làm cho chật vật.

“Ầm.”

Trần Dật Thần rơi xuống đất.

“Trần Dật Thần, cậu sao rồi?”

Lúc này tâm trạng của Võ Chí Châu có chút phức tạp, ông ta lên tiếng hỏi.

“Đa tạ Võ đại sư đã ra tay lưu tình, tôi không sao.”

Trần Dật Thần lắc đầu, nếu như lúc nãy không phải có nội kình hộ thể, anh tuyệt đối sẽ không chỉ bị thương ngoài da đơn giản như thế.

“Ừ.”

Thấy đúng là Trần Dật Thần không có chuyện gì, Võ Chí Châu trầm mặc một lúc, một chiêu mạnh nhất khi nãy của Trần Dật Thần, nếu như lúc nãy ông ta không kịp thời điều động nội kình hộ thể, chỉ sợ là không thể tiếp được một chiêu của đối phương, nếu như vậy thì chắc cũng bị thương rồi.

Mà giờ phút này ông ta đón một chiêu của Trần Dật Thần lại có chút chật vật, mà Trần Dật Thần cũng chỉ bị thương nhẹ.

Lúc trước đã tận mắt nhìn thấy Trần Dật Thần giết chết Cảnh Đằng, ông ta tự nhận mình hiểu rõ thực lực của Trần Dật Thần, hơn nữa trong lòng của ông ta cũng đã nâng cao thực lực của Trần Dật Thần, thật sự không ngờ đến là cuối cùng mình đã đánh giá thấp đối phương rồi.

“Cái này, sao có thể được chứ? Sao Trần Dật Thần có thể làm cho Võ đại sư ra tay, không phải là Võ đại sư cố ý nhường đó chứ?”

Trong lúc đám người đang kinh ngạc, Cơ Uẩn mang theo vẻ mặt không tin, mở miệng nói.

Tuy nói là một quyền lúc nãy của Trần Dật Thần, cho dù là anh ta đứng ở đằng xa quan sát cũng có thể cảm nhận được uy lực của một quyền này, nhưng mà anh ta không cho rằng một quyền này có thể làm cho Võ Chí Châu không thể không ra tay.

Không chỉ có Cơ Uẩn không tin, ngay cả Sở Hà cũng không tin, anh ta không tin là sau khi đại sư Võ Chí Châu ra tay còn có thể chật vật như vậy.

Anh ta thấy Võ Chí Châu là vì mặt mũi của Trần Dật Thần cho nên mới không tiếc mà vứt bỏ mặt mũi của mình, hơn nữa một quyền lúc nãy của Trần Dật Thần tuy là rất mạnh, nhưng mà dù sao thì Sở Hà cũng không tự mình cảm nhận. Phải biết là nếu như bất cứ chuyện gì đó mà bản thân không tự cảm nhận, chỉ dựa vào cảm giác thôi, thế thì không chắc chắc rồi.

Hơn nữa, Sở Hà vừa mới nghỉ tới chiêu thức của mình, sự trào phúng đối với Trần Dật Thần lại càng sâu đậm hơn nữa, anh ta cho rằng Trần Dật Thần tuyệt đối không có khả năng sống sót trong một đòn sát thủ của anh ta.

Lúc này, ngay cả Tam Giới và Thiên Ưng đều cảm thấy không thể tin nổi, đều cho rằng Võ Chí Châu nhường, mặc dù là ông ta biết thực lực của Trần Dật Thần không kém, nhưng mà còn lâu mới có thể đến loại tình trạng chống lại đại sư Võ Chí Châu.

Không nói tới đám nhỏ của bọn họ, ngay cả đại sư Phương Chính, Thương Bác, Cơ Vô Thường, Vương Nhất Đao, ai cũng đều cho là như vậy.

“Trần Dật Thần, trước đó lúc mà tôi tận mắt chứng kiến cậu giết chết Cảnh Đằng, khá khen cho thực lực của cậu, nhưng mà tôi không ngờ rằng mình đã nhìn lầm rồi, nếu như đổi lại mười năm trước, lúc tôi vừa mới bước vào Hóa Kình hậu kỳ, một quyền này của cậu có lẽ là tôi sẽ không chống đỡ được.”

Nhớ đến lời nói của bọn người Sở Hà, Võ Chí Châu cũng chỉ cười khổ, chẳng qua những người này cũng chỉ là chim chóc mà thôi, sao có thể biết được thực lực của Trần Dật Thần.

“Cái gì?”

Nghe thấy những lời Võ Chí Châu nói với Trần Dật Thần, đám người Phương Chính, Thương Bác, Cơ Vô Thường đều sửng sờ đứng nguyên tại chỗ.

“Võ trưởng lão, lời nói này của người phải chăng có hơi quá rồi không?”

“Mặc dù là một quyền lúc nãy của Trần Dật Thần rất đáng kinh ngạc, nhưng mà chắc cũng không đến mức để người phải khen như thế?”

Cơ Vô Thường nhịn không được mà mở miệng hỏi.

“Võ trưởng lão, người làm như vậy rõ ràng là muốn để Trần Dật Thần là người cuối cùng được võ đạo tuyển chọn cho vị trí đó, người không nên quên một lúc nãy cậu ta với đồ đệ của tôi vẫn còn có một trận quyết đấu sinh tử, nếu như cậu ta chết dưới tay của đồ đệ tôi, vậy thì coi như không xong rồi.”

Lúc này, Vương Nhất Đao cũng có chút tức giận, ông ta cho rằng Võ Chí Châu rõ ràng đang để Trần Dật Thần đi cửa sau.

Nghe thấy đám người Vương Nhất Đao, Cơ Vô Thường, Diệp Nam Thiên, Thương Bác, Phương Chính, ai nấy cũng đều lên tiếng, hiển nhiên là cho rằng hai người bọn họ nói đúng, đúng là Võ Chí Châu đã đánh giá quá cao thực lực của Trần Dật Thần.

Mặc dù là Diệp Nam Thiên không hiểu cụ thể đối với thực lực của Trần Dật Thần, nhưng mà ông ta cũng không thể không thừa nhận ông ta có một chút hoài nghi đối với lại đánh giá của Võ Chí Châu.

“Vãn bối thất lễ rồi.”

Trần Dật Thần chắp tay cúi đầu với Võ Chí Châu, cho trưởng bối như Võ Chí Châu đây một sự tôn trọng nhất định, đồng thời cũng không phủ nhận suy đoán của những người khác.

“Tôi nghĩ là tất cả các chiêu thức của cậu lúc bắt đầu đều là vì làm nền cho chiêu thức cuối cùng?”

  • Đọc [ 65 ]