Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 36: Người đàn ông phía sau cô ta

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 36: Người đàn ông phía sau cô ta

Có điều người kinh ngạc nhất lúc này, tuyệt đối là Hạ Nhược Y, khoảnh khắc khi nhìn thấy Cố Minh Sâm, nội tâm của cô liền thấy sợ hãi, lần trước Cố Minh Sâm ít nhiều cũng để lại một ít ám ảnh tâm lý với cô, cô vốn tưởng rằng, lần này đụng phải Cố Minh Sâm, sợ rằng cũng khó thoát một phen xấu hổ.

Nhưng không ngờ, Cố Minh Sâm lần này nhìn thấy cô thì giống như con mèo, hoàn toàn không có dáng vẻ uy phong giống như lần trước nữa.

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi?

Sắc mặt của Trần Dật Thần kỳ dị, trong đây chỉ có anh biết, Cố Minh Sâm tại sao trước sau lại khác biệt như thế.

Anh lần trước chặt một tay của Cố Minh Sâm không nói, trước đi còn lộ một điều, khiến Cố Minh Sâm không dám tiết lộ chuyện liên quan về anh.

Cho nên hiện giờ Cố Minh Sâm nhìn thấy anh lại giả vờ không biết anh, nhưng phải cho anh đủ mặt mũi.

Cố Minh Sâm kích động mất nửa ngày, bàn tay của ông ta không nâng lên được, mới từ từ đứng dậy, mỉm cười nói với Hạ Nhược Y: “Cô Hạ, xin lỗi, nếu như tôi biết cô đang ăn cơm ở đây, có đánh chết tôi tôi cũng không dám làm phiền cô.”

Từ Dao há to miệng, đây còn là Cố Minh Sâm hung hăng của vừa nãy nữa không? Thế nào ở trước mặt Hạ Nhược Y, lại giống như con chó pug vậy?

Tống Quân và Triệu Nhạc nửa sống nửa chết nằm trên đất, lúc này càng thêm hối hận, nếu như bọn họ sớm biết Hạ Nhược Y trâu bò như vậy, đánh chết bọn họ bọn họ cũng sẽ không giống như một tên nhếch nhác thế này, ở trước mặt Hạ Nhược Y quỳ xuống, càng sẽ không đi chọn phiền phức cho bản thân.

Hạ Nhược Y ngây ngốc nhìn Cố Minh Sâm, mãi đến bây giờ, cô cũng không hiểu, Cố Minh Sâm tại sao ở trước mặt cô ngay cả nói to cũng không dám.

“Cô Hạ, đánh bị thương mấy người bạn này của cô, tôi rất xin lỗi. Có điều cô yên tâm, tôi bây giờ cho người đưa bọn họ đến bệnh viện, bọn họ sẽ không có bất cứ vấn đề gì. Ngoài ra, người anh em của tôi không hiểu chuyện, khiến cô và quý cô này phải chịu kinh sợ, tôi sẽ bắt cậu ta đưa cô 9 tỷ tiền tổn thất tinh thần, cô Hạ, cô đừng chê ít.”

Thái độ của Cố Minh Sâm hạ xuống rất thấp, ông ta là người thông minh, từ lúc nhìn thấy Trần Dật Thần, ông ta đã hiểu, quan hệ của Trần Dật Thần và mấy người Tống Quân Triệu Nhạc này tuyệt đối không tính là tốt, nếu không cũng sẽ không nhìn Tống Quân và Triệu Nhạc bị ông ta dạy dỗ, cho nên đối với Tống Quân và Triệu Nhạc, Cố Minh Sâm chỉ bồi thường tiền thuốc men, nhưng đối với Hạ Nhược Y và Từ Dao, cho dù hai người này không bị thương gì, 9 tỷ cũng không thiếu được, bởi vì đây là người phụ nữ của Trần Dật Thần!

“Ông ông…” Hạ Nhược Y muốn hỏi Cố Minh Sâm tại sao lại sợ mình như vậy, nhưng bởi vì căng thẳng, cô lắp bắp không nói lên lời.

Cố Minh Sâm tự nhiên nhìn ra ý tứ của Hạ Nhược Y, có điều Trần Dật Thần không nói, cho ông ta mượn 100 nghìn lá gan, ông ta cũng không dám nói, vì thế ông ta vội vàng khoát tay: “Cô Hạ, tôi bây giờ cho người đưa bọn họ đến bệnh viện, cô đừng lo lắng.”

Sau khi nói xong, Cố Minh Sâm đầu cũng không quay lại mà vội vàng rời khỏi phòng bao, ông ta sợ còn nói nữa, lộ ra điều gì sẽ bị một cái tát của Trần Dật Thần vỗ thành miếng đậu hũ.

Mãi sau khi Cố Minh Sâm ra khỏi phòng bao, Hạ Nhược Y mới phản ứng lại, chuyện này cứ như thế được giải quyết rồi?

“Nhược Y, Cố Minh Sâm tại sao… sợ cậu như vậy?” Từ Dao vội vàng hỏi.

Hạ Nhược Y cười khổ một người: “Tớ nói tớ cũng không biết, cậu có tin không?”

“Cậu cũng không biết?!” Miệng của Từ Nhược Y há to, có thể nhét hai quả trứng gà vào.

“Ừm.” Hạ Nhược Y khẽ lắc đầu, đem chuyện xảy ra ở Golden Age lần trước nói lại một lượt.

Sau khi nghe xong, sắc mặt của Từ Dao u ám bất định, vừa hay đụng phải cảnh sát kiểm tra phòng mới cứu được Hạ Nhược Y sao?

Lúc đó thì thấy lời này không có bất cứ vấn đề gì, nhưng bây giờ lại thấy không ổn, cảnh sát còn có thể khiến Cố Minh Sâm thấy Hạ Nhược Y thì như chuột thấy mèo được sao?

“Trần Dật Thần, anh có phải quen biết Cố Minh Sâm không?” Ánh mắt sắc bén của Từ Dao nhìn sang Trần Dật Thần, trực giác của phụ nữ nói cho cô ta biết, chuyện này không thoát khỏi liên quan đến Trần Dật Thần.

Trần Dật Thần nhún vai, mặt mày vô tội nói: “Cô đùa cái gì vậy, một shipper như tôi, sao có thể quen biết loại nhân vật lớn đó được chứ.”

“Thật sao?” Từ Dao mặt mày nghi ngờ.

“Không tin cô đi hỏi Cố Minh Sâm.” Trần Dật Thần bất lực nói, dù sao anh không thể thừa nhận được.

Hạ Nhược Y cũng cảm thấy chuyện này có liên quan đến Trần Dật Thần, nhưng khó tránh có một chút không tin được, nếu như Trần Dật Thần có bản lĩnh có thể khiến loại rắn độc như Cố Minh Sâm sợ hãi, vậy anh ở nhà họ Hạ 3 năm nay, tính là cái gì.

Từ Dao không nói nữa, có điều trong lòng lại nghi ngờ Trần Dật Thần, cô đột nhiên nhớ đến, khi Tống Quân đánh Chu Phổ Long, Trần Dật Thần đã nhắc nhở mấy người Tống Quân rồi, đừng làm quá đáng, điều này chứng tỏ, lúc đó Trần Dật Thần đã nhìn ra thân phận không tầm thường của Chu Phổ Long, đoán được về sau sẽ có phiền phức.

Nhưng bọn họ ai cũng không coi lời nói của Trần Dật Thần ra gì.

Bây giờ nhìn lại, mắt nhìn của Trần Dật Thần tốt hơn mấy người bọn họ gấp mười gấp trăm lần.

Trần Dật Thần, tuyệt đối không có đơn giản như vẻ bề ngoài!

“Sâm gia, người cô gái đó, rốt cuộc có lai lịch gì?” Sau khi ra khỏi phòng bao, Chu Phổ Long không nhịn được hỏi, ông ta rất ít khi thấy, Cố Minh Sâm trời không sợ đất không sợ sẽ sợ một cô gái như vậy.

Cố Minh Sâm hít một hơi thật sâu, ngưng trọng nói: “Cô gái đó không có lai lịch gì, nhưng người đàn ông phía sau cô ta, lai lịch lại lớn!”

“Người đàn ông phía sau cô ta?” Chu Phổ Long bỗng chốc ngây ra, cảm thấy Cố Minh Sâm vừa rồi kiêng kỵ như vậy, căn bản không phải là vì Hạ Nhược Y, mà là người đàn ông lãnh đạm phía sau cô ta!

“Một tay này của ông mày, chính là cậu ta chặt.” Cố Minh Sâm thở dài, nói.

“Cái gì?! Sâm gia, tay của anh…” Chu Phổ Long ngược lại hít một ngụm khí lạnh, mặt mày tràn đầy nghi hoặc, trước đó ông ta còn không hiểu, rốt cuộc là ai có thể khiến Cố Minh Sâm kiêng kỵ như vậy, bây giờ Cố Minh Sâm đã nói như vậy, ông ta biết, tuyệt đối là người có thể lấy mạng được Cố Minh Sâm.

“Sâm gia, anh đây là đã cứu một mạng chó này của em.” Sau khi phản ứng lại, Chu Phổ Long bỗng dưng không còn chút oán hận gì với Cố Minh Sâm vừa nãy đánh mình nữa, thậm chí còn có hơi cảm kích, nếu như Cố Minh Sâm vừa rồi không đánh ông ta, kệ ông ta đụng vào cô gái đó, vậy ông ta lúc này e răng đã là một thi thể rồi.

Có thể chặt một tay của Cố Minh Sâm, mà khiến Cố Minh Sâm không dám báo thù, tuyệt đối là người có năng lực! Chu Phổ Long không dám nghi ngờ gì.

“Sau này để tâm một chút, nhìn thấy người đó, tránh được bao xa thì cút xa từng đó.” Cố Minh Sâm căn dặn.

“Vâng vâng vâng, Sâm gia.” Chu Phổ Long vội vàng gật đầu.

Cố Minh Sâm rất giữ chữ tín, Trần Dật Thần và Hạ Nhược Y sau khi về nhà không bao lâu, bèn có người đưa một cái thẻ ngân hàng đến.

Tròn 9 tỷ!

Sau khi nhìn cái thẻ, Hạ Nhược Y ngạc nhiên đến há hốc mồm, vốn tưởng Cố Minh Sâm chỉ nói chơi mà thôi, không ngờ, thật sự đưa đến đây.

Nhưng điều khiến Hạ Nhược Y có chút khó xử là không biết nên xử lý số tiền này như thế nào.

Cuối cùng vẫn là Trần Dật Thần đưa ra chủ ý, 9 tỷ, Từ Dao một nửa, bản thân một nửa.

Nếu Cố Minh Sâm đã cho, vậy không có lý do gì không nhận cả.

Sau khi nghe Trần Dật Thần thuyết phục, Hạ Nhược Y cuối cùng nhận số tiền này.

“Trần Dật Thần, em mua cho anh chiếc xe.” Nghĩ đi nghĩ lại, Hạ Nhược Y vẫn quyết định, từ trong số tiền 4,5 tỷ này lấy ra 1,5 tỷ cho mua xe cho Trần Dật Thần.

  • Đọc [ 247 ]