Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 640

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 640

CHƯƠNG 640: ĐẠI SƯ TỀ TỤ

“Thật không ngờ Kiều đại sư cũng đến.”

“Phải, Kiều đại sư là một trong số ít Hóa Kình đỉnh phong của giới võ thuật nước H, nhân vật như ông ấy bình thường căn bản sẽ không xuất hiện đâu.”

“Các người không biết rồi, sở sĩ Kiều đại sư đến đây là vì ông ấy có thù với Amaterasu Takeno của nước N”

“Có thù? Là sao vậy?” mọi người cảm thấy hứng thú.

“Kiều đại sư ngày trước khi còn là Hóa Kình sơ kỳ, đã từng giao thủ với Amaterasu Takeno cũng là Hóa Kình sơ kỳ, nhưng ông ấy lúc đó đã thua Amaterasu Takeno nửa chiêu, chuyện này trở thành tâm bệnh của ông ấy, vốn dĩ ông ấy định tìm cơ hội tái đấu một trận với Amaterasu Takeno, lấy lại mặt mũi, nhưng không ngờ, mấy hôm trước Amaterasu Takeno lại bị Trần Dật Thần làm nổ chết”

“Anh nói thử xem nếu anh là Kiều đại sư, anh có đến xem mặt cái kẻ làm nổ chết kẻ thù của anh không?

“Thì ra là thế.”

Nghe người kia giải thích, mọi người liền hiểu rõ, ý đồ đến đây của Kiều đại sư.

“Theo tôi thấy, hôm nay tuyệt đối không chỉ có một võ học tông sư là Kiều đại sư đến đâu, trưởng môn của các môn phái khác cũng đến!”

Người đó lại bổ sung một câu.

“Vương đại sư của Vịnh Xuân Quyền đến!”

“Lý đại sư của Tiệt Quyền Đạo đến!”

“Triệu Vô Đạo đại sư chưởng môn Bát Quái Môn đến!”

“Trương Thiên Sư đại sư chườởng môn phái Võ Đang đến!”

“Trụ trì chùa Thiếu Lâm Không Minh đại sư đến!”

…………   Như để khẳng định lời nói của người đó nói, thời gian trôi qua, từng đại sư võ học lần lượt đến đây, bao gồm cả những ngọn cờ sáng của giới võ học nước H như Thiếu Lâm, Võ Đang, Bát Quái Môn.

“Trời đất ơi, có có buổi trưa thôi, ngoại trừ những nhân vật nặng ký của Võ Minh ra, gần như toàn bộ giới võ lâm nước H đều có mặt ở đây, thật không thể tin được!” Trên thuyền lớn, có võ sĩ trợn tròn mắt, kinh ngạc kêu lên.

“Đúng vậy, huống hồ chi tên Trần Dật Thần kia cũng chưa lên tiếng trả lời, trận đấu này có thể diễn ra hay không cũng chưa biết được, chưởng môn các phái, tông sư đều đến đủ, đây là lần đầu tiên trong lịch sử giới võ học nước H!”

Có người lên tiếng hùa theo, nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người.

Qúa giữa trưa, trận đấu này vẫn chưa chắc có diễn ra được hay không, dường như cả giới võ học nước H đều đến rồi!

Bất kì chỗ nào đều cọi trọng người trong giới và thân phận địa vị, giới võ học cũng không ngoại lệ.

Bến thuyền tổng cộng có ba con thuyền lớn, các đệ tử đến từ các môn phái thì ở trên con thuyền thứ nhất, trong đó bao gồm cả Võ Đang, Bát Quái Môn và phái Thiếu Lâm, thực lực đều ở dưới Hóa Kình, đa phần là Ám Kình.

Lần này, thiên tài các môn các phái đi theo chưởng môn đến trước, vừa xem trận đấu, cũng thông trận đấu giữa Trần Dật Thần và Cảnh Đằng để tìm ra cách biệt, từ đó truyền cảm hứng cho bản thân chăm chỉ tập luyện, nâng cao thực lực, tránh bị những kẻ yêu nghiệt như Cảnh Đằng, Trần Dật Thần bỏ xa.

Chiếc thuyền thứ hai toàn bộ đều là đại sư võ học từ Hóa Kình trở lên, bao gồm cả ba thái sơn bắc đẩu của giới võ học nước H là Trương Thiên Sư, chưởng môn phái Võ Đang, Triệu Vô Đạo chưởng môn Bát Quái Môn và Không Minh đại sư trụ trì chùa Thiếu Lâm.

“Hôm nay nhiều người đến như vậy, nếu tên nhóc Trần Dật Thần này không ra ứng chiến, vậy thì hay rồi.” Chưởng môn Bát Quái Môn nhấp ngụm trà, không nhịn được mỉm cười trêu chọ.

“Lão Triệu, ông lo xa quá rồi. Mặc dù chúng ta chưa từng gặp tên nhóc đó, nhưng tôi cảm thấy, với tính khí và phong cách mạnh mẽ của nó, chắc no không phải là tên nhát gan đâu.

Chưởng môn Võ Đang, Trương Thiên Sư gật gật đầu, đáp: “Theo tôi thấy, cậu ta cho dù là thực lực không đủ thì cũng muốn liều chết mà đánh.”

“Thiên Sư nói đúng, đây cũng là nguyên nhân hôm nay chúng ta không hẹn mà cùng đến đây, chúng ta đều đoán được thằng nhóc đó sẽ ứng chiến”

“Ba vị đại sư, mọi người cho rằng Trần Dật Thần và truyền nhân nhà họ Cảnh, Cảnh Đằng ai có cơ hội thắng nhiều hơn?” sau khi Không Minh đại sư dứt lời, Kiều Võ Đấu chưởng môn của Thiếu Bắc Quyền tò mò hỏi.

Đúng như những võ sĩ ở bến thuyền đoán, lần này ông đến đây xem trận đấu, đúng thật là nhằm vào Trần Dật Thần.

Ông muốn biết, có thể giết được Amaterasu Takeno đứng hạng 18 trên Thần Bảng rốt cuộc là tên yêu nghiệt hơn người như thế nào.

Loạt xoạt loạt xoạt……

Nghe thấy lời của Kiều Võ Đấu, những đại sư võ học khác trên tàu lớn đều không hẹn mà cùng đổ dồn về phía ba người Không Minh đại sư, Trương Thiên Sư và Triệu Vô Đạo, đợi câu trả lời của ba người.

Theo bọn họ thấy, ba người đều là thái sơn bắc đẩu của giới võ học nước H, thực lực cao thâm, mắt nhìn cực tốt, chắc có thể đưa ra phán đoán chính xác.

Nghe thấy câu hỏi của Kiều Võ Đấu, cảm nhận được sự mong đợi trong ánh mắt mọi người, ba người Không Minh đại sư nhìn nhau, mỉm cười lắc đầu, tỏ ý mình cũng không biết.

“Quản minh chủ đến!”

Đúng lúc đó, một âm thanh lớn vang lên ở cổng lên thuyền, ngay lập tức thu hút ánh mắt cả ba người bao gồm cả Không Minh đại sư.

Trong ánh nhìn chằm chằm của mọi người, Quản Nam Thiên, phó minh chủ của Võ Minh Yến Kinh dưới sự hộ tống của một nhóm người, băng qua khu vực phong tỏa.

Đi bên cạnh Quản Nam Thiên là phó minh chủ của Võ Minh Hàng thị và trợ thủ của ông ấy, ngoài ra, còn có một người đàn ông trung niên thân hình vạm vỡ, sắc mặt nghiêm nghị.

“Sao ông ta đến đây?”

Xem ra người đàn ông trung niên đó, tất cả các đại sư võ học bao gồm cả Không Minh đại sự đều kinh ngạc.

Bởi vì bọn họ đều ngay lập tức nhận ra người đàn ông trung niên đó.

Võ Chí Châu.

Phó minh chủ của Chiến Minh, từng là một trong võ sĩ Hóa Kình trẻ nhất giới võ học nước H, năm đó tốc độ ông đột phá Hóa Kình chỉ thua tông chủ Chu Phá Không của Côn Lôn Tông, vào thời đại đó, Võ Chí Châu là danh từ thay thể của thiên tài.

Năm đó nếu không phải vì sự tồn tại Chu Phá Không, vậy Võ Chí Châu chính là sự tồn tại mạnh mẽ nhất trong nhóm võ sĩ nước H, cũng là ngôi sao sáng chói nhất.

Tuy nhiên, thế sự vô thường, năm đó danh tiếng và sự nổi bật của Chu Phá Không khiến Võ Chí Châu bị lu mờ đi.

Nhưng mà Võ Chí Châu cuối cùng cũng tiến vào Chiến Minh đại diện thánh điện võ sĩ của nước H.

“Nếu như tôi đoán không sai, Võ Chí Châu đến đây vừa là coi trọng trận đấu, vừa là sự cảnh cáo vô hình đến nhà họ Cảnh.”

Chưởng môn Bát Quái Môn ra chiều suy nghĩ rồi đáp.

“Cảnh cáo? Triệu đại sư tại sao lại nói thế?” Trương Thiên Sư nhịn không được hỏi một câu, nghe ý của Triệu Vô Đạo, lại cảm thấy Võ Chí Châu đang đứng về phía Trần Dật Thần nhỉ?

“Trương Thiên Sư, vậy là ông không biết rồi, Trần Dật Thần này, có quan hệ rất thâm sâu với Chiến Minh.” Triệu Vô Đạo đè giọng xuống nói.

Trương Thiên Sư sửng sốt một lúc: “Triệu đại sư, ý ông là, Trần Dật Thiên lần trước đến nước N là để chấp hành nhiệm vụ?”

“Không chỉ có vậy.”

Triệu Vô Đạo lắc lắc đầu, miệng lộ ra nụ cười thần bí.

Thấy Triệu Vô Đạo rõ ràng là ám chỉ gì đó, nhưng không chịu nói nhiều, Trương Thiên Sư cũng không hỏi thêm nữa, nhưng trong lòng lại để mắt đến.

Sau đó, Quản Nam Thiên cùng với Võ Chí Châu và phó minh chủ Võ Minh Hàng thị lên thuyền lớn của các đại sư võ học và Không Minh đại sư.

“Quản minh chủ, Võ đại sư, Trần minh chủ!”, nhóm người Không Minh đại sư đều đứng dậy chào hỏi ba người Quản Nam Thiên.

 

  • Đọc [ 87 ]