Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 633

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 633

CHƯƠNG 633: GỬI THƯ KHIÊU CHIẾN

Nghĩ tới đây, Cảnh Đằng lạnh lùng nhìn Mục Dương một cái: “Mục Dương, lấy danh nghĩa của tôi lập một chiến thư khiêu chiến với Trần Dật Thần, mười ngày sau tôi sẽ lấy mạng của anh ta bên bờ hồ Tây Tử.”

“Vâng thưa cậu chủ.” Mục Dương nhận lệnh, anh ta cũng hơi phấn khích, mọi chuyện không nằm ngoài dự đoán của anh ta, những chiến tích gần đây của Trần Dật Thần đã làm Cảnh Đằng nóng máu.

Tiếp theo đó, Cảnh Đằng sẽ xuất hiện với một cách thức sẽ làm chấn động cả thế giới.

Ngày hôm đó.

Truyền nhân của nhà họ Cảnh xuất quan, đưa ra lời khiêu chiến sinh tử với Trần Dật Thần.

Tin tức này giống như mọc thêm cánh, lập tức lan truyền ra khắp giới võ đạo của nước H và toàn thế giới, gây ra một sự chấn động rất lớn.

Bởi vì thân phận của Trần Dật Thần đặc biệt lại thêm những chuyện trước đây trong quá khứ khiến chuyện này được cả xã hội thượng lưu ở nước H và toàn bộ thế giới ngầm trên toàn cầu vô cùng quan tâm.

Nhà họ Cảnh là ai?

Cảnh Đằng rất lợi hại sao?

Sau khi thông tin được truyền đi, ngoại trừ rất ít người biết chuyện nhà họ Cảnh còn gần như trong lòng mọi người đều có những thắc mắc như vậy.

Nói về thế lực, mặc dù Trần Dật Thần chỉ là con riêng của nhà họ Trần nhưng sau khi trải qua trận chiến với thương hội Trung Hải và thương hội Thiên Thủy, Trần Dật Thần cũng có được một thế lực không thể coi thường ở Trung Hải.

Ít nhất nhà họ Sở ở Trung Hải đã khẳng định chắc chắn đứng về phía của Trần Dật Thần.

Ngoài nhà họ Sở ra, Trần Dật Thần còn nhận được sự bảo vệ của mấy người con nhà danh giá như Vũ Văn Bác và Vương Kiền, thiên tài Kiếm Tông.

Chỉ cần có những thế lực đó bảo vệ cũng đủ để cho phần lớn những gia tộc lớn ở nước H phải kính sợ.

Đó là còn chưa nói đến thực lực cá nhân của Trần Dật Thần.

Anh là võ giả đạt tới cảnh giới Hóa Kình nhanh nhất ở nước H.

Hơn nữa, anh từng giết hai người ninja và hai cường giả thần bảng ở Nhật, tạo ra một vụ thảm án gây chấn động toàn cầu và cả nước N.

Hơn nữa, anh sống sót mà thoát ra khỏi được sự vây bắt của nước N.

Theo lý mà nói, hiện giờ Trần Dật Thần cũng nên có một vị trí trong thần bảng vì dù sao anh cũng đã từng giết hai cường giả thần bảng.

Sở dĩ anh không được lọt vào thần bảng là vì anh không dùng thực lực của mình để giết hai cường giả thần bảng kia mà dùng sự trợ giúp của vũ khí nóng.

Không chỉ như vậy, anh còn được chính phủ các nước liệt vào danh sách nguy hiểm cấp độ SSS.

Là một trong số những người nguy hiểm nhất trên thế giới.

Với một tình huống như vậy, truyền nhân của nhà họ Cảnh đứng ra muốn chiến đấu một trận sinh tử với Trần Dật Thần thì sao có thể không gây ra chấn động?

Nhà họ Trần, Yến Kinh, trong phòng sách của Trần Bá Dung.

“Ông xã, chuyện của gã tên Cảnh Đằng kia là thế nào vậy? Có phải là người mà ông tìm không?”

Mẹ của Trần Anh Tài là Vương Tú Lan vào hỏi Trần Bá Dung, bà ta không hề biết về kế hoạch trước đây của ông ta.

Từ khi đứa con gái Trần Anh Nhu bị Trần Dật Thần đánh gãy chân, bà ta vẫn luôn ra nước ngoài tìm bác sĩ nổi tiếng để nối chân cho con gái.

Nhưng đáng tiếc, Trần Dật Thần ra tay quá mạnh.

Anh chặt nát tất cả xương chân của Trần Anh Nhu nên hoàn toàn không có hy vọng để chữa lành.

Không còn cách nào khác, bà ta đành từ bỏ việc điều trị cho Trần Anh Nhu mà chuyển sang nghĩ cách báo thù Trần Dật Thần.

“Ừm.”

Trần Bá Dung gật đầu thẳng thắn rồi nói: “Người tên Cảnh Đằng kia đúng là do tôi tìm.”

“Ông tìm lúc nào vậy? Người nhà họ Cảnh này có đáng tin không?” Vương Tú Lan không kìm được hỏi thêm.

“Tôi mới tìm mấy hôm trước, nhà họ Cảnh đương nhiên là đáng tin rồi.” Trần Bá Dung mỉm cười rồi nói: “Có chuyện này bà không biết đâu, nhà họ Cảnh là một thế gia võ học giấu mình ở nước H, bọn họ đã có lịch sử tồn tại trên cả ngàn năm rồi.”

“Truyền thống kế thừa của bọn họ vô cùng lâu dài, bề dày võ đạo của bọn họ có thể nói là vô cùng thâm hậu.”

“Năm ngoái gia chủ nhà họ Cảnh nợ tôi một ân tình, lần này tôi đặc biệt dặn dò bọn họ phải báo thù cho con trai và con gái của chúng ta.”

“Để báo thù cho con trai và con gái của chúng ta, sao ông không để bậc cường giả tiền bối của nhà họ Cảnh ra tay?” Vương Tú Lan hỏi “Nếu để bậc cường giả tiền bối của nhà họ Cảnh ra tay, liên minh võ đạo nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm, hơn nữa truyền ra ngoài danh tiếng cũng không được hay lắm.”

“Vậy nên để truyền nhân của nhà họ Cảnh ra tay, dùng danh nghĩa là khiêu chiến sinh tử để giết chết thằng con hoang kia mới là cách tốt nhất.”Trần Bá Dung giải thích.

“Theo những gì tôi biết, thằng con hoang chết băm chết vằm kia được người ta gọi là người đứng đầu lớp trẻ trong giới võ học ở nước H, ông có chắc người tên Cảnh Đằng kia có thể giết chết được nó không?” Vương Tú Lan lại hỏi tiếp, có vẻ như bà ta không quan tâm tới tình hình của nhà họ Cảnh mà chỉ quan tâm đến việc có thể giết chết Trần Dật Thần để báo thù cho con gái hay không.

“Tú Lan, có chuyện này bà không biết rồi, danh xưng kia của thằng con hoang đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, là một số lãnh đạo cấp cao của liên minh võ đạo cố tình tâng bốc để tạo ra một vị thần thôi.”

“Còn Cảnh Đằng của nhà họ Cảnh lại không giống như vậy, ở nước H, ngoại trừ những thế lực võ học nổi tiếng như Thiếu Lâm, Võ Đang ra vẫn còn những thế lực võ học luôn kín tiếng. Những thế lực này còn mạnh hơn gấp chục lần, trăm lần những thế lực nổi tiếng kia ấy chứ.”

“Nhà họ Cảnh chính là một trong những gia tộc xuất sắc nhất trong thế lực võ học luôn kín tiếng này. Cảnh Vân Phong, gia chủ của nhà họ Cảnh có thực lực vô cùng cao, nghe nói ông ta là võ giả Hóa Kình đỉnh phong, có hy vọng trở thành Tông sư võ đạo nhất của nước H trong khoảng 100 năm trở lại đây. Và Cảnh Đằng chính là cháu trai của ông ta, từ nhỏ đến lớn đều được đích thân ông ta truyền thụ võ công. Bây giờ để Cảnh Đằng ra tay hẳn không có vấn đề gì.” Trong lòng Trần Bá Dung đã có tính toán của riêng mình.

“Vậy thì tốt.”

Nghe được những lời này của Trần Bá Dung, Vương Tú Lan lại cười lạnh: “Từ sau khi chịu cú sốc kia, Anh Nhu mãi không thể phấn chấn lên được, tôi còn lo lắng con bé sẽ u uất suốt cả đời nhưng hiện giờ hình như tôi không cần phải lo nữa.”

“Đúng vậy, bà mau nói thông tin này cho Anh Nhu biết đi. Bảo nó lấy lại tinh thần, kiên cường sống tiếp, còn về cáo chân của nó… về sau chúng ta sẽ nghĩ cách.” Trần Bá Dung phụ họa nói.

“Được!”

Vương Tú Lan gật đầu rồi quay người ra khỏi phòng sách.

Một nửa tiếng sau.

Trong một viện điều dưỡng nào đó là Yến Kinh.

Trần Anh Nhu đang nằm liệt trên giường, cô ta biết tin truyền nhân của nhà họ Cảnh là Cảnh Đằng sẽ khiêu chiến một trận sinh tử với Trần Dật Thần để giết chết anh ta.

“Ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha…”

Trần Anh Nhu vốn đang ủ ê, chán nản không khác gì như một cái xác chết, sau khi biết được tin này, cảm giác như biết được một tin tức vui nhất trên thế giới này. Cô ta ha ha ha cười lớn như một kẻ điên, khuôn mặt ngập tràn nỗi căm hận và sự sung sướng.

“Trần Dật Thần, cái đồ khốn nạn! Mày đánh gãy chân bà thì đã làm sao?”

“Bây giờ mày sắp phải chết rồi, trong khi bà đây còn vẫn còn được sống tiếp, hơn nữa bà đây còn sống rất lâu nữa.”

“Cứ đợi đấy đi, sẽ có một ngày bà đây đứng dậy trở lại được, bà nhất định phải đào xác mày từ dưới mộ lên, băm nhỏ ra cho chó ăn.”

….

Khi Trần Anh Nhu biết được thông tin Trần Dật Thần chuẩn bị bị giết chết, lấy lại được hy vọng sinh tồn và chiến đấu thì ở cách đó cả ngàn dặm, ở tổng bộ của Thần Ẩn tại nước N xa xôi, người phụ trách mới của chiến đường Thần Ẩn triệu tập những thành viên cốt cán nhất của tổ chức lại.

“Hôm nay, tôi triệu tập mọi người lại về đây là vì chuyện của tên súc sinh Trần Dật Thần. Hẳn là mọi người đã nghe tới chuyện, Cảnh Đằng, truyền nhân hiện tại của nhà họ Cảnh, một thế gia võ họ của nước H xuất hiện và đưa ra lời khiêu chiến sinh tử cho tên súc sinh Trần Dật Thần kia.”

Hội nghị bắt đầu, người phụ trách mới của Thần Ẩn là Hokusai Koji phát biểu trước: “Bây giờ Watanabe sẽ nói cho mọi người một chút về lai lịch của nhà ho Cảnh đồng thời phân tích một chút kết quả trận chiến này. Sau đó chúng ta sẽ căn cứ vào kết quả những phân tích của Watanabe để quyết định có thực hiện kế hoạch trước đây hay không.”

  • Đọc [ 73 ]