Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 529

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 529

CHƯƠNG 529: ĐOẠN GIANG HÀ!

Cùng lúc đó, những cơn gió mạnh thổi về phía xung quanh nơi bọn họ đang giao thủ với nhau, giống như một trận gió táp thổi lên, bê tông vỡ vụn trên mặt đất cùng với bùn đất bắn ra bốn phía.

Bịch!

Bịch!

Bịch!

Sau đó có một lực phản kinh khủng trực tiếp đẩy người gầy lui lại phía sau ba bước, mỗi một bước đều mang theo sức lực mạnh mẽ, lớp đất ở dưới chân tất cả đều vỡ vụn ra, lưu lại ba dấu chân thật sâu.

Dưới ánh mặt trời, tay phải của người gầy dường như bị chạm vào điện, không ngừng run rẩy, rách gan bàn tay, vết máu loang lổ.

Ngoại trừ cái đó ra, khí huyết trong cơ thể của anh ta cũng đã hoàn toàn hỗn loạn, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn động đến đau nhức, đồng thời bị thương nhất định.

Còn Vương Kiền thì hai chân như đóng đinh trên mặt đất, vẫn bất động như cũ.

Thấy cảnh tượng này, có rất nhiều võ giả Thương Hội Trung Hải không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Mặc dù Vương Kiền bị thương, nhưng mà thực lực của anh ta vẫn còn đang ở đó.

Đám người đang suy nghĩ, người gầy lại chuyển động một lần nữa.

Lần này động tác của anh ta nhanh hơn so với lúc trước.

Thậm chí nhanh đến nỗi những người đang đứng xem ở dưới võ đài cũng không có cách nào nắm bắt được cái bóng của anh ta.

Vút!

Vút!

Vút!

Nắm đấm thép của người gầy giống như cuồng phong bạo vũ, không ngừng đánh về phía Vương Kiền, kình khí trong cơ thể của anh ta lại trộn lẫn với quyền kình, giống như là không cần mạng mà nghiêng lên người của Vương Kiền.

Ngay từ đầu Vương Kiền còn có thể dùng kiếm ngăn cản lại.

Nhưng mà dần dần Vương Kiền lại trở nên phí sức.

Dù sao thì anh ta cũng bị nội thương, lúc vừa bước lên võ đài, anh ta đã ra sức cưỡng ép đè vết thương xuống. Nhưng mà áp lực do người gầy mang đến càng ngày càng lớn, anh ta không thể không chia ra một phần kình khí để đối phó với người gầy.

Mỗi lần kình khí bị phân chia ra, vết thương trước đó không thể khống chế được.

“Phốc!”

Sau khi người gầy lại bị một quyền đánh lùi, Vương Kiền bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, tiếp theo sắc mặt đều trắng bệch.

“Vương sư huynh!”

Dưới võ đài, Vũ Văn Thiến không khỏi kêu lên một tiếng.

Tiếng kêu hoảng hốt này truyền vào trong lỗ tai của người gầy, lập tức để người gầy càng thêm hưng phấn.

Anh ta nhìn thấy được ánh sáng hi vọng.

Mặc dù thực lực của Vương Kiền mạnh hơn anh ta, nhưng mà Vương Kiền lại bị thương rất nghiêm trọng, chỉ cần anh ta khai thác vào vết thương của đối thủ mà đánh, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ kéo chết Vương Kiền.

“Hô.”

Người gầy hít sâu một hơi, sau đó dường như di chuyển ngay tức thì, xuất hiện ở trước mặt của Vương Kiền một lần nữa, đánh một quyền về phía mặt của Vương Kiền.

Rèn sắt khi còn nóng.

Thừa dịp hiện tại Vương Kiền khí huyết hỗn loạn, kình khí mất khống chế, trực tiếp muốn mạng của Vương Kiền.

Vụt!

Đối mặt với một quyền đang đánh tới của người gầy, Vương Kiền không dám lấy cứng đối cứng mà là cả người chớp lên, vội vàng né tránh.

Nhưng mà…

Người gầy lại giống như là keo con chó, lại đè áp lao tới.

Theo sự di chuyển của Vương Kiền, quyền cước của người gầy tăng lên theo cấp số cộng.

Vút! Vút! Vút!

Trong lúc nhất thời âm thanh bùng nổ lại vang lên không dứt ở bên tai.

Rất nhanh, Vương Kiền liền bị ép đến bên võ đài không còn đường lui nữa.

Lúc này anh ta bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt loé lên một sự quyết đoán.

Sau đó kình khí toàn thân bắt đầu khởi động.

Tiếp theo đó có một cảm giác uy nghiêm không có từ ngữ nào để hình dung bao trùm cả hiện trường.

Cảm giác này lập tức làm sắc mặt của người gầy thay đổi, anh ta muốn tăng tốc tiến công đánh Vương Kiền rớt xuống võ đài.

Nhưng mà lúc này Vương Kiền đã hoàn toàn súc thế.

“Đoạn.”

“Giang.”

“Hà.”

Quát to một tiếng, trường kiếm ở trong tay của Vương Kiền đột nhiên lại nổ bắn ra ngoài, giống như là cầu vồng dưới ánh trăng, bắn về phía người gầy.

Trên mặt của người gầy đầy nỗi sợ, vội vàng lui lại.

Nhưng mà phi kiếm đã bay trên không, lúc này rút lui thì đã trễ rồi.

“Phốc!”

Trường kiếm xuyên thấu qua gương mặt của người gầy, cuối cùng chuôi kiếm dừng ở trước mặt của người gầy với một khoảng cách ba mươi cm.

“Phù, phù” một tiếng, người gầy ngã thẳng xuống đất.

Trong ánh mắt đang trợn to viết đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Anh ta chết không nhắm mắt.

Rõ ràng lúc muốn đè ép Vương Kiền, tại sao đến lúc cuối cùng anh ta lại bị một kiếm của Vương Kiền đâm chết?

“Vương sư huynh thắng rồi.”

Đáp lại người gầy chính là tiếng hô to hưng phấn của đám người Thương Hội Trung Hải, nhưng mà lúc này người gầy đã không có cơ hội lắng nghe.

“Phế vật, đúng là phế vật! Ngay cả một người bị thương mà cũng đánh không lại.” Miyamoto Yuichi gấp gáp muốn chết đi được, ông ta không ngờ tới Kudo Hawk lại chết đi như thế, rõ ràng Vương Kiền đã kéo dài hơi tàn nhưng mà cuối cùng anh ta vẫn bị Vương Kiền giết chết.

“Hội trưởng, mặc dù Kudo Hawk đã chết rồi nhưng mà anh ta cũng không phải là chết ngay cả một chút tác dụng cũng không có, anh ta đã ép được Vương Kiền đưa ra ác chủ bài.” Có người vội vàng trấn an nói.

“Át chủ bài? Là cái gì?” Miyamoto Yuichi âm trầm hỏi một câu.

“Là đoạn sơn hà.”

“Chiêu thức mà lúc nãy Vương Kiền vừa mới sử dụng chính là bí thuật trấn tông của Kiếm Tông, chúng ta ghi lại quá trình sử dụng đoạn sơn hà của anh ta, sau đó chúng ta cho người khác đánh với anh ta, liền có thể tìm ra cách chống lại.”

Nhìn dáng vẻ lúc nãy của Vương Kiền, rõ ràng anh ta có thể sử dụng đoạn sơn hà để giải quyết Kudo Hawk ngay từ khi trận chiến bắt đầu.

Nhưng mà anh ta lại không sử dụng.

Sở dĩ anh ta làm như vậy, lý do chỉ có một cái đó chính là giữ lại đoạn sơn hà để đối phó với người tiếp theo.

Nhưng mà không ngờ đến Kudo Hawk lại dồn anh ta vào tình trạng không có đường lui.

“Thắng rồi, Vương sư huynh, chúng ta thắng rồi.”

Vương Kiền vừa mới bước xuống võ đài, đông đảo võ giả của Thương Hội Trung Hải liền kích động vây quanh.

Nhưng mà Vương Kiền lại không nói một lời nào, một giây sau anh ta đột nhiên phốc một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, sau đó cả người không thể kìm chế được mà ngã ra phía sau.

“Vương sư huynh.”

Đám người kinh hãi vội vàng đỡ anh ta.

Trần Dật Thần sải bước đi ra trước mặt đám người, đi đến bên cạnh Vương Kiền, ổn định lại thân thể của Vương Kiền.

“Vương sư huynh, như thế nào rồi?” Vũ Văn Thiến lo lắng, đôi mắt xinh đẹp đỏ lên, Vương Kiền lại nhắm chặt hai mắt không nói một lời.

“Trước tiên đưa anh ta trở về đi.” Trần Dật Thần nhìn đám người một chút, trầm giọng nói.

Vì để đề phòng cuộc chiến này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, trước khi bắt đầu thì Thương Hội Trung Hải đã mang theo đoàn đội y tế chuyên nghiệp đi cùng.

Cho nên sau khi trở lại biệt thự không lâu, tình trạng của Vương Kiền đã được chẩn đoán.

“Bác sĩ Liêu, Vương Kiền như thế nào rồi?” Sở Dật Phi hỏi.

“Tình trạng hiện tại của anh Vương có chút nghiêm trọng, vết thương bên ngoài của anh ta cũng không sao, không nghiêm trọng cho lắm, nghiêm trọng chính là lục phủ ngũ tạng của anh ta.”

“Lục phủ ngũ tạng của anh ta đều chịu những tổn thương với mức độ khác biệt nhau, nếu như không xử lý những vết thương này, sợ rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng của anh ta.” Bác sĩ Liêu bình tĩnh nói, cấu tạo thân thể của võ giả và người bình thường cũng giống như nhau, khác nhau chỉ là thể phách và lục phủ ngũ tạng của võ giả sẽ mạnh hơn một chút so với người bình thường.

“Vậy lập tức xử lý cho cậu ấy đi.” Sở Dật Phi quyết định thật nhanh, Vương Kiền là Kiếm Tông chi chủ, anh ta tuyệt đối không thể xảy ra chuyện được.

“Sở tổng, vết thương của anh Vương phải trở về trong nước mới có thể xử lý được, nơi này không có thiết bị chữa bệnh chuyên nghiệp.” Bác sĩ Liêu bất đắc dĩ nói, bọn họ là tây y, cũng không phải là trung y, tây y chữa bệnh đối với thiết bị y tế có tính ỷ lại cực kỳ cao, không có thiết bị chữa bệnh chuyên nghiệp thì trình độ của bọn họ không có cách nào phát huy được toàn bộ.

“Được rồi, bây giờ tôi sẽ liên lạc với máy bay trực thăng để máy bay trực thăng đưa các người trở về nước…”

“Anh Sở, tôi không quay về.” Lúc này Vương Kiền mở mắt ra, âm thanh của anh ta có chút suy yếu nhưng mà giọng điệu lại cực kỳ kiên định.

  • Đọc [ 8 ]