Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 6: Cậu chủ trần

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 6: Cậu chủ trần

“Ông…ông chủ Thẩm, tôi… tôi xin lỗi.” Yết hầu của Vương Đại Hải động đậy, ánh mắt đầy kinh hãi, đánh Thẩm Kình Thiên sao, cho anh ta mượn 100 ngàn cái lá gan, anh ta cũng không dám a.

“Bốp”

Thẩm Kình Thiên hung hăng tát một cái lên mặt của Vương Đại Hải, đánh Vương Đại Hải ngã trên mặt đất.

Sau đó anh ta lại quay người lại, cung kính khom eo với Trần Dật Thần: “Cậu chủ Trần, xin lỗi, để cậu bị hoảng sợ rồi.”

Động tác lưu loát rành mạch!

Cả hiện trường yên lặng!

Mấy tên bảo vệ lũ lượt dụi dụi mắt, giống như là có chút không dám tin vào cảnh tượng mà bọn họ nhìn thấy.

Người giàu nhất thành phố Thương Châu, vậy mà lại khom người với một người trẻ tuổi?!

Cảnh này mà truyền ra ngoài, chỉ e là cả Thương Châu đều sẽ chấn động mất!

Người trẻ tuổi này, rốt cuộc là có thân phận gì?!

Mấy tên bảo vệ này như muốn nổ tung đầu óc, chỉ cảm thấy hô hấp nặng nề cực kỳ.

“Tổng giám đốc Thẩm nặng lời rồi, tôi không có sao.” Trần Dật Thần mỉm cười nói. Không cần Trần Lâm nói, anh cũng có thể nhận ra người trước mặt này, dù sao cũng là người giàu nhất thành phố Thương Châu, Trần Dật Thần thường xuyên nhìn thấy ảnh của Thẩm Kình Thiên trên nhật báo tài chính kinh tế.

“Cậu Trần, chuyện này là sơ suất của tôi. Cậu yên tâm, hôm nay những người đắc tội với cậu, tôi sẽ khiến cho bọn họ trả giá.” Trong mắt Thẩm Kình Thiên loé qua một tia sắc bén, đám người Vương Đại Hải này suýt chút nữa đã khiến ông ta vạn kiếp bất phục rồi, ông ta đương nhiên không thể tha.

“Tổng giám đốc Thẩm, tha mạng a!”

“Tổng giám đốc Thẩm, tôi sai rồi! Ngài tha cho tôi một lần đi.”

Phịch, phịch…

Lời của Thẩm Kình Thiên vừa nói xong, Vương Đại Hải và mấy tên bảo vệ liền cùng nhau quỳ trên mặt đất, nước mắt chảy dài, trả giá mà Thẩm Kình Thiên nói, đâu chỉ đơn giản là khiến bọn họ mất việc đâu, gãy tay gãy chân là còn nhẹ đó!

“Câm miệng!” Thẩm Kình Thiên lạnh lùng hét lên, mấy người đó lập tức im lặng.

Sắc mặt của Thẩm Kình Thiên lạnh lùng, ông ta có thể từ một người bình dân trở thành người giàu nhất thành phố Thương Châu hiện nay, không phải chỉ đơn giản là chỉ biết kinh doanh thôi đâu.

Mấy người này, nếu đã dám đắc tội với Trần Dật Thần, vậy thì phải chuẩn bị tâm lý trả giá cho tốt đi!

Trần Dật Thần híp đôi mắt lại, anh có thể nhìn ra, bộ dạng của Thẩm Kình Thiên không giống như là đang giả vờ, chỉ e là mấy người Vương Đại Hải thật sự sẽ nhận phải xử phạt cực kỳ tàn khốc.

“Bỏ đi, Tổng giám đốc Thẩm.” Trần Dật Thần xua xua tay, nói: “Bọn họ cũng không có làm gì tôi, Tổng giám đốc Thẩm cứ để bọn họ tiếp tục làm việc đi, nếu như Tổng giám đốc Thẩm cảm thấy áy náy thì có thể trừ một tháng lương của bọn họ, coi như trừng phạt được rồi.”

Trần Dật Thần cuối cùng vẫn mềm lòng rồi, mấy người Vương Đại Hải là có sai, nhưng cũng không có sai đến mức nghiêm trọng, Trần Dật Thần không muốn vì mình mà huỷ đi một đời của mấy người Vương Đại Hải.

Trong ba năm giao đồ ăn sau khi rời khỏi nhà họ Trần, Trần Dật Thần đã hiểu ra rất nhiều đạo lý, đối với người xuất thân từ tầng lớp dưới cùng của xã hội, có lúc chỉ sống thôi cũng đã rất gian nan rồi.

Có lẽ đối với mình, chỉ là tiện tay đưa ra một quyết định thôi, nhưng đối với mấy người Vương Đại Hải mà nói, quyết định này là liên quan đến một đời.

Thẩm Kình Thiên có chút bất ngờ, nhưng Trần Dật Thần cũng đã nói như vậy rồi, vậy ông ta đương nhiên phải nể mặt Trần Dật Thần.

“Còn không cảm ơn cậu Trần đi!” Thẩm Kình Thiên lạnh lùng liếc nhìn đám người một cái.

Nghe thấy lời này, mấy người Vương Đại Hải vội vàng vừa lăn vừa bò mà bò tới trước mặt Trần Dật Thần, khấu đầu tạ tội.

Trần Dật Thần không có nói gì, anh chỉ hy vọng, trải qua sự việc lần này, đám người Vương Đại Hải sẽ ghi nhớ, không phải là ai cũng sẽ dễ nói chuyện giống như anh đâu.

Thẩm Kình Thiên cũng thở phào, biểu hiện của Trần Dật Thần vẫn khiến ông ta kinh ngạc, so với những cậu chủ nhà hào môn mà ông ta gặp qua, quả thực là một trời một vực.

Trần Dật Thần không những không ngang ngược ngông nghênh, hơn nữa trông không có chút kiêu ngạo nào, nếu như không phải Trần Lâm nói, ông ta cũng sẽ không dám tin, vị trước mặt này vậy mà lại là người của nhà họ Trần ở Kinh Đô.

Hơn nữa vị này…

Vậy mà còn lái chiếc xe điện đến đây.

Thẩm Kình Thiên bất giác nhìn chiếc xe điện bị đá tan nát trên mặt đất, thần sắc cổ quái.

“Cậu chủ, chúng ta vào trong thôi.” Lúc này, Trần Lâm mỉm cười híp mắt đứng ra.

Trần Dật Thần khẽ gật đầu, dưới sự dẫn đường của Thẩm Kình Thiên, Trần Dật Thần đi vào một biệt thự có phong cách như lâu đài châu Âu.

Trang trí của biệt thự rất tao nhã nhưng không mất đi sự sang trọng, những bức tường trắng như ngọc khiến người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Trên đường đi, Thẩm Kình Thiên đã giới thiệu qua một lượt với Trần Dật Thần, ngôi biệt thự này có vị trí địa lý tốt núi Ngọc Tuyền, có cửa sổ sát đất bằng kính nhìn ra toàn cảnh, người sống trong biệt thự có thể thưởng thức cảnh đẹp của ngọn núi mà không cần ra ngoài.

Căn biệt thự có diện tích hơn 500m2, có hồ bơi riêng, phòng tập gym, rạp chiếu phim, sân vườn nhỏ… Tóm lại là toàn bộ tiện ích cao cấp, đủ loại đủ thứ.

Căn biệt thự này là do Thẩm Kình Thiên xây cho mình, dùng để dưỡng già, không có bán cho bên ngoài, nhưng hôm qua Trần Lâm thị ý muốn mua, Thẩm Kình Thiên đương nhiên không dám từ chối, liền bán căn biệt thự cho Trần Lâm với giá 150 triệu một mét vuông.

Nói là bán nhưng thực ra cũng gần giống như là tặng, bởi vì ngay cả một căn nhà bình thường nhất trên núi Ngọc Tuyền cũng đã có giá 300 triệu cho mỗi mét vuông rồi.

Căn biệt thự có vị trí địa lý đẹp nhất này, có thể nhìn núi ngắm trăng, cho dù một mét vuông có giá một tỷ rưỡi đi nữa thì cũng sẽ có vô số người muốn giành mua.

Trần Dật Thần rất hài lòng với căn biệt thự này, anh tin nếu Hạ Nhược Y sống ở đây, nhất định sẽ rất vui.

“Cậu Trần, cũng đã không còn sớm nữa, tôi đã chuẩn bị bữa trưa ở nhà, không biết cậu Trần có thể nể mặt, cho Thẩm mỗ một cơ hội nhận lỗi không.” Sau khi đưa Trần Dật Thần đi xem xong biệt thự, Thẩm Kình Thiên thử dò hỏi, tuy Trần Dật Thần đã nói không để bụng chuyện của mấy người Vương Đại Hải, nhưng Thẩm Kình Thiên vẫn có vài phần thấp thỏm, sợ Trần Dật Thần về sẽ suy nghĩ nhiều.

“Tổng giám đốc Thẩm, ông nặng lời rồi, nhận lỗi với không nhận lỗi gì chứ, chuyện trước đó đã qua hết rồi, tôi sẽ không đặt trong lòng đâu, ngược lại là sau này tôi sẽ ở Thương Châu phát triển, có thể phải cần làm phiền Tổng giám đốc Thẩm chiếu cố nhiều hơn nữa đó.”

Trần Dật Thần cười nói, kể từ khi tiếp nhận sản nghiệp của nhà họ Trần, anh không thể không có giao thiệp với đám cường hào này, Thẩm Kình Thiên là một người thông minh, nếu như có thể, Trần Dật Thần càng muốn kéo Thẩm Kình Thiên về phía của mình, chứ không phải là nhà họ Trần.

“Ha ha, cậu Trần nói đùa rồi, chiếu cố thì không dám. Sau này cậu Trần nếu như có chỗ nào cần dùng đến Thẩm mỗ thì cứ nói là được, Thẩm mỗ nhất định sẽ hết lòng giúp đỡ” Thẩm Kình Thiên hào sảng cười nói.

Trần Dật Thần cười cười, không có gì nữa, lời mà Thẩm Kình Thiên nói, cứ nghe là được rồi, anh cũng sẽ không ngốc đến nỗi mà đi tin thật đâu.

Thiên hạ nhộn nhịp đều là vì lợi ích, thiên hạ bôn ba cũng đều là vì lợi ích.

Nếu như không có nhà họ Trần, thì loại người như Thẩm Kình Thiên sẽ không nhìn mình tới một cái nữa.

“Đúng rồi, Tổng giám đốc Thẩm, tôi thấy ngọn núi Ngọc Tuyền này rất lớn, ngoại trừ khu biệt thự này, còn có rất nhiều nơi có cảnh sắc rất đẹp, vị trí địa lý cũng rất ưu việt, tại sao Tổng giám đốc Thẩm không suy nghĩ đến việc tiếp tục khai phá chứ?” Trần Dật Thần đột nhiên hỏi.

Núi Ngọc Tuyền là danh lam thắng cảnh nổi tiếng nhất ở thành phố Thương Châu. Suối ngọc trên núi phun ra từ khe đá, dòng nước uốn lượn với những bông hoa màu bạc, giống như cầu vồng ngọc treo ngược. Đây là một trong ba kỳ quan của Thương Châu, Hoàng đế Càn Long đã từng phong cho Ngọc Tuyền là đệ nhất tuyền(suối) trong thiên hạ, trong các triều đại nhà Nguyên và nhà Minh, núi Ngọc Tuyền là thánh địa du lịch, bây giờ nó là một danh lam thắng cảnh cấp 5A nổi tiếng trong cả nước.

Tuy nhiên, núi Ngọc Tuyền cực kỳ khó phát triển vì diện tích lớn, địa hình cao và hiểm, đòi hỏi vốn đầu tư cực kỳ cao.

Nghe nói Thẩm Kình Thiên trước đây đã đầu tư toàn bộ tài lực của mình, cũng chỉ phát triển được chưa đến một phần tư núi Ngọc Tuyền, ba phần tư còn lại là vùng đất hoang sơ.

Đối mặt với mảnh đất hoang như động không đáy này, trong lòng Trần Dật Thần nảy ra một ý tưởng.

  • Đọc [ 247 ]