Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 660

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 660

CHƯƠNG 660: CUỘC THI ĐẤU VÕ ĐẠO TOÀN CẦU

Cho dù cô và Trần Dật Thần đã ly hôn, cô cũng phải!

Sáng sớm, khi sắc trời chưa sáng hẳn, Trần Dật Thần từ trong giấc mơ tỉnh lại, mở mắt ra, trong phòng là một khoảng tối, rất yên tĩnh, còn có thể nghe thấy tiếng hít thở khẽ khàng của Hạ Nhược Y ở bên cạnh. Phải.

Hạ Nhược Y nằm ở bên cạnh anh, nghiêng người với anh, hai tay ôm lấy anh, ngủ rất yên ổn.

Tối qua Hạ Nhược Y tuy rất mạnh miệng kêu anh ngủ ở sô pha, nhưng cuối cùng vẫn là mềm lòng, bảo anh lên giường ngủ, chỉ là không cho phép anh có ý nghĩ xấu xa, càng không thể động tay động chân, thậm chí còn vạch giới hạn, mỗi người nửa cái giường, vô cùng rõ ràng.

Trần Dật Thần tự biết đuối lý, cộng thêm trong lòng hổ thẹn với Hạ Nhược Y, vì thế rất thành thật, an phận, mãi tới khi Hạ Nhược Y ngủ, anh đều không có chạm vào Hạ Nhược Y.

Dưới tiền đề bảo đảm không ảnh hưởng tới giấc ngủ của Hạ Nhược Y, nhẹ nhàng dê dịch cơ thể, sau đó hôn nhẹ một cái ở trên trán của Hạ Nhược Y.

Làm xong mọi chuyện, anh nhẹ nhàng xuống giường, đi vào phòng tắm tắm rửa.

“Em sao đã tỉnh rồi?” Sau khi tắm rửa xong, Trần Dật Thần đi ra khỏi phòng tắm, bỗng nhiên nhìn thấy Hạ Nhược Y đã tỉnh.

“Đồng hồ sinh học của em cũng rất đúng giờ, sao không thể tỉnh chứ.” Hạ Nhược Y nói: “Ngoài ta, em ngủ rất mẫn cảm, anh tạo ra âm thanh to như vậy, có thể không tỉnh sao?”

“Lỗi của anh.”

Trần Dật Thần cười khổ một tiếng, sau đó nói: “Quản minh chủ bảo anh buổi sáng sau khi thức dậy thì đi tìm ông ấy. Anh chuẩn bị chạy bộ tới khách sạn Tây Hồ Quốc, vừa hay xem như tập luyện rồi. Em ngủ tiếp đi, đợi anh xử lý xong việc bên đó, sẽ quay về tìm em.”

“Ừm, buổi trưa tôi cùng anh ăn bữa cơm, sau đó trở về Trung Hải.” Hạ Nhược Y gật đầu.

“Vội như vậy sao?” Trần Dật Thần có hơi ngạc nhiên.

“Bên kia có một dự án cần phải bàn bạc, ký kết hợp đồng, em hoãn hai ngày, không tiện hoãn thêm nữa. Bởi vì, dự án này người cạnh tranh rất nhiều, còn hoãn nữa thì sẽ rơi vào trong tay người khác rồi.” Hạ Nhược Y giải thích.

Bên tai vang lên lời nói của Hạ Nhược Y, trong lòng Trần Dật Thần tràn ngập sự cảm động, không kìm được mà đi tới bên giường, cúi người, lần nữa đặt một nụ hôn trên trán Hạ Nhược Y.

Nụ hôn này, rất nhẹ, lại rất thâm tình.

Sau đó, khi Trần Dật Thần muốn đứng lên, đột nhiên bị Hạ Nhược Y dùng hai tay quàng qua cổ, sau đó chủ động hôn môi của anh.

Hạ Nhược Y, lúc này thấy phản ứng này của Trần Dật Thần, đầu tiên là có hơi xấu hổ, sau đó cố ý nghiêng mặt đi: “Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Vừa dứt lời, Hạ Nhược Y lần nữa xoay người, để lại phần gáy cho Trần Dật Thần, trông như là đang lạnh nhạt với Trần Dật Thần, thực chất là đang che đậy sự xấu hổ của mình — Nghĩ tới bản thân vừa rồi vậy mà có hơi kích tình, cô hận không thể tìm cái lỗ chui xuống, mãi mãi đều không ra ngoài mới tốt.

“Anh biết.” Trần Dật Thần lẩm bẩm một câu, sau đó buồn bực đi mặc quần áo.

“Phụt—” Bên tai vang lên lời của Trần Dật Thần, Hạ Nhược Y không nhịn được mà phì cười, sự xấu hổ đó cũng theo đó mà nhạt đi.

7 giờ sáng, Trần Dật Thần chạy bộ tới khách sạn Tây Hồ Quốc, Quản Nam Thiên sớm đã ở đó đợi lâu rồi.

“Nhìn dáng vẻ, thương thế của cậu một chút cũng không cần lo ngại.” Quản Nam Thiên chủ động đi tới, cười rồi nói.

“Ừm, chút thương thế nhỏ, không có ảnh hưởng gì.” Trần Dật Thần gật đầu.

“Vậy cậu giả bộ như thật, phải biết, lúc đó, bao gồm cả tôi bên trong, tất cả mọi người đều cho rằng cậu bị Cảnh Đằng đó đánh bị thương rồi, tình thế rất bất lợi đối với cậu, lại không ngờ cậu là cố ý biểu hiện ra dáng vẻ bị thương, sau đó đột nhiên ra đòn sát thủ, đánh cho tên Cảnh Đằng đó không kịp trở tay, một chiêu đánh cậu ta trọng thương, khiến trận tỷ võ kết thúc.” Quản Nam Thiên cảm thán cười khổ.

“Tỷ võ như chiến trường, tình thế trên sân luôn thay đổi muôn vàn, tự nhiên phải đưa ra lựa chọn có lợi nhất cho mình.” Trần Dật Thần mặt mày thản nhiên nói.

“Ừm, đáng tiếc, bất luận là chiến trường, hay là trên sân tỷ võ, người biết đạo lý này không nhiều.”

Quản Nam Thiên vừa tản bộ cùng Trần Dật Thần, vừa gật đầu nói: “Điều này cũng chứng tỏ một mặt nghiêng, phóng mắt khắp thế hệ trẻ tuổi của giới võ học nước H, tạm thời không nhắc tới thực lực, chỉ bàn tới kinh nghiệm chém giết, cậu là người đứng đầu cũng không ngoa— So sánh với cậu mà nói, những võ giả trẻ tuổi khác càng giống như đóa hoa trong lồng kính, không chịu nổi gió thổi mưa táp!”

“Ông quá khen rồi.” Trần Dật Thần rất khiêm tốn.

“Không phải là khen, là sự thật.”

Quản Nam Thiên nói rồi, sau đó ngoảnh đầu nhìn Trần Dật Thần, chuyển chủ đề: “Thiết nghĩ cậu chắc đoán được mục đích tôi tìm cậu nói chuyện rồi.”

“Ừm, liên quan tới cuộc thi đấu võ học toàn cầu.”

Trần Dật Thần gật đầu, người ngoài đều đoán được điểm này, anh tự nhiên biết rõ trong lòng.

“Cậu hiểu được bao nhiêu về cuộc thi đấu võ học toàn cầu?” Quản Nam Thiên không có gấp gáp hỏi kết quả suy nghĩ của Trần Dật Thần, mà hỏi câu này.

“Theo tôi được biết, cuộc thi đấu võ học toàn cầu lần này, những cường giả đứng ở đỉnh cao võ học kia gần như đều không tham gia, khiến cho tranh đấu của Tông Sư ảm đạm mất đi màu sắc, nhưng truyền nhân mạnh nhất của loại thế gia võ học, môn phái và thế lực ẩn thế giống như nhà họ Cảnh này sẽ xuất thế, lại khiến tranh đấu của thế hệ trẻ trong cuộc thi đấu võ học này có đủ sức nặng, thậm chí có thể nói là chuyện rầm rộ khó gặp trong mấy chục năm!” Trần Dật Thần nói ra những tin tức mà mình biết được.

“Xem ra cậu hiểu rất sâu.” Quản Nam Thiên nghe vậy, ngược lại cũng không có cảm thấy bất ngờ, dù sao Trần Dật Thần cũng có lý luận của riêng mình, muốn tìm hiểu sâu những thông tin này không có khó.

“Vậy cậu nghĩ thế nào? Đưa ra quyết định rồi chứ? Có tham gia không?” Quản Nam Thiên đã hỏi liên tiếp ba vấn đề, nhưng thực chất chỉ là một vấn đề.

Vừa dứt lời, ông ta dừng bước chân, vẻ mặt mong chờ nhìn Trần Dật Thần.

“Tạm thời còn chưa đưa ra quyết định.” Trần Dật Thần khựng lại một chút rồi mở miệng.

“Tạm thời còn chưa đưa ra quyết định sao?”

Nghe thấy lời của Trần Dật Thần, Quản Nam Thiên có hơi sửng sốt, ông ta vốn tưởng, Trần Dật Thần tất nhiên sẽ tham gia cuộc thi đấu võ học toàn cầu lần này, bởi vì đối với Trần Dật Thần mà nói, cuộc thi đấu võ học toàn cầu lần này, sẽ là một cơ hội tốt để anh nổi danh khắp chốn.

“Quản minh chủ muốn kêu tôi tham gia sao?”

Nhìn sắc mặt của Quản Nam Thiên, Trần Dật Thần đột nhiên mở miệng.

“Không sai.” Quản Nam Thiên gật đầu, trực tiếp thừa nhận: “Tôi quả thật muốn kêu cậu tham gia cuộc thi đấu võ học toàn cầu lần này.”

 

  • Đọc [ 14 ]